Thác Loạn Đàn Bà Ham "Của Lạ"

Cùng một lúc, một người đàn bà sẵn sàng “gần gũi” với nhiều người đàn ông hoặc ngược lại. Họ không phải là gái mại dâm. Họ bao trai để thoả mãn nỗi… hận đời.

Hà Nội thời tiết nóng bức đến ngột ngạt. Đêm. Đám bạn điện thoại rủ tôi đi nhậu. 0h30, nhiều con phố dần chìm vào yên tĩnh, ấy cũng là lúc chúng tôi ngấm men say. “Đi hái hoa sạch thôi” – Kiên, một tay chơi có hạng trong nhóm la lớn. Thấy tôi không hiểu, đám bạn lắc đầu ngán ngẩm bảo tôi là người trên mây.

“Hoa sạch” là từ dân chơi dùng để gọi những người đàn bà thích đi tìm của lạ, sẵn sàng buông thả để đạt được cái gọi là… bản năng. Để minh chứng cho điều vừa nói, đám bạn kéo tôi lên chiếc taxi và phóng thẳng tới một nhà khách được xây dựng theo kiểu chung cư hiện đại. Sau khi thuê phòng, Kiên gọi đến cho một người đàn bà bảo đến ngay nhà nghỉ. “4 thằng đàn ông, sao mày chỉ gọi một…?

Trước sự thắc mắc của tôi, Kiên gật gù: “4 thằng mình cùng gặp nó một lúc thì mới gọi là chơi chứ”. 20 phút sau kể từ khi chúng tôi lên phòng, có tiếng gõ cửa và một người đàn bà ngoài 30 tuổi xuất hiện. Cô ta nhìn quanh phòng rồi ánh mắt dừng lại phía tôi: “Anh là người lạ?”. Dứt lời cô ta không quên ném cho tôi một cái nhìn tình tứ.

Theo giới thiệu của Kiên thì người đàn bà này tên là Sính, 34 tuổi, chuyên nghề làm đậu phụ, đã ly dị chồng, hiện đang sống với con trai học lớp 5 ở một phường thuộc quận Hoàng Mai. Qua cách nói chuyện của đám bạn với Sính, tôi hiểu, bọn họ đã quen nhau từ lâu. Bởi thế mà “công việc chính” của sự gặp nhau đêm nay lập tức được giải quyết chóng vánh.

Tỏ ra tế nhị và kín đáo, Sính đưa tay vặn nhỏ chiếc đèn ngủ rồi lần lượt trút bỏ xiêm y trước khi bước về phía chúng tôi. Và thế là một cảnh tượng thác loạn đến thô thiển giữa một người đàn bà với nhiều người đàn ông đã diễn ra ngay tại căn phòng. Ghê sợ trước cảnh tượng này, tôi lặng lẽ rời khỏi đây. Người đàn bà gọi với… Nghe nhân viên trực lễ tân nói lại thì sau hơn 2 giờ đồng hồ có mặt ở nhà nghỉ, Sính đi ngay trong đêm ấy…

“Mày là thằng điên! Con ấy không biết mày là ai thì cớ gì phải sợ. Nó đến đây không phải vì tiền mà đơn giản là vì nó thích chơi”. Vừa gặp tôi Kiên đã xổ thẳng một câu với vẻ tức tối. Kiên nói rằng đã có quan hệ với Sính từ 3 tháng nay.

Nguyên cớ khiến họ biết nhau là do một người bạn của Kiên giới thiệu. Chỉ sau một lần gặp nhau ở nhà nghỉ, Sính đã nói thẳng ra những suy nghĩ của mình là: thích “quan hệ” với nhiều người đàn ông cùng một lúc, hoặc ngược lại. Kiên là tay chơi lắm tiền nhiều của ở Hà thành nên ý thích bệnh hoạn của Sính dễ dàng được đáp ứng.

Từ mối quan hệ này, Sính đã giới thiệu cho Kiên nhiều người đàn bà khác cũng xấp xỉ tuổi Sính đang cùng cảnh ngộ. Để kiểm định lời nói của Sính, Kiên đã gọi điện “mời ” tất cả những người đàn bà do Sính giới thiệu tới nhà nghỉ để… mua vui. Tôi hỏi Kiên có tốn nhiều tiền cho những cuộc chơi như thế? Kiên cườị: “Không. Mục đích của họ là thích chơi với những người có thú như họ”.

Thấy tôi hỏi nhiều chuyện, Kiên ghi cho tôi một loạt số điện thoại di động và bảo: “Ông muốn khai thác đứa nào thì gọi điện rủ nó đi nhà nghỉ”. Tôi làm theo lời Kiên nhưng quả là không dễ làng gì. Dù đã nói rõ là bạn của Kiên nhưng nghe giọng lạ hoắc của tôi qua điện thoại, tất cả những người đàn bà này đều từ chối.

Hết cách, tôi lại gọi lên thì hắn cười xòa: “21 giờ đêm nay, ông tới nhà nghỉ Q ở đường Nguyễn Văn Cừ “. Tới trễ 10 phút, tôi được nhân viên lễ tân trực đưa lên phòng. Tôi đẩy cửa bước vào gặp Kiên đang lả lơi với 3 người đàn bà tuổi ngoài 30 mà tôi chưa một lần gặp mặt. Sau khi giới thiệu 3 người đàn bà này, Kiên vứt bỏ xiêm y không chậm trễ, những ngưười đàn bà kia cũng làm như vậy.

Một lần nữa, tôi lại được chứng kiến một sự thật nhớp nhúa đến kinh tởm về quan quan hệ tình dục tập thể giữa những con người có cùng thú chơi bệnh hoạn… Theo giới thiệu thì họ tên là Vân, Nhung và Phúc. Tất tất cả đều đã có con và sinh sống bằng nghề buôn bán, riêng Phúc thì chưa một lần lên xe hoa vì đứa con ấy là sản phẩm của một mối tình không chín chắn.

Sau những ngày yêu đương mãnh liệt với lời thề non hẹn biển, Phúc trao thân cho người bạn trai. Khi cô có bầu, đàn ông kia đã cao chạy bay xa, nhẫn tâm từ bỏ chính giọt máu của mình vì sợ trách nhiệm. Chán nản, nhưng Phúc vẫn quyết tâm giữ lại bào thai ấy để nuôi một mình, mặc cho những lời dè bỉu, chê bai của thiên hạ, mặc cho những vất vả nhọc nhằn khi một mình phải đương đầu với những khó khăn, thử thách ở phía trước.

Không “ăn cơm trước kẻng” như Phúc, nhưng Vân và Nhung cũng gặp phải nhiều éo le trong cuộc sống gia đình. Đó là căn nguyên dẫn đến những cuộc xô xát thường xuyên giữa hai vợ chồng. Khi mâu thuẫn ngày càng lớn, cả hai không hề có ý thức hàn gắn nên đã chia tay nhau. Vì một số lý do khiến bọn họ chán chường nên sống buông thả, trả thù đời. Mấy hôm sau, tôi lần đến địa chỉ của những người đàn bà này để kiểm chứng.

Tất cả vẫn vẹn nguyên một sự thật như lợi tự bạch của họ hôm nào. Bản lĩnh của họ là một mình làm việc nuôi con, chấp nhận đương đầu với nhiều thử thách trong cuộc sống để tìm ra một con đường tự lập. Nhưng tiếc rằng, điều vô cùng quan trọng của người phụ nữ Á Đông là phải biết giữ gìn phẩm giá và tiết hạnh thì họ lại không thể vượt qua.

Buông thả mình vào thú chơi bản năng đến mức bệnh hoạn, họ sẽ có được những gì nếu chẳng may mắc bệnh tật? Và tương lai của những đứa trẻ đã phải vắng cha sẽ ra sao, nếu người mẹ của chúng tiếp tục chọn cho mình con đường tối.

Thêm bình luận Tháng Bảy 16, 2007 ranokhan

Camera Siêu Nhỏ, Chụp Quay Lén

Hiện nay, cư dân mạng, đặc biệt là những con nghiện web sex luôn luôn săn lùng những thước phim độc, người thật, việc thật, nếu càng đời thường… càng tốt! Để có hàng cung cấp cho thị trường khổng lồ, đồng thời nhằm thỏa mãn sở thích bệnh hoạn cùng dục vọng bản thân, nhiều tay chơi đã hóa mình thành nhà quay phim lén cừ khôi. Trên thị trường mới xuất hiện một thứ đồ nghề có thể tiếp tay đắc lực cho những tay quay phim có dã tâm đen tối.
Bức ảnh bị chụp lén.

TỪ SỰ KHOE HÀNG CỦA MỘT BOY NGHIỆN SEX
Vốn là một tay nghiện sex từ lâu, D. (Hoàng Mai – Hà Nội) thường xuyên săn lùng loại mặt hàng mát mẻ này để thưởng thức và cảm nhận. Từ chiếc điện thoại, máy tính cá nhân đến những tranh ảnh dán ở nhà trọ của D. đều đậm mùi sex. Vốn thường xuyên lướt web sex nên D. rất hay doalowd được những thước phim rất độc như: “Hiếp dâm nữ sinh (Nhật Bản), Quay lén nhà vệ sinh công cộng” cùng các đĩa sex mới nhất có trên thị trường…

Hôm vừa rồi tôi lại có dịp ghé vào phòng trọ của D. chơi. Vẫn như ngày nào, cậu hào hứng khoe hàng mới, hàng độc thuộc thể loại sex với tôi. Tôi vờ tỏ ra tò mò quan tâm đến bộ sưu tầm sex này, nên cậu rất hào hứng. Trò chuyện được 5 – 7 phút, D. bắt đầu tiết lộ với tôi một bí mật: “Tôi vừa đi Lạng Sơn về, có thứ này đỉnh lắm, ông tham quan không?”.

Nhanh như cắt, hắn chạy vụt tới chỗ cái hòm sắp, mở khóa và lấy một vật nhỏ nhỏ ra. D. mang đến gần, tôi mới nhìn rõ đó là một vật hình vuông, chỉ bằng phân nửa bao diêm. Hình dạng nó khá giống cái webcam trong các quán internet. Thứ máy mini này có gắn một cái râu khoảng 15-20cm, đi kèm với nó là chiếc điều khiển (tôi đoán thế vì trông giống chiếc điều khiển tivi, nhưng nhỏ hơn nhiều). Không để tôi đoán già đoán non nữa, D. giới thiệu ngay đây là chiếc máy camera thu nhỏ, hắn vừa mua ở chợ Đông Kinh. Vừa giới thiệu, D. vừa cắm thử một đầu zắc vào tivi, còn cái máy có râu hắn treo lên trần nhà. Sau khi màn hình được bật lên, lúc này khung cảnh trong tivi chính là những diễn biến trong phòng được truyền hình trực tiếp, chỉ khác là không có lời bình.

Tôi nhận thấy đây là loại camera mà nhiều công ty, xí nghiệp, cơ quan, hay gia đình lắm của thường mua để lắp đặt theo dõi an ninh. Nhưng tôi không thể nào ngờ nổi chiếc camera mà D. giới thiệu lại siêu nhỏ đến vậy.

THÂM NHẬP CHỢ BIÊN GIỚI
Trước vẻ ngỡ ngàng của tôi, D. thông tin thêm: “Loại này mà cài vào đâu để theo dõi trộm thì tuyệt cú mèo luôn, có ma cũng chẳng biết. Ông muốn mua, hay xem hàng thì làm chuyến lên Lạng Sơn, trên ấy hàng này phong phú, đa dạng lắm, mà giá rẻ trời cho luôn!”

Không thể kiềm được sự tò mò nữa, sáng hôm sau một mình tôi phi lên Lạng Sơn. Tưởng khó tìm, nhưng nào ngờ ở những khu chợ như Kỳ Lừa, Đông Kinh, hay chợ biên giới Tân Thanh loại hàng này muốn mua cả thúng cũng có. Tôi mò đến những gian hàng điện tử ở tầng 1 chợ Đông Kinh. Hỏi mua máy quay camera, hàng chục cái đầu chủ quán đang ngóng trông quay ra hỏi: “Cậu em lại đây, mua hàng loại nào, cỡ nhỏ hay to, có dây hay không dây?”.

Đi đại vào một gian hàng, chị chủ ở đây đã lôi đủ các máy camera lên bàn từ bao giờ. Vừa nói, tay chị ta vừa chỉ vào máy, báo giá luôn: “Đây em này! Loại không dây, bắt được tín hiệu vào tivi khoảng 80-100m, loại này mới nhất đấy, giá cũng chỉ trên 500.000 chút thôi. Còn loại có dây rẻ hơn 100.000đ so với loại không dây. Loại này bất tiện lắm, phải ròng dây từ máy quay đến nơi xem, mà cũng chỉ được 40m là tối đa.

Thật khâm phục công nghệ của Trung Quốc, chỉ vài sợi dây điện nhỏ, mấy con vi mạch tí xíu… mà có thể biến thành camera quay phim hẳn hoi. Con camera không dây loại siêu nhỏ ở đây chỉ bằng đầu ngón tay cái, cực kì đơn giản. Nhưng đáng sợ hơn chúng có thể được cài vào cúc áo, quay lén bất cứ chỗ nào cũng đựơc, có trời mới phát hiện ra! Xem hàng thỏa thích, rồi tôi cũng trả với giá quá bèo để đi. Nhưng nếu có ý mua hàng thực thì chúng ta có thể mang hàng về nhà với giá chỉ bằng 2/3, hoặc có thể là 1/2 giá chủ quán đã chào ở trên.

ĐA PHẦN ĐƯỢC SỬ DỤNG VÀO MỤC ĐÍCH XẤU
Qua sự tìm hiểu, thăm dò ngay chính những người bán hàng ở đây thì tôi được biết, đa phần khách mua máy là người trẻ tuổi, ở nơi khác đi du lịch, có tính hiếu kì thấy rẻ nên mua chơi. Còn công ty, cơ quan lớn, hay những gia đình giàu có thường mua loại camera theo dõi chính hãng có giá từ 2-3 triệu/chiếc trở lên. Vì giá quá rẻ nên nhiều người (thậm chí là sinh viên) có thể mua được loại hàng này. Nếu mua một chiếc máy siêu nhỏ dạng này về cũng chẳng có gì đáng kể. Nhưng điều đáng cảnh báo là ở chỗ, những chiếc máy này thường được thanh, thiếu niên sử dụng vào mục đích không lành mạnh. Trên một số trang websex… hay một số blog “bẩn” gần đây thường có những hình ảnh, đoạn phim sex, phim tự chế quay lén cảnh sinh hoạt đời thường.

Quả thực, với sự nhỏ, gọn thì những tay chơi lạc loài khi quay bằng loại camera siêu nhỏ này sẽ có độ an toàn rất lớn, không bị đối phương phát hiện. Có thể tường thuật trực tiếp các đối tượng cùng hành động ở mọi lúc mọi nơi, thời lượng thì vô hạn. Thực tế đã cho thấy, đích ngắm của những tay quay phim lén, mà trong đó có thể D. sẽ trở thành thành viên, là những quán cafe, buồng tắm, WC công cộng… Thậm chí có thể có những cảnh ướt át trong nhà nghỉ, phòng riêng… Qua những gì tôi đã mắt thấy tai nghe thì quả thực loại máy này khi tiêu thụ không hề gặp phải một sự kiểm tra, kiểm soát nào từ phía các cơ quan chức năng. Tại các điểm bán hàng, người bán kẻ mua có thể tự do cầm máy quay người khác, trình chiếu hình ảnh lên tivi, nhưng chẳng có ai nhắc nhở.

Sự xuất hiện của loại máy camera siêu nhỏ, kẻ xấu lợi dụng vào những mục đích đen tối. Nhưng để hình ảnh, đời tư, thân thể, cảnh yêu đương, ướt át… của mình không vô tình lên mạng, không để mình trở thành những diễn viên phim sex lâm li bất đắc dĩ thì mọi người (nhất là phụ nữ, những đôi yêu nhau) hãy tuyệt đối cảnh giác tại những nơi công cộng, nhà tắm, nhà vệ sinh, phòng riêng.

D. Hải – D. Dũng

Thêm bình luận Tháng Bảy 16, 2007 ranokhan

Cát Tiên: Bất Ngờ Trở Thành Ca Sĩ

Cô thiếu nữ có tên thật là Vũ Thủy Tiên mà tác giả giới thiệu đến quí vị hôm nay chính là nữ ca sĩ trẻ Cát Tiên. Sinh ra và lớn lên trên đất Mỹ, vì thế Cát Tiên không thể hình dung ra cảnh cực khổ, vất vả của những người nông dân – có thời gian bố mẹ cô từng ở trong thành phần đó ở Rạch Giá trước khi vượt biển đến Hoa Kỳ vào năm 1980.

Cát Tiên về thăm quê cha đất tổ lần đầu tiên sau khi thu hình video cho Trung tâm Vân Sơn ở Phi Luật Tân cách đây khỏang 2 năm, nhờ đó cô mới thấu hiểu được cảnh lam lũ và cực nhọc của những người dân quê, quanh năm chỉ sống bám vào thửa ruộng trong cảnh dãi dầu mưa nắng. So sánh với cuộc sống cô được hưởng ở Mỹ thật là cả một trời một vực, cô ý thức được sự cực khổ của các bậc sinh thành qua lời tâm sự: So sánh cuộc sống ở quê cháu với Mỹ thật là hoàn toàn khác biệt. Tại vì bên đây anh chị em cháu được bận đồ hiệu, mang giầy hiệu, lái xe. Trong khi về quê, cháu thấy mấy đứa bà con của cháu nghèo mà bận áo rách. Thấy vậy, cháu nói với đứa em út phải cố gắng đi học vì ba má khổ lắm mới đem được gia đình qua bên Mỹ. Nếu mà cháu ở bên Việt Nam, không biết cháu sẽ cái gì?

Cũng từ ý thức tự phát đó, Cát Tiên không những không mặc cảm mình là con của một gia đình nông dân nghèo khó, mà còn hãnh diện vì đã có một người bố, người mẹ đã khổ công nuôi dưỡng mình cùng các anh chị em để có được cuộc sống đầy đủ như ngày hôm nay. Trong số đó, chị của cô là một bác sĩ nhãn khoa. Như Cát tiên vừa nói, thật sự nếu cô sinh ra và lớn lên ở vùng quê của bố mẹ cô thì không biết bây giờ cô sẽ ra sao.

Được hỏi có thích về thăm quê hương Việt Nam hay không, Cát Tiên đã trả lời không lưỡng lự là cô từng đi nhiều nước và cảm thấy thoải mái hơn là về nơi quê cha đất tổ. Vì không thể nào thấy thoải mái và sung sướng được khi cuộc sống chung quanh mình còn quá nghèo nàn, cực khổ, cho nên nếu có dịp về chỉ để giúp đỡ phần nào những người thân trong gia đình, gọi là mang đến cho họ chút niềm vui.

Đối với Cát Tiên, trở thành một ca sĩ được nhiều ngưồi biết tới như hiện nay là điều cô không bao giờ ngờ tới. Dù rất yêu nhạc, mê nhạc, nhưng cô chỉ nghĩ rằng được đi hát vào những dịp cuối tuần trong những tiệc cưới đã là điều hạnh phúc.

Cát Tiên cho biết trước kia không hề ước mơ mình sẽ trở thành một ca sĩ nhà nghề, trong khi luôn nhắm tới một việc làm ổn định sau khi ra trường để có khả năng giúp đỡ gia đình, dù rằng bố mẹ của nguời nữ ca sĩ 25 tuổi này còn rất trẻ, cả hai năm nay chưa đầy 50. Ngoài ra, được hát trong những thánh lễ vào ngày Chúa nhật cùng với ca đoàn của giáo xứ cô cư ngụ cũng đã là một niềm vui lớn.

Một sự tình cờ đã khiến nếp sống của Cát Tiên hoàn toàn thay đổi. Trong thời gian cô cộng tác với ban nhạc The Blue Ocean ở Philadelphia, Pennsylvania – nơi cô sống với gia đình – một thời gian, Cát Tiên đã được MC Việt Thảo của Trung tâm Vân Sơn để ý đến giọng ca khàn khàn đặc biệït cùng những nét diễn tả linh động và trẻ trung của cô. Lúc ấy, nếu như được hỏi về ý định có nhận lời cộng tác với trung tâm này hay không thì có thể cô còn lưỡng lự. Trong lần trình diễn đó của Cát Tiên, khi Việt Thảo đã đứng trên sân khấu hỏi ý kiến khán giả có đồng ý nếu Trung tâm Vân Sơn mời một nữ ca sĩ địa phương của Philadelphia là Cát Tiên hát với tính cách nhà nghề hay không, toàn thể khán giả đã nhiệt liệt hoan nghênh ý kiến này. Trước một áp lực đầy cảm tình của khán giả có mặt, Cát Tiên khó có thể chối từ.

Và cuộc đời của Cát Tiên thay đổi hoàn toàn từ trường hợp bất ngờ đó, cô được trung tâm Vân Sơn mời cộng tác. Đúng hơn là kể từ chương trình video Vân Sơn 21, trong đó cô trình bày một nhạc phẩm Thái Lan, lời Việt mang tựa đề Ôi, Tình Yêu.

Mặc dù chưa từng được theo học nhạc, ngoài những giờ học nhạc căn bản ở bậc trung học, nhưng Cát Tiên đã tỏ ra rất có năng khiếu về ca hát. Cô cho là việc bố cô thường hay hát Karaoke đã ảnh hưởng không ít đến cô. Từ khi còn trong tuổi thiếu nhi, tiếng hát của Mạnh Quỳnh, Như Quỳnh, Thanh Tuyền, Khánh Ly đã in sâu trong đầu óc cô. Tuy vậy, khi trở thành một giọng hát chuyên nghiệp, Cát Tiên chỉ chuyên về trình bày loại nhạc trẻ ngoại quốc được soạn lời Việt. Cát Tiên giải thích là do ảnh hưởng nặng nề của loại nhạc Rhythm & Blues mà cô được nghe rất nhiều ở thành phố Philadelphia – nơi có nhiều người Mỹ da đen cư ngụ. Có óc quan sát và thích học hỏi, những động tác nhún nhảy của nhạc R & B đã được Cát Tiên áp dụng khéo léo vào những tiết mục trình diễn của mình.

Với khả năng sáng tạo phong phú, Cát Tiên đã đóng góp nhiều ý kiến của cô về cách trang phục, về góc cạnh hình ảnh, vv.. .cho những lần xuất hiện của mình trên video. Sự luôn luôn đổi mới trong phần trình diễn của Cát Tiên đã khiến người thưởng thức không cảm thấy nhàm chán.

Sau khi nhận lời cộng tác với Trung tâm Vân Sơn và sau khi học xong College, cô con gái áp út trong một gia đình với bố mẹ là người miền Bắc gồm 4 người con này quyết định giã từ Philadelphia để sang nam California vào năm 2003 để những hoạt động ca nhạc của mình được thuận tiện hơn. Thoạt đầu, bố mẹ Cát Tiên không khuyến khích cô lắm trong việc theo đuổi con đường ca hát vì không nhận thấy tính cách chắc chắn của nghề này. Nhưng bây giờ Cát Tiên cho biết cả hai rất ủng hộ cô…

Mặc dù vậy, Cát Tiên cho biết theo nghề ca sĩ vì đã nhận thức được một điều theo cô rất thực tế : Cháu không nghĩ là theo nghề này lâu dài vì cháu hát nhạc trẻ và cháu biết là nhạc trẻ thì lúc nào cũng cần kiếm ca sĩ mới trẻ hơn, đẹp hơn. Cho nên cháu nghĩ là tới đâu thì hay tới đó thôi. Cháu tin là mình sẽ do the best I can..

Lần đầu tiên rời gia đình ở Philadelphia để qua sống một mình ở Nam California, Cát Tiên đã phải tự lo liệu lấy mọi thứ nên gặp nhiều khó khăn và vất vả. Hiện nay cô đã quen với cuộc sống tự lập, và cô không còn cảm thấy lẻ loi khi cùng với nữ ca sĩ Như Loan thuê chung một căn nhà. Từ ngày dời về nam California, Cát Tiên không còn tham gia vào sinh hoạt ca đoàn như xưa vì thường xuyên đi lưu diễn mỗi tuần. Là một người sinh ra trong một gia đình Công giáo ngoan đạo, Maria Vũ Thủy Tiên tiếc là không còn được dự thánh lễ đều đặn vào những ngày Chúa nhật. Nhưng dù bận thế nào chăng nữa, cô cũng không bỏ lễ trong những dịp Giáng sinh hay Phục sinh.

Ngoài việc đi show hay thu thanh, thu hình, cuộc sống thường ngày của Cát Tiên cũng là một cuộc sống bình thường như bao người khác: đi ngân hàng, ra bưu điện, đi chợ và nấu ăn. Cuộc sống máy móc hiện nay đã không làm mất đi bản sắc con người Á Đông nơi Cát Tiên khi cô vẫn nói được tiếng Việt sành sỏi mặc dù sinh trưởng ở Hoa Kỳ. Không những thế, cô còn thích nấu những món ăn thuần túy Việt Nam như bánh canh, canh khổ qua, bò kho, v.v…

Cát Tiên không bị cái hào quang bên ngoài của nghề nghiệp làm chóa mắt để không nhìn thấy trước những vất vả, cực khổ mà những người không trong nghề không thấy được. Cô chấp nhận mọi thứ trước khi bước chân vào nghề này. Cô chấp nhận cả những gì không mấy đẹp mà thường xẩy ra phía sau hậu trường sân khấu. Theo như Cát Tiên đã nói, cô sẽ không theo nghề ca hát lâu dài vì biết thể loại nhạc cô trình bày luôn đòi hỏi sự trẻ trung nơi những nghệ sĩ trẻ tuổi. Nếu nghỉ hát, cô sẽ có dự định gì? Sẽ theo ngành thiết kế tóc, đó là câu trả lời của Cát Tiên vì ngành này đòi hỏi nhiều đầu óc thẩm mỹ. Còn về sở thích của mình, Cát Tiên mong muốn sẽ trở thành một giám đốc nghệ thuật, rất thích hợp với đầu óc sáng tạo thẩm mỹ của cô.

Sau gần 20 chương trình video Vân Sơn, Cát Tiên đã xác định được chỗ đứng của mình trong tâm hồn khán thính giả, xứng đáng được coi như là một trong những giọng ca trẻ thành công hiện nay.

Một vài chi tiết
về Cát Tiên:

Sở thích:
- Tất cả những gì liên quan đến nghệ thuật. Thích thể dục và nghe nhạc, nhất là trước khi đi ngủ. Ngòai ra còn rất thích sưu tầm các lọai đèn cầy!
- Những món ăn khóai khẩu: tất cả các loại khoai tây: khoai tán, chiên hoặc bỏ lò, nhất là khoai chiên McDonald”s!
- Những món Việt Nam thích nhất: canh khổ qua. Hồi còn nhỏ không ăn nổi vì thấy quá đắng, nhưng bây giờ thì bao nhiêu cũng hết! Không những vậy còn thường uống trà khổ qua mà chẳng còn cảm thấy đắng chút nào!
- Thích ăn nhiều cá. Tuy vậy lại bị dị ứng với hầu hết đồ biển, nhất là cua!
- Những nam nữ nghệ sĩ ngọai quốc và Việt Nam ưa thích: Diễm Liên, Céline Dion, Peter Max, Mariah Carey, v.v…
- Những nam nữ diễn viên ưa thích: Julia Roberts, Angela Basset, Tom Hanks, Matt Damon, v.v…
Những albums đã thực hiện: Ôi Tình Yêu; Tình Còn Mãi Buốn; With You Tonight; No 1; Ooh La La!

Trường Kỳ

Thêm bình luận Tháng Bảy 16, 2007 ranokhan

Thơ Nhạc Hoài Niệm của Những Người Ly Xứ

Có những địa danh, khi nhắc đến, làm tim óc bồn chồn và hoang mang nhắc lại một thời gian không gian nào đó đã khuất nhưng còn âm hưởng. Hà Nội trong thơ Hoàng Anh Tuấn, trong nhạc Hoàng Dương; Sài Gòn trong thơ Nguyên Sa, trong nhạc Nguyễn Đình Toàn. Hà Nội trong tùy bút Mai Thảo, hay hồi ức Vũ Bằng; Sài Gòn trong truyện ngắn Tạ Tỵ, hay tùy bút Võ Phiến.

Những người ly xứ tha hương, khi thời tiết thay đổi, nghe như trong hồn âm vang những ngọn sóng, của một ngày động biển. Người Việt Nam, trong cuộc sống đã sẵn những buổi ra đi. Từ năm di cư đến ngày di tản, biết bao nhiêu tâm hồn mang nặng những nỗi niềm của cả một thời thế dông bão. Thơ, văn, nhạc, chuyên chở tâm sự thời đại. Những câu văn, những lời thơ, những ý nhạc phản ảnh những cuộc sống cực kỳ đặc biệt của một dân tộc đã quá quen với chiến tranh, khói lửa và tang tóc…

Sài Gòn, sau năm 1975. Hà Nội, sau năm 1954. Những thành phố của hoài niệm trong thời gian ấy. Năm 1954, hàng triệu người rời bỏ miền Bắc xuôi nam tìm tự do, cuộc di cư vĩ đại của những người ghê sợ Cộng sản. Năm 1975, Cộng sản chiếm toàn bộ đất nước. Hàng trăm ngàn người di tản ra ngoại quốc sau đó đến từng đợt vượt biển của hàng triệu người. Không gian, thời gian, của những biến cố kể trên, đã thành môi trường và động lực thúc đẩy văn nghệ sĩ để tạo thành những tác phẩm văn chương hay âm nhạc phản ảnh tâm tình thời đại. Một dòng nhạc hoài niệm kéo dài suốt nửa thế kỷ đã cho chúng ta những bản nhạc để đời. Những bản nhạc mà tuổi thọ của nó dài hơn tuổi thọ của chính tác giả sáng tạo ra nó. Nhạc sĩ có khi khuất bóng từ lâu, nhưng nhạc phẩm vẫn còn sống, còn được hát và còn được thính giả nghe và hâm mộ. Qua một thời gian, qua sự đãi lọc, bản nhạc có thể tồn tại được phải có sức lôi cuốn từ ngôn từ và điệu nhạc. Và nhất là, phù hợp với tâm tư của từng thời kỳ, của hoàn cảnh mỗi người khi nghe âm điệu ấy.

Với tôi, có những bản nhạc là một phần đời sống tôi. Những bản nhạc, nhắc lại một tháng ngày đã qua. Nghe nó, như sống lại một quá khứ. Thuở đó, là kỷ niệm. Thuở đó, là cái tôi riêng trải dài theo những đoạn đời. Có khi, tưởng quên lãng nhưng lại chợt về trong ký ức. Có người bạn, anh Trần Thăng, một người sản xuất nhiều băng nhạc và video nổi tiếng mang tên trung tâm Asia, Dạ Lan, Mây, đã chê tôi là “ông chỉ thích những bản “ antique” không mà chẳng để ý gì đến những bản nhạc mới sáng tác, mọi người đều như thế thì âm nhạc sao phát triển được “. Tôi chỉ cười nhưng thầm nghĩ, ừ, tôi chỉ thích những gì hợp với tôi bất kể là nhạc thính phòng hay nhạc đại chúng, nhạc cũ hay nhạc mới nhạc trẻ. Tôi có những băng nhạc thật cũ, âm thanh nghe nhiều quá thành rè rè mà tôi vẫn giữ lại. Và, nếu có ai có những bản nhạc cũ mà tôi thích ấy, tôi thu lại để nghe. Tính khí ấy có lẽ cũng không hay lắm, nhưng đã quen nết rồi, biết làm sao. Nhiều khi, tôi nghe nhạc trong vô thức, lúc đọc sách, lúc lái xe hay cả những lúc đang chập chờn giấc ngủ. Cái cung cách nghe nhạc mà như không nghe nhạc ấy có lẽ không phải là của một người thành thạo về âm nhạc. Nhưng đó cũng là một phần đời sống của tôi, dù chỉ là một phút một giây.Tôi sống một phút. Cũng như tôi cảm âm nhạc một giây, mặc dù bằng hai lỗ tai “ điếc nhạc”…

Năm 1954, gia đình tôi di cư vào Nam. Đang học tiểu học, lạ người lạ cảnh, tâm tư như tờ giấy trắng, nhưng tôi vẫn nhớ như in bài hát mà tôi đã gân cổ hát trong giờ sinh hoạt học đường. Lúc ấy, hào hứng tin tưởng xiết bao. Bản nhạc “Về miền Nam“ của Trọng Khương nhắc lại tôi ngày thơ ấu:

“Đứng vùng lên nào bao thanh niên yêu nước
Hướng về đây miền nam thân yêu nắng sáng
Theo vết chân người xưa ta tiến lên đường đi
Bao nắng mưa sương gió nào ngại chi.
Sông nào cắt đứt đôi nơi
Sông nào xé nát tim tôi
Sông nào bóp chết thương yêu Việt Nam ơi!… “

Bài hát ấy, với tôi, tự nhiên nhắc và nhớ đến những khuôn mặt ấu thơ. Những cô giáo, thầy giáo khai tâm tuổi nhỏ. Cùng với ngôn từ và điệu nhạc, là bước chân trở về. Đó, lãnh địa thiêng liêng của đời người, mà dần dần thời gian đi qua, in sâu trên tiềm thức. Đất nước mới, mở ra những lạc quan, như tuổi xanh ngây thơ nhưng thật nhiều ước vọng… Bài hát như một dây chuyền để bắt đầu cho một chuỗi liên tưởng. Vô tình, bài hát như một contact để mở một mạch điện cho khúc phim đời sống riêng tôi.

