Posts filed under ‘Chính trị – Xã hội




Quốc hội Châu Âu ra Quyết Nghị định giá lại chính sách hợp tác với Việt Nam và tố cáo Việt Nam đàn áp nhân quyền và tôn giáo

********************************************************************************
Quê Mẹ : Hành động cho Dân chủ Việt Nam
& Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam
Que Me : Action for Democracy in Vietnam & Vietnam Committee on Human Rights
Que Me : Action pour la Démocratie au Vietnam & Comité Vietnam pour la Défense des Droits de l’Homme
B.P. 63 – 94472 Boissy Saint Léger cedex (France) – Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61 – E-mail : queme@free.fr – Web : http://www.queme.net
********************************************************************************

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI STRASBOURG NGÀY 12.7.2007
Quốc hội Châu Âu ra Quyết Nghị định giá lại chính sách hợp tác với Việt Nam và tố cáo Việt Nam đàn áp nhân quyền và tôn giáo

STRASBOURG, ngày 12.7.2007 (Quê Mẹ) – Hôm nay, thứ năm 12.7.2007, khóa họp toàn thể Quốc hội Châu Âu tại Strasbourg, miền Đông Bắc Pháp, đã đồng thanh thông qua “Quyết nghị về vấn đề Việt Nam”. Kể từ ngày khai mạc hôm 9.7 các chính đảng Quốc hội đã họp riêng bàn thảo về tình hình đàn áp nhân quyền và tôn giáo trầm trọng tại Việt Nam để lấy thái độ. Sau ba lần họp kín xem xét nội dung 6 dự án Quyết Nghị do 6 chính đảng đệ nạp (Đảng Bình dân Âu châu và Dân chủ Âu châu (PPE-DE) ; Đảng Xã hội Âu châu (PSE) ; Đảng Tự do, Dân chủ và Cải cách Âu châu (ALDE) ; Liên đoàn Tả phái Thống nhất (GUE/NGL, trong số có Đảng Cộng sản) ; Đảng Xanh và Liên minh Tự do Âu châu (Green/ALE) và Đảng Liên hiệp Âu châu các Quốc gia (UEN), nhằm đưa tới một bản Quyết nghị tổng hợp đệ trình khóa khoáng đại xin thông qua theo thể lệ khẩn cấp.

Vào đúng 16 giờ 20 chiều ngày 12.7 bản Quyết nghị đã được toàn thể Quốc hội thông qua sau khi nghe một số Dân biểu Tây và Đông Âu đại diện các chính đảng trình bày về tình trạng đàn áp nhân quyền và tôn giáo tại Việt Nam. Nổi cộm trong các cuộc trình bày là những vụ xử án bất công cuối tháng 3 sang tháng 5.2007, cuộc đàn áp 20 Ban Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, điều luật “an ninh quốc gia” trong Bộ luật Hình sự Việt Nam trái chống với các Công ước quốc tế, Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính mang số 44 ban hành năm 2002 cho phép đưa các nhà bất đồng chính kiến vào bệnh viện tâm thần như kiểu Xô viết ngày xưa, v.v…

Quyết nghị trên đây là thành quả sau một tháng vận động của Tổ chức Quê Mẹ : Hành động cho Dân chủ Việt Nam và Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam nhằm thông tin và báo động các chính đảng, các vị Dân biểu Quốc hội Châu Âu cũng như các cơ cấu cao cấp của Liên Hiệp Châu Âu như Hội đồng Châu Âu, Ủy hội Châu Âu, Phân ban Nhân quyền Châu Âu, v.v… Đặc biệt trong thời gian vận động này, ông Võ Văn Ái được Cơ cấu Dân chủ thuộc Quốc hội Châu Âu mời tham dự cuộc thảo luận bàn tròn hai ngày về đề tài “Châu Âu tiếp cận việc Tương trợ Dân chủ và Cộng đồng Dân chủ Thế giới”

Những cuộc tiếp xúc của Tổ chức Quê Mẹ : Hành động cho Dân chủ Việt Nam và Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam để trình bày và trao tài liệu về sự đàn áp nhân quyền và tôn giáo tại Việt Nam tiếp diễn nhiều năm qua, đặc biệt các cuộc bắt bớ, các phiên tòa bất công từ cuối tháng 3 sang đầu tháng 5.2007, những cuộc đàn áp các tôn giáo như Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, giới Tăng sĩ Phật giáo Khmer Krom, Hòa Hảo, Tin Lành, người Thượng, v.v… đã gây ngạc nhiên và chấn động các Dân biểu và cơ quan gặp gỡ.