Nhưng những bài hát khác, thường là những nỗi buồn, ngâm ngùi hướng vọng về chốn quê xa. Hàng trăm ca khúc có chung dòng nhạc. Không phải chỉ với bài hát ấy, mà còn nhiều bài hát khác, nhiều phim truyện khác, nhắc nhớ lại thời kỳ đặc biệt của đất nước. Một cách khái quát, theo bài thuyết trình “ Love and Longing at the Border : Songs On Both Sides of the 17th Parallel” của Jason Gibbs trong seminar của Popular Culture Association tại thành phố San Antonio, tiểu bang Texas thì có tới 18 ca khúc của những người di cư nhớ về quê hương cũ đã xa. Như: Bắc Một Nhịp cầu“ của Hoàng Trọng, lời Hồ Đình Phương, “Biệt Hải Phòng”, của Phó Quốc Thăng, “Chờ Anh Em Nhé”, của Xuân Tiên, lời Nhật Bằng, “Chuyến Đò Vĩ Tuyến“ của Lam Phương, “Giấc Mơ Hồi Hương” của Vũ Thành, “Hận Ly Hương“ của Anh Hoa và Ngọc Lang, “Hướng Về Đất Bắc“ của Phó Quốc Thăng, “Hướng Về Hà Nội“ của Hoàng Dương, “Lá Thư Gửi Mẹ” của Nguyễn Hiền, lời Thái Thảo, “Mộng Ngày Hồi Hương”, của Hoàng Trọng, Hồ Đình Phương, “Sầu Ly Hương” của Lam Phương, “Thu Ly Hương” của Nhật Bằng và Đan Thọ, “Tình Cố Đô” của Lam Phương lời Mạnh Thương, “Về Bến Xưa“ của Nguyễn Hiền, lời Thiện Huấn, “Vọng Cố Đô” của Đan Thọ Nhật Bằng, “Xa Quê Hương” của Đan Tho, Xuân Tiên, “Xuân ly Hương” của Phó Quốc Lân.. Nhưng danh sách ấy chưa đầy đủ lắm, còn thiếu một cách đáng kể: “Mưa Sài Gòn, Mưa Hà Nội” của Phạm Đình Chương, thơ Hoàng Anh Tuấn, “Mùa Hoa Nở“ của Cung Tiến,…

Trong những bài hát ấy, Hà Nội như một hình tượng của nhung nhớ. Thành phố ấy, phải rời bỏ đi xa với nỗi đau đớn tận cùng. Hà Nội ơi! Có phải là tiếng kêu thảng thốt của trái tim vỡ vụn. Không phải với tôi mà chung của rất nhiều người, Hà Nội thành thánh địa của hồi tưởng. Lúc học trung học, hai thành phố gợi cho tôi nhiều ấn tượng và mê đắm nhất là Paris và Hà Nội. Lúc đó, tôi chỉ mong có ngày đặt chân đến. Paris của cậu bé Vincent trong sách “ Cours De Langues et de Civilisations “ của giáo sư Mauger mở ra biết bao nhiêu ảnh tượng kỳ thú. Còn Hà Nội, là “Đêm Giã Từ Hà Nội“ của Mai Thảo, là “Ung thư” của Thanh Tâm Tuyền, hay nhạc “Hướng Về Hà Nội“ của Hoàng Dương:

“Hà Nội ơi! Những ngày vui đã ra đi
Biết người còn nhớ nhung chi,
Hết rồi giây phút phân ly
Hà Nội ơi, dáng huyền tha thướt đê mê
Tóc thề thả gió lê thê
Biết đâu ngày ấy em về…“

Không gian xa cách ngàn trùng. Thời gian chia ly vời vợi. Đời sống bỗng lênh đênh chia hai giữa buồn nhớ và hy vọng. Sẽ có một ngày trở về, có phải?. Nhưng cuộc sống như dòng nước trôi đi lạnh lùng. Xa xứ và ly hương, như dòng sông Bến Hải chia đôi đất nước. Phạm Đình Chương phổ nhạc thơ Hoàng Anh Tuấn: “Mưa Sài Gòn, Mưa Hà Nội”, một bài hát mà mỗi khi người di cư nghe lại quặn đau:

“Mưa hoàng hôn trên thành phố heo may vào hồn
Thoảng hương tóc em ngày qua
Ôi người em Hồ Gươm về nương chiều tà
Liễu sầu úa thềm cũ nằm mơ hiền hòa
Thương mầu áo ngà
Thương mắt kiêu sa
Hiền ngoan thiết tha…“

Và, rồi còn nhiều nữa. ”Chuyến Đò Vĩ Tuyến“ của Lam Phương, “Đêm nay trăng sáng quá anh ơi, sao ta lìa cách bởi dòng sông bạc hai màu…”, “Bắc Một Nhịp Cầu “ của Hoàng Trọng, lời Hồ Đình Phương “Lạnh lùng phương Nam mơ bóng cây xanh ven hồ. Ngậm ngùi phương Bắc trông lúa xa xăm mong chờ. Vì một dòng sông xóa mờ. Tình đời lìa đôi bến bờ…”, “Vọng Cố Đô” của Đan Thọ và Nhật Bằng “Hà Nội ơi! Xa cách muôn trùng dương. Những lúc sương chiều xuống. Tìm đâu bóng Hồ Gươm lòng bao mến thương..”, “Mùa Hoa Nở“ của Cung Tiến “Chiều mưa thương nhớ đến bao giờ. Đường về nẻo Bắc xa mờ, mơ hồ. Đàn chim gieo thương nhớ. Câu tiếng nước nhà…“ Những bản nhạc ấy, trôi theo dòng sông âm nhạc và liên tiếp nhau để thành một thời đại hoài niệm, mà tiếng kêu tha thiết vẳng lên từ nơi chốn đã vời xa: Hà Nội. Tiếng hát, lời ca, không còn đơn thuần là ca khúc mà đi xa hơn, để thành chia sẻ, kỷ niệm của một phần của đời người. Bao nhiêu năm, với bao nhiêu ban nhạc thính phòng hoặc đại chúng, được trình diễn từ những ca sĩ tuyệt vời, những bản nhạc ấy vẫn sống, từ thời hòa bình tạm thời đến cuộc chiến khốc liệt. Mấy chục năm, vẫn không phai cảm xúc trong lòng khán thính giả…

Năm 1975, cơn hồng thủy lại đến với dân tộc Việt Nam. Đất nước thống nhất, hòa bình nhưng trại tù mở ra khắp nước. Kinh tế lụn bại, chính tình hà khắc, dân chúng đói khổ. Rồi đánh tư sản, rồi vơ vét tiền của người dân khiến hàng triệu người bỏ xứ ra đi tìm đất sống. Những chuyện phim như Chúng Tôi Muốn Sống, Đất Lành,..bỗng thành hiện thực. Và, dòng nhạc hoài niệm lại tiếp nối. Tâm tư, nỗi niềm của thế hệ, của thời đại lại phản ánh rõ nét. Ở hải ngoại, ngóng về quê hương, về Sài Gòn với tấm lòng tan nát. Nốt nhạc lời ca thành tiếng vọng gửi về qua khoảng cách của hai bờ đại dương. Không phải chỉ những nhạc sĩ hải ngoại mới viết nhạc hoài niệm xa xứ mà những người viết nhạc còn ở trong nước cũng sáng tác trong tâm cảm như vậy. Sài Gòn, sao khi nhắc đến toàn là chia ly, vĩnh biệt. Nguyễn Đình Toàn, khi còn ở trong nước đã viết “Nước Mắt Cho Sài Gòn”:

“Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên
như dòng sông nước quẩn quanh buồn
như người đi cách mặt xa lòng
Ta hỏi thầm em có nhớ không?

Sài Gòn ơi! Đến những ngày ôi hè phố xôn xao
Trong niềm vui tiếng hỏi câu chào
Sáng đời tươi thắm vạn sắc màu
Nay còn gì đâu…”

Bài hát ấy, bị một nhà văn trong nước mỉa mai rằng “là một bản nhạc cay cú về một thành phố mất tên”. Ông ta quên rằng Sài Gòn đã thành tên của một lãnh tụ công sản đầy tội ác: Hồ Chí Minh. Nhưng ai biết được chuyện dâu biển, những tên như Stalingrad, hay Leningrad ở Nga Xô Viết đã trở lại tên thành phố cũ thuở trước. Sài Gòn vẫn mãi là Sài Gòn.

Và, tôi không phải là một người thông hiểu về âm nhạc lắm nhưng cũng đã nghe nhiều bản nhạc với chủ đề hoài nhớ quê hương và khát vọng sẽ trở về khi đất nước tự do dân chủ. Như “Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên“ của Nguyễn Đình Toàn, “Sài Gòn Ơi Vĩnh Biệt“, “Người Di Tản Buồn” của Nam Lộc, “ Đêm Nhớ Về Sài Gòn” của Trầm Tử Thiêng, “Thương Nhớ Sài Gòn” của Phạm Duy, “Đêm Nhớ Trăng Sài Gòn“, thơ Du Tử Lê, nhạc Phạm Đình Chương, “Khi Xa Sài Gòn“, thơ Kim Tuấn, nhạc Lê Uyên Phương, “Cho Một Thành Phố Mất Tên”, thơ Hoàng Ngọc Ẩn, nhạc Phạm Đình Chương, “Sài Gòn Cảm Khúc“ của Trần Chí Phúc,…

Tôi yêu những bản nhạc nói giùm tôi những tâm tư và ước vọng. Độ chừng, nhiều người cũng giống tôi. Tôi chỉ yêu và thích chứ không đặt tiêu chuẩn hay dở. Có những khi, nghe những bản nhạc cũ, lại bồi hồi. Xốn xang. Tôi biết chắc một điều có những bản nhạc đã cùng sống và cùng thở với tôi trong chung một cuộc nhân sinh. Đâu có thể nào có ai mang cắt đi một phần tâm linh được…. Như mang xóa bỏ đi những bài hát hoài niệm yêu quê hương của thời đại tôi, dân tộc tôi… Dù, kẻ đó là những người của chế độ ngụy tín Cộng sản hiện hữu. Những bài hát ấy, có phải là bằng chứng cho một quãng thời gian đầy biến cố tang thương đau đớn. Chia ly, hận thù, giết chóc, chuyện quê hương,đất nước tôi…

Nguyễn Mạnh Trinh

Thêm bình luận Tháng Bảy 16, 2007 ranokhan

Tình Dục Trong Thế Giới của Người Hồi Giáo Độc Thân

Sống trong một xã hội cấm quan hệ trước hôn nhân như ở Palestine, ngày càng nhiều đàn ông trẻ tuyệt vọng tìm lối thoát qua những đoạn băng khiêu dâm trên điện thoại di động. Một số thì đi tìm gái làng chơi. Nhưng đa số họ vẫn còn trinh cho tới tận đêm tân hôn.

Bốn người đàn ông chụm đầu vào màn hình một chiếc điện thoại di động. Ánh sáng nhợt nhạt của nó hắt ra nơi cầu thang tối ở một trung tâm mua sắm cũ kĩ tại Ramallah, thành phố được coi là thủ đô của người Palestine . Trong đoạn băng dài 30 giây, một người đàn ông bắt một phụ nữ trẻ phải quan hệ. Cô gái có vẻ như là một người theo đạo Hồi, miễn cưỡng tuân theo. Còn bốn người đàn ông hồi hộp xem đoạn băng, bởi nếu bị bắt quả tang, họ sẽ bị nhìn bằng một ánh mắt khác ngay lập tức.

Tất cả họ đều mới chưa đầy 30 tuổi, tất cả đều được xem là tầng lớp trí thức trung lưu. Mắt họ mở to, và có vẻ như tự thấy mình thật đáng ghê tởm khi xem đoạn băng. Từ trước đến nay đây là lần “tiếp xúc” gần gũi nhất của họ với sex.

Subaib, một nhà nghiên cứu 28 tuổi làm việc trong chính quyền Palestine cho biết: “Lần đầu tiên tôi xem đoạn băng như thế, nó làm tôi càng muốn xem nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Tôi cảm thấy xấu hổ vì điều đó, và chỉ xem mỗi đoạn duy nhất một lần”.

Viễn cảnh kết hôn


Một số đoạn phim ngắn khiêu dâm có “nguồn gốc” ở ngay Rammallah và Đông Jerusalem, thường được chuyển qua các máy điện thoại của những người quen biết nhau. Nhưng một số đoạn video lại có xuất xứ từ những nơi xa xôi như .

Không giống như bạn bè mình, Subaib sắp kết hôn. Anh may mắn sẽ được cưới người em họ của mình, mới 14 tuổi. Do là họ hàng nên anh có nhiều lợi thế. “Bởi vì cô ấy là em họ tôi, nên họ cho chúng tôi 4.000 đô la tiền hồi môn. Đó được xem là món hồi môn khá lớn”, anh cho biết.

Song đó vẫn chưa phải là tất cả những gì anh được cho. Theo truyền thống, chú rể phải trả cho các món đồ cưới bằng vàng, sẽ trở thành vật gia truyền của người mẹ sau này, tiệc cưới và các chi phí khác.Gia đình chú rể thường góp tiền để chi trả cho những chi phí trên, nhưng ngày nay rất ít gia đình có đủ lực để giúp đỡ con cái họ. Ở Gaza hầu hết người Palestine có thu nhập dưới 2 đô/ngày và tỉ lệ thất nghiệp lên tới gần 40%. Tình hình ở Bờ Tây cũng không khá khẩm hơn là mấy.

Theo nhà tâm lý hành vi người Palestine Leila Atshan, trước kia mọi người kết hôn ở độ tuổi trẻ hơn, và dưới sự sắp đặt của gia đình.

“Khi người ta chỉ làm nông, mọi việc đơn giản hơn”, cô cho biết. “Họ sống chỉ quanh quẩn trong đại gia đình của họ. Họ chia sẻ cùng một mái nhà và tất cả mọi thứ khác. Nhưng giờ đây xuất hiện quan niệm về đời sống cá nhân, về cuộc sống hiện đại, thành phố và những yêu cầu mới đối với chú rể”.

“Lúc nào cũng bồn chồn”

Shawki, 30 tuổi, là một sinh viên vừa mới tốt nghiệp tại đại học Bir Zeit ở Bờ Tây. Mỗi tháng anh kiếm được 500 đô. Thế là đủ cho anh mua bộ đồ hợp mốt đang mặc, nhưng còn lâu mới đủ cho một đám cưới, của hồi môn hay thậm chí là thuê một căn nhà.

Vào một đêm thứ năm mùa hè ở Ramallah, đêm trước ngày lễ thứ sáu Sabbath của người Hồi giáo, mọi người mở tiệc và ngắm pháo hoa. Nhưng đối với Shawki, âm thanh của buổi lễ chỉ làm cho anh thêm chán nản. Anh thấy mình càng bị kích động hơn.

“Lúc nào tôi cũng bồn chồn. Tôi bắt đầu chán ghét mọi người, ngay cả bạn bè tôi”, anh nói. “Dĩ nhiên tôi không muốn là một người vẫn còn trinh, đơn giản là tôi không thể có đủ tiền để cưới vợ”.

Theo Atshan, cảm giác của Shawki không phải hiếm thấy. “Mọi người ám ảnh bởi những gì đang bị cấm đoán, không biết liệu đó có phải do đói ăn hay do ức chế về tình dục”. Atshan cho biết thêm, tỉ lệ thất nghiệp cao cùng khó khăn về kinh tế “đã khiến rất nhiều người thấy tiếc vì đã sống quá bảo thủ. Thậm chí mối giao tiếp xã hội giữa nam và nữ ở trường học hay quán café cũng bị cấm đoán”.

Còn theo Bassem Ezbidi, giảng viên khoa học chính trị tại Đại học Bir Zeit ở Bờ Tây, thì người Palestine thậm chí còn cởi mở hơn rất nhiều người ở các nước khác tại Trung Đông. “Bế tắc về chính trị với và xung đột nội bộ giữa Hamas và Fatah cũng góp phần” cho những tuyệt vọng trên, chứ không chỉ riêng gì kinh tế.

Người sử dụng điện thoại di động tăng vọt trong 5 năm trở lại đây, ông cho biết. Sinh viên của ông trong tay lúc nào cũng cầm điện thoại di động đời mới, thứ duy nhất mà họ có thể có được.“Đáng buồn là họ dùng điện thoại không phải để liên lạc, mà để xem những đoạn băng khiêu dâm và download những kiểu nhạc chuông chẳng ích lợi gì. Điều đó đang dấy lên lo ngại ở trường học”, nơi những âm thanh đổ dồn của điện thoại, tiếng bíp bíp của tin nhắn trở thành một “nạn dịch”.

Trở lại trung tâm mua sắm ở Ramallah, bốn người đàn ông đã xem xong đoạn video. Họ trở lại nơi được gọi là quán bar dành cho các cặp đôi. Ở đây đàn ông và phụ nữ ngồi trong những góc tối, sát bên nhau, nhưng không bao giờ được chạm vào nhau. Chỉ có ở nơi đây, những người không bị ai “quản lý” mới rụt rè đưa ra những “hành vi xã hội” nằm trong khuôn khổ có thể chấp nhận được.

Còn trinh đến tận 50 tuổi?

Tháng sau Muhammed và Muna sẽ kết hôn. Muhammed là công nhân xây dựng, kiếm được khoảng 700 đô một tháng. Họ chẳng giàu có gì. Họ muốn một đám cưới giản tiện, nhưng truyền thống và cha mẹ bắt họ phải làm điều ngược lại. Đó là một thiệt thòi lớn cho Muna, không giống như những phụ nữ khác ở đây, khi kết hôn vì tình yêu.

Cô cho biết cảm thấy buồn chán khi ở nhà. “Tôi phát ốm trước những sức ép. Họ muốn Muhammed phải gánh chịu tất cả chi phí và muốn mời cả làng tới dự đám cưới”. Mà cả làng có ít nhất 2.000 người, tất cả phải được dự tiệc cưới, cô cho biết.

Một mặt, Muna tự coi mình là một phụ nữ hiện đại. Cô có việc làm và không cảm thấy cần phải có một đám cưới đúng theo truyền thống để đánh dấu ngày trọng đại trong cuộc đời mình. Mặt khác, cô cũng thấy không thể thoái thác được truyền thống và gia đình.

Đó là một nghịch cảnh ở trong một xã hội mà những người yêu nhau nắm tay trên đường phố thì bị coi là sai trái, mà những đoạn băng khiêu dâm được truyền qua điện thoại di động lại đang ngày một tăng.

Sinh viên vừa tốt nghiệp Shawki cho biết tuần nào chiếc điện thoại của anh cũng báo có những đoạn phim XXX mới dài. Anh cho biết anh xem chúng một lần rồi vội vàng xóa ngay.

Suhaib, bạn của Shawki, sắp kết hôn. Nhưng với Shawki thấy thật khó mà cảm thấy hạnh phúc được. “Tôi đảm bảo rằng, với kiểu như thế này, tôi sẽ vẫn còn trinh tới tận năm 50 tuổi mất”.

PV Theo ABC

Thêm bình luận Tháng Bảy 14, 2007 ranokhan

Nhà Hàng: ĐÀ LẠT

158, Boulevard Masséna
75013 PARIS
Tel.: 01 45 70 72 35

TÌM CHÚT HƯƠNG VỊ ĐÀ LẠT VÀ CHÚT ẤM CÚNG, VĂN NGHỆ BỎ TÚI… ANH CHỦ QUÁN PLAY GUITAR, KHÁCH VĂN NGHỆ CA HÁT.

XIN GHÉ THĂM MỘT LẦN ĐỂ CÒN GHÉ THĂM HOÀI HOÀI, NHỚ NHỚ !

Thêm bình luận Tháng Bảy 14, 2007 ranokhan

Oan Ơi Ông Địa!

Nguyễn Mạnh San

Người Việt Nam khi đi ăn nhà hàng thường hay gọi mấy món ăn chơi trước nhưng thực ra là ăn thiệt, rồi mới đến món ăn chính. Hoặc đôi khi người ta còn nói là làm chơi mà có tiền nhưng thực ra làm thiệt. Có khi công việc làm chơi còn vất vả hơn công việc làm thiệt rất nhiều.

Rồi đôi khi người ta chỉ nói chơi cho vui chứ không có ý gì, hoặc đôi khi người ta có hành động nhưng trong đầu óc họ không hề có dụng ý gì xấu xa, đen tối. Thế nhưng ở Hoa Kỳ người Việt Nam ta cần phải nên thận trọng từ lời nói chơi cho đến hành động vô tư của mình.

Trong hai câu chuyện mà tôi sắp kể lại sau đây, do một câu nói chơi cho vui đối với một cậu bé Mỹ lên 10 tuổi: “Hãy đi chỗ khác chơi, tao xẻo chim mày bây giờ” và “Một hành động sờ chim con nít” của một ông già, hoàn toàn không có dụng ý tình dục.

Vậy mà cả 2 người Việt Nam đã bị tống giam và lãnh án tù chỉ vì một câu nói đùa cho vui và cũng chỉ vì một hành động sờ chơi theo thói quen khi còn ở quê nhà mà phải ân hận suốt đời. Bởi vì nếu hiểu theo mặt tình cảm thì hai người này hoàn toàn vô tội, nhưng đứng về mặt pháp lý thì hai ông đều phạm trọng tội vì tình thì ngay nhưng lý lại gian như sau:

Trước hết là câu chuyện một ông già tỵ nạn với cậu bé người bản xứ 10 tuổi. Ông A đang cầm cái kéo to dài để tỉa hàng rào cây bao bọc chung quanh nhà của ông ta với người con trai 14 tuổi cũng đang phụ giúp bố để hốt những lá cây, bỏ vào túi rác. Bất chợt một cậu bé Mỹ ở nhà bên cạnh, chạy đến gần để xem ông tỉa cây. Ông bèn giơ cái kéo lên cao, đưa gần vào mặt cậu và nói chơi với cậu bé: “Mày hãy lui ra chỗ khác chơi cho tao nhờ, nếu không tao sẽ xẻo chim mày bây giờ”. Con trai của ông liền dịch sang tiếng Mỹ cho đứa bé nghe. Sợ qúa, nó hốt hoảng chạy về nhà mách mẹ của nó. Nghe xong, mẹ đứa bé liền nhấc điện thoại gọi 911 và chỉ ít phút sau, cảnh sát đến còng hai tay ông ta, đưa ông ta lên xe, đem về trại tạm giam.

Sáu tháng sau, phiên tòa xử ông A có Bồi Thẩm Đoàn. Luật sư bên Công Tố Viện trình bầy tự sự, kèm theo sự biểu diễn lại các động tác bằng tang vật là cái kéo to dài của ông A, và nhắc lại lời nói chơi đe dọa đứa nhỏ của ông A trước phiên Tòa. Mặc dù có sự biện hộ khá tỉ mỉ của vị luật sư đang cố gắng bênh vực cho ông ta được hoàn toàn vô tội, nhưng Bồi Thẩm Đoàn vẫn đồng nhất bỏ phiếu là ông A thực sự có phạm tội đe dọa trẻ con dưới tuổi vị thành niên bằng vũ khí nguy hiểm. Ông A bị Toà tuyên án 5 năm tù ở về tội mưu toan giết người với vũ khí nguy hiểm. Nếu trong thời gian ở tù ông ta có hạnh kiểm tốt thì ông ta chỉ cần ở trong tù 2 năm rưỡi, thời gian còn lại, ông ta sẽ được tại ngoại trở về nhà để thi hành cho xong bản án 5 năm của ông.

Trước ngày ông phải rời bỏ trại tạm giam để lên đường đến một trại tù khác, ông buồn rầu than thở với tôi rằng hồi ông còn ở Việt Nam, ông vẫn thường nói chơi với tụi trẻ con ở bên hàng xóm hay với con cháu trong nhà, câu nói như vậy. Ðôi khi còn nói nặng hơn nhiều, ổng kể lại có lúc ông vừa nói vừa trợn trừng đôi mắt, giả vờ như rất tức giận, hét lên: “Mày mà không đi ngay cho khuất mắt tao, tao bắn bỏ mạng mày bây giờ, hoặc tao hỏi mày không nói hả, tiện có con dao bén đây, tao sẽ mổ họng mày ra hay tao sẽ cắt lưỡi, bẻ răng mày ra từng cái ngay bây giờ.” Vậy mà có sao đâu.

Giờ đây chạy thoát được Cộng Sản, suýt tí nữa bị toi mạng sống trên biển cả để đến được cái xứ Cờ Hoa nổi tiếng là tự do, dân chủ và văn minh nhất thế giới này. Nhưng chỉ vì một câu nói chơi cho vui mà mang họa. Ông luật sư Công Tố Viện lập lại lời nói đe dọa chơi của tôi và cầm cái kéo tỉa cây to dài của tôi, giơ nó lên cao khỏi đầu, dí nó sát vào mặt con búp bê, tượng trưng cho thằng nhỏ, làm cho Bồi Thẩm Đoàn vừa nghe vừa nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng này như họ đang được coi một phim khủng long, thì bố bảo ai coi mà chả phải hồi hộp, toát mồ hôi lạnh. Có khi họ muốn vãi cả nước trong quần ra là đàng khác, nên họ tin ngay là tôi nói thật và sắp làm thật đối với đứa trẻ nhỏ, để hôm nay tôi phải ngồi tù 5 năm. Nếu biết trước được sự thể như thế này thì thà tôi nói chơi nhưng làm thật cho đáng đồng tiền bát gạo đối với những ngày tôi phải ở tù.

Thầy thấy không, thật là quá oan ức cho tôi, chỉ có Chúa mới biết rõ lòng dạ con người và nhất là người Việt Nam đều hiểu câu nói chơi 100% này của tôi. Xin Thầy làm ơn làm phúc, nhớ cầu nguyện ơn trên ban xuống cho tôi được một lòng giữ vững đức tin vào Chúa để tiếp tục vác Thánh Gía theo chân Chúa trong những ngày còn lại của đời tôi ở trên thế gian này.

Còn nói về trường hợp ông B đã khá lớn tuổi, cháu nội gái của ông tên là Cúc ở chung nhà với ông. Ðối diện trông sang nhà ông có cô con gái người Mỹ tên là Linda, học chung một trường với cháu ông. Mỗi buổi chiều tan học về, Linda đều bế em trai út của Linda sang nhà Cúc chơi cho tới 6 giờ 30 chiều khi mẹ cô ta tan sở làm về thì Linda mới bế em bé về nhà.

Rồi một hôm ông B có người bạn rất thân đến nhà thăm ông B, trong khi ông B có vẻ thích thú, đang ôm ấp trong đôi cánh tay ông đứa bé béo tròn, em trai Linda. Đặc biệt đứa bé này có đôi mắt xanh biếc như hai hòn bi ve và có mái tóc nâu óng ánh như những sợi tơ hồng. Trong lúc ông B đang ngồi nói chuyện với người bạn và đôi cánh tay ông vẫn ôm chặt đứa bé trông kháu khỉnh dễ thương này ở trên đùi của ông, thì bất chợt, ông lấy tay vạch cái tã của đứa bé ra để con chim của nó lòi hẳn ra ngoài và ông khoe với người bạn: “Này, anh hãy nhìn cho kỹ xem, sao mà con chim của nó trông đẹp mũm mĩm, đỏ tròn như trái ớt chín tươi nhỉ?”.

Trong khi ông nói như thế thì tay ông lại nâng niu con chim của đứa bé. Linda, chị của đứa bé tình cờ đi qua, nhìn thấy tận mắt một tay ông B đang ôm chặt trên ngực đứa bé, còn tay kia thì đang nâng niu con chim của đứa bé.

Buổi tối hôm đó về nhà, Linda kể lại rõ hành động kỳ lạ của ông B cho mẹ nghe. Ngay sau đó, mẹ Linda gọi điện thoại trình báo cho cảnh sát biết sự việc xẩy ra theo đúng như lời của con gái bà đã thuật lại cho bà nghe.

Thế là tối khuya hôm đó, cảnh sát đến nhà còng hai tay ông B, dẫn lên xe đưa về trại giam và ông B được cảnh sát cho biết ông phạm tội kích thích tình dục trẻ thơ.

Mặc dù ông có luật sư riêng bênh vực ông trong phiên xử, nhưng Bồi Thẩm Đoàn vẫn đồng nhất bỏ phiếu cho ông là hoàn toàn có tội và Tòa tuyên án ông B 3 năm tù ở về tội sờ mó con nít với dụng ý kích thích tình dục.

Sau ngày ông B lãnh án, tôi có đến gặp ông lần chót và nét mặt ông B tỏ ra vừa buồn rầu lẫn bực tức, cho rằng mình hoàn toàn bị oan ức, ông nói: “Chắc Thầy Sáu còn lạ gì ở Việt Nam, vấn đề sờ chim con nít là chuyện thường, vì bố thương con hay ông thương cháu, vẫn thường lấy tay nâng niu chim của con hay của cháu và đôi khi còn lấy miệng hôn nó nữa”.

Tôi đồng ý với ông B, vì chính tôi đã có lần nhìn thấy cảnh tượng này khi tôi còn nhỏ tuổi ở dưới quê nội. Ông B lại kể tiếp: “Đây không phải là lần đầu tiên tôi có hành động đó mà thật ra đã nhiều lần rồi, vì tôi rất thương mến đứa bé Mỹ này, mặt mũi nó trông khôi ngô, sáng sủa, xinh đẹp như con búp bê và con chim nó thì lại trông tròn trĩnh, hồng hào như trái ớt tươi mới hái ở cây đem vào nhà; quen thói ở Việt Nam, tôi mới nâng niu nó. Chứ thú thật với Thầy, cách đây khoảng 2 năm, tôi về Việt Nam liên tục 6 tháng, có biết bao nhiêu cô gái xinh tươi trẻ đẹp, đáng tuổi con cháu của tôi, muốn quyến rũ tôi đi chơi riêng với họ. Thậm chí có cô còn dám ngỏ lời ong bướm, muốn lấy tôi làm chồng để theo tôi về Hoa Kỳ. Nhưng tôi nhất quyết từ chối, không đi chơi mà cũng không lấy ai hết, mặc dù vợ tôi đã qua đời hơn 8 năm nay rồi và bây giờ tôi đã là ông nội ông ngoại cả rồi. Vậy tôi điên khùng gì mà lại đi làm chuyện kỳ quặc, quái gở như thế đối với một đứa con nít, tâm hồn nó còn trong trắng, hồn nhiên như Thiên Thần. Đúng là ngày giờ tôi gặp phải sao quả tạ và tôi nghĩ lại khi còn trẻ, có lẽ tôi phạm tội nhiều nên giờ này tôi bị Chúa phạt”.

Chờ ông nói xong, tôi liền giải thích cho ông hiểu là Chúa luôn luôn nhân từ, thương hết mọi người, Ngài chẳng hề ghét bỏ hay phạt vạ ai bao giờ, dù người đó hung ác hay xấu xa thế mấy đi chăng nữa, nếu có lòng ăn năn sám hối tội lỗi của mình, Ngài vẫn thương yêu và còn tha thứ hết mọi tội lỗi cho họ. Chỉ có người đời khi bị tù tội hoặc gặp hoạn nạn, thường hay âm thầm tự nghĩ, hoặc nói là tại mình tội lỗi qúa nên bị Chúa phạt. Vô tình người ta đã gán cho Chúa một hành động qúa nghiêm khắc mà thực ra Chúa đâu có làm.

Tôi cũng nhắc nhở ông rằng giờ phút này, ông đâu còn sống ở Việt Nam nữa, ông đang sinh sống ở trên xứ lạ quê người, ông cần phải biết tuân giữ luật lệ và tập tục của người ta như câu: “Nhập gia thì phải tùy tục.” Bởi vì mỗi một quốc gia đều có một nền văn hóa riêng và một số tập tục khác biệt hẳn với những quốc gia khác trên thế giới.

Chẳng hạn như ở Việt Nam, nếu lỡ có đi tè bậy nơi công cộng cũng chẳng sao và nếu có tè bậy ở sau vườn nhà của mình thì lại càng được bảo đảm an ninh hơn nữa, vì sẽ không sợ ai đi thưa kiện mình trước pháp luật. Nhưng ở đây nếu làm như vậy và ngay cả làm như vậy ở trong vườn nhà mình, nếu có người hàng xóm vô tình mà nhìn thấy, gọi điện thoại cho cảnh sát biết thì sẽ bị đưa về bót, đóng tiền thế chân tại ngoại để chờ ngày ra Toà xét xử. Nên biết rằng cho dù người hàng xóm nhìn thấy cảnh tượng đó là một bà lão gần đất xa trời hay là một em bé gái dưới tuổi vị tuổi thành niên còn thơ ấu mà nhìn thấy cảnh tượng đó thì tội phạm lại càng nặng hơn nhiều. Ðôi khi có thể bị buộc tội là cố ý khiêu khích tình dục đối với bà lão hay đối với em bé còn thơ ngây.

Lạm dụng tình dục, nhất là đối với trẻ em là tội lớn đối với luật pháp Hoa Kỳ. Mới đây một tòa án ở tiểu bang Texas đã kết tội một người trung niên bản xứ 365 năm tù vì đã có hành động như vậy với sáu em bé vị thành niên.

Thành ra khi kể lại hai trường hợp tình ngay lý gian trên đây chúng tôi chỉ muốn lưu ý đồng hương cẩn thận trong việc giao tế thân mật với người bản xứ.

(*) Ông Nguyễn Mạnh San là Phó Tế tại Oklahoma City-Oklahoma.

Thêm bình luận Tháng Bảy 14, 2007 ranokhan

Khiêu vũ vừa vui vừa khỏe

Bs Nguyễn Ý-Ðức

Nhẩy múa là một phần của nền văn hóa mỗi quốc gia, xuất hiện từ khi con người có mặt trên trái đất. Người ta nhẩy múa trong lễ nghi tôn giáo, trong liên hoan kỷ niệm, giao tế nhân sự, trong giải trí cá nhân, trước khi lâm trận chiến tranh, săn bắn vả cả trong liên hoan gây quỹ từ thiện, bác ái. Nhiều dân tộc có tục lệ nhẩy múa trong ma chay tử biệt, vừa để biểu lộ niềm tiếc thương đối với người quá cố vừa chúc mừng giải thoát về cõi bình an.

Nhẩy múa gợi ra ít nhất một số yếu tố của nền văn hóa qua quần áo mặc khi biểu diễn, nhạc cụ, điệu nhẩy và thể điệu âm nhạc riêng của từng dân tộc.

Nhẩy múa hoặc khiêu vũ là di chuyển các bước chân theo điệu nhạc một mình, cùng bạn nhảy hoặc trong một nhóm tại nhà, câu lạc bộ, hội quán hoặc vũ trường, nhà hàng…

Các từ “múa đôi”, “nhẩy đầm”, “nhảy nhót”, đi “bum” “đi bal”, khiêu vũ thể thao (DanceSport), khiêu vũ trường sinh… cũng thường được dùng.

Nhẩy múa đã được tạo hóa gắn vào mỗi tế bào của con người kể từ thuở mới mở mắt chào đời, giơ tay, đạp chân, oe oe tiếng khóc. Cho nên tục ngữ châu Phi có nhận xét “Ai biết nói thì cũng hát được. Ai biết đi thì cũng biết nhẩy múa”.

Thánh Kinh có ghi: “Mọi sự ở đời đều có từng mùa và một thời gian cho mỗi mục đích. Có thời gian để sinh, thời gian để chết, thời gian để thu lượm hoa trái. Có thời gian để chém giết lẫn nhau, thời gian để lành bệnh, thời gian để tan vỡ, để hàn gắn, để khóc, để cười, để thương tiếc và thời gian để nhẩy múa”.

Aristotle xếp nhẩy múa ngang hàng với thi ca và cho rằng một số vũ công có thể diễn tả các ứng xử xã hội, tình cảm và hành động qua nhiều điệu bộ nhịp nhàng.

Vũ công danh tiếng Mata Hari (1876-1917) triết lý “nhẩy múa là một bài thơ mà mỗi cử động là một lời nói”.

Theo Albert Einstein, “Vũ công là các lực sĩ của Thượng Ðế”.

Voltaire khuyên “Hãy đọc sách và khiêu vũ vì đó là hai thú vui không bao giờ làm hại ai”.

Vì, theo Shirly Maclaine: “Khi nhẩy, tôi không thể phán xét, ghen ghét, tự tách xa đời sống. Tôi chỉ có thể hoàn toàn vui vẻ. Ðó là lý do tại sao tôi khiêu vũ”.

Nữ văn sĩ Vicki Baum (1888-1960) lại nói “Có nhiều đường tắt để đi tới hạnh phúc và khiêu vũ là một trong những con đường đó”.

Còn thi sĩ người Pháp Paul Valery (1871-1945) thì coi nhẩy múa như “một hành động biến đổi hình dáng hoặc bản chất”.

Các nhà chuyên môn y khoa học ngày nay đã chứng minh nhẩy múa, khiêu vũ còn có nhiều ích lợi cho sức khỏe con người.

Ích lợi tim mạch

Bác sĩ Rita Beckford, Giám đốc Trung tâm Cấp Cứu Twinsburg tại tiểu bang Ohio, Hoa Kỳ cho biết khiêu vũ với nhạc điệu tiện lợi hơn là tới vận động tại câu lạc bộ thể dục vì nó giản dị và vui thú. Theo vị thầy thuốc này: “Vận động chỉ hữu ích khi thực hiện đều đặn và chỉ đều đặn khi ta cảm thấy thích thú. Do đó, dù với bất cứ thể điệu nào, khiêu vũ giúp con người thu lượm được nhiều ích lợi như sự dẻo dai, cưòng tráng, tiêu hao mỡ”

Theo bác sĩ chuyên môn tim mạch Hermes Ilarraza của Viện Tim Quốc gia, New Mexico, “Ích lợi của sự vận động với bệnh nhân tim mạch đã được xác định. Tuy nhiên, gắn bó với thể dục thường không kéo dài vì người bệnh cảm thấy nhàm chán. Nhưng, bản tính con người là thích nhẩy múa, vì thế khiêu vũ có thể là sinh hoạt hấp dẫn”.

Bộ Canh Nông Hoa Kỳ cho khiêu vũ là một hoạt động vừa phải, tương tự như đi bộ nhanh, vừa đi vừa đánh golf hoặc đạp xe đạp muời dặm một giờ. Cơ quan này cũng khuyên nên khiêu vũ khoảng 30 phút mỗi ngày.

Viện National Heart, Lung and Blood Hoa Kỳ xác định khiêu vũ giảm rủi ro bệnh động mạch vành, giảm huyết áp, giữ sức nặng cơ thể trung bình và tăng sức mạnh của xương chân, xương hông.

Kết quả nghiên cứu của Mayo Clinic cho hay khiêu vũ xã giao giúp nâng cao sức khỏe, giảm căng thẳng, tăng sự phối hợp và sức chịu đựng của cơ thể.

Trong hội thảo khoa học của Hội Tim Hoa Kỳ vào tháng 11 năm 2006 tại Anaheim, tiểu bang California, Giáo sư Romualdo Belardinelli, Ðại học Y Politecnica delle Marche, Italy, đã tường trình kết quả nghiên cứu về ảnh hưởng của khiêu vũ đối với bệnh tim. Theo ông, “khiêu vũ là một lựa chọn mới về vận động cơ thể đối với bệnh nhân bị suy tim”.

Trong một nghiên cứu trước đây, bác sĩ Belardinelli và đồng nghiệp nhận thấy rằng khiêu vũ, đặc biệt là vũ điệu valse chậm và nhanh, đều an toàn và nâng cao khả năng cũng như phẩm chất đời sống của người đang có bệnh tim hoặc đã có cơn suy tim.

Nhóm khoa học gia này tái thực hiện nghiên cứu ở những người đang bị bệnh tim mãn tính và thấy có cùng kết quả. Theo ông, sự làm việc của cơ thể trong khi khiêu vũ tương tự như sau khi tập luyện thể hình (aerobic exercise).

Suy tim xẩy ra khi sức bơm máu của cơ quan này yếu giảm, đưa đến tích tụ chất lỏng ờ phổi và các tế bào. Người bị suy tim có thể đi bộ chậm rãi, nhưng đi nhanh hơn một chút hoặc bước lên mấy bực cầu thang là họ hụt hơi, khó thở. Họ cũng không vận động được như người bình thường.

Nhóm nghiên cứu của bác sĩ Belardinelli theo dõi 110 bệnh nhân tuổi trung bình là 59 (89 người nam, 11 nữ) đang có bệnh suy tim mãn tính nhưng ổn định.

Một nhóm 44 bệnh nhân được tình cờ lựa chọn để tập đi xe đạp và đi bộ, ba lần một tuần, trong tám tuần lễ dưới sự hướng dẫn.

Nhóm thứ hai, 44 người, tham dự khiêu vũ theo điệu valse thay đổi với nhịp điệu chậm 5 phút và nhanh 3 phút trong 21 phút tại phòng thể thao của bệnh viện.
Nhóm thứ ba 22 người không vận động.

Trong thời gian vận động và khiêu vũ, tham dự viên được theo dõi nhịp tim, thử nghiệm chức năng trao đổi không khí hô hấp và tình trạng mạch máu.

Họ cũng trả lời bản trắc nghiệm về phẩm chất đời sống, coi xem suy tim ảnh hưởng như thế nào tới giấc ngủ, khi tham dự các giải trí, làm công việc vặt trong nhà, đời sống tình dục, tình trạng tâm thần như lo âu, trầm cảm.

Kết quả nghiên cứu cho thấy khiêu vũ tăng khả năng và phẩm chất của đời sống, đặc biệt về cảm xúc. Ở nhóm không tập luyện không có gì thay đổi.

So sánh với nhóm tập luyện cơ thể, nhóm khiêu vũ có khả năng tiêu thụ oxygen cao hơn (18/ 16), ngưỡng chịu đựng của cơ bắp khi bị mệt cao hơn (21/ 20). Ðộng mạch của bệnh nhân nhóm khiêu vũ đàn hồi tốt hơn so với nhóm không vận động, do đó họ tránh được vữa xơ động mạch.

Nói chung, đời sống của nhóm khiêu vũ tốt hơn so với nhóm tập luyện cơ thể.

Bệnh nhân cho hay sau các lần khiêu vũ, họ có giấc ngủ ngon, tâm trạng yêu đời, thích thú tham gia các sinh hoạt giải trí, làm việc nhẹ trong nhà cũng như quan hệ tình dục tốt. Ngoài ra, khi khiêu vũ, họ cảm thấy vui vẻ với bạn nhẩy hơn là buồn tẻ đi bộ trên máy móc cơ khí một mình.

Ðiểm đáng lưu ý là mọi người đều tham dự nghiên cứu tới cùng, không ai bỏ cuộc.

Giáo sư Belardinell kết luận: “Ở người bị suy tim mãn tính, khiêu vũ có khả năng tạo ra những ích lợi sinh lý giống như với vận động thể hình”.

Và các nhà nghiên cứu này đề nghị là nên có những nghiên cứu khác để tìm hiểu thêm vế ảnh hưởng tốt của khiêu vũ đối với số đông quần chúng.

Vận động cơ thể rất cần thiết sau khi bị bệnh tim. Họ sẽ sống lâu hơn và đời sống có nhiều bình an hơn. Nhưng làm sao để bệnh nhân gắn bó với vận động là chuyện khó khăn. Thường thường, 70% bệnh bỏ dở chương trình vận động vì nhiều lý do khác nhau. Cho nên, thay thế khiêu vũ với tập luyện có thể là sáng kiến hay.

Theo bác sĩ Belardinelli, sở dĩ nhóm nghiên cứu lựa điệu valse vì đây là điệu nhẩy rất phổ thông và tác động nhịp nhẩy lướt qua lướt lại cũng tương tự như thể dục thể hình. Các điệu nhẩy khác cũng có ích lợi như vậy.

Kết quả nghiên cứu này đã được nhiều chuyên gia bệnh tim mạch đón nhận một cách nồng nhiệt.

Bác sĩ trưởng bộ môn tim Robert Bonow tại Ðại học Y Northwestern Memorial, Chicago, có nhận xét về kết quả nghiên cứu này như sau: “Ðây có thể là phương thức hữu hiệu hơn để lôi cuốn mọi người vào việc tập luyện cơ thể và có lẽ có nhiều hứng thú hơn là đi trên máy tự động”. Bác sĩ Bonow cho hay sẽ áp dụng ở bệnh viện nơi ông ta làm việc.

Theo bác sĩ chuyên khoa tim Elliot M. Antman tại Ðại học Y Harvard, một lực sĩ có huấn luyện đầy đủ sẽ biết cách tiêu thụ dưỡng khí một cách có hiệu quả cho nên cơ bắp của họ không đòi hỏi nhiều dưỡng khí. Vì thế họ có thể vận động mạnh mẽ và lâu hơn người thường.

Khiêu vũ và tập luyện cơ thể đều giúp bệnh nhân suy tim sử dụng oxy một cách hữu hiệu, nhờ đó họ có thể vận động lâu hơn mà không bị hụt hơi. Và nhà phát ngôn viên này của Hội Tim Hoa Kỳ nói thêm ông ta rất khuyến khích vì khiêu vũ dường như hấp dẫn, thích thú hơn với người bị suy tim khiến cho họ dễ dàng vận động.

Bác sĩ Robert Myerburg, Giáo sư Y khoa và Sinh học Ðại học Y Miami: “Với bệnh nhân tim, đây có thể là một phương thức tốt để vận động tới mức chịu đựng của mình và chắc là họ sẽ thích thú. Người bệnh có thể thay đổi hình thức nhẩy sao cho thích hợp với tình trạng sức khỏe của mình”

Theo bác sĩ Louis E. Teichholz, Ðại học Y khoa Hackensach, New Jersy: “Đây là loại thể dục thể hình tốt vì khi nhẩy valse, người ta luôn luôn chuyển động”.

Tốt cho xương khớp

Khiêu vũ cũng tốt cho viêm xương khớp.

Chuyên gia khiêu vũ trị liệu Jane Wilson Cathcart có ý kiến: “Phương thức trị liệu tốt nhất cho viêm xương khớp là cử động vì cử động nuôi dưỡng khớp. Khiêu vũ dìu ta vào những cử động mà ta nghĩ rằng không bao giờ thực hiện được”.

Khớp có một đĩa sụn ở giữa để chịu đựng sức va chạm khi khớp cử động. Sụn không có mạch máu và được nuôi dưỡng bằng thực phẩm trong các mạch máu ở gần chuyển qua khi khớp co duỗi. Trong nhẩy múa, xương khớp luôn luôn được vận dụng, nhờ đó sụn được nuôi dưỡng tốt hơn.

Lợi ích đối với tâm trí

Khiêu vũ không những có ích cho thể chất mà còn tốt cho tâm trí.

Nghiên cứu công bố trên New England Journal of Medicine vào năm 2003 cho hay, người cao tuổi tham gia vào các sinh hoạt như khiêu vũ đều giảm nguy cơ bị sa sút trí tuệ. Nghiên cứu cũng cho hay, bệnh nhân Alzheimer có thể nhớ lại nhiều điều khi họ nhẩy với những điệu nhạc, bài hát quen thuộc. Người khiêu vũ cũng phải động não tập trung với điệu nhạc, bước đi, cho nên trí óc luôn luôn làm việc và là điều rất tốt.

Bác sĩ Joe Verghese, giáo sư Thần kinh tại Đại học Y Albert Einstein ở New York đã theo dõi các sinh hoạt trong đó có khiêu vũ của 469 lão gia trên 75 tuổi không có vấn đề về trí nhớ. Sau 5 năm, 124 vị có dấu hiệu sa sút trí tuệ mà đa số ở nhóm người không bao giờ khiêu vũ.

Theo ông, khiêu vũ là một hoạt động đa hiệu chứ không chỉ thuần túy thể xác. Khiêu vũ tăng lượng máu lưu thông lên não bộ, giảm căng thẳng, cô đơn và luôn luôn động viên trí não nhớ điệu nhạc, bước đi để hòa nhịp với bạn vũ.

Bên Anh quốc, Bộ Văn Hóa và Bộ Sức Khỏe Công Cộng đã khuyến khích việc tổ chức các lớp hướng dẫn khiêu vũ và các trung tâm khiêu vũ để thăng tiến sức khỏe người dân.

Ðôi khi không cần phải ra sàn nhẩy mới thu lượm được lợi ích. Ta có thể đứng hoặc ngồi tại chỗ, thả hồn theo âm thanh, cổ quay qua lại, tay nhúc nhích lên xuống, bàn chân ngón chân chuyển động nhịp nhàng, nhún nhẩy theo điệu nhạc cũng tạm thời coi như là vận động một chút rồi.

Ích lợi chung

Nói chung thì nhẩy múa đều mang lại một số lợi ích cho cơ thể, nếu ta thực hành với mục đích trong sáng là giải trí lành mạnh và vận động cơ thể.

Các ích lợi đó là:

-Trong khi nhẩy múa, các cơ bắp cũng tiêu dùng một số calori, giúp cơ thể khỏi quá ký, mập phì.

Một giờ khiêu vũ chậm nhẹ có thể giảm 250 calori, nhẩy hip hop thì những 400 calo tương đương với một giờ đi bộ nhanh, nhẩy swing là 235 calo; ballroom là 265 calo; nhẩy bốn đôi square dancing là 280 calo; vũ ballet là 300 calo; múa bụng belly là 380 calo, vận động thể hình aerobic là 540 calo.

Một nghệ nhân biểu diễn tranh tài trong một điệu nhạc nào đó có vận động tương đương với một người bơi 800 feet.

-Tốt cho xương khớp, tăng độ đặc của xương, giảm rủi ro xốp xương.
-Tăng chất dinh dưỡng cho sụn khớp, giảm thiểu viêm xương khớp
-Giúp cơ bắp mạnh mẽ, bền bỉ hơn
-Thân thể uyển chuyển, phối hợp nhịp nhàng
-Tăng sự đi đứng vững vàng cho cơ thể
-Tăng sự tự tin nhẩy hay, múa đẹp
-Tăng trí nhớ vì phải nhẩy theo nhịp nhạc và phải nhớ từng bước đi
-Tốt cho trí tuệ, tăng trí nhớ người cao tuổi: phải nhớ nhạc nhớ điệu nhảy, phải ăn nhịp với bạn nhẩy, chứ đâu có ì người ra để người ta đẩy như xe bò…
-Tạo thêm bạn mới, quan hệ mới, giảm thiểu sống cô đơn
Về việc tạo thêm nhiều bạn hữu, tăng sự tin tưởng, hòa khí giữa con người với con người, Ông Trùm nhạc soul James Brown có ý kiến: “Bất cứ mọi xích mích nào cũng dễ dàng được hóa giải bằng khiêu vũ, nhẩy múa. Vì chẳng lẽ lại mặt sưng mày sỉa, hầm hầm ôm nhau mà nhẩy”.
-Nâng cao tinh thần, cảm thấy phấn chấn cả về thể xác lẫn tâm hồn, làm ta như sinh động hơn, không còn ưu tư phiền muộn, hận thù ghen ghét, đố kỵ hơn thua.
-Giảm rủi ro mập phì, cao huyết áp, bệnh tim, tiểu đường, ung thư ruột già
-Nhẩy múa làm ta ăn ngon hơn vì vui và vì đói bụng
-Làm trẻ con người, trì hoãn sự lão hóa. Tục ngữ Nhật Bản có nói “mọi người nữ nhẩy múa đều trẻ như con gái 19 tuổi”

Tham khảo ý kiến bác sĩ

Trước khi áp dụng khiêu vũ như một hình thức vận động cơ thể, nên tham khảo ý kiến bác sĩ coi xem mình có cần giới hạn gì không.

-Có bao giờ bác sĩ nói mình có vấn đề với trái tim và chỉ nên vận động theo hướng dẫn của bác sĩ
-Có bao giờ thấy đau ở ngực khi vận động hoặc khi không làm công việc gì.
-Có bao giờ đi đứng mà mất thăng bằng, không vững hoặc chóng mặt, muốn té xỉu?

Nên bắt đầu với các điệu nhạc nhẹ nhàng. Cao tuổi thì chậm rãi dìu nhau «đi chợ» tại chỗ với slow, tango, boston, rumba. Trẻ trung thì sôi động bao sàn nhẩy với bebop, twist, cha cha, pasodoble.
Và nên luôn luôn coi khiêu vũ như một giải trí lành mạnh, một loại vận động cơ thể hữu ích, chứ đừng điên cuồng thâu đêm suốt sáng dưới ảnh hưởng của thuốc lắc, rượu mạnh.

Kết luận

Nhẩy múa là một sinh hoạt có nhiều phúc lợi. Nó làm người buồn hóa vui. Nó tăng óc sáng tạo, tăng tình bạn, tạo ra tình yêu, phục hồi trí nhớ. Nó duy trì tốt sức khỏe tinh thần và thể chất từ trẻ tới già, nam cũng như nữ.

Ngoài ích lợi sức khỏe cho cá nhân, khiêu vũ cũng có những ích lợi xã hội.

Nhẩy múa không chỉ là những bước đi theo điệu nhạc, mà là một phối hợp độc đáo của hoạt động thể chất, giao tế xã hội và kích thích tinh thần.

Nếu muốn gặp nhiều bạn bè: Hãy tới sàn nhẩy. Nếu muốn có sức khỏe tốt: Hãy khiêu vũ. Muốn quên mọi âu lo: Hãy quay cuồng luân vũ, xua đuổi ưu tư ra ngoài trí óc.

Ngày xưa người ta nhẩy múa theo nghi lễ tôn giáo, nhẩy múa để giao tế nhân sự. Vua Chúa thăm viếng nhau đều có dạ hội, khiêu vũ để tỏ tình thân thiện. Quốc trưởng các quốc gia ngày nay thăm viếng nhau cũng có dạ hội khiêu vũ liên hoan ký kết tương trợ, thương mại, bảo vệ…

Cho nên có ý kiến rằng nếu mỗi buổi sáng trước khi tới sở, đi làm, bà con lối xóm dìu nhau nhẩy một điệu nhạc vui rồi chiều về cũng nắm tay vũ cùng nhau thì cộng đồng hòa hợp, bình an.

Trắng đen, tà nghịch đều cùng nhau hòa mình khiêu vũ thì đâu còn ngăn cách chính kiến, hận thù bom đạn…

Làm được như vậy thì cũng vui đấy nhỉ.

Thêm bình luận Tháng Bảy 14, 2007 ranokhan

Nghề chơi cũng lắm mưu cao

Các cô gái điếm của thành phố Mombasa thuộc Kenya (Africa) đồng quyết định từ bỏ thường phục hàng ngày để mặc trang phục truyền thống của đạo Hồi khi đi “làm việc”.

Bộ trang phục của phụ nữ đạo Hồi che toàn bộ phần thân và đầu, được người bản xứ gọi là buibubi – Nhật báo Ba Lan Gazeta Wyborcza đưa tin của BBC trong ngày 12/07/2007.

Phụ nữ Hồi giáo – Thế này thì làm sao phân biệt ai khác ai.
Cuộc “cách mạng” đổi mới y phục này của các cô gái điếm đang làm những người Hồi giáo nổi giận.

- Tôi cảm thấy dễ chịu hơn trong bộ buibubi vì được nhìn nhận có phẩm giá hơn. Tôi cũng có thể qua mặt cảnh sát để không bị bắt giữ. Tôi phải kiếm tiền bằng một cách nào đó – Một cô gái điếm trong bộ buibubi nói với phóng viên vào một buổi tối trên phố.

Một cô khác nhận xét rằng buibubi có thể che giấu được mình là ai. – “Tôi biết mình tội lỗi nhưng tôi bắt buộc phải như thế” – Cô gái nói.

Cô cũng cho hay rằng, đa số khách làng chơi là dân địa phương thành phố Mombasa. Họ dễ dàng nhận ra phụ nữ của nơi này hơn từ bộ buibubi .

Giới phụ nữ Hồi giáo đang phẫn nộ khi các cô gái điếm mặc bộ quần áo truyền thống chung dành cho họ.

“Buibubi đã bị đánh mất vẻ đẹp và uy tín của mình. Tôi xấu hổ tới mức đôi khi muốn lột bỏ và vứt đi bộ y phục đang mặc” – Mariam Salma, một phụ nữ của thành phố phát biểu.

Một số phụ nữ Hồi giáo thì khẳng định, phần lớn gái điếm không xuất phát từ Mombasa. – “Thậm chí đây không phải là gái đạo Hồi. Đa số họ đến từ Somalia và Ethiopia. Họ ăn bận y phục của chúng tôi để lẩn tránh sự ô nhục”- Asha Hussein nói.

Các nhà lãnh đạo Hồi giáo thì đang gây sức ép lên các nhà chính trị để có chính sách thích ứng.

Họ cho rằng, y phục của phụ nữ đạo Hồi làm thuận lợi cho gái điếm lẫn lộn vào đám đông phụ nữ bình thường, nhất là trong đêm tối với màu đen. Nhờ vậy mà cảnh sát rất khó phát hiện.

Không phải đây là lần đầu tiên các cô gái điếm Hồi giáo sử dụng phương pháp này. Trong những năm 90 họ đã có lần làm như vậy, nhưng họ đã bị các tổ chức đạo Hồi săn bắt được và bị phạt bằng đánh roi trước mặt công chúng.

Tuy nhiên giờ đây họ muốn chính nhà nước phải can thiệp. – “Chúng tôi không có quyền bắt giữ những cô gái đó mà thuộc về chính quyền” – Sheikh Muhammad Khalifa, thầy tế Hồi giáo nói – “Thật là buồn khi những nhà chính trị làm ngơ trước vấn đề này”.

Theo Sheikh Muhammad Khalifa tình cảnh này tiếp diễn sẽ rất bất ổn vì nhiều phụ nữ Hồi giáo bị ngộ nhận là gái điếm.

Việt Nam, nghề mãi dâm từ sau năm 1975 và đặc biệt từ thời “Đổi Mới” phát triển với mức tăng trưởng chẳng kém gì chỉ số của GDP, nhanh rộng, phổ biến từ thành thị đến nông thôn, từ cao cấp (Call Girls) đến bình dân. DCVOnline cũng đã có lần đưa tin về dịch vụ “gái chờ” dọc các đường quốc lộ 1.

Trên một số đường phố và con hẻm “truyền thống” của Hồ Chí Minh (Sài Gòn cũ) như Lê Quý Đôn, Công Chúa Huyền Trân (bên hông vườn hoa Tao Đàn), Nam Kỳ Khởi nghĩa (Công Lý cũ, đoạn gần Thư viện Quốc gia và Dinh Độc lập), Lý Thường Kiệt (đoạn gần trường đại học bách khoa)… các cô gái ăn sương đứng đầy dọc vỉa hè khi trời tối. Thấy động, tức là có tín hiệu công an “ăn đêm”, thì ngay lập tức, những chiếc xe gắn máy đậu “bí mật” gần đó tấp vào lề và các cô gái nhảy phóc lên xe mất hút, để rồi quay lại chỗ cũ sau một thời gian nào đó hoặc trên những con đường “nóng” khác. Dịch vụ này người trong nước nói là “điếm di động”.

Ai bảo áo dài không hấp dẫn?

Nếu biết được tin này, các cô gái điếm Việt Nam khỏi cần “di động”, cũng làm cách mạng như các cô gái Hồi giáo, không mặc thường phục mà bận chiếc áo dài thướt tha thì không biết phản ứng của dư luận sẽ ra sao?

Nguồn: Gazeta.pl, ngày 12/07/2007.

Thêm bình luận Tháng Bảy 14, 2007 ranokhan

Nửa đêm chọc tức …

Đang ngủ, tôi bỗng giật mình vì tiếng bước chân đi qua đi lại trên tầng lầu trên. Bực mình, tôi ngồi dậy nhìn đồng hồ, bốn giờ thiếu mười lăm sáng. Tiếng chân lại vang lên cốc cốc… rồi dừng ngay trên đầu giường tôi. Tôi đã tỉnh ngủ dỏng tai nghe, tiếng bước chân còn mang giày, không phải tiếng chân trần. Từ ngày ông tây này đến mướn căn phòng trên, cả tuần nay, giấc ngủ tôi bị đánh thức nửa chừng, gần bốn giờ sáng là tôi giựt mình bởi tiếng bước chân nặng giáng xuống nền gỗ, và đêm hôm nay cũng thế. Tôi rủa thầm. Cộc cộc… tiếng bước lại dội xuống. Tôi nhổm dạy quơ chiếc áo ngủ, khóac lên người, nhảy bổ xuống giường. Chịu hết nổi rồi, tôi phải nói cho họ biết, tôi đã mất ngủ cả tuần nay rồi.

Leo lên lầu, tôi đứng bấm chuông, độ một phút thì nghe có tiếng vặn ổ khoá bên trong, rồi tiếng cửa xịch mở. Ánh đèn “nê ông”, bên góc tường chiếu thẳng vào người đàn ông đang ngơ ngác nhìn tôi. Ông ta cao lớn, mặc bộ “vết tông” màu đen, thắt “cà vạt” xanh đậm, đeo cặp kính trắng, tuổi trên năm mươi; mái tóc màu bạch kim được cắt ngắn óng ánh dưới ngọn đèn. ông ta chắc là mới về nhà, nên chưa kịp thay quần áo, hay là sửa soạn để sắp đi đâu đó. Mặc kệ. Tôi nói:

- Yêu cầu ông bước nhẹ nhàng một tí. Ông có biết là đêm nào ông cũng đạp “lên đầu” tôi không ?

Ông ta nhìn tôi ngớ ra. Không kịp nghe ông ta trả lời, tôi hậm hực quay lưng bước xuống lầu. Ông ta như người vừa tỉnh ngủ, nói vói theo:

- Ô ! xin lỗi… xin lỗi.

Tôi nói nhỏ:

- Khỉ gió…

- Cô nói gì ?

Tôi hạ thấp giọng:

- Chào ông…

Sau đêm đó, mấy hôm nay tôi được ngủ một giấc cho tới sáng, không nghe tiếng chân mạnh trên sàn gỗ nữa. Có vậy chớ! Biết thế mình nói sớm, để chi mất ngủ giờ mới chịu nói. Coi vậy chứ người ta cũng biết điều. Nhưng… tối nay tiếng bước chân lại bỗng vang lên. Không chần chờ, tôi vội phóng nhanh lên lầu, bấm chuông lia lịa, ông ta mở cửa. Tôi ba gai:

- Yêu cầu ông bước nhẹ một tí… ? Ông có biết mấy giờ khuya không ?

Ông ta đưa tay coi đồng hồ, rồi nhìn tôi nói:

- Bốn giờ sáng.