Chiều ngày 12.7, chứng kiến những cánh tay ủng hộ đưa cao đáp lời chủ tọa khóa họp toàn thể Quốc hội Châu Âu hỏi rằng : “Ai đồng ý thông qua Quyết nghị của Quốc hội Châu Âu về vấn đề Việt Nam ?”. Rồi không một cánh tay phản đối khi đáp lời Chủ tọa khóa họp hỏi thêm hai câu tiếp : “Ai phản đối ?”, “Ai bỏ phiếu trắng ?”. Nên liền đó, ông Võ Văn Ái, Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam và Phát ngôn nhân Viện Hóa Đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, đã tuyên bố với báo chí rằng :

“Chúng tôi hoan nghênh và chào đón Quyết Nghị của Quốc hội Châu Âu đã kịp thời xuất hiện, mang lại sự phấn kích cho các nhà bất đồng chính kiến tại Việt Nam đang bị bộ máy độc tài của Hà Nội hăm dọa nghiến nát, đồng thời minh chứng sự sáng suốt của các vị Dân biểu Quốc hội Châu Âu trước thủ đoạn lừa đảo chính giới Âu Mỹ của nhà cầm quyền Hà Nội năm ngoái. Thật quan trọng sự kiện Quốc hội Châu Âu vừa khỏa lấp sự im lặng do nhà cầm quyền Hà Nội dựng lên và được một số các cơ quan truyền thông báo chí bao che trước cuộc đàn áp liên tục đối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất”. Ông Ái cũng hoan nghênh sự kiện bản Quyết Nghị không bị chóa mắt trước lời tuyên bố lừa gạt của Hà Nội khi cho biết đã bãi bỏ Nghị định Quản chế hành chính 31/CP, vì bản Quyết Nghị đã tố cáo sự kế thừa qua Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính mang số 44/2002/Pl-UBTVQH10. Ông Ái nói : “Một Nhà nước pháp quyền hay dân chủ không thể hiện hữu khi còn tồn tại các điều luật kết án vì “an ninh quốc gia” hay thứ Pháp lệnh 44 cho phép đưa các nhà hoạt động cho nhân quyền và dân chủ vào nhà thương điên”.

Hiện nay nhà cầm quyền Hà Nội đang làm đủ cách để bôi nhọ Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, vu cáo hàng lãnh đạo Giáo hội “làm chính trị” cốt cho quần chúng và chính giới Âu Mỹ e ngại, cốt cho giới truyền thông, báo chí bớt loan tin. Nhưng Quốc hội Châu Âu đã thật sáng suốt phá bỏ âm mưu này khi ghi nhận trong bản Quyết nghị :

“Vì rằng, dù có những lời kêu gọi thường trực và kiên trì của cộng đồng quốc tế, Đức Tăng thống của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Đại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang (87 tuổi) và người phụ tá ngài, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ (79 tuổi), người được Giải Người Bảo vệ Nhân quyền của Sáng hội Rafto năm 2006, vẫn bị giam giữ không xét xử tại chùa viện từ năm 1982, với lý do duy nhất hai ngài là người quyết tâm bênh vực cho tự do tôn giáo, nhân quyền và dân chủ ; vì rằng, các thành viên của những Ban Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tại các tỉnh, mà Giáo hội thiết lập trong 20 tỉnh nghèo để cứu trợ cho những kẻ cơ hàn, trở thành nạn nhân bị sách nhiễu, bị thẩm vấn, bị thị uy và đe dọa thường trực, chỉ vì lý do các Ban Đại diện này đứng trong hàng ngũ Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất”.

Những điều quan trọng nhất cho tiến trình pháp quyền hóa nhà nước và dân chủ hóa Việt Nam đã được Quyết nghị của Quốc hội Châu Âu về vấn đề Việt Nam đề xuất, chẳng hạn như :

– “yêu cầu Việt Nam thực hiện các cải cách chính trị và thể chế để thiết lập nền dân chủ và một Nhà nước thực sự pháp quyền, bắt đầu bằng việc thiết lập chế độ đa đảng, một nền báo chí tự do và những công đoàn tự do”.