Tôi hỏi :

- Bốn giờ sáng, giờ này người ta còn đang ngủ. Ông có biết không?

- Biết… !

- Hả !

Tôi nhìn trân trân ông ta, lặp lại “biết”, rồi ngoe nguẩy bỏ đi, tôi nghe ông ta lẩm bẩm phía sau:

- Tôi quên… tôi quên.

Thấy tôi giận ông ta cũng hơi… ngán. Vậy là yên chí, không còn nghe tiếng bước chân nữa. Nghĩ lại mình hơi lố bịch, nóng nẩy quá… có gì nhẹ nhàng với người ta một chút, đến nỗi gì phải lớn tiếng như thế. Mình đúng là ổ… kiến lửa.

Tôi đang mơ màng, lại giật mình, bởi tiếng giày trên lầu. Thế là mất ngủ. Có tức không ? Tây này mất lịch sự quá ! Lần này phải cho “chả” một bài học mới được. Tôi mở tung cửa, nhảy một lần hai, ba bậc thang lên lầu, đứng trước cửa bấm chuông không ngừng. Im lìm. Tôi gõ cửa rồi lại bấm chuông. Vẫn im lặng. A không chịu ra mở cửa hả ? Tôi đâu chịu thua, nhất định đứng lì đây nhấn nút chuông, không nhích ngón tay. Coi! có ra mở cửa không nào. Có tiếng bước chân đến cửa la lớn: ok! ok!. Cửa mở, chủ nhà đứng bên trong, nhe răng ra cười, nét mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Trời ! nụ cười gì trơ trẽn. Nụ cười như đang thách thức, đang chọc tức tôi… Tôi mà làm đàn ông, tôi sẽ không bao giờ có nụ cười… vô duyên như ông ta. Tôi đứng thẳng, ưỡn người tay vòng trước ngực, mặt vênh vênh. Nhìn ông ta tôi giận run lên, nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh rất lịch sự dễ thương như… bình nước sôi để nguội. Mặt tôi dàu dàu than thở:

- Ông ạ ! đây là lần thứ ba, tôi nhắc lại cho ông nhớ, đêm nào ông cũng đạp “lên đầu” tôi. Mong ông đừng làm phiền hàng xóm nữa…

Ông ta tỉnh bơ đứng yên nhìn tôi, không nói một tiếng, chỉ nhếch môi cười khan. Trời! sao mặt hắn khó ưa dễ sợ. Tôi ném cái nhìn hằn học về ông ta, rồi quay lưng bước nhanh xuống thang lầu.

Mỗi lần gây sự mới được ngủ yên, không còn nghe tiếng động trên lầu nữa. Nhưng mỗi đêm tôi phải lo âu, hồi hộp từng phút từng giây, sợ tiếng bước chân, sẽ phá giấc ngủ mình bất cứ lúc nào. Rồi sự hồi hộp đó đâu có lâu lắc gì. Chúa ơi! Tiếng bước cộc cạch, vang lên đều đặn giữa đêm khuya vắng lặng, khi thì nhẹ nhàng như tiếng gió, khi như khối đá ném xuống sàn nhà. Lúc ẩn lúc hiện, đúng là bước chân của ma quỉ, hiện về lúc nửa đêm để chọc ghẹo, nhất định không buông tha tôi.

Bây giờ tôi không tức giận cau có nữa, mà chỉ nằm yên mở mắt nhìn trân trân lên trần nhà, rủa thầm… rồi suy nghĩ: “cha” này xỏ lá hứa cuội, cố ý nửa đêm chọc tức tôi, chớ không phải vô tình. Không lẽ để tình trạng này hoài sao? Hay kêu cảnh sát ! Ai mà giải quyết ba cái chuyện này. Cũng chỉ tại căn nhà này đã lâu đời rồi. Sàn nhà làm bằng gỗ, hở lớn ở trên, mình ở tầng dưới nghe rõ, đành chịu trận. Chịu không được tìm nơi khác dọn đi. Bây giờ tìm một chỗ ngay trong thành phố đâu phải dễ, mà ra vùng ngoại ô thì buồn… Trời! tính sao đây… Cộc cộc… Tiếng bước trêu ghẹo, chọc tức tôi. Tôi cảm thấy mình đã bị xúc phạm…

Tôi bình tĩnh mở cửa, nhẹ nhàng bước ra ngoài, đi thẳng lên lầu. Nhấn ngón tay thật mạnh, bấm chuông và bấm chuông. Ủa! sao vậy cà… không nghe tiếng chuông. Thôi rồi! “giây chuông” bị cắt đứt… Tên tây gió mắc dịch. Tôi đạp cửa nè… đạp đến mỏi chân, gõ đến sưng buốt mấy ngón tay, ông ta mới chịu ra mở cửa. Vừa trông thấy ông ta, máu tôi muốn dồn lên đầu, giận bắn người, cứng miệng. Tôi bỗng oà khóc tức tưởi, ông đứng chết trân nhìn tôi. Tôi vừa mếu máo, nhăn nhó (chắc mặt tôi lúc ấy giống như con khỉ đột). Tôi túm lấy áo “hắn” kéo ra ngoài, xuống nhà tôi, rồi để hắn đứng đó, tôi chạy ngược lên lầu, nện chân thật mạnh xuống sàn nhà, để xem ông đứng dưới có chịu được không?

Bước xuống thang lầu, tức quá tôi ngồi bệt trước cửa, khóc hu hu như… mưa dông. Nước mắt “cá sấu” của tôi làm hắn như gà mắc đẻ. Ông ta nhìn tôi, vừa như tội nghiệp, vừa như thương xót. A bắt được tâm lý hắn rồi… Nhìn đàn bà khóc là tây nó sợ. Thấy vậy, tôi càng khóc lớn, khóc già… hu hu… Ông ta hoảng hốt, gương mặt căng thẳng hiện ra. Khóc mãi mới thấy đọng mấy ngấn nước mắt. Tự dưng…tôi muốn được một lần, hắn đến bên cạnh, lau khô những giọt nước mắt đen của tôi. Nhưng không… hắn đứng đó… xa lắc, như người mất hồn, phờ phạc tái xám. Ông ta giơ tay thề bạt mạng, hứa không dám tái phạm sự vô ý, làm phiền hàng xóm nữa. Hừ ! dân ba xạo, cố ý thì có, vô ý gì tới ba, bốn lần lận! khéo mồm mép… Tiếng khóc, tiếng nói tôi quá lớn, đánh thức giấc ngủ ông tây già ở tầng dưới, rồi tôi nghe tiếng lão cằn nhằn, rồi tiếng cửa mở. Tôi thất kinh nín bặt; lão tây già khó chịu này, mà lên nhà tôi là có chuyện. Mất giấc ngủ của lão, ngày mai lão sẽ chưởi tôi suốt cả ngày.

Sau hôm đó, tôi không còn nghe tiếng động mỗi đêm trên lầu nữa. Bốn lần gây gổ với ông hàng xóm đâu phải ít, cũng đã trở thành kỷ niệm. Đêm nay, tôi gương mắt, ngước nhìn lên trần nhà lặng yên im ỉm, nghe sao mà lạnh lùng… Tôi lại nghĩ ngợi lung tung, chẳng ra đâu vào đâu. Đôi lúc lại mơ màng một cái gì đó thật xa xôi huyền ảo. Tôi thiếp đi, đến năm giờ sáng, lại thức giấc, bởi tiếng ngáy trên tầng lầu trên, lọt vào tai tôi. Tôi lại suy nghĩ… chỗ nằm của tôi, cũng một chỗ của ông ta. Nhất định là “hắn” nằm dưới sàn nhà, chứ không nằm trên giường, vì tiếng ò o tôi nghe rất rõ. Thiệt khổ! hết tiếng bước chân, rồi đến tiếng ngáy. Tiếng ngáy của ông ta, trùm lên đêm lẻ loi tôi đang tư lự một mình. Nếu gặp đêm mưa, có khác chi tiếng ểnh uơng kêu dưới hồ nước…

Tôi vừa nghe tiếng động khẽ, lần này không phải phía trên lầu, mà là ngay trong nhà tôi. Tôi run lên đến lạnh toát cả người, trườn khắp tứ chi. Trong bóng tối mờ mờ, rõ ràng tôi thấy một vật gì đen thui, cao lớn trong một xó, bên cạnh tủ để áo quần, đang giơ tay ra dấu, ý như bảo tôi đến gần. Tôi nằm co quắp, không dám thở mạnh, co rúm người lại, tim đập thình thịch cuống cuồng. Căn nhà đột nhiên lạnh buốt. Vật đen trong góc xó tủ, đang từ từ lăn lộn tới bên cạnh mép giường, giang hai tay như muốn kéo lấy chân tôi… Tôi run cầm cập, gân cốt không cử động được, cố mở mắt nhưng không mở được. Bỗng vật đen nhảy chổm lên giường. Khủng khiếp quá! tôi vùng ngồi dậy bỏ chạy, đụng phải cái ghế, tôi té lăn mấy vòng đau điếng.

Mở mắt ra, mồ hôi đầy mặt; thì ra là giấc chiêm bao. Tôi đang nằm trên giường mệt lả người. Không có gì xẩy ra cả. Đêm vẫn yên lặng như thường. Tôi úp mắt xuống gối không cựa mình, để nhớ lại giấc chiêm bao vừa qua. Lúc này tôi mới cảm thấy cô đơn, lạnh lẽo giữa vũ trụ mênh mông. Căn nhà nằm gần bên xa lộ, tôi nghe tiếng xe chạy qua, tiếng người vọng lại. Trời bắt đầu sáng, căn nhà sẽ hết cô đơn, khi không còn dầm mình trong đám mù sương. Sau cơn lạnh mỏng tan, nắng ráo chóa vàng thay cho màu hồng đêm tối. Tôi đứng dậy mở tung cánh cửa, có tiếng gió bay vào, mang theo mùi hương của đất trời, trong buổi sáng sớm tinh mơ.

***0***

Hôm nay tôi phải đi chợ, làm tiệc khao các bạn, trước khi tôi đi qua Mỹ. Leo lên xe. Đề máy. Cái xe mắc dịch, trở chứng không chịu nổ. Thôi chết ! hỏng máy rồi… hư gì đang lúc đi chợ thế này! Định băng qua đường, đến trạm xe buýt, chiếc xe BMW chạy ngang qua, bỗng ngừng lại, de lui, đậu sát bên cạnh tôi. Nhìn qua cửa kiếng, tôi thấy ông này quen quen… Nhưng không nhớ mình đã gặp ở đâu. Đang đứng suy nghĩ, thấy người đàn ông trên xe mở cửa bước ra. Tôi hoảng hốt : Ui trời! “cha” ở tầng lầu trên. Mấy tháng nay im hơi, bây giờ mới gặp lại. Ban ngày nhìn rõ mặt coi bộ “hắn” cũng điển trai!.

Tôi đứng ngớ ra, còn hắn coi vẻ vồn vã, hỏi tôi đi đâu đứng đây. Tôi nói:

- Đi chợ nhưng xe đề không nổ.

Ông ta hỏi:

- Xe đậu ở đâu ?

- Đó đó.

Tôi chỉ ngón tay qua bên lề đường. Ông ta đến giở nắp thùng xe, dòm dòm ngó ngó gì bên trong, rồi lại leo lên xe, bảo tôi đưa chìa khoá đề máy. Máy quay bình bịch vài ba tiếng rồi im ru, không nhúc nhích. Ông ta nhìn tôi nói:

- Bình điện hết rồi, thay cái khác sẽ chạy ngon lành…đừng lo.

- Ngày mai thay. Tôi nói.

ông ta bảo:

- Chiều nay.

Tôi nhún vai:

- Chiều nay bận.

- Tôi thay cho….

Ông ta lấy ngón tay chỉ vào ngực mình. Tôi nghĩ bụng: Biết điều lắm. Ngon! Ông ta quay nhìn tôi không chớp mắt:

- Hàng xóm mà, có gì giúp đỡ nhau…

Rồi ông đi vòng qua bên hông xe mở cửa, nói như ra lịnh :

- Đi chợ nào để tôi chở đi.

Tôi hơi làm dáng:

- Đi chợ Tầu.

Ông ra dấu bảo tôi lên xe. Tôi ngoan ngoãn chui vô xe. Lên xe tôi ngồi im, lắng nghe tiếng bánh xe lăn đều, chầm chậm. Nhưng đầu tôi thì nghĩ rất nhanh: “cha” này mình đã quên mất đất, tình cờ gặp lại trong cái nháy mắt, rồi để “hắn” chở đi ngon lành, nghĩ có tức cười không ? Lúc nãy xe hư còn có chuyện để nói, bây giờ im lặng, tôi cảm thấy bối rối vô cùng. Tôi cứ nhìn thẳng, chẳng dám nhìn ngang, sợ vô tình gặp ánh mắt ông ta nhìn mình thì ngượng…chết. Đến ngã tư, gặp đèn đỏ ông ta nói:

- Tôi đi xa, mới về hai ngày nay.

Tôi à lên một tiếng. Té ra mấy tháng nay, không nghe tiếng ồn trên lầu vì ông ta đi vắng, chớ đâu phải tôn trọng lời hứa với mình đâu… Điệu này chắc mình phải dọn nhà đi nơi khác quá! Thấy vẻ mặt đăm đăm của tôi, hình như ông ta cũng đoán ra tôi đang nhớ lại chuyện cũ nên ông hỏi:

- Hình như cô lo lắng điều gì?

Nghe hỏi, tôi quay lại, bắt gặp hắn đang nhìn tôi cười… ruồi. Tôi im lặng không nói gì. Không nghe tôi nói gì, ông ta cũng không hỏi gì nữa. Xe chạy được một đoạn xa tôi hỏi:

- Tên ông gọi là gì ?

Đến lượt ông ta lặng thinh, không trả lời câu hỏi tôi, mà chỉ cười cười ra vẻ bí hiểm. “Cha” này lối! Tôi hỏi tên ông, ông ta lặng thinh. Tôi nghe ứa gan, lộn ruột, muốn mở cửa nhảy xuống xe cho rồi. “Cha” này sao ưa chọc giận phụ nữ thế nhỉ ? Tôi mà làm đàn ông như chả, sẽ có vô số phụ nữ mê tôi cho đến chết. Thấy tôi có vẻ giận, ông ta gợi chuyện:

- Tên cô có phải là Ngọc Anh không?

Còn khuya tôi mới trả lời. Đừng hòng. Biết tên tôi trên thùng thơ chứ gì. Dễ quá mà ! Tôi cũng hỏi lại:

- Ông có phải Raymond ?

Ông ta liếc nhìn tôi cười nửa miệng. Nhìn “hắn” lúc này không sao ưa được. Sao không… câm luôn đi! Đúng lúc cũng vừa đến trước cửa chợ Tầu. Xe ngừng. Tôi bước xuống. Hắn cầm tay tôi rất tự nhiên, hẹn tiếng sau trở lại đón tôi. Tôi nghe mênh mang cái nắm tay, như đang thầm thì khác lạ của hắn. Xe vọt chạy đi, tôi bỗng sực nhớ… Thôi chết rồi ! chùm chìa khoá xe, và chìa khóa nhà trong đó; lúc nãy đưa Raymond đề máy xe, “hắn” quên chưa trả lại tôi. Lỡ “hắn” không trở lại đón tôi, biết kêu ai… khổ quá đi mất thôi. Ui! cũng tại thấy “giai” cứ xớn xác quên đầu, quên đuôi hết trơn… biết sao bây giờ ! Thôi lỡ rồi, tới đó rồi hay, đi chợ trước đã…

Tay xách đầy giỏ thịt bước ra chỗ hẹn, tôi nhìn thấy xe Raymond đậu sẵn bên kia đường. Tôi thở một hơi nhẹ nhõm, may mà ông ta trở lại đón tôi, nếu không thì chẳng biết làm sao để vô nhà. Hú hồn…. Raymond nhìn thấy tôi vội vã bước xuống xe, đi đến đỡ lấy cái xách đầy những rau, thịt trên tay tôi. Tay phải Raymond cầm bàn tay trái tôi. Tôi để yên tay mình trong tay Raymond, và tôi cảm thấy mình thật bé nhỏ, khi Raymond nắm chặt bàn tay mình để băng qua đường.

Hôm nay tôi ngủ dậy muộn, mà còn nằm nướng trên giường, chưa muốn dậy. Nắng chan hoà ngoài cửa, tít tắp cả vòm trời như hoa hồng trên phố, còn tôi thì đang nằm ẩn nấp trong một góc nhà, thong thả nghe trái tim rung động. Tôi đang cuốn hút một cái gì đó, còn nằm lại ở cõi lòng. Một đôi mắt vời vợi mông lung… cái nhăn mặt khật khùng, cái dáng thề thốt xin tha đầy trắc ẩn, những cái đụng tay bất ngờ nên tôi còn mơ mộng lắm! tưởng tượng ra lắm chuyện. Chuyện ồ ạt ầm ỷ đã qua, chuyện ngày mai sắp đến, mà nội tâm đang náo động vội vàng. Đang mơ hồ bỗng có tiếng bấm chuông. Tôi khoác áo ra mở cửa, thì ra là Raymond đưa mấy cái bánh Pain chocolat còn nóng hổi, để tôi ăn sáng. Mấy hôm nay sáng nào Raymond, cũng nướng bánh đem xuống cho tôi. Một buổi sáng Raymond trên lầu phôn xuống nói:

- Hôm nay anh được nghỉ, sẽ cùng ăn sáng với nàng.

Tôi nói nhanh:

- Chờ một tiếng nữa, tôi còn đang muốn nằm trên giường, chưa muốn… dậy.

Tôi và Raymond sáng nào cũng hẹn nhau để ăn sáng. Có khi tôi lên lầu chàng, khi chàng xuống nhà tôi. Tình cảm mỗi ngày thêm gắn bó. Chúng tôi thường xuyên gặp nhau luôn. Nhà chàng nhà tôi, chỉ cách nhau một cánh cửa khép. Sau này Raymond nhắc lại chuyện cũ, tôi phục Raymond quá sức! Đâu dè Raymond để ý tôi, mà nghĩ ra cách làm quen… kỳ cục như vây! Vô tình mình mắc bẫy. Rồi chúng tôi cặp bồ với nhau.

Raymond có hãng xây cất nhà cửa, nên làm việc rất dữ, có khi di chuyển việc làm cách Paris cả hàng ngàn cây số. Từ ngày quen tôi, cuối tuần nào Raymond cũng chạy bạt mạng về Paris, để rồi sáng sớm thứ hai, dậy thật sớm về lại tỉnh. Raymond thích không khí trong lành của đồng quê, nên Raymond mua căn nhà dưới tỉnh, để cuối tuần về đó nghỉ ngơi. Từ ngày yêu tôi, Raymond tính chuyện lâu dài, vẽ ra đủ thứ, nét mặt hân hoan ngập tràn trong nắng. Còn tôi thì nghe rất xa vời, cuộc đời này tôi chẳng còn tin tưởng, mong chờ gì cả. Tôi gật đầu cho qua câu chuyện, để cho Raymond hy vọng, ham muốn đợi chờ. Những đường nét trên khuôn mặt tôi, đã từng đem lại cho chàng miên man, tiếp nhận những lạc thú. Cũng có lúc nỗi dày xé trong tâm hồn chàng. Raymond yêu tôi bằng tử tế trong lòng. Tôi đã từng trải qua, những cuộc tình trong đời, nên không còn tự tin nữa. Tôi thương Raymond mà dành cho chàng tình cảm nồng nàn.

Raymond đưa tôi về giới thiệu với anh em trong gia đình chàng. Tôi đồng ý cho Raymond vui, nhưng trong lòng tôi không thích gì lắm. Qua đến ngày mai, và ngày mai nữa, đôi lúc gây sự với tôi việc này. Tôi không từ chối việc Raymond đưa ra trong tương lai, mà cũng không có vẻ gì chấp nhận. Tôi tầm thường như những phụ nữ khác, nhưng tôi điềm tĩnh và cương nghị, nhất định tôi không lơi lỏng bản tính. Tôi đã nhìn thấy trong đôi mắt thông minh của Raymond loé lên ánh lửa, đôi mắt ấy sẽ mải mê trong sự nghiệp của mình.

Những lần Raymond đi làm xa, tôi ngồi một mình nhìn bầu trời mây đen, nghe sấm sét ầm vang, như muốn rung chuyển cả căn nhà. Rồi đêm nghe mưa đổ xuống, mưa thật to thấm vào đất, thấm vào lòng người. Tôi chợt nhớ Raymond ray rứt. Nhớ nụ cười chung chiêng, bừng lên thêm rực rỡ nắng chiều xuân, bên dòng sông xanh nhạt. Tôi ở đây cứ chờ đợi Raymond ở xa kịp về. Chờ đợi trong những đêm trừ tịch tĩnh lặng. Trong nhà, tôi như cuốn hoa ủ dột, nằm nghe gió réo rắt bên tai, phập phồng một thứ cảm giác khó chịu, dâng lên trong lòng. Tự nhiên tôi khóc, ứa nghẹn. Tôi lại nhớ… chàng nữa rồi, nhớ những chuyện đã xảy ra… Raymond cố tình trêu ghẹo, đánh thức giấc ngủ tôi, với những bước chân đêm, để có dịp chàng được làm quen. Nhớ những buổi điểm tâm đầu tiên, dè dặt như đôi tình nhân vừa mới lớn, cả hai đều ngoan ngoãn nghe nhau, bên ly cà-phê thơm đặc ngọt đường. Nhớ những sáng tinh mơ, hai đứa phải dậy thật sớm, vội vã chạy về căn nhà ngoài nông thôn, chỉ lưa thưa mấy căn chung quanh cánh đồng, nhưng đầy hoa hồng nắng xanh thiên nhiên chỉ có tôi với Raymond. Nhớ những lần gây sự vô cớ, rồi ôn hoà một cách kỳ lạ của Raymond. Nhớ đêm Noel, tôi nằm vật ra tóc tai rối bời, để chàng đổ rượu nửa ngực, trên thân xác trần truồng, nuột nà mịn tăm… Rồi như con ngựa tinh khôn, chàng đưa răng cắn vào…. Tai, cổ tôi nóng hổi như đêm hừng hực, âm vang như những que tăm, châm chích nghe rợn cả người. Tôi bỗng biến thành chiếc lá trong hốc đá, bị con tằm đang nhai nhấu nghiến, nhanh chóng lạ lùng…

Đêm hồng ngọc đốt em vào lửa mắt
Nửa rực trời bung rừng cháy rung mây
Dòng mắt rền như mưa bão lung lây
Lòng chao đảo dục em lời vô nghĩa…

Tôi biết tôi không đòi hỏi một điều gì, khi Raymond ở bên cạnh tôi, với nét mặt không được thanh thản. Nhưng đôi khi Raymond nóng nãy một cách vô cớ, làm tôi sững người… Thỉnh thoảng như xuất quỉ nhập thần, tôi thò tay vào quần chàng đùa nghịch. Trên da non âm ấm, mấy ngón tay như con sâu bò lung tung, trên bụng, trên rốn… Lúc ấy tôi mới nhìn thấy trên khuôn mặt chàng, như mặt nước chao nghiêng, trong niềm say mê ẩn hiện ồ ạt vội vàng, rồi phẳng lặng rũ rượi, trong sự cám dỗ của lãng quên trên khuôn mặt sáng ngời, ẩn dưới nụ hôn sâu… để trở thành kỷ niệm.

Tình yêu bỗng có, bỗng dưng không. Tôi nằm đây vất vưởng tò vò, nghe âm thanh vô vọng tột cùng trong lòng. Cô đơn thật khủng khiếp dày xé tim tôi. Qua những lần yêu, những lần nhớ để rồi quên. Rồi lại yêu, rồi lại nhớ xót xa… Lại cứ thế tiếp theo, nên chẳng biết lấy ai là chồng. Nhưng yêu thì vẫn cứ yêu. Yêu đâu phải là tội là hư hỏng. Những giáo điều tình yêu, cũng chỉ là YÊU đã nói lên những giấc mơ về hằng đêm, dù hạnh phúc có xa xôi nông cạn. Tôi biết sao hơn… Biết bao điều cay đắng của tình yêu, đang xảy ra trong thế gian này. Lỗi tại ai? và sự nghiệp của Raymond, chẳng nghĩa lý gì với tôi, đã biến chàng thành một chứng bệnh, nghiêng về nghề nghiệp, làm Raymond quên đi sâu vào tâm lý của người yêu. Raymond làm việc xa tít xa, chàng lu bu công việc, chạy bên này, leo lắt bên kia, nên có lúc về lúc không. Không phải về mà ghé về. Chàng ghé về, để cho tôi kịp úp mặt đầm đìa hạnh phúc, vào niềm vui chút ít, cũng là những cảm giác…

Rằng ngày sang trống canh năm
Anh dậy em vẫn còn nằm trơ trơ. (Tú Xương)

Chàng dậy, mặt hốc hác tái xanh, đôi mắt trơn tuột. Điện thoại cầm tay bắt đầu kêu không ngừng. Công việc Raymond thật bề bộn, đã hiện rõ trên đôi mắt, phấp-phỏng lo-âu, bồn-chồn lòng dạ lúc nào cũng không yên. Rõ ràng tôi đang ở bên cạnh người, mà như chiếc bóng, đang khắc khổ lăn lộn với công việc. Bắt đầu bảy giờ sáng, đến ba bốn giờ khuya mới về nhà. Kiệt sức để chợp mắt một lát. Gần sáng chuẩn bị cho hôm nay, và ngày mai, rồi những ngày mai kế tiếp… Ôi! phức tạp trong nghịch cảnh cuộc đời. Và trong bóng tối mập mờ, tôi nhận lầm cái bóng chàng, là con beo hung hãn phi phàm, dù tôi có mở trao tráo đôi mắt, cũng không làm sao thấy được những gì bên trong. Những gì trừu tượng ấy, bây giờ thành cụ thể của nó. Sự thật là gì? Là Raymond đang từ từ, tiến dần đến sự bất lực, của sự cọ sát cơ thể. Những gì rời rạc vô thức, dừng lại giữa kiếp người, trong khoảng mênh mông. Những lạc thú không còn cảm giác chất chứa, khi cặp môi dại khờ tôi như bướm hồng nhỡn nhơ trên má chàng. Raymond nằm trơ trơ, trầm tư u-mặc như khúc gỗ. Chàng miễn cưỡng như một điều bắt buộc. Đó là triệu chứng sự làm việc quá độ chăng ? Raymond tự giam mình, trong phạm qui nghề nghiệp. Raymond không lo chữa bệnh, chàng đã quên mất cái ý nghĩa thâm sâu của cuộc sống. Rõ là sự phi lý… Dẫu một phụ-nữ non-nớt, đa-cảm đa-tình như tôi, trong đó có pha-phách ít nhiều sai lầm tư-dục, cũng không đi quá xa sự thực như chàng… Tôi khóc. Raymond dỗ dành trên đôi môi tham lam, như đang reo mừng trong khóe mắt si tình tôi.

Mấy tháng nay Raymond thường xuyên đi bác sĩ, để theo dõi bệnh chàng, tôi khuyến khích chàng như vậy, và tôi đã mềm lòng, với những tiếng thở dài của chàng, như đang nằm trong ngực tôi. Tôi cho Raymond niềm hy vọng. Tôi biết tôi yêu Raymond với tình yêu chân thực nồng cháy.Tôi có thể sống bên Raymond để chờ những tháng năm dài cuộc thử nghiệm. Tôi ở bên Raymond được bao lâu, khi bệnh chàng không dứt khỏi ? Tôi bỗng rùng mình lo sợ, sợ cho Raymond sợ cho tôi. Tôi biết chàng và tôi đều khổ như nhau, khi Raymond gầm lên khe khẽ bối rối, làm cồn cào lòng tôi. Chàng duỗi chân. Thân hình dài dài thanh mãnh tôi, nằm trên người Raymond dễ chịu. Chàng và tôi đều căm giận như thế này. Hãy kiên nhẫn ! Tôi thô bạo cử chỉ, dè xẻn lời nói, hai tay gợi cảm lạ lùng, rần rần dồn lên muốn khụyu ngã. Trời ! thân hình Raymond lẳn chắc, tràn trề thứ ánh sáng làm thu hút lòng tôi như cơn dịch sốt. Đùi chàng chạm vào ngực tôi, cứng lại, không thở được. Bủn rủn. Cặp mắt tôi như diều hâu, rực lên như tia chớp. Raymond nhìn đăm đăm vào tia chớp bập bùng, vừa man rợ vừa mê đắm của loài ngựa hoang, có trái tim khác thường, ăn rất ít nhưng không chịu được khát đang vẫy vùng leo núi, băng qua những con đường, về phía rừng ma trong cơn mưa, có mạch nước ngầm từ ngàn xưa, đang phun lên không ngớt. Và, đuôi con công chỉ xoè nửa vòng. Không ánh nắng, không trời xanh, tất cả chỉ một màu, bên cái hang đá rêu rong ủ bám xanh rì. Vừa đủ để cảm xúc trào dâng, rồi chùn xuống bóp nghẹt tim chàng dồn đến tận cùng. Run rẩy mồ hôi Raymond toát ra, tôi nghe loáng thoáng chàng lắp bắp, những si mê cuồng dại. Nhưng… chàng rít khẽ nằm vật ra rã rời, giữa đống rạ chăn ấm áp, mặc cho tôi úp bàn tay trên đôi ngực trần, như cây già buông rể phủ kín. Tôi cảm thấy đắng khô miệng lại, ứa nước mắt chảy xèo xèo lên ngọn lửa đỏ rực. Chàng sống giữa bạc tiền, chàng chịu đựng, chàng mua bán rất đam mê hứng thú. Bây giờ Raymond cảm thấy cuộc đời tẻ nhạt, nhàm chán vô nghĩa. Raymond bỗng rùng mình, vì sựï im lặng chung quanh, sự lặng thinh kinh hoàng. Raymond khóc. Tôi ép sát người vào chàng thở dốc, tôi thương Raymond vô tận. Tôi cứ để cảm xúc gợn chút hơi nóng, bên trong cảm giác yếu ớt của ngọn nến đã tàn. Trong bóng đêm Raymond hôn tôi, tràn ngập tình cảm biết ơn. Tôi vẫn tự tin giữa xa xôi mênh mông, chẳng xẩy ra điều gì. Nhưng thoắt cái nó đã xẩy ra, và sẽ tiếp tục cho những năm tháng tới? Hy vọng trong một phần nghìn bỗng tiêu tan… Tại sao phải dày vò nhau như thế ? Ôi tình yêu ! hy vọng, là địa ngục của tôi. Thượng đế đã ban cho loài người, một tuyệt dịu nhất trên đời, đã làm cho tôi hóa điên hoá dại, khi tỉnh dậy thấy mình bàng hoàng, cảm giác đau xót ngập tràn.

Raymond vui trở lại với những công việc hàng ngày, nhưng đôi mắt vẫn sâu hoắm, phảng phất tia lạnh. Còn tôi thì tiếp tục tái tê ngày với ngày, đêm với đêm u hoài lẻ loi, nghiêng lệch một góc trời. Mưa đá rơi bên thềm nhà, khiến tôi thót tim. Tôi còn trẻ mới hai mươi sáu mà lại gặp rắc rối, rỗng tuếch của tình yêu, tôi sẽ hóa cành cây khô, chứ đâu phải một bông hoa ? Raymond từng nói với tôi, chàng sẽ xin về hưu non, thời giờ còn lại dành tất cả cho tình yêu, cho tuổi mùa xuân của tôi, tuổi đẹp nhất trong đời. Tôi cười. Raymond biết đây là nụ cười buồn, những gì thảng thốt trong tim tôi còn lại. Những lúc bên cạnh chàng, tôi lại không dám hẹn hò, bởi sợ những cái mong manh của những nụ hôn dài, khát khao ấp ủ khờ ngất trong tay người, theo những đam mê, mà tôi cảm thấy chưa được bình yên. Đàng nào rồi anh cũng lại đi, bỏ em một mình để đợi chờ, để nhớ nhung. Hãy để em định đoạt nhé!.

Tôi chợp mắt được một lúc thì nghe tiếng điện thoại. Một nỗi sợ hãi hồi hộp trong lòng. Raymond đến giờ này là gọi phôn cho tôi. Tôi nằm yên nghe tiếng chuông kêu. Tôi không muốn hẹn hò, không muốn quyến luyến, những lời thương nhớ, than thở của Raymond nữa. Tôi nồng nàn tất cả và cũng lãnh đạm tất cả với Raymond. Tôi không muốn gặp lại Raymond, khi biết lòng mình đang buồn nản thất vọng, và sự mệt mỏi tận đáy sâu tâm hồn, đờ đẩn hiện lên nét kẻ si tình chua xót…

Điện thoại im, rồi lại kêu vang. Tiếng chuông kêu réo những khát khao hò hẹn, những tuyệt vọng chứa chan. Tôi lờ đi lầm lì đoạn tuyệt. Reng reng… Lập tức tôi rút dây, cúp điện thoại, để không còn sự liên hệ nào gắn bó với Raymond nữa, dù bên tai tôi còn văng vẳng lời thì thầm da diết, của những lần tựa đầu hò hẹn níu kéo. Tôi bừng thức… và tôi khóc rất nhiều, không biết giọt nước mắt khóc cho tình yêu, hay khóc cho thân phận mịt mù chất đầy trước mắt ! và tôi cảm thấy an ủi tâm hồn mình, bằng những dòng nước mắt cảm thương. Thế là xong coi như là chuyện xa lạ với mình. Chỉ còn lại những dư âm rắm rối, rồi cũng sẽ bay theo ngày tháng nhạt nhòa.

Cuối cùng tôi vẫn là tôi, suốt bốn mùa trong những ngày óng mượt trăng sao. Cơn gió ào ào thổi qua khe cửa, một cảm giác buồn da diết xâm chiếm. Tôi buồn tôi, buồn cho Raymond vì sự nghiệp quyến rũ, để mất tình yêu tiêu tan như giá rữa. Chàng chưa hiểu ! rồi chàng sẽ hiểu : Quá khứ là kinh nghiệm sống của con người.

Buồn cho tôi cứ lao vào ảo vọng, thành tiếng khóc hằng đêm. Cảm giác này tôi cứ tưởng là thứ hạnh phúc, suốt ngày suốt tháng trong lòng người. Nhưng nó đã biến thành lạnh lùng, vô cảm, thản nhiên để kết thúc số phận của cuộc tình….

Bich Xuan
bichxuanparis@yahoo.com

Thêm bình luận Tháng Bảy 14, 2007 ranokhan

Ordinateur của bạn có "VẤN ĐỀ"

HÃY GỌI NGAY CHO NGUYỄN TUẤN
TEL.: 06 27 94 09 32
CHUYÊN SỮA PC VÀ LẮP ĐẶT CHƯƠNG TRÌNH
THIẾT KẾ WEB VÀ CHỈ DẪN CÁCH TẠO BLOG
XÂY DỰNG HOME SERVER
CHỈ DẪN CÁCH LÀM LẠI MÁY KHI BỊ HƯ CHƯƠNG TRÌNH
CÀI ĐẶT CHƯƠNG TRÌNH CHỐNG VIRUS
V.V….
CÙNG LÊN MẠNG ĐỂ HỌC HỎI VỀ INTERNET VÀ TRAO ĐỔI KINH NGHIỆM

Thêm bình luận Tháng Bảy 14, 2007 ranokhan

Con Búp Bê Việt Nam

En Vietnamesisk Dukke av Vigdis Stokkelien
Dương Kim
dịch

Mỗi buổi sáng, khi Esther kêu lên như một con chuột trong phòng ngủ, Gril vẫn còn hy vọng đấy chỉ là cơn ác mộng. Đứa bé vẫn chưa đến, chút nữa nàng sẽ lên phố, chọn mua những chiếc áo đầm xinh xắn, đôi giầy nhỏ, mấy con gấu lông xù, vài con búp bê mềm mại, những khối gỗ để xếp đồ chơi, ăn trưa với Leif, sẽ tính mọi việc về “đứa bé mới”: Vườn trẻ, đi dạo sở thú…

Esther nằm trong chiếc giường trẻ nhỏ, màu vàng. Nó nhìn vào khoảng không, đôi mắt chẳng biểu lộ gì. Mấy cái màn che cửa sổ, vui tươi với những hình vẽ Donald Duck, lay động trong cơn gió hiu hiu từ biển, Gril có thể nghe thấy những đợt sóng đập vào bờ. Không khí bốc mùi đất nóng và mùi hoa bạch anh đào.

Tất cả những gì nàng mua trong thời gian đợi chờ lâu dài, vẫn nằm đấy, bất động trên cái tủ dài và thấp:

Một con búp bê trắng và một con đen, một cái nhà búp bê sơn đỏ, trong có nhiều đồ xinh xinh, một trái banh có sọc, những khối gỗ để học chữ cái, cái kèn, cái trống, cái thùng và cái xẻng. Mỗi thứ đều được chọn bằng tất cả sự quan tâm. Nàng còn dự tính đi tìm một con búp bê Việt Nam, nhưng tìm không ra. Rồi nàng mua một con búp bê da đen, tóc quăn, nghĩ chắc con búp bê này “giống như ở quê nhà Esther” hơn con màu trắng. Nhưng nước da của Esther đâu có xậm, da của nó rất sáng. Mấy chiếc áo đầm trong tủ cũng chưa mặc đến, đứa trẻ đã bốn tuổi mà chỉ mặc vừa quần áo của đứa bé ít tuổi hơn. Khi Gril bồng đứa bé gái ra khỏi chiếc giường, từ người nó toát ra một mùi hăng hắc nặng, là lạ, tưởng như mùi vỏ cây.

Trong khoảnh khắc nàng cảm thấy nó thật đáng ghét. Tóc trên đầu lưa thưa, vài giọt mồ hôi lăn trên trán.

Đôi mắt nâu, nhỏ, nhìn nàng chòng chọc, nhưng đứa bé đã nín không kêu la nữa.

Lúc ở phi trường, nàng và Leif đứng cùng với tám người cha mẹ nuôi khác. Nàng đã cảm thấy có cái gì không ổn. Nhà báo địa phương đến chụp hình:

Leif nhấc đứa trẻ lên, nàng đưa cho nó con búp bê da đen, trong khi ấy đứa bé cứ trơ trơ, nhìn giống như một hình nộm Á đông bằng ngà voi.

Đến tối, nhiều người trong gia đình đến coi “đứa bé mới” ấy. Esther ngồi đấy, nơi họ đặt nó, trên sô-pha màu xanh dương, nó nhìn thẳng ra phía trước, chồng quà trong những giấy tươi vui, nằm bất động.

- Chở con bé thẳng vào nhà thương đi, trước khi con thương yêu nó, bà mẹ chồng nói.

- Tội nghiệp, nhưng má có kinh nghiệm nhiều về con nít, và đứa bé này không bình thường đâu. “Thương yêu”.

Nàng bối rối khi bồng đứa bé, cảm thấy cùng một lúc những cảm xúc mãnh liệt: sự ghê tởm, sợ hãi, lẫn thương xót. Một trong những người bạn gái có khuyên:

- Người ta có quyền khiếu nại khi nhận một đứa trẻ như thế này, anh chị có lòng tốt đón nhận đứa bé, thì họ không nên gởi đến mình một đứa đần độn như vậy.

Nhưng nàng chắc chắn đứa bé không đần.

Trong lòng nàng có một cảm giác kỳ lạ là Esther đang say ngủ, nếu nàng có thể đến với bé, thì bé sẽ thức ngay.

- Có lẽ mình nên đem nó đến một nhà tâm lý nhi đồng để khám nghiệm cho nó xem sao.

Đêm trước Leif nói thế.

Chàng đã thử nói chuyện với con bé, chỉ vào mình, nói “pappa”; chỉ vào con búp bê, nói “baby”.

Lúc chàng đứng dậy, nàng nhìn thấy mặt chàng mồ hôi ướt đẫm, chàng đã cố gắng giấu sự bất mãn.

***

Nàng cho nước vào bồn tắm, đặt Esther vào đấy. Cởi áo nó ra, thiệt tội nghiệp, bụng nó ỏng, chân tay nhỏ, sự thăng bằng của nó cũng yếu, đầu lắc qua lắc lại, người hơi giật giật. Nom giống như một điệu múa kỳ lạ.

Nàng sợ sát sà-bông vào chân tay đứa bé, cảm thấy sự ghê tởm bò quanh mình, tay nàng giựt mạnh khi chạm vào làn da căng của nó.

Một buổi sáng, lúc Esther nằm yên trong cái khăn tắm màu xanh dương, để cho nàng lau chùi, một cảm giác tuyệt vọng dâng lên trong lòng Gril.

Gril gọi dây nói tới y-tá, người đã đem đứa bé vào xứ này, mong được sự chỉ bảo, hỗ trợ, hoặc có lẽ nàng muốn người y-tá sẽ đem đứa bé đi nơi khác, những chuyện về nó rồi sẽ lắng xuống trong ký ức như một giấc mộng dữ.

Người y-tá giận dữ:

- Tôi tưởng ông bà là người chín chắn, bộ ông bà ngỡ sẽ nhận được con búp bê từ một nước đã ở trong chiến tranh lâu dài sao?

Rồi người y-tá nói đến những sự kinh hãi mà Gril không thể nào hiểu rõ, nào là bom săng đặc và chết chóc. Chẳng có gì đáng nghe.

- Ngay đến ngôn ngữ của nó cũng chẳng hiểu, người y, tá nói tiếp, đừng mang nó đi lòng vòng đến bác sĩ chuyên khoa làm gì, hãy cho nó thời gian và đầy đủ tình thương…

Nàng đặt chiếc thuyền nhỏ mà nàng đã mua cách đây vài hôm, xuống bồn tắm; đẩy chiếc thuyền qua lại, nàng kêu: – Tutututututut.

Trong khoảnh khắc, Esther theo dõi chiếc thuyền, vẫn không có chút dấu hiệu của sự vui vẻ qua ánh mắt Á đông xếch lên?

Không, nó chỉ nhìn thẳng, bất động.

Gril mặc áo cho đứa bé gái, bồng nó vào bếp, lấy vi-ta-min, bột ngô (cornflakes), trứng luộc.

Bé Esther ăn được đôi lần đầy miệng.

- Esther, mình ra biển tắm nhé? Tắm nhé?

Trong đôi mắt đậm có ánh lên niềm vui vẻ không? Esther có hiểu gì không? Bé hiểu như thế nào? Cả ba tuần nay, đứa bé không thốt một tiếng, cũng chẳng nói lời nào, dù bằng ngôn ngữ của nó nữa.

***
Lúc ra tới bãi biển, Gril đã phải cam đảm chịu đựng, vì trên đường và cả trong công viên người ta đã nhìn theo nàng, dị nghị: Con nhỏ Việt Nam kia kìa, họ mang về nuôi, vì chính họ không có con. Cô ta không sanh nở được. Họ phải rước về một con bé đần độn. Coi kìa!

Nếu Esther muốn, nó có thể đi, đi vài bước trong công viên, rồi ngồi bệt xuống đất, đầu lắc qua lắc lại; lúc Gril nhấc bé đứng lên, người nó lại cứng đơ. Gril đã mua chiếc xe đẩy trẻ con cho đứa bé bốn tuổi này; ngồi trong xe, nó vẫn cứ cứng đơ như cây que và nhìn thẳng về phía trước.

Trên đường ra bãi biển, Gril nói ríu rít với con bé:

- Nhìn cái cây kìa, xe kia chạy nhanh quá, coi con mèo kìa, con chó gầm gừ kìa, hoa…

Tất cả những ai họ gặp, đềøu nhìn chằm chặp vào hai người, nhìn xoáy vào đứa bé ngoại quốc. Gril khóc.

Trong chín tháng trời, trước ngày nhận con nuôi, nàng đã mơ ước tình trạng sẽ ra sao, tưởng tượng hai người chạy ra bãi biển, chơi trong công viên như thế nào. Nàng tưởng đứa bé sẽ tràn đầy hạnh phúc khi vào một nhà như thế này, ở trong một vi-la có vườn tược, đồ ăn ngon, nhiều đồ chơi đẹp, có phòng riêng. Họ đặt tên đứa bé là Esther theo tên bà nội của Leif. Với nàng, giờ chỉ còn một cảm giác lạnh nhạt: Đứa bé không được giữ tên của nó, tất cả đều xa lạ ghê sợ với nó. Ở bãi biển, Gril nhấc đứa bé lên cao.

Một con hải âu vươn đôi cánh rộng lớn, bay đến họ, thân chim mảnh khảnh lắc lắc.

- Chim, chim kìa!

Gril vừa nói vừa chỉ, nhưng bé Esther không nhìn theo. Gril đặt bé trên một tấm mền, lấy ra cái thùng và cái xẻng màu mè tươi vui, xây thành quách, trang trí bằng vỏ sò, cỏ thô, và có hào chung quanh thành. Xa xa ngoài bãi biển, có vài đứa trẻ cười đùa, chúng chơi banh dưới nước, trái banh có nhiều chấm.

Bỗng nhiên bé Esther khóc:

- Má, tắm.

Nàng muốn bơi xa thiệt xa, bơi và cứ bơi cho tới khi nào nước làm cho nàng dịu đi cái cảm giác chán nản này? Nước chảy lành lạnh tới đùi Gril. Bé Esther ngồi đấy trên tấm mền, nàng thấy bé nhìn mình, bé muốn vẫy tay. Gril nằm trôi trên mặt biển. Mặt trời ở ngay trên cao và bãi biển. Phía tây có mây đen kéo vào trên những cù lao.

Trên bãi biển, Esther ngồi như bức tượng, chỉ có mấy sợi tóc phe phẩy trong gió hắt hiu.

Khi Gril vào bờ, nước biển văng vào bé Esther, nàng quỳ gối trên cát, xúc đầy cát vào những thùng màu sặc sỡ; nghiêng thùng, nàng nói:

- Bánh bằng cát này, bánh bằng cát này.

Y như là đang nói chuyện với đá vậy.

Lúc ấy có một ngón tay nhỏ, tựa như tình cờ đến gần mấy cái bánh bằng cát, nàng cầm bàn tay gầy gò ấy vào tay mình, và đưa cho cái thùng với bánh cát.
Bàn tay như run lên nhè nhẹ.

Bé Esther đã ngủ, Gril dựng một loại như dù che nắng lên, nằm xuống, nhìn mấy đám mây chuyển động. Hồi còn nhỏ, nàng tưởng tượng truyện cổ tích trong những đám mây như thế này; ngắm chúng chuyển thể lạ lùng ra sao: Ông tiên, quỉ, bà tiên trong truyện cổ tích.

Thỉnh thoảng mây hiện nguyên hình tàu hải tặc trên trời, với những cánh buồn căng và thuyền trưởng Kidd trong đám đông. Giờ mấy đám mây tụ lại, sự ảm đạm bao trùm bãi biển.

Chắc Gril cũng đã thiếp ngủ, vì lúc nàng nhìn lên, trời đã tối. Bé Esther ré lên:

- Nhà, mình về nhà?

Gril cảm thấy tê cóng mệt mỏi, gần như không đủ sức đẩy cái xe trên bãi biển.

Khi ở nhà cũng thế. Gril cứ qua lại nhìn bé Esther trong khi sự ngã lòng cứ tăng lên. Kệ sách dính đầy bụi, chén bát đã ngập đầy chậu; nàng dùng thức ăn làm sẵn cho bữa chiều, không còn đi tiệm hớt tóc nữa, chẳng còn uống cà-phê sáng với mấy bạn gái.

Ánh chớp lóe ngoằn ngoèo trên trời.

Esther động đậy, tức thì dây thần kinh dồn xuống những ngón tay, Gril cảm thấy bàn tay lay chuyển.

Bé Esther đứng dậy, tay nắm chặt một cây gậy, đứng nhìn nàng. Thiệt là ghê sợ, như một người chết sống dậy, Esther buông cây, thụt lùi một bước.

Esther nhìn nàng, Gril cảm thấy sự căm hờn trong mắt nó. Lúc ấy sấm sét nổ trên bãi biển, ánh chớp ngoằn ngoèo lao xuống sóng biển. Esther phóng ra phía trước, Gril chụp lấy đứa bé, ngã xuống cát cùng với nó. Esther trở nên điên dại, bé cào cát, gắng sức vùi mình xuống.

Sấm chớp rất gần, Gril thấy sét đánh xuống, cát bị tung lên. Tức thì Gril ép lấy Esther, phủ nguyên người bé bằng chính thân nàng, thì thào những câu an ủi vào tai bé, nghe cả tiếng nức nở của chính mình. Nàng xấu hổ, lau nước mắt, hy vọng không ai nhìn thấy.

Esther vẫn còn khóc nức nở.

Và nàng hiểu ra ngay, Esther tưởng có bom đạn tấn công, phải vùi mình xuống đất như khi trước, cố tìm chỗ ẩn núp. Gril cảm thấy một nỗi đau đớn êm dịu, ôm sát đứa bé vào mình, hôn lên tóc nó, lên mặt, lên mũi, thì thầm những câu vô nghĩa như:

“Esther của má, má ở đây không có bom đâu – chim hải âu đấy – không phải máy bay đâu – sấm sét đó.”

Trong khoảnh khắc Esther la hét sợ hãi, rồi nó nhìn thẳng vào Gril.

Một bàn tay bé bỏng vuốt ve trìu mến trên má Gril, những ngón tay nhỏ bé mơn trớn.

Rồi, cả hai ngồi đấy khóc lớn, nức nở.”

Dương Kim

Thêm bình luận Tháng Bảy 13, 2007 ranokhan

LẠM XƯNG ĐỂ NHẬP NHẰNG?

Nghị viên Madison Nguyễn.

Bạn thân mến,

Thư gửi Bạn kỳ này viết về một chuyện đánh lận, nhập nhằng của một cái tên. Dư luận San Jose đang xôn xao về cái tên VietNam Town mà người ta đang ráo riết vận động cho trung tâm thương mãi vừa khởi công xây dựng trên một đường Story. Nhiều đồng hương tỵ nạn đặt câu hỏi tại sao lại dùng chữ Việt Nam Town chung chung vậy? Khu này có thực sự do người Việt Tỵ Nạn Cộng sản xây nên không? Nếu của người Tỵ Nạn, sao cái tên không dính dấp chút gì đến miền Nam Việt Nam cả? Tại sao không là Saigon Town? Bến Thành Town? Nếu cứ chung chung là VietNam Town, thì bọn cộng chúng bỏ tiền ra mua lại, để khoe khoang mấy hồi?

Tuy chưa thành hình – còn trong trứng nước – nhưng cái tên VietNam Town đã được đồng hương Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản chiếu tướng và phản đối (trên Net và dưới đất). Tuyết-Lan loan tin này một cách sốt sắng vì chưa thấy các vị có trách nhiệm trong cộng đồng chính thức lên tiếng. Chả lẽ các vị đó lại đồng ý hết rồi hay sao? Hoặc e ngại mất lòng? Tuyết Lan không tin, và xin quý vị mạnh dạn lên tiếng cho dân nhờ, thà mất lòng trước, còn hơn… biểu tình sau, khi cái tên đã được hiện hữu. Phải không Bạn?

Như đã viết ở trên, trong thời gian qua, một trung tâm thương mãi – nói là của người Việt – nằm giữa tiệm buôn Wal-Mart của Mỹ và trung tâm thương mại của Việt Nam Grand Century Mall – đang được khởi công xây cất ngay sát hàng rào trung tâm thương mãi Grand Century Mall, cũng của người Việt (đa số). Tên Mỹ gọi là Vietnam Business Center, nhưng trên bảng quảng cáo thì đề là VietNam Town. Nghe nói đã có nhiều nghị viên tích cực đứng ra vận động tân Thị Trưởng Chuck Reed cho phép đặt tên cho khu thương mãi đang xây này là Vietnam Town. Nghe nói, nghị viên năng nổ nhất lập luận rằng số thương gia người Việt tại khu vực này đã lên đến hơn 200, số thương vụ như thế là rất lớn để đóng góp vào sự phát triển của thành phố San Jose, cho nên phải cho nó một cái tên cho xứng đáng là VietNam Town!

Phải chăng, những vận động viên này muốn người Việt có một cái Tao như Chai-na Tao hay Giáp-Pen Tao cho rỡ ràng mày mặt với người ta?

Có lẽ vì quá hăng tiết với tham vọng làm nên lịch sử nên các nhà chính trị này không còn quan tâm đến các chi tiết quan trọng và đúng mức khác. Họ không cần biết thế nào là một cái Tao (town) thế nào là một Biu-di-nét Xen-tơ. Hành động này đã gây ra một số hoài nghi rất hợp tình hợp lý trong tâm tư ngư tiết với tham nạn.

Bây giờ chúng ta hãy suy suy gẫm gẫm một chút về chữ Tao (town) xem nó ra làm sao? Thế nào là Town? Theo định nghĩa của từ điển thì Town là một cộng đồng từ vài trăm người đến vài ba ngàn người sống và sinh hoạt với nhau trên một vùng đất rộng lớn được tổ chức thành khu với hệ thống đường sá và các tiện nghi công cộng. Một cách tổng quát, town là một khu dân cư có phố phường và sinh hoạt kinh tế, sản xuất, nhỏ hơn một city và lớn hơn một làng.

Người Tàu ở Mỹ có Phố Tàu China Town tại nhiều nơi, như Cựu Kim Sơn, Oakland, Los Angeles v.v… Đây là những khu phố rộng lớn tọa lạc trên nhiều con đường với lối kiến trúc mang nặng truyền thống Trung Hoa, thậm chí cả tên đường cũng đề bằng chữ Tàu (như tại thành phố Oakland, California). Người Nhật cũng có Phố Nhật tại San Francisco. Tại San Jose, Japan Town tọa lạc trên các con đường Jackson St, đường 4th St v.v… có cả nhà Cộng Đồng rất bề thế nữa… Người Tàu và người Nhật đã đến Hoa Kỳ từ vài trăm năm trước, cho nên họ có những cái Town đúng nghĩa.

Người Việt tỵ nạn cộng sản chỉ mới đến định cư ở Hoa Kỳ trong vòng hơn 30 năm, nhưng đã đóng góp đáng kể vào sự phát triển kinh tế của nhiều thành phố Mỹ, nhưng ngoài Little Saigon ở Nam Cali, tại các thành phố khác, người Việt tỵ nạn chỉ mới xây dựng được những khu thương mãi nhỏ. Tại San Jose, nổi tiếng nhất là khu Lion Plaza, sau đó là Senter, bây giờ có thêm Grand Century. Trong ba khu thương mãi trên đây, tuy khá nhộn nhịp, nhưng chưa có một khu nào dám tự nhận là Phố Việt Nam cả.

Tuyết-Lan nhớ lại cách đây chừng 10 năm về trước, thời bà Búa (Hammer) làm thị trưởng, có phong trào đưa thỉnh nguyện xin ghép chữ Saigon vào tên đường Senter, vì khu thương mãi này đã gần như hoàn toàn thuộc về người Việt tỵ nạn. Xin một bảng tên đường Saigon-Senter là để kỷ niệm thủ đô của miền Nam… nhưng ý định này đã không thành công.

Nay, cũng chỉ là một trung tâm thương mãi nhỏ như các trung tâm khác, mà lại xưng là Vietnam Town, thì thật là lạm xưng rồi! Cũng chỉ xây dựng trên một khu đất kế cận với một trung tâm thương mãi Việt Nam có trước đã sáu năm qua, mà lại hô hào, vận động xin tân Thị Trưởng và Hội Đồng Thành Phố San Jose cho mang cái tên Vietnam Town, thì thật là tham vọng ngông cuồng, nếu không muốn nói là quá lố. Vì, theo sách vở, từ điển, thì một cái để xứng đáng là Town thì phải đủ tiêu chuẩn thông thường của nó. Cho nên, nếu đặt tên là VietNam Town là lạm xưng. Nếu khu đang xây này là VietNam Town, thì ba khu của người Việt hiện đang có là cái gì Town?.

Các diễn đàn trên internet đang xôn xao bàn luận và kêu gọi những vị trong các tổ chức cộng đồng chống Cộng hãy lưu tâm để ngăn chặn sự nhập nhằng… đánh lận con bài này. Theo như sơ đồ mô hình thì cái gọi là VietNam Town này không mang một dáng dấp nào của kiến trúc đặc thù VN, nhất là miền Nam Việt Nam.

Qua những xôn xao của nhiều đồng hương trên trời cũng như trên mặt đất, Tuyết Lan xin gióng lên một tiếng trống báo động để các vị đại diện cộng đồng đừng vì bận các việc khác mà quên chuyện lâu dài này. Riêng Tuyết Lan, thì chỉ có hơi bực mình về sự lạm xưng và nhập nhằng của họ thôi, chứ Tuyết Lan không ngại. Bởi vì, nghĩ rằng ông Tân Thị Trưởng Chuck Reed là người sáng suốt, bình tĩnh và thận trọng, không dễ gì bị thuyết phục và còn nhiều nghị viên thành phố khác nữa, họ đều là những người có kiến thức về sách vở và kinh nghiệm hành chánh, lẽ nào lại đi chấp thuận thông qua một cái tên bị lạm xưng và bị đa số người Việt hồ nghi!

Tuyết Lan xin ghi lại với Bạn một số dư luận về cái gọi là Vietnam Town tại San Jose, hiện đang xôn xao và nóng cháy như thời tiết tuần này trên các diễn đàn internet mà Tuyết-Lan xin sao chép lại và thêm dấu vào các chữ cho dễ đọc như sau:

Âm mưu gì khi nghị viên Madison Nguyễn đề nghị đặt tên “Khu thương Mãi Việt Nam” Vietnam Business Center mà không lấy tên “KHU THƯƠNG MÃI SAIGON” hay là Khu Thương Mãi của Người Việt Tỵ Nạn??? Ở thành phố San Jose, một thành phố có trên 100 ngàn người Việt tỵ nạn cư trú. Trên phương diện pháp lý và chính trị quốc tế, cái gì là biểu tượng và tượng trưng cho Việt Nam hiện tại.

- Khi nói đến hai chữ Việt Nam thì họ hiểu ngay là Cộng sản Việt Nam, là chế độ đang cai trị trên đất nước Việt Nam, mà lá cờ máu “cờ đỏ sao vàng” là tượng trưng cho chế độ ấy. Trên phương diện chính trị, cái gì là biểu tượng và tượng trưng, là linh hồn của Tạp Thể Người Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản ? Xin thưa chỉ có lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và hai chữ SAIGON mà thôi. Do đó thực tiễn nhất mong quí vị hãy đổi lại cái tên SAIGON ngay tại thành phố San Jose này, đó là KHU THƯƠNG MÃI SAIGON, chứ không thể là cái tên Khu Thương Mãi Việt Nam hay Viet Nam Business Center, như Nam California và các thành phố khác trên nước Mỹ đã đặt ở các khu thương mãi người Việt Nam là “Khu Little Saigon”

- Kính thưa quí vị, khi nghị viên Madison Nguyễn là một nghị viên gốc Việt đại diện cho cử tri khu vực 7 San Jose, trong đó có rất nhiều người Việt tỵ nạn cộng sản, không hiểu nghị viên Madison có thông báo, bàn bạc với các ban đại diện, các hội đoàn người Việt tỵ nạn chưa mà cô đã đệ trình lên Hội đồng thành phố San Jose lấy cái tên “Khu Thương Mãi Việt Nam”, hai chữ Việt Nam ở đây rất mập mờ và ai nghĩ sao cũng được, một hình thức đánh lận con đen. Vì những mâp mờ trên, hôm nay tôi nói lên đây để mong quí vị là người Việt Nam tỵ nạn cộng sản hãy nói lên ý kiến và sự suy nghĩ của mình để đòi hỏi nghị viên Madison Nguyễn hãy đổi lại tên “KHU THƯƠNG MÃI SAIGON hay KHU THƯƠNG MÃI NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN” thay cho cái tên Khu Thương Mãi Việt Nam mà cô nghị viên đã đệ trình lên hội đồng thành phố San Jose. Chỉ có chữ SAIGON mới thật sự là tượng trưng và niềm hãnh diện cho Người Việt Nam tỵ nạn cộng sản.

Chính bọn Việt cộng đã rất sợ hãi chữ SAIGON, nên vào ngày 2-7-1976 tên Đặng Xuân Khu bí danh Trường Chinh và bộ chính trị của chúng đã ký văn bản xóa tên thành phố SAIGON thân yêu của chúng ta và chúng đặt cái tên là thành phố Hồ chí Minh, tên của tên tội đồ dân tộc. Hiện nay Phong Trào đòi hỏi trả lại cái tên SAIGON và lột mặt nạ tên quốc tặc Hồ chí Minh do linh mục Nguyễn Hữu Lễ phát động đang rầm rộ trên các nơi có người Việt Nam tỵ nạn cộng sản. Trân trọng kính mong quí vị đóng góp ý kiến để thành phố San Jose này có một khu Thương Mãi với cái tên “KHU THUONG MÃI SAIGON hay Khu THƯƠNG MÃI NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN” và không bao giờ chấp nhận đặt cái tên là Khu Thương Mãi Việt Nam (VietNam Town).

Tuần sau, Tuyết-Lan xin được dành đất của trang Tạp Ký để đón nhận những ý kiến của bạn đọc về vấn đề phản đối việc đặt tên VietNam Town cho khu vực thương mãi ở San Jose. Xin bạn đọc gửi thư về tòa báo dưới đất, hoặc ghi lại trên mục Thảo Luận ở cuối bài trên Net. Tất cả những ý kiến của bạn đọc sẽ được Tuyết Lan đúc kết lại và lần lượt đăng trên Tạp Ký này. Nhờ Bạn loan tải giùm để bạn đọc góp ý nhé.
Thân mến chào Bạn,

Hẹn Bạn thư sau.
Tuyết-Lan

Thêm bình luận Tháng Bảy 13, 2007 ranokhan

“Dối Trá Trắng Trợn” ở Việt Nam

Mike BengePhan Tường Vi lược dịch

Bài xã luận của “Chủ tịch” (1) nước Cộng Sản Việt Nam Nguyễn Minh Triết – “Những gía trị và ích lợi chung giữa Việt Nam và Hoa Kỳ” (Báo Washington Times, Trang A-17, số ngày 25 tháng 6) – sặc mùi tuyên truyền nhớp nhúa cho thấy một sự xơ cứng thiếu sáng tạo trong suy nghĩ: có thể nói nó hoàn toàn là một bản dịch bê-nguyên-xi-từng-chữ trong trang quảng cáo của ông Triết đã đăng trước đó trên báo Washington Post (2) trang A-19 đi ngày 21 tháng 6, là bài “Lá thư Chủ tịch Việt Nam Nguyễn Minh Triết.”

Paul Joseph GoebbelsNguồn: library.thinkquest.org

Thomas Jefferson chắc cũng trăn qua trở lại dưới mồ khi biết Hồ Chí Minh đã từng dùng những lời bất tử của ông trong Bản Tuyên ngôn Độc lập của Hoa Kỳ “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc” cho lời mở đầu của bản Tuyên ngôn Độc lập của người Cộng Sản Việt Nam. Đây cũng chính là chế độ Cộng Sản Việt Nam có trách nhiệm với việc thảm sát hơn 1 triệu người Việt Nam (*)

Mặc dầu những lời bất tử của ông Jefferson được dùng trong Tuyên ngôn Độc lập Việt Nam, nhưng ở đó lời bất tử trên chỉ còn là những sáo ngữ rỗng tuếch. Việt Nam không chấp nhận bất kỳ thách đố nào đối với sự cai trị duy nhất của đảng cộng sản. Những sự giết hại vô pháp luật vẫn tiếp tục xảy ra (*), và trong đợt trấn áp “tệ nhất trong 20 năm qua” mới đây, chế độ đã bắt giữ và thảy vô tù hơn 20 người đấu tranh cho tự do tôn giáo, cho dân chủ và nhân quyền, trong lúc tiếp tục siết chặt giới truyền thông và tăng cường kiểm soát ngặt nghèo mạng lưới Internet.