– ” yêu cầu chính phủ Việt Nam tôn trọng quyền tự do tôn giáo và khôi phục quy chế pháp lý cho tất cả các cộng đồng tôn giáo, đặc biệt là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Vì rằng, sự công nhận các phong trào tôn giáo thông qua quy chế đăng ký còn quá ít ỏi và bất bình đẳng, với ví dụ 50 giáo hội Tin lành tại gia được công nhận trong số 4000 giáo hội đã đăng ký, và rằng các giáo hội được công nhận này lại phải xin gia hạn mỗi năm”.

– “yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam thực thi những khuyến cáo của LHQ, đặc biệt của Ủy ban Nhân quyền LHQ trong phần kết luận năm 2002, bãi bỏ những pháp chế của Việt Nam trái chống với nhân quyền và bảo đảm thực sự các quyền cơ bản cho mọi công dân Việt Nam, chiếu theo Công ước quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị và Công ước quốc tế về các quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa”

– “yêu sách trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho mọi cá nhân bị giam giữ vì lý do duy nhất là họ sử dụng ôn hòa và chính đáng các quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do báo chí và tự do tôn giáo, trong số này có linh mục Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Phong, Nguyễn Bình Thành, các luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân, Trần Quốc Hiền, Lê Nguyên Sang, Nguyễn Bắc Truyển, Huỳnh Nguyên Đạo, Dương Thị Tròn, Lê Văn Sóc, Nguyễn Văn Thủy, Nguyễn Văn Thọ, Đức Tăng thống Thích Huyền Quang, Hòa thượng Thích Quảng Độ và Bùi Thị Kim Thành”.

Và đặc biệt là :

– “thỉnh mời Hội đồng Châu Âu và Ủy hội Châu Âu phải định giá lại chính sách hợp tác với Việt Nam, căn cứ trên điều 1 trong Hiệp ước hợp tác năm 1995, đặt cuộc hợp tác trên sự tôn trọng các nguyên tắc dân chủ và các quyền cơ bản”, cũng như “nhắc nhở rằng cuộc đối thoại về nhân quyền giữa Liên hiệp Châu Âu và Việt Nam phải đưa tới những cải tiến cụ thể tại Việt Nam”.

Dưới đây là bản Việt dịch toàn văn Quyết Nghị của Quốc hội Châu Âu về vấn đề Việt Nam chiếu theo bản Pháp ngữ. Bạn đọc có thể tìm đọc toàn văn Quyết Nghị bằng Anh, Pháp và Việt ngữ trên Trang nhà Quê Mẹ: http://www.queme.net

Quyết Nghị của Quốc hội Châu Âu về vấn đề Việt Nam

QUỐC HỘI CHÂU ÂU,

– chiếu theo các Nghị Quyết trước đây về vấn đề Việt Nam,

– chiếu theo lời tuyên bố của Chủ tịch Liên hiêp Châu Âu ngày 15.5.2007 trước sự kết án các nhà đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam,

– chiếu theo Hiệp ước Hợp tác năm 1995 giữa Liên hiệp Châu Âu và Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam,

– chiếu theo Công ước Quốc tế về Các quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam tham gia ký kết năm 1982,

– chiếu theo điều 115, chương 5, Quy chế Liên hiệp Châu Âu

A. Vì rằng, từ tháng 3 năm 2007, hơn 15 nhà bất đồng chính kiến bị kết án tù nặng nề và bị quản chế,

B. Vì rằng, cuộc đàn áp này xẩy ra sau một năm 2006 cởi mở chính trị, làm phát sinh những đảng phái độc lập và dân chủ, nhiều người Việt Nam (trí thức, luật sư, nhà báo, nghệ sĩ, tu sĩ, công dân) biểu kiến sự quan tâm cho dân chủ nên đã có vô số lời kêu gọi cho dân chủ,

C. Vì rằng, kiến nghị đòi hỏi dân chủ tung ra trên Mạng thiên dân chủ và cải cách 8406 với 118 chữ ký những người cốt cán, đánh dấu bước khởi đầu một phong trào cho dân chủ thực sự trên mạng truyền thông Internet,

D. Vì rằng, sự khoan nhượng của chế độ Việt Nam đối với sự sôi sục của giới ly khai dân chủ làm dấy lên những niềm hy vọng và giúp cho Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam được vào Tổ chức Thương mại Thế giới, được rút tên khỏi danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo (CPC), và được Hạ viện Hoa Kỳ ban cho quy chế quan hệ thương mại bình thường và vĩnh viễn,