Lãnh đạo tôn giáo và tín đồ của Phật giáo, Thiên Chúa giáo và tín đồ của các giáo phái khác đã bị sách nhiễu và bắt giữ thường xuyên. Hơn 300 tù nhân chính trị người cao nguyên theo đạo Tin lành vẫn đang còn bị giam giữ.

Đối với Jefferson, là tổng thống đồng nghĩa là được người dân bầu chọn qua một cuộc bầu cử công bằng và tự do, không phải do Đảng Cộng Sản Việt Nam, chỉ chiếm 4 phần trăm dân số, chỉ định làm Chủ tịch nước (Tổng thống) như ông Triết. Một dân biểu Hoa Kỳ đã nói rằng: “Vì ông Triết không được bầu qua một cuộc tranh cử tự do, ông không nên được gọi là ông Chủ tịch… Đúng hơn ông có thể được so sánh với một bố gìa … của một chế độ đẫm máu và đàn áp.”

Trong bài của mình, ông Triết viết, “Quan hệ song phương được xây dựng trên những quan tâm và ích lợi chung của hai nước: mậu dịch, văn hóa, khoa học và kỹ thuật, giáo dục, hoà bình và ổn định trong vùng, cuộc chiến chống khủng bố.” Tuy nhiên, sự khủng bố của chế độ Cộng Sản Việt Nam đối với ngay người dân của chính họ chẳng nằm trong “ích lợi chung” của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ tí nào, và chế độ cộng sản này cũng không hết sức để ngăn chận tệ nạn buôn bán phụ nữ và trẻ con đi bán dâm.

Ở buổi gặp gỡ tại Tòa Bạch Cung hôm 22 tháng 6, Tổng thống Bush nói với ông Triết, “Để cho những mối quan hệ phát triển sâu đậm hơn, điều quan trọng là Việt Nam cần có cam kết tôn trọng nhân quyền, tự do và dân chủ. ” Ông Triết mắng lại ông Bush sau đó trong một cuộc phỏng vấn của hãng truyền thông AP khi ông nói rằng đất nước của ông không cần phải cải thiện hồ sơ nhân quyền. “Vấn đề không ở chỗ là cải thiện hay không cải thiện… Việt Nam có khung pháp lý riêng, và những người nào vi phạm luật đều bị xử.” Những người được xem là phạm luật Việt Nam theo ông Triết, là lãnh đạo tôn giáo và tín đồ của nhiều tôn giáo, những người hoạt động kêu gọi dân chủ và nhân quyền, luật sư bảo vệ người lao động, và người thiểu số.

Thay vì đi theo những nguyên tắc dân chủ của trường phái Jefferson, ông Triết bám vào cái nguyên tắc căn bản “Dối trá trắng trợn” của Joseph Goebbels (3), rằng người ta sẽ tin một lời dối trá trắng trợn to lớn mau hơn lời dối gian nhỏ bé; và nếu nó được lập đi lập lại hoài thì sớm muộn gì người ta cũng tin.

Người sáng tạo ra chế độ (cộng sản) Việt Nam không là Thượng đế như Jefferson viết, nhưng đó là Hồ Chí Minh. Còn khuya mới trở nên một người yêu chuộng và đấu tranh cho những gía trị dân chủ, nhân quyền như ông Jefferson, vì ông Triết và cái tập đoàn đàn áp người dân của ông ta không làm những gì họ rao giảng trong bản Tuyên ngôn Độc lập của họ.

Thay vì “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng”, chế độ của ông Triết gần gũi hơn với những câu chuyện ngụ ngôn trào phúng về chủ nghĩa Cộng Sản như được miêu tả trong tác phẩm “Trại Gia Súc” của George Orwell (4), nơi mà một số thành viên bình đẳng hơn những đồng loại khác.

Nguồn: ‘Big Lie’ lives in Vietnam, Mike Benge, Washington Times Forum, July 1, 2007.

DCVOnline: Mike Benge hiện là cố vấn của Tổ chức Nhân Quyền Người Miền Núi (Montagnard Human Rights Organization). Tác giả là tù nhân dân sự (nhân viên của USAID làm việc ở Ban Mê Thuột) bị cộng sản Việt Nam bắt giam từ 28/01/1968 đến 05/03/1973.

(*): Tác giả không nêu rõ nguồn tham khảo về “việc thảm sát hơn 1 triệu người Việt Nam” và “Những sự giết hại vô pháp luật vẫn tiếp tục xảy ra”.

——————————————–

(1) Tác gỉa đặt chữ “President” trong ngoặc kép, ý muốn chơi chữ vì cả Bush lẫn Triết đều được gọi là President hay vì Triết là “President” của Đảng cộng sản VN bầu chứ không là President được dân bầu?
(2) Washington Times và Washington Post là hai tờ báo có trụ sở nằm ở Washington DC. Washington Times là một phần của công ty News World Communications, Inc. Trong lúc báo Washington Post là một phần của công ty Washington Post Company.
(3) Bác sĩ Paul Joseph Goebbels, người cầm đầu bộ máy tuyên truyền của Đức Quốc Xã dưới thời Hitler.
(4) George Orwell, nhà văn Anh, sinh ở Ấn Độ năm 1903 và qua đời ở Anh năm 1950. “Trại Gia Súc” là một trong những tác phẩm ngụ ngôn của ông. Truyện nói về một bầy gia súc ở một nông trại miền quê nổi dậy làm cuộc cách mạng kiểu Bolshevik, lật đổ ông chủ trại và đuổi ông ra khỏi nông trại. Bầy gia súc này bắt đầu xây dựng xã hội của mình dựa trên lý tưởng Cộng Sản, mà bước đầu tiên là mọi con vật trong trại đều được bình đẳng… Truyện ví von xã hội Cộng Sản ở Nga dưới sự cai trị độc tài của Stalin chẳng khác chi một … trại gia súc và cái gọi là thế giới đại đồng Cộng Sản chỉ là một sản phẩm của ảo tưởng, duy ý chí. Và cũng chính trong thế giới đại đồng đó, vẫn có những tham vọng cá nhân đòi làm lãnh tụ, rồi cũng đưa đến nạn bè phái, thanh trừng lẫn nhau dành quyền lực… Truyện này đã được dựng thành phim năm 1954 và 1999 (phim hoạt họa). Theo tạp chí TIME, “Trại Gia Súc” là một trong 100 tác phẩm hay nhất của thế giới kể từ 1923 đến nay.

Thêm bình luận Tháng Bảy 13, 2007 ranokhan

Dân chủ và tập trung dân chủ

Nguyễn Văn Trần

Phân tích sơ lược về chế độ Dân chủ – Chế độ ở Hà nội ngày nay

Việt Nam từ khi chưa mất độc lập, sau khi độc lập mất, từ sau khi bị chia đôi năm 1954, và sau khi miền Nam mất năm 1975, chưa bao giờ có được một chế độ dân chủ thực sự. Nói thế không có nghĩa là người dân Việt Nam trong quá khứ dài đã không có những cơ hội hưởng được những phúc lợi về vật chất và tinh thần mà ngày nay người ta gọi đó là những quyền của con người hay nhân quyền và quyền công dân.

Từ xưa ở Việt Nam, tinh thần dân chủ hay nếp sống dân chủ thể hiện qua đời sống thực tế xã hội, mà chưa được thể chế hoá như những giá trị hiến định ngày nay. Tinh thần dân chủ hay nếp sống dân chủ ấy, theo cái nhìn ngày nay, đó là một thứ quyền tiêu cực. Nhà vua nhận lãnh mệnh trời để cai trị nên có bổn phận phải tuân mệnh trời mà chăm lo cho phúc lợi của thần dân. Vì làm sai sợ bị trời đánh, do đó mà trong lịch sử quân chủ Việt Nam không có những bạo chúa cực kỳ hun ác như ở Tàu và ở Âu Châu. Còn đảng cộng sản vì không nhận lãnh mệnh của ai hết, nên ngang nhiên gây ra tội ác với dân chúng mà không phải sợ bị trừng phạt. Tinh thần dân chủ việt nam lấy dân làm cái gốc của nước. Gốc có vững thì nước mới yên. Nên dân bản trở thành mực thước giới hạn thiên mệnh.

Ai cũng biết những người chối bỏ chế độ cộng sản ngày nay, họ tranh đấu là để mong thay thế chế độ cộng sản hiện tại bằng một chế độ dân chủ tự do. Bởi dân chủ ở trường hợp Việt Nam ngày mai này không chỉ nhằm chấm dứt chế độ độc tài toàn trị, mà còn có khả năng động viên toàn dân xây dựng lại đất nước, phát triển đất nước, tạo cho Việt Nam có bản lãnh hội nhập vào thế giới và ngăn chặn mọi hiểm họa thường xuyên xâm lấn đất nước từ phương Bắc

I. Dân chủ và dân chủ nào?

Sau 19 năm đổi mới, Việt Nam thu hoạch được một số thành tựu đáng khuyến khích nhưng vẫn chưa đủ để giải quyết những mặt tiêu cực do chưa có mở cửa về chánh trị.

Một số những người tranh đấu dân chủ và cả một số những nhà quan sát Tây phương, và nhất là Huê Kỳ, lấy làm lạc quan cho rằng những thành tựu thủ đắc được do mở cửa kinh tế dần dần sẽ đẩy lùi chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam vào quá khứ. Họ tin tưởng rằng một thành phần trung lưu mới vừa thành hình ở xã hội Việt Nam từ chính sách đổi mới sẽ tác hại không tránh khỏi đến sự tồn vong của chế độ. Theo cách suy luận này thì “Cái xe, cái nhà, đô-la đầy túi, lập tức sau đó là dân chủ!” Nhưng đừng quên rằng thành phần trung lưu mới này không phải được thành hình “bên ngoài đảng, chống lại đảng” mà “xuất hiện cùng với đảng”, ở ngay trong đảng, có vai trò lịch sử mới là bảo vệ đảng, phát triển đảng theo đường lối lãnh đạo mới.

Nói theo ngôn ngữ xã hội chủ nghĩa, họ sẽ là chủ thể mới của lịch sử. Vả lại, theo nhà kinh tế Amertyr Sen (giải Nobel kinh tế) dân chủ không phải là một xa xỉ phẩm, đợi có tiền mới được hưởng, mà dân chủ là yếu tố cần thiết để làm cho đất nước phát triển. Hơn nữa, trên thực tế đối với những nỗ lực tranh đấu dân chủ hoá Việt Nam thì hiện tượng xã hội mới này là trở ngại lớn, sức cản lớn có khả năng phá vở mọi cố gắng cho dân chủ từ nhiều phía hiện nay.

Dân Chủ:

Như đã nói trên đây, Việt Nam chưa có một định chế dân chủ đúng nghĩa theo hiểu biết ngày nay, tuy từ thời quân chủ đã có tinh thần dân chủ qua nếp sống văn hóa dân tộc. Do đó, ngày mai này, khi muốn làm dân chủ, tưởng chúng ta nên tìm về những kinh nghiệm lịch sử của các nền dân chủ Tây phương và Huê Kỳ, để giúp chúng ta hiểu rõ hơn những vấn đề sẽ đặt ra cho xứ sở chúng ta và giúp chúng ta chủ động hơn trong việc giải quyết vấn đề, vì các nền dân chủ ấy giúp chúng ta thấu hiểu được ba ý niệm cơ bản để xây dựng Việt Nam ngày mai này. Đó là những quyền bất khả nhượng, chủ quyền và dân chủ.

Những quyền bất khả nhượng là những quyền tự nhiên của con người mà mọi Nhà Nước không thể tước đoạt của chúng ta và cũng không thể ban phát cho chúng ta, bởi những quyền ấy là sở hữu của chúng ta (1): “Quyền an ninh thân thể, quyền tự do tinh thần và quyền chống lại áp bức của Nhà Nước”.

Các dân tộc Anh, Mỹ, Pháp đã nhân danh những quyền này để làm những cuộc cách mạng của họ.

Chủ quyền quốc gia thuộc toàn dân, nghĩa là người dân tự mình cai trị chính mình.

Dân chủ là sự cai trị bởi dân và vì dân. Dân chủ không phải được định nghĩa bởi nguồn gốc quyền lực, mà do dân chúng bị cai trị có kiểm soát được thường xuyên và hữu hiệu người cầm quyền cai trị mình hay không.

Dân chủ như vậy không gì khác hơn là những định chế do người dân thiết lập ra để thực hiện an ninh trong xã hội và bảo vệ những quyền tự do căn bản của họ. Trong một chế độ dân chủ, Nhà Nước chỉ là một tập hợp những định chế do con người sáng tạo. Do đó, Nhà Nước dân chủ còn được gọi là Nhà Nước-Định chế. Quyền lực cho phép Nhà Nước hành sử chức năng của mình mà không cho phép Nhà Nước có quyền đứng trên xã hội. Bởi trong thể chế dân chủ, chỉ có luật pháp biểu thị chủ quyền quốc gia.

Ở Việt Nam, dưới thời quân chủ, những quyền tự nhiên của con người vẫn được nhà vua tôn trọng và thực thi. Người dân bình thường có quyền tham chánh qua những cuộc thi tuyển chọn nhân tài. Việc học và thi cử hoàn toàn tự do và thường miển phí, dành cho mọi người và còn được khuyến khích. Ở trong làng xã thường có người biết chữ mở trường dạy học. Người học giỏi được xã hội kính trọng. Cho đến đời Minh Mạng, nhà vua vẫn quan tâm lắng nghe ý kiến của dân chúng về việc nước.

Khi xây dựng cho Việt Nam một nền dân chủ thực hữu, về mặt tổ chức lại lãnh thổ, tưởng Việt Nam nên chọn cho mình một thể chế liên bang để thống nhất đất nước trong sự tôn trọng những đặc thù địa phương do lịch sử để lại trên một lãnh thổ có chiều dài hơn 2000 km. Thống nhất trong thể chế liên bang là để điều hoà phát triển.

Thể chế dân chủ và liên bang thực hiện được cho Việt Nam ngày mai này, chắc chắn sẽ đáp ứng được những mong đợi của toàn dân, bởi những giá trị chánh trị ấy hoàn toàn phù hợp với lịch sử và văn hoá dân tộc. Đầu thế kỷ 19, vua Gia Long tổ chức lãnh thổ làm thành nhiều vùng nhằm đáp ứng những đặc tính tâm lý và địa phương khác nhau. Miền Trung gồm 4 doanh, 7 trấn; miền Bắc có 5 nội trấn, 6 ngoại trấn; miền Nam chia làm 5 trấn. Xã thôn Việt Nam trước kia vẫn theo chế độ tự trị. Tất cả những giá trị truyền thống ấy đã không được giữ gìn và phát huy mà còn bị người cộng sản phá huỷ để thay thế bằng thể chế Xã Hội Chủ Nghĩa cực kỳ phi lý và phi dân tộc.

II. Dân chủ và tập trung dân chủ (2)

Khi nói đến dân chủ, tưởng nên phác họa cơ sở để qua đó người ta có thể có được ý niệm về nền dân chủ ấy. Những hình dung từ thêm vào cho từ “dân chủ” thường không đủ làm toát lên nội dung hay thực chất đích thực của nền dân chủ mà ta muốn đề cập đến.

Tuy nhiên, khi nói dân chủ pháp trị, nhờ từ “pháp trị” giúp ta ý niệm được rằng nền dân chủ ấy được thiết lập và điều hành bằng luật pháp. Pháp trị có nghĩa là luật pháp mới là chủ quyền của toàn dân. Nhà Nước dân chủ không thể đứng trên luật pháp.

Trong những người tranh đấu dân chủ, có một số người thường nói dân chủ đa nguyên (để phân biệt, phản bác lại dân chủ xã hội chủ nghĩa, dân chủ nhân dân, v.v…) Cụm từ dân chủ đa nguyên rất gợi hình nên làm cho mọi người tưởng tượng ngay rằng trong nền dân chủ ấy nhiều sự khác biệt đều được tôn trọng. Mà dân chủ nào lại không tôn trọng đặc tính đa nguyên? Nhưng về mặt thể chế, thì đa nguyên lại không giúp hội ý được về cơ sở của nền dân chủ ấy. Như vậy phải chăng những “người dân chủ đa nguyên” muốn đem dân chủ đa nguyên để đối lập, để đối kháng với dân chủ xã hội chủ nghĩa mà thường bị hiểu sai lạc là dân chủ tập trung?

Theo người cộng sản thì về thể chế chánh trị, đại loại, chỉ có hai nền dân chủ hoàn chỉnh và phổ biến hơn hết. Đó là dân chủ tư bản và dân chủ xã hội chủ nghĩa.

Hai nền dân chủ này được định hình trên hai hình thái kinh tế khác nhau, là kinh tế tư sản và kinh tế tập trung. Như vậy, với người cộng sản, không có dân chủ tập trung mà chỉ có dân chủ xã hội chủ nghĩa và tập trung dân chủ.

Ở Việt Nam, từ sau khi tiếp nhận chiếu thoái vị của hoàng đế Bảo Đại, từ sau chiến thắng Điện Biên Phủ và từ sau khi chiếm được Miền Nam, thống nhất Việt Nam, nhà cầm quyền Hà Nội thiết lập và xây dựng một thể chế dân chủ duy nhất gọi là dân chủ xã hội chủ nghĩa.

Cụm từ “dân chủ xã hội chủ nghĩa” rất rõ nghĩa, bởi nó toát lên được ý nghĩa đó là một nền dân chủ mang “bản chất giai cấp công nhân, do đảng cộng sản lãnh đạo để thực hiện quyền làm chủ của nhân dân lao động trên cơ sở chủ nghĩa xã hội”.

Do đó, vẫn theo người cộng sản, dân chủ xã hội chủ nghĩa, một mặt thể hiện bản chất của chủ nghĩa xã hội, mặt khác là một trong những động lực quan trọng hướng dẫn “toàn xã hội tiến lên xây dựng thành công” chủ nghĩa xã hội sau khi cướp được chánh quyền.

Khi nói đến dân chủ xã hội chủ nghĩa thì, về phương diện hoạt động và thể chế, dân chủ phải có quan hệ hữu cơ, gắn liền với tập trung, để “chế độ dân chủ kết hợp chặt chẽ với chế độ tập trung”. Từ mối liên hệ này, tập trung dân chủ trở thành một nguyên tắc, một đòi hỏi tất yếu trong thể chế của chủ nghĩa xã hội. Đây là “nguyên tắc cốt tử” của đảng cộng sản trong lãnh đạo chính trị đối với xã hội và lãnh đạo Nhà Nước. Nguyên tắc tập trung dân chủ cho phép người cộng sản đảm bảo cho đảng cộng sản có sức mạnh thống nhất về tư tưởng, chánh trị và tổ chức để biểu hiện và khẳng định đó là đảng cầm quyền, tập trung vào tay đảng trọn vẹn quyền lực quốc gia để thực hiện một chế độ cai trị đất nước toàn diện và triệt để. Tập trung dân chủ không chỉ là nguyên tắc của đảng cộng sản, là chỉ đạo hoạt động lãnh đạo và các quan hệ tổ chức của đảng, mà nó còn là nguyên tắc cần thiết, không thể thiếu trong hoạt động quản lý Nhà Nước. Đó cũng là nguyên tắc tổ chức và hoạt động của các đoàn thể chánh trị trong hệ thống chính trị xã hội chủ nghĩa.

Như vậy, ta phải hiểu cho đúng (theo cộng sản) thì dân chủ xã hội chủ nghĩa phải dẫn tới nguyên tắc tập trung dân chủ. Nó vừa là nguyên tắc chánh trị của đảng cộng sản, vừa là nguyên tắc và cơ chế quản lý của Nhà Nước Xã Hội Chủ Nghĩa. Nói rõ hơn, tập trung (dân chủ) là phương thức, là điều kiện, còn dân chủ là cơ sở, là mục đích. Thông qua tập trung mà dân chủ xã hội chủ nghĩa được giữ vững, được thực hiện và trở thành mục đích của chế độ. Không gắn với tập trung thì dân chủ xã hội chủ nghĩa không có sức mạnh thực tế trong hành động. Tập trung dân chủ chỉ là thẩm quyền quyết định của cá nhân người chỉ huy và của cơ quan lãnh đạo chính trị, theo trật tự chặt chẽ có sự tuân hành từ dưới lên trên.

Trong chế độ xã hội chủ nghĩa, tập trung dân chủ là một loại cơ chế thực hiện dân chủ xã hội chủ nghĩa, bởi đó là nguyên tắc lãnh đạo của đảng cộng sản. Tập trung dân chủ do đó trở thành một hệ thống tập trung quyền lực và phương pháp thi hành quyền lực lên xã hội. Tập trung dân chủ, ở đây, hoàn toàn không phải là một thể chế chánh trị, mà đó không gì khác hơn là một phương pháp thực thi chế độ độc tài toàn trị.

Một đảng cầm quyền độc tài toàn trị như đảng cộng sản Hà Nội ngày nay, nếu không thực hiện được tập trung dân chủ, thì dĩ nhiên không còn là một đảng hành động, mà lập tức sẽ biến thành một thứ tập hợp đầy mâu thuẫn, xung đột. Và từ đó, Nhà Nước sẽ không còn thực quyền quản lý xã hội nữa. Vì thế chúng ta không ngạc nhiên khi Hà Nội thẳng tay đàn áp và trù dập tất cả những người có chánh kiến khác với đảng. Dân chủ vì thế mà trở thành một mối hiểm họa sanh tử của chế độ Hà Nội.

III. Tập Trung Dân chủ hay Độc Tài toàn trị

Nói cho rõ và dứt khoát thì chế độ chánh trị ở Việt Nam hiện nay hoàn toàn là một chế độ độc tài toàn trị. Khi nói đó là một chế độ độc tài toàn trị thì người ta thường hình dung đến chế độ Hitler ở Đức hoặc Stalin ở Liên-Xô trước kia. Theo bà Hannah Arendt (Triết gia Mỹ gốc Đức chuyên nghiên cứu về nền tảng các chế độ độc tài toàn trị) thì chế độ “độc tài toàn trị” là một hệ thống hoàn toàn đặc biệt được khai triển trên sự biến thể những giai cấp xã hội trở thành những tập thể, biến cảnh sát trở thành trung tâm quyền lực và thiết lập một chánh sách đối ngoại nhằm công khai thống trị thế giới. Trong quá trình thực hiện, chế độ độc tài toàn trị nhằm triệt tiêu xã hội cũng như cá nhân. (3)

Nhưng chế độ Hà Nội hiện nay, cũng được gọi là chế độ độc tài toàn trị, lại không hoàn toàn giống chế độ Hitler hay chế độ Stalin bởi trong hai chế độ nầy, người ta thấy rõ Hitler và Stalin là hai người thật sự nắm quyền lực cai trị nước Đức và Liên Xô.

Ở Việt Nam, ai, cơ quan nào là đối tượng của những người đấu tranh đòi dân chủ? Nếu muốn lật đổ chế độ, hay muốn đối thoại thì nhắm vào ai? Trong vừa qua, để lật đổ chế độ độc tài ở Irak, Huê Kỳ và liên minh chỉ nhằm tấn công vào Saddam Hussein. Trong trường hợp Việt Nam ngày nay, chắc chắn người cộng sản cũng khó mà biết được ai, bộ phận nào trong đảng, gồm những ai, nắm quyền lực thật sự và nắm được đến mức độ nào?

Năm 1953, Hồ Chí Minh học bài học Trung Quốc (4) cho tiến hành cuộc thanh lọc nội bộ đảng đẩm máu bằng cải cách ruộng đất, rồi chỉnh đảng. Lúc bấy giờ, đảng Lao động (đảng Cộng sản đổi tên) gồm có lối 740.000 đảng viên. Số đảng viên bị khai trừ, cách chức, thủ tiêu, giết hại lên đến 40% vì bị qui vào thành phần phản động do địch cài lại. Riêng nông dân, trong cải cách ruộng đất, bị Hồ Chí Minh giết hại đến 500.000 người. Trong đó có không biết bao nhiêu người chịu oan ức, người yêu nước đã từng cống hiến tài sản, sanh mạng bản thân cho kháng chiến chống thực dân Pháp, … Sửa sai và chỉnh huấn xong, vào cuối thập niên 50, một bộ máy quyền lực mới thật sự thành hình tập trung sức mạnh vào Ban tổ chức trung ương Đảng, đưa Lê Duẩn và Lê Đức Thọ chia nhau vai trò chi phối quyền lực Nhà Nước và đẩy ra bên lề vai trò lãnh tụ lịch sử của những người như Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng, …

Lê Duẩn cả quyết đưa chiến tranh vào Nam và đã thôn tính được Miền Nam năm 1975. Năm 1973, Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam ban hành nghị quyết 26 phủ nhận giá trị pháp lý của Hiệp Định Paris, xác định rõ mục tiêu vẫn trước sau như một là tiến chiếm miền Nam và thiết lập chế độ xã hội chủ nghĩa trên cả nước. Chiến tranh dai dẳng chấm dứt đã tạo điều kiện thuận lợi cho Lê Duẩn và Lê Đức Thọ xây dựng chế độ độc tài toàn trị theo kiểu hoàn toàn Hà Nội. Chế độ độc tài toàn trị nầy bắt đầu tiến hành phương thức thực hiện tập trung dân chủ, tức tập trung quyền lực, bằng cách tuần tự triệt tiêu tất cả các lãnh tụ đảng từ thời lập đảng, các đảng viên gia nhập đảng vì nhiệt tình yêu nước dấn thân tranh đấu giành độc lập dân tộc, đến vô hiệu hóa Nhà Nước, các tổ chức quần chúng như Mặt trận Tổ quốc, Hội Phụ nữ Giải phóng, các Giáo hội, các Công đoàn, … sử dụng các tổ chức này làm bình phong, trang trí cho đảng, vô hiệu hóa đảng, dùng bản thân đảng để bảo vệ và nâng cao uy quyền Ban Chấp hành trung ương, vô hiệu hóa Ban Chấp hành trung ương để bảo vệ Bộ Chánh trị, cuối cùng cũng vô hiệu hóa Bộ Chánh trị để chỉ còn lại Tổng bí thư và Ban thường vụ đảng.

Mặt khác, chế độ “độc tài toàn trị” dùng công an kiểm soát mọi người, mọi tổ chức, từ tổ chức quần chúng làm kiểng đến nội bộ đảng ở các cấp. Đồng thời, chính công an cũng được tổ chức phân tán thành nhiều bộ phận hoàn toàn ngăn cách và đan xen với nhau khiến người chỉ huy công an cũng khó mà nắm được toàn bộ guồng máy này. Cho nên trong chế độ toàn trị kiểu Hà Nội, bất cứ ai, từ người dân, lẽ dĩ nhiên, đến bản thân đảng viên công an, … ở mọi cấp bực đều có thể, bất cứ lúc nào, bị loại trừ, bị thanh trừng, mà không làm sao biết được lý do và do ai quyết định. (5)

Để thấy rõ thứ quyền lực vô hình này, tưởng không gì bằng nhìn vào trường hợp tướng Võ Nguyên Giáp từ nhiều năm qua và đọc bức thư của ông gởi Bộ Chánh Trị đề ngày 03/01/2004 tại Hà Nội.

Tướng Giáp tố cáo Lê Đức Anh, lúc làm Bộ Trưởng Quốc Phòng, đã cho lập Tổng Cục II An Ninh, trực thuộc Bộ Quốc Phòng, để củng cố quyền lực của mình và trù dập, đàn áp các phe cánh khác, trong đó tướng Giáp là mục tiêu chánh.

Theo tướng Giáp, Lê Đức Anh đã ngụy tạo hồ sơ “tình hình hoạt động bè phái trong đảng” (số 541 – Báo cáo của Bộ Chánh Trị tại Hội nghị TW-12 BCH khóa VI) để hãm hại tướng Giáp và một số đảng viên kỳ cựu, có thành tích chiến đấu cao mà không cùng phe cánh với Lê Đức Anh và Đỗ Mười đi theo Bắc Kinh. (6)

Bộ Chánh Trị là cơ quan quyền lực cao nhất vẫn bị Tổng Cục II cho đặt máy nghe lén suốt hơn mười năm. Thế mà từ đại hội VII đến đại hội X, vụ này vi phạm kỷ luật đảng và luật pháp Nhà Nước xã hội chủ nghĩa vẫn chưa được xử lý đúng mức. Trong lúc đó, ở một nước dân chủ bình thường, không xã hội chủ nghĩa, như nước Huê Kỳ, Tổng thống (T.T.) Nixon cho đặt máy nghe lén đối phương (đảng Dân Chủ) bị mất chức khi nội vụ đổ bể. T.T. Clinton dan díu với gái, bị thưa ra tòa, đã phải hầu tòa và thi hành phán quyết của tòa án. Tổng Thống pháp, ông Jacques Cirac, chỉ thời gian ngắn rời ghế tổng thống, đã phải trình diện trước Tòa án để trả lời về hồ sơ tiền bạc của Đản RPR của ông khi ông làm Thị Trưởng Paris . Ở Hà Nội, đảng viên các cấp tham nhũng, cướp giựt nhân dân giữa ban ngày chỉ bị xử lý nội bộ. Tức vô tội vạ để còn tiếp tục cướp giựt nữa . Đây là sự khác biệt rõ ràng giữa hai nền dân chủ, xã hội chủ nghĩa và không xã hội chủ nghĩa! Và chỉ trong một chế độ dân chủ không xã hội chủ nghĩa, mọi người mới được luật pháp bảo vệ về an toàn bản thân và tài sản. Người cộng sản không thấy được điều này phải chăng vì họ thiếu văn hóa chánh trị?

Chúng tôi nghĩ không phải họ thiếu vắng văn hóa chánh trị, mà đó là thiên chức của đảng cộng sản. Lý thuyết chỉ đạo cộng sản, theo Lenin, là “đảng ta dùng nói dối và bạo lực cướp chánh quyền và bằng mọi giá phải giữ chánh quyền cho đảng”. Khi nắm trọn chánh quyền, đảng ta lấy nhân dân làm đối tượng, cướp tất cả cái gì thuộc về sở hữu của nhân dân .

Đến tuổi già, bắt đầu lo sợ sẽ đến phiên mình, lần lượt sẽ là nạn nhân của thứ “bóng đêm” này, một số cựu công thần của chế độ Hà Nội như Mai Chí Thọ, Trần Bạch Đằng, Phan Minh Tánh,Võ văn Kiệt, … đã lên tiếng cảnh cáo, không sớm thay đổi, đảng sẽ mất quyền lãnh đạo. Mà thật thế, ngày nay do phải mở cửa ra bên ngoài, nhiều đảng viên đã nhận thức được những giá trị phổ quát về dân chủ, nhơn quyền là cần thiết để tổ chức xã hội, xây dựng đất nước phát triển, nên họ đã bắt đầu tranh đấu chống sự độc tài đảng trị …

Song song với việc chỉnh đốn đảng theo cung cách đặc biệt “Hà Nội” này, lẽ dĩ nhiên, đảng Cộng sản Việt Nam phải kết nạp thêm đảng viên mới để thay thế những người đã lần lượt “ra đi”. Và, cứ mỗi lần có một đợt kết nạp thì dân chúng tỏ vẻ vui mừng, bảo nhau “Thế là xã hội lại được sạch sẽ thêm một chút!”.

Ở Việt Nam ngày nay, người ta khó mà biết ai thật sự nắm quyền ở Hà Nội. Và nắm quyền đến mức độ nào? Ai nắm công an? Ai nắm quân đội?

Nhà cầm quyền Hà Nội thường cho rằng chế độ của họ là chế độ “do dân vì dân” tức là chế độ dân chủ. Mà chế độ dân chủ thì quyền lực chánh trị là một hệ thống công khai hình thành do xã hội sáng tạo và thực hiện theo một qui trình được xã hội chấp thuận, ở nhiều mức độ khác nhau, bằng nhiều phương thức khác nhau. Đặc tánh của chánh quyền dân chủ là tính công khai và sự tín nhiệm của xã hội có giới hạn đuợc qui định thành văn .

Trái lại, ở Việt Nam, quyền lực tồn tại không cần những yếu tố tất yếu ấy, bởi nó được cấu kết trong bóng tối với những kẻ vô danh chuyên sử dụng bạo lực khủng bố, trù dập, thủ tiêu đồng chí, đồng đảng và mọi người khác ý kiến hoặc chống đối. Lập chánh phủ, bầu quốc hội, đại hội đảng, tất cả chỉ là những thứ hiện tượng do thứ quyền lực bóng tối ấy dựng lên để ẩn núp sau đó mà tồn tại và hoạt động. Ai cũng sợ hãi nó. Nhưng nó cũng nơm nớp một nỗi sợ hãi lớn: sợ hãi sự công khai, tức sợ hãi ánh sáng! Tuy nó nắm trong tay sự toàn trị xã hội mà vẫn sợ phải công khai xuất hiện. Như tòa án do nó giàn dựng lên mà vẫn thường né tránh những phiên xử công khai dưới ánh sáng công lý, thường chọn cách xử kín và kết thúc phiên xử nhanh chóng như tháo chạy.

Năm 1986, để tránh cho chế độ khỏi bị sụp đổ do sự khủng hoảng trầm trọng kéo dài từ cuối thập niên 70, Hà Nội đưa ra chánh sách “đổi mới “. Nhưng Hà Nội vẫn không thể “đổi mới” thật sự được vì nếu phải công khai hóa quyền lực, công bố tài chánh của đảng (thường bằng 1,5 đến 2 lần ngân sách chánh phủ), tài sản của đảng viên, nói thẳng, nói thật với mọi người và để mọi người phê phán về mình thì chẳng khác nào đảng tự treo cổ! Chế độ Hà Nội phải tồn tại cho đến hết quá trình xã hội chủ nghĩa của nó! Đó là thời điểm trước mắt! Để tồn tại, nó phải dựa trên thế đan xen của ba lực lượng: đảng, công an và quân đội. Nhưng phải hiểu “nó tồn tại” đó không phải là bản thân đảng, bản thân công an hay quân đội. Mà “nó” chỉ là hiện tượng quyền lực ẩn sâu trong đảng, trong công an, trong quân đội, trong Nhà Nước, như Đỗ Mười và Lê Đức Anh với đám đàn em cài sâu trong Bộ máy hiện nay, và tài sản quốc gia do đảng làm chủ và sử dụng.

Những người tranh đấu cho dân chủ ngày nay, kể cả những người cộng sản phải thấy đối tượng của mình không ở ngoài Việt Nam, không ở trong dân chúng, không ở trong những quân nhân, không ở trong những nhân sự công an, mà nó ở sâu trong các tổ chức này để giựt giây, điều khiển những tổ chức này theo chiều hướng quyền lợi riêng của nó.

Để làm cho chế độ “độc tài toàn trị” theo kiểu Hà Nội ngày nay sớm sụp đổ, tưởng không có cách nào tốt hơn, hữu hiệu hơn là lôi “NÓ” ra trước ánh sáng. Ánh sáng của thị trường, của thông tin, ngôn luận.

Không thể nói “dân chủ xã hội chủ nghĩa” là dân chủ được bởi, như ta thấy, chế độ xã hội chủ nghĩa thật sự chỉ là “chế độ độc tài toàn trị”. Nó còn biến dạng dưới những hình thức khác như “dân chủ nhân dân”, … Còn “dân chủ đa nguyên” tuy không thuộc các hình thức dân chủ kia, nhưng nó không nói lên được nội dung dân chủ một cách hoàn chỉnh, có cơ sở. Nó chỉ đọng lại ở tầng gợi hình mà thôi.

Khi nói một chế độ dân chủ thì phải thấy trong đó người dân phải thật sự tự mình cai trị chính mình.

Vậy chỉ có dân chủ hoặc không có dân chủ mà thôi. Mà dân chủ thì chế độ sẽ tồn tại bền vững. Độc tài cộng sản thì chắc chắn sẽ theo con đường Liên Xô và Đông âu ở những năm 89 và 90. Đó là tất yếu lịch sử!

Ghi chú:
(1) Fitche, “Considérations sur la Révolution française”, 1793, Paris.
(2) Nguyễn Tiến Phồn, “Dân chủ và tập trung dân chủ”, Khoa Học Xã Hội xuất bản – Hà Nội, 2001.
(3) Hannah Arendt, “Nguồn gốc chế độ độc tài toàn trị” (Les origines du totalitarisme) Paris, 1972.
(4) Trần Lực, “Những bài học về kinh nghiệm Trung Quốc”, Hà Nội, 1952.
Pierre BROCHENX, Hồ Chí Minh, du revolutionnaire à l`icône Paris 2003
(5) Xem Diễn Đàn, số 18, tháng 4/ 1998, Paris.
(6) Về vụ tướng Giáp, xem bức thư của Giáp gởi Bộ Chánh Trị và bản báo cáo của BCT tại Hội nghị TW-12 BCH khóa VI.

Thêm bình luận Tháng Bảy 13, 2007 ranokhan

Quốc hội Châu Âu ra Quyết Nghị định giá lại chính sách hợp tác với Việt Nam và tố cáo Việt Nam đàn áp nhân quyền và tôn giáo

********************************************************************************
Quê Mẹ : Hành động cho Dân chủ Việt Nam
& Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam
Que Me : Action for Democracy in Vietnam & Vietnam Committee on Human Rights
Que Me : Action pour la Démocratie au Vietnam & Comité Vietnam pour la Défense des Droits de l’Homme
B.P. 63 – 94472 Boissy Saint Léger cedex (France) – Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61 – E-mail : queme@free.fr – Web : http://www.queme.net
********************************************************************************

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI STRASBOURG NGÀY 12.7.2007
Quốc hội Châu Âu ra Quyết Nghị định giá lại chính sách hợp tác với Việt Nam và tố cáo Việt Nam đàn áp nhân quyền và tôn giáo

STRASBOURG, ngày 12.7.2007 (Quê Mẹ) – Hôm nay, thứ năm 12.7.2007, khóa họp toàn thể Quốc hội Châu Âu tại Strasbourg, miền Đông Bắc Pháp, đã đồng thanh thông qua “Quyết nghị về vấn đề Việt Nam”. Kể từ ngày khai mạc hôm 9.7 các chính đảng Quốc hội đã họp riêng bàn thảo về tình hình đàn áp nhân quyền và tôn giáo trầm trọng tại Việt Nam để lấy thái độ. Sau ba lần họp kín xem xét nội dung 6 dự án Quyết Nghị do 6 chính đảng đệ nạp (Đảng Bình dân Âu châu và Dân chủ Âu châu (PPE-DE) ; Đảng Xã hội Âu châu (PSE) ; Đảng Tự do, Dân chủ và Cải cách Âu châu (ALDE) ; Liên đoàn Tả phái Thống nhất (GUE/NGL, trong số có Đảng Cộng sản) ; Đảng Xanh và Liên minh Tự do Âu châu (Green/ALE) và Đảng Liên hiệp Âu châu các Quốc gia (UEN), nhằm đưa tới một bản Quyết nghị tổng hợp đệ trình khóa khoáng đại xin thông qua theo thể lệ khẩn cấp.

Vào đúng 16 giờ 20 chiều ngày 12.7 bản Quyết nghị đã được toàn thể Quốc hội thông qua sau khi nghe một số Dân biểu Tây và Đông Âu đại diện các chính đảng trình bày về tình trạng đàn áp nhân quyền và tôn giáo tại Việt Nam. Nổi cộm trong các cuộc trình bày là những vụ xử án bất công cuối tháng 3 sang tháng 5.2007, cuộc đàn áp 20 Ban Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, điều luật “an ninh quốc gia” trong Bộ luật Hình sự Việt Nam trái chống với các Công ước quốc tế, Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính mang số 44 ban hành năm 2002 cho phép đưa các nhà bất đồng chính kiến vào bệnh viện tâm thần như kiểu Xô viết ngày xưa, v.v…

Quyết nghị trên đây là thành quả sau một tháng vận động của Tổ chức Quê Mẹ : Hành động cho Dân chủ Việt Nam và Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam nhằm thông tin và báo động các chính đảng, các vị Dân biểu Quốc hội Châu Âu cũng như các cơ cấu cao cấp của Liên Hiệp Châu Âu như Hội đồng Châu Âu, Ủy hội Châu Âu, Phân ban Nhân quyền Châu Âu, v.v… Đặc biệt trong thời gian vận động này, ông Võ Văn Ái được Cơ cấu Dân chủ thuộc Quốc hội Châu Âu mời tham dự cuộc thảo luận bàn tròn hai ngày về đề tài “Châu Âu tiếp cận việc Tương trợ Dân chủ và Cộng đồng Dân chủ Thế giới”

Những cuộc tiếp xúc của Tổ chức Quê Mẹ : Hành động cho Dân chủ Việt Nam và Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam để trình bày và trao tài liệu về sự đàn áp nhân quyền và tôn giáo tại Việt Nam tiếp diễn nhiều năm qua, đặc biệt các cuộc bắt bớ, các phiên tòa bất công từ cuối tháng 3 sang đầu tháng 5.2007, những cuộc đàn áp các tôn giáo như Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, giới Tăng sĩ Phật giáo Khmer Krom, Hòa Hảo, Tin Lành, người Thượng, v.v… đã gây ngạc nhiên và chấn động các Dân biểu và cơ quan gặp gỡ.

Chiều ngày 12.7, chứng kiến những cánh tay ủng hộ đưa cao đáp lời chủ tọa khóa họp toàn thể Quốc hội Châu Âu hỏi rằng : “Ai đồng ý thông qua Quyết nghị của Quốc hội Châu Âu về vấn đề Việt Nam ?”. Rồi không một cánh tay phản đối khi đáp lời Chủ tọa khóa họp hỏi thêm hai câu tiếp : “Ai phản đối ?”, “Ai bỏ phiếu trắng ?”. Nên liền đó, ông Võ Văn Ái, Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam và Phát ngôn nhân Viện Hóa Đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, đã tuyên bố với báo chí rằng :

“Chúng tôi hoan nghênh và chào đón Quyết Nghị của Quốc hội Châu Âu đã kịp thời xuất hiện, mang lại sự phấn kích cho các nhà bất đồng chính kiến tại Việt Nam đang bị bộ máy độc tài của Hà Nội hăm dọa nghiến nát, đồng thời minh chứng sự sáng suốt của các vị Dân biểu Quốc hội Châu Âu trước thủ đoạn lừa đảo chính giới Âu Mỹ của nhà cầm quyền Hà Nội năm ngoái. Thật quan trọng sự kiện Quốc hội Châu Âu vừa khỏa lấp sự im lặng do nhà cầm quyền Hà Nội dựng lên và được một số các cơ quan truyền thông báo chí bao che trước cuộc đàn áp liên tục đối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất”. Ông Ái cũng hoan nghênh sự kiện bản Quyết Nghị không bị chóa mắt trước lời tuyên bố lừa gạt của Hà Nội khi cho biết đã bãi bỏ Nghị định Quản chế hành chính 31/CP, vì bản Quyết Nghị đã tố cáo sự kế thừa qua Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính mang số 44/2002/Pl-UBTVQH10. Ông Ái nói : “Một Nhà nước pháp quyền hay dân chủ không thể hiện hữu khi còn tồn tại các điều luật kết án vì “an ninh quốc gia” hay thứ Pháp lệnh 44 cho phép đưa các nhà hoạt động cho nhân quyền và dân chủ vào nhà thương điên”.

Hiện nay nhà cầm quyền Hà Nội đang làm đủ cách để bôi nhọ Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, vu cáo hàng lãnh đạo Giáo hội “làm chính trị” cốt cho quần chúng và chính giới Âu Mỹ e ngại, cốt cho giới truyền thông, báo chí bớt loan tin. Nhưng Quốc hội Châu Âu đã thật sáng suốt phá bỏ âm mưu này khi ghi nhận trong bản Quyết nghị :

“Vì rằng, dù có những lời kêu gọi thường trực và kiên trì của cộng đồng quốc tế, Đức Tăng thống của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Đại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang (87 tuổi) và người phụ tá ngài, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ (79 tuổi), người được Giải Người Bảo vệ Nhân quyền của Sáng hội Rafto năm 2006, vẫn bị giam giữ không xét xử tại chùa viện từ năm 1982, với lý do duy nhất hai ngài là người quyết tâm bênh vực cho tự do tôn giáo, nhân quyền và dân chủ ; vì rằng, các thành viên của những Ban Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tại các tỉnh, mà Giáo hội thiết lập trong 20 tỉnh nghèo để cứu trợ cho những kẻ cơ hàn, trở thành nạn nhân bị sách nhiễu, bị thẩm vấn, bị thị uy và đe dọa thường trực, chỉ vì lý do các Ban Đại diện này đứng trong hàng ngũ Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất”.

Những điều quan trọng nhất cho tiến trình pháp quyền hóa nhà nước và dân chủ hóa Việt Nam đã được Quyết nghị của Quốc hội Châu Âu về vấn đề Việt Nam đề xuất, chẳng hạn như :

- “yêu cầu Việt Nam thực hiện các cải cách chính trị và thể chế để thiết lập nền dân chủ và một Nhà nước thực sự pháp quyền, bắt đầu bằng việc thiết lập chế độ đa đảng, một nền báo chí tự do và những công đoàn tự do”.

- ” yêu cầu chính phủ Việt Nam tôn trọng quyền tự do tôn giáo và khôi phục quy chế pháp lý cho tất cả các cộng đồng tôn giáo, đặc biệt là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Vì rằng, sự công nhận các phong trào tôn giáo thông qua quy chế đăng ký còn quá ít ỏi và bất bình đẳng, với ví dụ 50 giáo hội Tin lành tại gia được công nhận trong số 4000 giáo hội đã đăng ký, và rằng các giáo hội được công nhận này lại phải xin gia hạn mỗi năm”.

- “yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam thực thi những khuyến cáo của LHQ, đặc biệt của Ủy ban Nhân quyền LHQ trong phần kết luận năm 2002, bãi bỏ những pháp chế của Việt Nam trái chống với nhân quyền và bảo đảm thực sự các quyền cơ bản cho mọi công dân Việt Nam, chiếu theo Công ước quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị và Công ước quốc tế về các quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa”

- “yêu sách trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho mọi cá nhân bị giam giữ vì lý do duy nhất là họ sử dụng ôn hòa và chính đáng các quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do báo chí và tự do tôn giáo, trong số này có linh mục Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Phong, Nguyễn Bình Thành, các luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân, Trần Quốc Hiền, Lê Nguyên Sang, Nguyễn Bắc Truyển, Huỳnh Nguyên Đạo, Dương Thị Tròn, Lê Văn Sóc, Nguyễn Văn Thủy, Nguyễn Văn Thọ, Đức Tăng thống Thích Huyền Quang, Hòa thượng Thích Quảng Độ và Bùi Thị Kim Thành”.

Và đặc biệt là :

- “thỉnh mời Hội đồng Châu Âu và Ủy hội Châu Âu phải định giá lại chính sách hợp tác với Việt Nam, căn cứ trên điều 1 trong Hiệp ước hợp tác năm 1995, đặt cuộc hợp tác trên sự tôn trọng các nguyên tắc dân chủ và các quyền cơ bản”, cũng như “nhắc nhở rằng cuộc đối thoại về nhân quyền giữa Liên hiệp Châu Âu và Việt Nam phải đưa tới những cải tiến cụ thể tại Việt Nam”.

Dưới đây là bản Việt dịch toàn văn Quyết Nghị của Quốc hội Châu Âu về vấn đề Việt Nam chiếu theo bản Pháp ngữ. Bạn đọc có thể tìm đọc toàn văn Quyết Nghị bằng Anh, Pháp và Việt ngữ trên Trang nhà Quê Mẹ: http://www.queme.net

Quyết Nghị của Quốc hội Châu Âu về vấn đề Việt Nam

QUỐC HỘI CHÂU ÂU,

- chiếu theo các Nghị Quyết trước đây về vấn đề Việt Nam,

- chiếu theo lời tuyên bố của Chủ tịch Liên hiêp Châu Âu ngày 15.5.2007 trước sự kết án các nhà đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam,

- chiếu theo Hiệp ước Hợp tác năm 1995 giữa Liên hiệp Châu Âu và Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam,

- chiếu theo Công ước Quốc tế về Các quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam tham gia ký kết năm 1982,

- chiếu theo điều 115, chương 5, Quy chế Liên hiệp Châu Âu

A. Vì rằng, từ tháng 3 năm 2007, hơn 15 nhà bất đồng chính kiến bị kết án tù nặng nề và bị quản chế,

B. Vì rằng, cuộc đàn áp này xẩy ra sau một năm 2006 cởi mở chính trị, làm phát sinh những đảng phái độc lập và dân chủ, nhiều người Việt Nam (trí thức, luật sư, nhà báo, nghệ sĩ, tu sĩ, công dân) biểu kiến sự quan tâm cho dân chủ nên đã có vô số lời kêu gọi cho dân chủ,

C. Vì rằng, kiến nghị đòi hỏi dân chủ tung ra trên Mạng thiên dân chủ và cải cách 8406 với 118 chữ ký những người cốt cán, đánh dấu bước khởi đầu một phong trào cho dân chủ thực sự trên mạng truyền thông Internet,

D. Vì rằng, sự khoan nhượng của chế độ Việt Nam đối với sự sôi sục của giới ly khai dân chủ làm dấy lên những niềm hy vọng và giúp cho Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam được vào Tổ chức Thương mại Thế giới, được rút tên khỏi danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo (CPC), và được Hạ viện Hoa Kỳ ban cho quy chế quan hệ thương mại bình thường và vĩnh viễn,

E. Vì rằng, dù có những lời kêu gọi thường trực và kiên trì của cộng đồng quốc tế, Đức Tăng thống của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Đại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang (87 tuổi) và người phụ tá ngài, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ (79 tuổi), người được Giải Người Bảo vệ Nhân quyền của Sáng hội Rafto năm 2006, vẫn bị giam giữ không xét xử tại chùa viện từ năm 1982, với lý do duy nhất hai ngài là người quyết tâm bênh vực cho tự do tôn giáo, nhân quyền và dân chủ ; vì rằng, các thành viên của những Ban Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tại các tỉnh, mà Giáo hội thiết lập trong 20 tỉnh nghèo để cứu trợ cho những kẻ cơ hàn, trở thành nạn nhân bị sách nhiễu, bị thẩm vấn, bị thị uy và đe dọa thường trực, chỉ vì lý do các Ban Đại diện này đứng trong hàng ngũ Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất,

F. Vì rằng, sự công nhận các phong trào tôn giáo thông qua quy chế đăng ký còn quá ít ỏi và bất bình đẳng, với ví dụ 50 giáo hội Tin lành tại gia được công nhận trong số 4000 giáo hội đã đăng ký, và rằng các giáo hội được công nhận này lại phải xin gia hạn mỗi năm,

G. Vì rằng, tháng 2 năm 2007, cuộc biểu tình đòi tự do tôn giáo của 200 giáo phẩm Phật giáo Khmers Kroms bị đàn áp bằng bạo lực tại tỉnh Sóc Trang, ngày 10 tháng 5 sau đó, năm Tăng sĩ trong họ bị kết án từ 2 đến 4 năm tù vì tội “phá rối trật tự công cộng”, và rằng ngoài những cuộc đàn áp tôn giáo, người Khmers kroms còn bị cưỡng bức đồng hóa,

H. Vì rằng, các dân tộc ít người miền thượng du Bắc Việt và Cao nguyên Trung phần luôn luôn là nạn nhân bị phân biệt đối xử, bị tịch thu đất đai và bị vi phạm quyền tự do tôn giáo, rằng chỉ có 38 nhóm tôn giáo được công nhận tại vùng Tây Bắc, và các tổ chức phi chính phủ độc lập cũng như các nhà báo không được tự do đến các vùng cao nguyên để chứng kiến thực trạng của những người Thượng hồi hương từ Cam Bốt,

I. Vì rằng, tất cả những nhà bất đồng chính kiến bị bắt từ tháng 3.2007 căn cứ vào sự vi phạm cơ bản điều luật “an ninh quốc gia”, như “tuyên truyền chống phá CHXHCNVN” (điều 88 Bộ luật Hình sự), hay âm mưu “lật đổ chính quyền” (điều 79) ; rằng những cáo buộc vi phạm “an ninh quốc gia” này đã bị Ủy ban Nhân quyền LHQ, Báo cáo viên LHQ đặc nhiệm Bất bao dung tôn giáo và Tổ hành động chống bắt bớ trái phép của LHQ đánh giá trái chống với luật pháp quốc tế, và đã yêu sách hủy bỏ hay sửa đổi điều luật “an ninh quốc gia” ấy,

J. Vì rằng, Việt Nam được hưởng sự tài trợ của Liên hiệp Châu Âu và các quốc gia thành viên của Liên hiệp Châu Âu trong khuôn khổ “Chiến lược phát triển hệ thống pháp lý” cũng như “Chiến lược cải cách tư pháp”,

K. Vì rằng, Việt Nam tiếp tục tổ chức các phiên tòa nhưng chẳng tôn trọng sự suy đoán vô tội, quyền bào chữa hay tính độc lập của các thẩm phán, như đã cho thấy qua các phiên xử linh mục Nguyễn Văn Lý (30.3.2007), Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân ((11.5.2007),

L. Vì rằng, việc bãi bỏ Nghị định 31/CP năm 1997 về “quản chế hành chính” không thể làm quên đi việc khăng khăng áp dụng Pháp lệnh 44/2002/PL-UBTVQH10 về “Xử lý vi phạm hành chính”, pháp lệnh mở rộng các khả năng giam giữ không xét xử những người bất đồng chính kiến và tái hồi phương pháp cổ hủ và độc địa đưa các nhà bất đồng chính kiến vào bệnh viện tâm thần, mà nạn nhân là nữ luật sư Bùi Thị Kim Thành, bị giam từ tháng 11.2006 vì bà đã bênh vực cho quyền lợi dân oan ở nông thôn,

M. Vì rằng, Liên hiệp Châu Âu là đối tác doanh thương quan trọng nhất của Việt Nam, và Việt Nam đã được hưởng Hệ thống ưu đãi phổ cập (GSP) của Liên Âu,

N. Vì rằng, tháng 3.2007, Hội đồng Châu Âu đã gia tăng 30% tài trợ cho Việt Nam trong thời khóa 2007-2013 (304 triệu Euros), mà một phần lớn dành cho việc cai quản quốc gia và nhân quyền,

QUỐC HỘI CHÂU ÂU

1. biểu tỏ sự lo lắng sâu xa trước đợt sóng đàn áp các nhà bất đồng chính kiến tại Việt Nam;

2. do vậy yêu sách trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho mọi cá nhân bị giam giữ vì lý do duy nhất là họ sử dụng ôn hòa và chính đáng các quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do báo chí và tự do tôn giáo, trong số này có linh mục Nguyễn Văn Lý (8 năm tù), Nguyễn Phong (6 năm tù), Nguyễn Bình Thành (5 năm tù), các luật sư Nguyễn Văn Đài (5 năm tù) – đều là thành viên của Blog Trang nhà thiên dân chủ và cải cách 8406 – và Lê Thị Công Nhân (4 năm tù), phát ngôn nhân Đảng Thăng tiến, Trần Quốc Hiền (5 năm tù), đại diện Hiệp hội Công Nông Việt Nam, chủ tịch đảng Dân chủ Nhân dân, Lê Nguyên Sang (5 năm tù), Nguyễn Bắc Truyển (4 năm tù), Huỳnh Nguyên Đạo (3 năm tù), cũng như các tín đồ Phật giáo Hòa Hảo Dương Thị Tròn (6 năm tù), Lê Văn Sóc (6 năm tù), Nguyễn Văn Thủy (5 năm tù), Nguyễn Văn Thọ (4 năm tù), Đức Tăng thống Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Thích Huyền Quang, Hòa thượng Thích Quảng Độ và Bùi Thị Kim Thành;

3. yêu cầu chính phủ (Việt Nam) chấm dứt mọi hình thức đàn áp những cá nhân sử dụng các quyền của họ về tự do ngôn luận, tự do tư tưởng và tự do hội họp, chiếu theo các tiêu chuẩn quốc tế về nhân quyền ; lập lại lời kêu gọi của Quốc hội Châu Âu yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam cấp tốc cải tổ những điều quy định liên quan đến điều luật an ninh quốc gia để hoặc hủy bỏ hoặc tuân thủ theo luật pháp quốc tế;

4. yêu cầu Việt Nam thực hiện các cải cách chính trị và thể chế để thiết lập nền dân chủ và một Nhà nước thực sự pháp quyền, bắt đầu bằng việc thiết lập chế độ đa đảng, một nền báo chí tự do và những công đoàn tự do;

5. yêu cầu chính phủ Việt Nam tôn trọng quyền tự do tôn giáo và khôi phục quy chế pháp lý cho tất cả các cộng đồng tôn giáo, đặc biệt là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất;

6. thỉnh mời chính phủ Việt Nam chấm dứt việc phân biệt đối xử với cộng đồng người Thượng;

7. chào mừng việc bãi bỏ Nghị định 31/CP như bước đầu cải tổ tư pháp và yêu cầu chính phủ Việt Nam loại trừ mọi hình thức giam giữ mà không được pháp lý che chở, đặc biệt là Pháp lệnh mang số 44 năm 2002;

8. yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam thực thi những khuyến cáo của LHQ, đặc biệt của Ủy ban Nhân quyền LHQ trong phần kết luận năm 2002, bãi bỏ những pháp chế của Việt Nam trái chống với nhân quyền và bảo đảm thực sự các quyền cơ bản cho mọi công dân Việt Nam, chiếu theo Công ước quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị và Công ước quốc tế về các quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa;

9. nhắc nhở rằng cuộc đối thoại về nhân quyền giữa Liên hiệp Châu Âu và Việt Nam phải đưa tới những cải tiến cụ thể tại Việt Nam ; thỉnh mời Hội đồng Châu Âu và Ủy hội Châu Âu phải định giá lại chính sách hợp tác với Việt Nam, căn cứ trên điều 1 trong Hiệp ước Hợp tác năm 1995, đặt cuộc hợp tác trên sự tôn trọng các nguyên tắc dân chủ và các quyền cơ bản;

10. Ủy nhiệm Chủ tịch Quốc hội Âu châu chuyển giao Quyết Nghị này đến Hội đồng Âu châu, Ủy hội Âu Châu, cũng như đến các Chính phủ thành viên Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á, Tổng Thư ký LHQ, Cao ủy Nhân quyền LHQ và Chính phủ và Quốc hội Việt Nam.

(Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam dịch từ bản Pháp ngữ)

Thêm bình luận Tháng Bảy 12, 2007 ranokhan

Sự đồng thuận của HĐGM Việt Nam và Toà Thánh Vatican trong việc xử án Cha Lý, có hay không?

THƯ GỞI ÔNG NGUYỄN MINH TRIẾT
V/v: Sự đồng thuận của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và Toà Thánh Vatican trong việc xử án Cha Lý.

Kính gởi ông NGUYỄN MINH TRIẾT,
Chủ Tịch Nhà Nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Kính ngài,
Tôi ký tên dưới đây là Nguyễn Học Tập.

Được đọc trên báo NHÂN DÂN ( 04.07.2007, trg. 2) và trên báo TUỔI TRẺ (08.07.2007, trg. 1), lời tuyên bố của ông nhân cuộc phỏng vấn của phóng viên Wolf Blitzer (CNN) trong chuyến đi Hoa Kỳ của ông vừa qua, từ 18-23.6.2007, liên quan đến phiên toà xử án Cha Lý, tôi có một thắc mắc muốn được thưa với ông.

Trong cuộc phỏng vấn trên, đề cập đến phiên toà Cha Lý bị bịt miệng, không được luật sư biện hộ và cũng không có quyền tự biện hộ, một quyền tự do tối thiểu bất khả xâm phạm của con người của một xứ văn minh, ông đã cho rằng việc Cha Lý đứng ra tranh đấu cho Nhân Quyền và Tự Do Dân Chủ cho con người có được một cuộc sống xứng đáng với phẩm giá con người là hành vi “phạm pháp luật Việt Nam” (Báo Nhân Dân, 04.07.2007, trg. 2) của xứ Xã Hội Chủ Nghĩa Nhân Dân văn minh của ông.

Và rồi từ đó ông cho rằng Quốc Gia XHCNVN văn minh của ông được cả Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và Toà Thánh Vatican cho phép, nguyên văn như sau:

- “Việc xét xử ông ta được Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và Toà Thánh Vatican cũng đồng tình với chúng tôi” (Báo Nhân Dân, id., trg.2; Báo Tuổi Trẻ, id., trg.1).

Kính thưa ông,
Là người Công giáo, tôi nghĩ rằng Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và Toà Thánh Vatican không có lý do gì đồng thuận “lên án” Cha Lý, chỉ vì Cha hành xử, tranh đấu bênh vực Nhân Quyền và Tự Do Dân Chủ, nhằm “Thăng Tiến con người và Thăng Tiến xã hội”, như những gì Phúc Âm dạy cho.

Trước xác tín vừa kể, tôi không muốn một vết nhơ oen ố như vậy bị bôi trét lên lịch sử Giáo Hội Công Giáo Việt Nam và trên lịch sử Giáo Hội Công Giáo hoàn vũ, mà tôi cũng là thành phần của Giáo Hội.

Do đó việc “đồng tình” vừa kể, được thốt ra từ Đấng Bậc nào đó trong Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, chúng tôi đã và đang kiểm chứng và sẽ cho mọi người biết trong những ngày sắp tới.

Về phía Toà Thánh Vatican, tôi khẩn xin ông, nếu như sự thật đã xảy ra, cung cấp cho tôi
- tên họ và chức vụ của Đấng Bậc đã “biểu đồng tình” với ông,
- ngày tháng,
- trong bối cảnh
- và trước mặt ai là nhân chứng,

Có được những yếu tố đó, tôi cam kết với ông: Cá nhân tôi sẽ đến tận Toà Thánh Vatican để được hội kiến với Đấng Bậc “đồng chí” của ông, biết rõ ý kiến và nguyên nhân đã khiến Đấng Bậc đương sự “đồng tình” với Nhà Nước CHXHCNVN xử án “bịt miệng” Cha Lý và lên án ngài, nhờ vào những quen biết của tôi với Toà Thánh Vatican.

Như vậy, ông và tôi, chúng ta cùng nhau làm sáng tỏ cho mọi người thấy đâu là sự thật và đem lại lòng tin của người con dân Việt Nam đối với ông, vị Nguyên Thủ Quốc Gia, cũng như cách hành xử tôn trọng sự thật của Đảng và Nhà Nước CSVN.

Ngược lại, nếu sau một tháng trôi qua, kể từ hôm nay 09.07.2007, chúng tôi không được một lời minh định nào của ông trên báo NHÂN DÂN và TUỔI TRẺ, mọi con dân Việt Nam sẽ thấy được phẩm chất lời tuyên bố ở trên của ông và cho đó cũng là cách hành xử quen thuộc của Đảng và Nhà Nước CSVN do ngài lãnh đạo.

Mong ông vì quyền lợi, ước vọng và lý tưởng của dân tộc Việt Nam, hiện tại cũng như những thế hệ tương lai, cùng cộng tác giải toả những nghi ngờ, đem lại lòng tin cho đồng bào chúng ta, để xây dựng Đất Nước.

Xin thành thật cám ơn và trọng kính ông,

NGUYỄN HỌC TẬP.

Thêm bình luận Tháng Bảy 12, 2007 ranokhan

Việt Nam, Ðảng là ai mà ăn trùm ?

VIỆT NAM: ĐẢNG LÀ AI MÀ ĂN TRÙM ?
16 Năm Vẫn Không Xây Dựng Nổi Đảng viên ?
Phạm Trần

Hoa Thịnh Đốn.- “Đảng lãnh đạo nhưng không bao biện, làm thay Nhà nước” là khẩu hiệu tuyên truyền được lập đi lập lại nhiều lần từ Đại hội đảng X năm 2006 bởi Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư đảng,nhưng đảng lại “ăn trùm” tất cả, ra lệnh cho mọi người làm theo ý mình mà chẳng có trách nhiệm gì với dân thì có lạ không ?

Nhưng Đảng là ai, của trên Ba triệu đảng viên, của 85 triệu người dân hay chỉ là của riêng những người may mắn được lọt vào Bộ Chính trị. Trong trường hợp của khóa X, có 14 người may mắn đó được xếp theo thứ tự : Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư; Lê Hồng Anh, Bộ trưởng Bộ Công an; Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng; Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch Nước; Trương Tấn Sang, Bí thư Trung ướng Đảng; Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc hội; Phạm Gia Khiêm, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao; Phùng Quang Thanh, Đại tướng (mới lên từ Thượng tướng ngày 6-7-07), Bộ trưởng Bộ Quốc phòng; Trương Vĩnh Trọng, Bí thư Trung ương đảng; Lê Thanh Hải; Nguyễn Sinh Hùng, Phó Thủ tướng; Nguyễn Văn Chi, Bí thư Trung ương đảng; Hồ Đức Việt, Bí thư Trung ương đảng và Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành ủy Thành phố Hà Nội.


Tất cả những chủ trương, chính sách của đảng từ xưa đến nay đều do Bộ Chính trị quyết định trước rồi mới chuyển xuống cho Nhà nước thi hành nên bảo “không bao biện” là không đúng. Còn việc có “làm thay” hay không thì hậu qủa của các vụ can thiệp của các Tổ chức, Ban, Ngành, Đảng ủy Tỉnh, Thành của Đảng vào công tác điều hành của Nhà nước; Lấn sang trách nhiệm hiến định làm Luật của Quốc hội; Che dấu tội phạm hay an thiệp sâu vào các vụ Điều tra tội phạm của ngành Tư pháp, Công an như vụ băng đảng Năm Cam, tham nhũng PMU 18, các Chương trình Xây dựng cơ bản, lãng phí Miá Đường, Xi Măng, Bến cảng, Bắt cá xa bờ, Xóa đói giảm nghèo đến “ăn đất” ở Đồ Sơn, uống dầu ở Công ty Dầu khí, Buôn lậu ở Air Việt Nam v.v…thì có ai không biết ?

Bằng chứng đã rành rành như trong phát biểu của Nguyễn Văn An, Cựu Chủ tịch Quốc hội trên báo Tuổi Trẻ ngày 9-7 (2007) :

Hỏi : Ông nghĩ sao khi thực tế thời gian qua cấp ủy Đảng tại một số nơi can thiệp quá sâu vào công việc của chính quyền?

Đáp : “Nếu Đảng trực tiếp chỉ đạo làm thay các cơ quan nhà nước thì Đảng đã tự cho mình trở thành cơ quan quyền lực nhà nước song song và đứng trên cơ quan quyền lực nhà nước. Nếu lẫn lộn sẽ dẫn tới nghịch lý là Đảng có quyền quyết định song lại không chịu trách nhiệm trước pháp luật, còn người đứng đầu cơ quan nhà nước không có quyền quyết định lại phải chịu trách nhiệm trước nhân dân theo pháp luật. Như vậy, nếu quyền hạn và trách nhiệm tách rời nhau thì cơ quan nhà nước sẽ trở thành hình thức, trách nhiệm cá nhân sẽ không được đề cao, toàn bộ thiết chế bộ máy nhà nước sẽ rối loạn. Đó là điều tối kỵ!”

“Thời gian qua, sự can thiệp của cán bộ trong cấp ủy vào UBND một số địa phương, vào hoạt động của các cơ quan quản lý hành chính nhà nước và xét xử của ngành tòa án đã cho chúng ta những bài học kinh nghiệm sâu sắc. Nếu sai phạm để xảy ra ở cấp trung ương thì kỷ cương phép nước sẽ bị rối loạn, hậu quả sẽ là khôn lường.”

Đó là những điểm đặc thù đến kỳ quặc của nền chính trị “đảng là cha thiên hạ”, “trên bảo dưới không nghe” , “cha chung không ai khóc”, “quan liêu, tham nhũng cứ thong dong tồn tại”, “hành chính chồng chéo” đang diễn ra ở Việt Nam ngày nay.

Vì vậy mà trong kỳ Hội nghị V của Ban Chấp hành Trung ương đảng X (từ ngày 5 đến 14/7/2007) vấn đề “Tiếp tục đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động của hệ thống chính trị” đã được đặt lên hàng đầu.

Sau đó mới bàn đến các vấn đề nổi cộm khác như : “Đẩy mạnh cải cách hành chính, góp phần nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý của bộ máy nhà nước; Tăng cường công tác kiểm tra, giám sát của Đảng; Công tác tư tưởng, lý luận, báo chí trước yêu cầu mới; Cơ cấu tổ chức Chính phủ nhiệm kỳ Quốc hội khoá XII; Giới thiệu nhân sự lãnh đạo các cơ quan nhà nước để Quốc hội xem xét, quyết định.”

Nhưng “đổi mới” như thế nào ? Có thay “cái cũ” bằng “cái mới” hay cứ nói “đổi mới” mà vẫn làm như cũ ?

Mạnh nói trong buổi khai mạc Hội nghị V ngày 5-7 (2007) : “Như các đồng chí đã biết, trong phương hướng, mục tiêu xây dựng Đảng, Nghị quyết Đại hội X đã xác định phải đổi mới và hoàn thiện phương thức lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động của hệ thống chính trị. Đây là một nhiệm vụ hết sức quan trọng. Việc đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng phải đồng bộ với đổi mới tổ chức và hoạt động của cả hệ thống chính trị, đồng bộ với đổi mới kinh tế; thực hiện đúng nguyên tắc tập trung dân chủ trong tổ chức, sinh hoạt và hoạt động của Đảng. Đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước là khâu mấu chốt, cần tiếp tục quán triệt và thực hiện tốt các nguyên tắc chung đã được xác định là : Đảng lãnh đạo Nhà nước bằng đường lối, quan điểm, các nghị quyết; lãnh đạo thể chế hoá, cụ thể hoá thành Hiến pháp, pháp luật, kế hoạch, các chương trình công tác lớn của Nhà nước; phải bố trí đúng cán bộ và thường xuyên kiểm tra việc tổ chức thực hiện. Đảng lãnh đạo nhưng không bao biện, làm thay Nhà nước; trái lại, phát huy mạnh mẽ vai trò chủ động, sáng tạo của Nhà nước trong quản lý đất nước và xã hội.”

Mạnh nói tiếp : “Theo hướng đó, khẩn trương xây dựng, hoàn thiện hệ thống văn bản quy định cụ thể về nguyên tắc, nội dung và cơ chế Đảng lãnh đạo đối với Nhà nước trong từng lĩnh vực : lập pháp, hành pháp, tư pháp và từng cấp, từng loại hình tổ chức nhà nước.”

“Đối với Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể nhân dân, Đảng định hướng và tạo điều kiện để Mặt trận và các đoàn thể xác định đúng mục tiêu, phương thức hoạt động; đồng thời, phát huy tinh thần dân chủ, sáng tạo trong xây dựng, đổi mới tổ chức và hoạt động của mình. Đảng thống nhất lãnh đạo công tác cán bộ và quản lý đội ngũ cán bộ trong hệ thống chính trị, đi đôi với phát huy trách nhiệm của các tổ chức và người đứng đầu các tổ chức trong hệ thống chính trị về công tác cán bộ; thực hiện luân chuyển cán bộ, khắc phục tình trạng khép kín, cục bộ về cán bộ. Tăng cường trách nhiệm của cán bộ, đảng viên là thủ trưởng cơ quan nhà nước… Việc đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động của hệ thống chính trị phải thường xuyên gắn với đổi mới phong cách và lề lối làm việc ở từng cấp theo hướng thật sự dân chủ, thiết thực, nói phải đi đôi với làm.”

NĂM SAU XẤU HƠN NĂM TRƯỚC

Nói như vậy thì đảng đã “bao trùm” từ gốc đến ngọn chưa hay mới lưng chừng một nửa ?

Nhưng tại sao mãi tới bây giờ, hơn một năm sau ngày Đại hội X (4/2006) mà cấp Lãnh đạo vẫn còn loay hoay chưa biết bắt đầu công tác “Xây dựng đảng” (XDĐ) từ chỗ nào ?

Trong Báo cáo XDĐ của khóa IX, cũng do Mạnh làm Tổng Bí thư, Ban chấp hành đảng đã báo cáo trước đại hội : “Dân chủ trong Đảng và trong xã hội còn bị vi phạm. Kỷ cương, kỷ luật ở nhiều cấp, nhiều lĩnh vực không nghiêm. Sự đoàn kết, nhất trí ở không ít cấp ủy còn yếu. Quan hệ giữa Ðảng và nhân dân có lúc, có nơi bị xói mòn do những hạn chế, yếu kém trong công tác tư tưởng chính trị, công tác vận động quần chúng, công tác tổ chức cán bộ, công tác quản lý nhà nước và những khó khăn phát sinh trong quá trình chuyển đổi cơ chế quản lý kinh tế – xã hội.”

“Không ít tổ chức đảng yếu kém, nhất là ở cơ sở, không làm tròn vai trò hạt nhân chính trị và nền tảng của Ðảng, không đủ sức giải quyết những vấn đề phức tạp nảy sinh từ cơ sở, thậm chí có những tổ chức cơ sở đảng tê liệt, mất sức chiến đấu. Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, kể cả một số cán bộ chủ chốt các cấp, yếu kém cả về phẩm chất và năng lực; thiếu tính chiến đấu và tinh thần bảo vệ quan điểm, đường lối của Ðảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, giảm sút lòng tin, phai nhạt lý tưởng; một số ít có biểu hiện bất mãn, mất lòng tin, nói và làm trái với quan điểm, đường lối của Ðảng, vi phạm nguyên tắc tổ chức và hoạt động của Ðảng, vi phạm pháp luật của Nhà nước.”

“Bệnh cơ hội, chủ nghĩa cá nhân trong một bộ phận cán bộ, đảng viên có chiều hướng gia tăng; vẫn còn tình trạng “chạy chức”, “chạy quyền”, “chạy tội”, “chạy bằng cấp”. Thoái hóa, biến chất về chính trị, tư tưởng, về đạo đức, lối sống; tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí, sách nhiễu dân trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên diễn ra nghiêm trọng, kéo dài chưa được ngăn chặn, đẩy lùi, nhất là trong các cơ quan công quyền, các lĩnh vực xây dựng cơ bản, quản lý đất đai, quản lý doanh nghiệp nhà nước và quản lý tài chính, làm giảm lòng tin của nhân dân đối với Ðảng. Ðó là một nguy cơ lớn liên quan đến sự sống còn của Ðảng, của chế độ.”

“Cuộc vận động xây dựng, chỉnh đốn Đảng, tự phê bình và phê bình trong các cấp ủy, tổ chức đảng, đảng viên chưa đạt yêu cầu đề ra, chưa tạo được chuyển biến cơ bản, chưa góp phần tích cực ngăn chặn và đẩy lùi tệ tham nhũng, lãng phí, quan liêu. Một số cán bộ lãnh đạo chủ chốt các cấp chưa nêu gương, chưa làm tròn trách nhiệm trong đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí, quan liêu. Việc xử lý kỷ luật đối với những người đứng đầu để xảy ra tham nhũng, lãng phí ở ngành, địa phương, đơn vị chưa kịp thời, kiên quyết.”

Ô hay, trong 5 năm cầm quyền (2001-2006), Mạnh và Ban Chấp hành khóa IX chỉ “ăn không ngồi rỗi”, không có việc gì làm hay chỉ biết ăn mà không chịu làm nên xấu xa mới tồn tại ngổn ngang đến thế ?

Nhưng trước Mạnh, những tệ nạn trong đảng chưa xây dựng nổi cũng đã tồn tại từ khóa VII, được Tổng Bí thư Đỗ Mười trao lại cho Lê Khả Phiêu khóa VIII. Hết hạn, không giải quyết nổi Phiêu lại đổ sang cho Mạnh tại Đại hội khóa IX (19-04-2001).

Phiếu báo cáo : “Trong công tác xây dựng Đảng, bên cạnh những ưu điểm, đang nổi lên một số mặt yếu kém và khuyết điểm, nhất là khuyết điểm về công tác giáo dục, rèn luyện đội ngũ cán bộ, đảng viên, chưa ngăn chặn và đẩy lùi được sự suy thoái về tư tưởng chính trị và đạo đức, lối sống. Một số tổ chức đảng ở các cấp chưa được chỉnh đốn; dân chủ bị vi phạm, kỷ luật, kỷ cương lỏng lẻo, nội bộ không đoàn kết; chất lượng sinh hoạt đảng giảm sút. Công tác tư tưởng, công tác lý luận còn yếu kém, bất cập; công tác tổ chức, cán bộ còn một số biểu hiện trì trệ. Việc đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng còn lúng túng, chưa đi sâu làm rõ đặc điểm và yêu cầu về sự lãnh đạo của Đảng trong điều kiện Đảng cầm quyền, chưa phát huy đầy đủ hiệu lực quản lý của các cơ quan nhà nước, tính tích cực của các đoàn thể và quyền làm chủ của nhân dân. Tổ chức chỉ đạo thực hiện và kiểm tra việc thực hiện các nghị quyết của Đảng và pháp luật của Nhà nước còn yếu.”

Phiêu bảo: “Những khuyết điểm nêu trên là do nhiều nguyên nhân khách quan và chủ quan, trực tiếp và chủ yếu là do nhiều cấp uỷ và tổ chức đảng, kể cả Ban Chấp hành Trung ương và Bộ Chính trị, tuy đã có nhiều cố gắng trong công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, nhưng chỉ đạo chưa tập trung và kiên quyết; chủ trương, biện pháp thiếu đồng bộ; chưa chỉ đạo tốt việc kết hợp tự phê bình và phê bình với kiện toàn tổ chức, đổi mới cơ chế, chính sách, chỉnh đốn các khâu quản lý kinh tế, tài chính và tăng cường công tác giáo dục, quản lý cán bộ, đảng viên…”

Phiêu khuyến cáo đảng phải : “Chống tư tưởng cơ hội, thực dụng. Trên cơ sở tổng kết hai năm thực hiện cuộc vận động xây dựng, chỉnh đốn Đảng, tiếp tục đưa việc tự phê bình và phê bình trong các cấp uỷ và tổ chức đảng từ Trung ương đến cơ sở thành nền nếp thường xuyên và theo định kỳ, không làm qua loa, chiếu lệ, hình thức; vận động nhân dân góp ý phê bình cán bộ, đảng viên….Đẩy mạnh tổng kết thực tiễn và nghiên cứu lý luận, thảo luận dân chủ, sớm làm rõ và kết luận những vấn đề mới, bức xúc nảy sinh từ thực tiễn; từng bước cụ thể hoá, bổ sung, phát triển đường lối, chính sách của Đảng; đấu tranh với những khuynh hướng tư tưởng sai trái…”

Nhưng tại Đại hội X, tài liệu đảng vẫn viết : “Công tác tổ chức trên một số mặt còn yếu; chưa thực hiện đầy đủ các nguyên tắc tổ chức, hoạt động của Ðảng. Chậm xây dựng, hoàn thiện tổ chức và cơ chế giám sát trong Ðảng và trong hệ thống chính trị, giám sát của nhân dân đối với hoạt động của Ðảng, Nhà nước và cán bộ, đảng viên. Còn thiếu những quy chế cụ thể bảo đảm phát huy dân chủ, thực hiện đúng đắn nguyên tắc tập trung dân chủ. Một số cấp ủy, tổ chức đảng và cán bộ lãnh đạo thiếu tôn trọng và phát huy quyền của đảng viên, ít lắng nghe ý kiến cấp dưới; cán bộ lãnh đạo ở một số nơi gia trưởng, độc đoán, chuyên quyền, mất dân chủ hoặc dân chủ hình thức…”

“…Việc đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng còn chậm và lúng túng. Chậm nghiên cứu và ban hành những quy định cụ thể về phương thức Đảng lãnh đạo Nhà nước; chậm xây dựng các cơ chế phối hợp giữa các tổ chức trong hệ thống chính trị. Thiếu những quy định cụ thể bảo đảm thực hiện đúng đắn nguyên tắc tập trung dân chủ, phát huy dân chủ trong Ðảng. Chưa thực sự coi trọng đổi mới phong cách, lề lối làm việc, thực hiện nói đi đôi với làm; tình trạng nói nhiều làm ít, né tránh, đùn đẩy trách nhiệm còn diễn ra ở nhiều nơi.”

Như vậy thì cái đảng này đã và đang làm gì cho đất nước và dân tộc từ 32 năm qua ? Họ “đổi mới” kinh tế để tồn tại, nhưng lại lạm dụng sự thành công để nuôi dưỡng tham nhũng, làm giầu cho thiểu số lãnh đạo, để cho các tệ nạn xã hội tự do sinh sôi nẩy nở làm băng hoại đời sống văn hóa và tinh thần của người dân, nhất là thế hệ trẻ.

Nếu tính từ thời Đỗ Mười làm Tổng Bí thư đảng năm 1991 thì đảng CSVN đã trải qua 16 năm không “chỉnh đốn, xây dựng” được những chứng hư tật xấu của cán bộ, đảng viên, trong đó hành dân lấy tiền là chính.

Cũng trong những năm này, họ đã kiên quyết duy trì “tập trung dân chủ” để nuôi dưỡng độc tài đảng trị, tiêu diệt tự do ngôn luận, xâm phạm nhân quyền và vi phạm các quyền dân chủ hiến định cho chính họ viết trong Hiến pháp.

Do đó, dù kết qủa của Hội nghị V có hứa hẹn gì chăng nữa nhưng nếu đảng vẫn độc quyền lãnh đạo, không chịu trả quyền làm chủ đất nước cho nhân dân thì bộ mặt đen đuốc của Việt Nam vẫn cứ như bây giờ.

Sự gian dối, thêm, bớt của báo chí trong nước, cách riêng hai tờ Nhân Dân và Tuổi Trẻ, trong bài tường thuật lại cuộc phỏng vấn Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết của đài truyền hình Mỹ, CNN, trong vụ Linh mục Nguyễn Văn Lý bị bỏ tù đã khiến Hội đồng Giám mục Việt Nam phải lên tiếng phủ nhận đã chứng minh điều này .

Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Hòa,Chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam viết thư gửi Nguyễn Minh Triết:

“Thay mặt Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, tôi kính gửi lời thăm Cụ và thưa Cụ việc sau đây :

“Nhân đọc trong báo “Tuổi Trẻ“, số ra ngày 6 tháng 7 năm 2007, tại trang 3, liên quan đến vụ xét xử Linh mục Nguyễn Văn Lý,

“Hội Đồng Giám Mục Việt Nam nhận định như sau :

Câu trả lời của Cụ Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết “Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và Tòa Thánh Vatican cũng đồng tình với chúng tôi “ là không đúng sự thật”.

Thật ra thì trong bài Phỏng vấn của CNN, không có câu nói của Triết, nhưng Triết vẫn để cho báo chí trong nước bịa ra tin bịp bợm để đánh lừa dư luận.

Việc này xẩy ra chỉ một ngày sau khi Mạnh khai mạc Hội nghị V của Ban Chấp hành Trung ương đảng để bàn về công tác “khắc phục những biểu hiện lệch lạc trong hoạt động báo chí, xuất bản, văn hóa, văn nghệ” thì còn gì xấu hổ hơn không ?

Phạm Trần
(07/07)

Thêm bình luận Tháng Bảy 12, 2007 ranokhan

Ha Ji Won – Dịu Dàng mà Lẫm Liệt…

Mảnh mai và dịu dàng, nhưng cũng lẫm liệt như bậc anh thư trong phim Vụ án tiền giả (Duelist) – Ha Ji Won, với vai nữ bộ khoái Nam Soon, đã trộn lẫn cách diệu kỳ vẻ ẩn khuất bi thương với gánh nặng trách nhiệm của một bộ khoái.

Bộ khoái Nam Soon, truy đuổi sát thủ Mắt buồn (Kang Dong Won) – tội phạm của triều đình. Đọ kiếm, thách thức, săn lùng… Cuộc chiến dai dẳng ấy chợt dừng khi sát thủ tự nguyện thua dưới tay kiếm của nàng bộ khoái. Đối đầu bỗng hóa yêu thương, nhưng rồi đôi tình nhân này phải trải qua nhiều khốc liệt, chia cách tưởng như không còn hy vọng ở tương lai.

“Tôi là con gái mà!”

Lần đầu tiên trong cuộc đời diễn xuất, Ha Ji Won đóng một vai hành động. Với cô, vai diễn là một thử thách quá lớn. Cô tâm sự: “Những ngày đóng phim Duelist rất vất vả. Đạo diễn nhiều lúc dường như không nhớ Ha Ji Won là con gái, nên đã cho tôi đóng những cảnh nặng”. Và người con gái bên trong Ha Ji Won đã về nhà khóc một mình vì bị trẹo cổ, vì quá mệt mỏi, vì đôi chân sưng tấy và cơ bắp đau nhừ. Nhưng cô gái này kiên trì tranh đua cùng chính nhân vật mình thủ diễn để không một lời kêu ca hay oán than, quyết tâm đi với bộ khoái Nam Soon cho hết phim.

Sinh năm 1979 tại Seoul, Hàn Quốc, Ha Ji Won tên thật là Jeon Hae Rim. Cô khởi nghiệp từ đài truyền hình KBS với những vai phụ trong các phim: Nước mắt của rồng, Trường học (phần 2), Bí mật (đài MBC – 2000), Cuộc đời tươi đẹp (KBS – 2001)… Những ngày chập chững vào nghề này, Ha Ji Won may mắn được hợp tác với nam diễn viên gạo cội Ahn Sung Ki trong bộ phim hành động Truth Or Dare (2000).

Với Phone, Ha Ji Won thành sao

Đối với Ha Ji Won, nữ đồng nghiệp ảnh hưởng nhiều đến diễn xuất của cô là Kim Ha Nul. Lần đầu tiên cô so tài cùng Kim Ha Nul trong phim tình cảm lãng mạn Đồng cảm. Từng nghe danh, nhưng Ha Ji Won vẫn không khỏi bỡ ngỡ trước diễn xuất tuyệt vời của Kim Ha Nul… Đến năm 2002, Ha Ji Won lại tái ngộ lần nữa Kim Ha Nul trong phim Điều bí mật. Với sự đột phá trong nhân vật phản diện, Ha Ji Won không hề thua kém Kim Ha Nul khi cả hai cùng có dịp thi thố sở trường của mình. Thành công lớn với Điều bí mật, Ha Ji Won nhận lời tham gia Phone – một phim kinh dị rất ăn khách (2002). Bộ phim đã đưa Ha Ji Won lên hàng ngôi sao, khi xuất sắc thể hiện vai một nữ phóng viên có một số điện thoại… ma. Vai diễn Ji Won là sợi chỉ đỏ khơi mở và thắt gút các vấn đề của phim, được đánh giá cao và là chìa khóa mở cánh cổng cho Ha Ji Won thật sự đến với nghệ thuật điện ảnh.

Khán giả Hàn Quốc lại thêm một phen “lên ruột” khi đôi mắt đẹp của Ha Ji Won, dường như chỉ biết mở to vì sợ hãi cõi tâm linh bí ẩn, lại đạt đến biên độ thăng giáng của cảm xúc yêu thương trong phim Tình dục. Đây là một phim về giới tính tuổi học trò. Vai diễn Eun-hyo tuy không khó với Ha Ji Won nhưng là một vai nhạy cảm với giới sinh viên, học sinh và cả những bậc phụ huynh: yêu và “lỡ lầm” với bạn học, rồi phát hiện mình mang thai… Bị ruồng bỏ, bị sẩy thai… Nhưng Ha Ji Won vượt qua mọi thành kiến, được giới phụ huynh yêu quý vì đã giúp con em họ nhìn nhận sâu sắc vấn đề tình dục tuổi học trò.

Phá cách vẫn duyên dáng

Đài truyền hình MBC tận dụng trọn vẹn chiếc cần câu vàng của họ. Năm 2003, MBC chuẩn bị một kịch bản cổ trang hoàn hảo. Phim Damo với cốt truyện nhiều kịch tính và sự xuất hiện tuyệt vời của Ha Ji Won đã trở thành phim ăn khách nhất năm 2003 của MBC. Trong vai một nữ ma đầu với gương mặt lạnh lùng, Ha Ji Won đã khẳng định khả năng diễn xuất nhiều ngẫu hứng và phá cách đầy hấp lực của mình. Hoàn toàn thoát khỏi những nhân vật từng diễn, cô gái lần nữa làm khán giả truyền hình Hàn Quốc “lên ruột” trong vai một Trà mẫu khét tiếng.

Cuối năm 2003, bằng mọi cách, đài truyền hình KBS đã thành công trong việc thuyết phục Ha Ji Won nhận vai diễn trong bộ phim Chuyện tình ở Bali (What Happened in Bali) với Jo In Sung, So Ji Sub, Park Ye Jin. Bộ phim ăn khách chỉ xếp sau phim Nấc thang lên thiên đường… Sau phim này, Ha Ji Won tạm ngừng không đóng phim truyền hình vì chưa tìm được kịch bản hay, cô trở lại với điện ảnh. Và Ha Ji Won chợt phát hiện trong nội tâm cô một tính cách khác: Niềm vui khi hài hước hóa mọi khó khăn của cuộc sống. “Phá tính” ấy có kết quả là hai phim hài ăn khách Sex is Zero (với Lim Chang Jung) và Reversal of Fortune (với Kim Seung Woo). Năm 2004, nối tiếp thành công, “hài nương” Ha Ji Won xuất hiện trong phim Anh chàng kiêu ngạo (100 Days with Mr. Arrogant) với hình ảnh một nhân vật nửa lọ lem, nửa ngổ ngáo. Ha Ji Won đã nhận được khá nhiều giải thưởng: Giải Rồng xanh cho Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất năm 2000. Giải Baeksang Awards cho Diễn viên truyền hình mới xuất sắc nhất 2001. Diễn viên được yêu thích nhất và Diễn viên xuất sắc nhất của MBC 2003. Nữ diễn viên xuất sắc nhất của SBS 2004. Giải Rồng xanh lần thứ 21 cho Diễn viên mới xuất sắc nhất 2004. Cặp đôi đẹp nhất trên màn ảnh 2003 của MBC cùng với So Ji Sub.

Ha Ji Won dịu dàng mà lẫm liệt, đã thắm duyên nồng cùng nghệ thuật thứ bảy đến đượm say qua từng nhân vật mà cô thủ diễn.

Thêm bình luận Tháng Bảy 12, 2007 ranokhan

Áo Quần "Đốt Nóng" Giảng Đường

Áo hai dây, váy ngắn, quần bò cạp trễ… là sở thích của một số nữ sinh thời nay khi đến giảng đường. Trang phục “nóng” ấy khiến bao người “ngứa con mắt bên phải, đỏ con mắt bên trái”.

Trường học nào cũng đều có nội quy về trang phục của sinh viên. Khi tới giảng đường, trang phục phải đảm bảo kín đáo, gọn gàng để thuận lợi cho các hoạt động học tập và vui chơi. Nếu cá nhân sinh viên nào vi phạm sẽ phải hứng chịu những hình thức từ nhắc nhở đến phạt cảnh cáo.

Đây là những quy định bình thường và dễ dàng thực hiện vì ít ra họ đã không phải mặc đồng phục cả tuần như hồi còn là học sinh trung học. Tuy nhiên, với một số nữ sinh viên “chịu chơi” lại khác. Quy định này của nhà trường tỏ ra hà khắc với bản thân họ. Rời xa cách ăn vận họ ưa thích là cả một vấn đề. Thế nên họ chỉ thực hiện nó khi để đối phó còn sau đó họ lại trở về với cách ăn vận của “chủ nghĩa cá nhân” họ.

Hồng Vân – cô sinh viên được các bạn trong lớp gán cho biệt danh “ăn chơi” nhất khoa Xuất bản – Học viện Báo chí tuyên truyền không nằm ngoài những sinh viên ấy. Quê Vân ở TP Vinh (Nghệ An). Bố mẹ đều là công nhân một nhà máy nhưng cách ăn mặc của Vân thì chẳng khác nào một cô gái nhà giàu Hà thành đúng điệu.

Biết rõ quy định của trường phải mặc trang phục kín đáo nhưng Hồng Vân rất ít lần thực hiện được điều đó. Vân là người sính diện áo hai dây và quần bò cạp trễ. Vân vẫn mặc áo hai dây đến giảng đường nhưng trong cặp của Vân luôn có thêm một chiếc áo sơ mi trắng. Mỗi khi đến tiết học của thầy cô giáo nào hơi nghiêm là Vân lại lấy chiếc sơ mi đó khoác lên chiếc áo hai dây ở trên người. Vậy là mọi việc đều ổn.

Bạn bè trong lớp nhiều lần phải phá lên cười vì sự cuống cuồng đối phó của Vân mỗi khi gặp thầy cô “khó”. Thấy Vân phải khốn đốn thay ra thay vào nên khuyên Vân chịu khó mặc một sơ mi khi đến lớp nhưng Vân cười cười nói: “Mặc thế quen rồi, phải mặc kín cổng cao tường thì khó chịu lắm. Các ông bà trong lớp thông cảm cho”.

Thu Hòa, khoa Âm nhạc – Đại học Văn hóa Hà Nội thì lại phải thường áp dụng một mánh khóe khác để đối phó với nội quy cứng nhắc của trường mình bằng cách Hòa luôn mang một bộ đồ được cất trong một chiếc túi giấu ở hộp chứa đồ của chiếc xe máy. Sáng và chiều về, Hòa vẫn được ăn mặc “đúng với style của mình” là áo thun bó sát người và váy ngắn. Chỉ có thời gian trên lớp là Hòa phải cố diện những bộ quần áo “đứng đắn”. “Mất thời gian thật đấy, nhưng lại được thoải mái và đẹp” – Hòa nói.

Khác với hai trường hợp trên, Mai – sinh viên khoa Phát thanh, Cao đẳng Truyền hình tuy không dám diện những trang phục sexy ở trên lớp nhưng lại thoải mái mặc nó ở lớp học thêm tiếng Anh buổi tối. Là lớp học thêm nên không phải tuân thủ nội quy nào nên Mai có thể diện “tất tần tật” những kiểu trang phục mình thích như: Áo hai dây, váy ngắn, quần cạp trễ hở hang… mà không sợ ai nhắc nhở hay nguy cơ ngồi viết kiểm điểm cá nhân và nếu có lời bình phẩm gì thì cũng chẳng đáng bận tâm.

Bình – sinh viên Đại học Ngoại ngữ Hà Nội kể: Trên lớp mình cũng có vài cô nàng đỏng đảnh. Cách ăn vận của các nàng thì thật kinh khủng, có hôm mình mong có cái lỗ để chui ngay xuống đất mà trốn. Nhóm đó cứ như là thay phiên nhau diễn những kiểu áo thiếu vải như áo hai dây, áo thun bó ngắn như bikini. Nhiều lần bị thầy cô nhắc nhở, kể cả việc đã từng bị gọi lên khoa viết bản kiểm điểm nhưng họ vẫn cứ chứng nào tật nấy.

Khánh – Sinh viên Đại học Quốc gia phàn nàn: Cô bạn Lan ngồi bàn trên mình rất hay diện áo ngoài và áo lót trong màu tương phản đến lớp khiến lũ con trai bọn mình không tài nào tập trung nghe giảng được. Bọn mình đã tế nhị nhắc nhở, nhưng cô nàng vẫn thản nhiên nói cùn: “Tớ có mặc hở hang gì đâu, vẫn kín đáo đấy chứ. Các cậu không nhìn và suy diễn thì tớ mặc thế chả có vấn đề gì”.

Bác Chính – một phụ huynh có con đang học lớp 12 trường Kim Liên bày tỏ: Bác biết con gái mình cũng hay mặc quần áo hơi thiếu vải đến lớp. Đã nhiều lần nhắc nó nhưng nó chỉ hạn chế đi chút ít. Nhưng phải công nhận một điều, mặc thế trông con bé đẹp hơn rất nhiều. Và bạn bè của nó đứa nào cũng thế cả, không lẽ lại cấm nó. Mà thực ra, kết quả học tập mới của nó mới là điều bác đáng chú ý nhất.

Thêm bình luận Tháng Bảy 12, 2007 ranokhan

Previous Posts

Trang

Danh mục

Liên kết

Meta

Lịch

Tháng Tám 2014
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 7    
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
 
Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.