E. Vì rằng, dù có những lời kêu gọi thường trực và kiên trì của cộng đồng quốc tế, Đức Tăng thống của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Đại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang (87 tuổi) và người phụ tá ngài, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ (79 tuổi), người được Giải Người Bảo vệ Nhân quyền của Sáng hội Rafto năm 2006, vẫn bị giam giữ không xét xử tại chùa viện từ năm 1982, với lý do duy nhất hai ngài là người quyết tâm bênh vực cho tự do tôn giáo, nhân quyền và dân chủ ; vì rằng, các thành viên của những Ban Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tại các tỉnh, mà Giáo hội thiết lập trong 20 tỉnh nghèo để cứu trợ cho những kẻ cơ hàn, trở thành nạn nhân bị sách nhiễu, bị thẩm vấn, bị thị uy và đe dọa thường trực, chỉ vì lý do các Ban Đại diện này đứng trong hàng ngũ Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất,

F. Vì rằng, sự công nhận các phong trào tôn giáo thông qua quy chế đăng ký còn quá ít ỏi và bất bình đẳng, với ví dụ 50 giáo hội Tin lành tại gia được công nhận trong số 4000 giáo hội đã đăng ký, và rằng các giáo hội được công nhận này lại phải xin gia hạn mỗi năm,

G. Vì rằng, tháng 2 năm 2007, cuộc biểu tình đòi tự do tôn giáo của 200 giáo phẩm Phật giáo Khmers Kroms bị đàn áp bằng bạo lực tại tỉnh Sóc Trang, ngày 10 tháng 5 sau đó, năm Tăng sĩ trong họ bị kết án từ 2 đến 4 năm tù vì tội “phá rối trật tự công cộng”, và rằng ngoài những cuộc đàn áp tôn giáo, người Khmers kroms còn bị cưỡng bức đồng hóa,

H. Vì rằng, các dân tộc ít người miền thượng du Bắc Việt và Cao nguyên Trung phần luôn luôn là nạn nhân bị phân biệt đối xử, bị tịch thu đất đai và bị vi phạm quyền tự do tôn giáo, rằng chỉ có 38 nhóm tôn giáo được công nhận tại vùng Tây Bắc, và các tổ chức phi chính phủ độc lập cũng như các nhà báo không được tự do đến các vùng cao nguyên để chứng kiến thực trạng của những người Thượng hồi hương từ Cam Bốt,

I. Vì rằng, tất cả những nhà bất đồng chính kiến bị bắt từ tháng 3.2007 căn cứ vào sự vi phạm cơ bản điều luật “an ninh quốc gia”, như “tuyên truyền chống phá CHXHCNVN” (điều 88 Bộ luật Hình sự), hay âm mưu “lật đổ chính quyền” (điều 79) ; rằng những cáo buộc vi phạm “an ninh quốc gia” này đã bị Ủy ban Nhân quyền LHQ, Báo cáo viên LHQ đặc nhiệm Bất bao dung tôn giáo và Tổ hành động chống bắt bớ trái phép của LHQ đánh giá trái chống với luật pháp quốc tế, và đã yêu sách hủy bỏ hay sửa đổi điều luật “an ninh quốc gia” ấy,

J. Vì rằng, Việt Nam được hưởng sự tài trợ của Liên hiệp Châu Âu và các quốc gia thành viên của Liên hiệp Châu Âu trong khuôn khổ “Chiến lược phát triển hệ thống pháp lý” cũng như “Chiến lược cải cách tư pháp”,

K. Vì rằng, Việt Nam tiếp tục tổ chức các phiên tòa nhưng chẳng tôn trọng sự suy đoán vô tội, quyền bào chữa hay tính độc lập của các thẩm phán, như đã cho thấy qua các phiên xử linh mục Nguyễn Văn Lý (30.3.2007), Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân ((11.5.2007),

L. Vì rằng, việc bãi bỏ Nghị định 31/CP năm 1997 về “quản chế hành chính” không thể làm quên đi việc khăng khăng áp dụng Pháp lệnh 44/2002/PL-UBTVQH10 về “Xử lý vi phạm hành chính”, pháp lệnh mở rộng các khả năng giam giữ không xét xử những người bất đồng chính kiến và tái hồi phương pháp cổ hủ và độc địa đưa các nhà bất đồng chính kiến vào bệnh viện tâm thần, mà nạn nhân là nữ luật sư Bùi Thị Kim Thành, bị giam từ tháng 11.2006 vì bà đã bênh vực cho quyền lợi dân oan ở nông thôn,

M. Vì rằng, Liên hiệp Châu Âu là đối tác doanh thương quan trọng nhất của Việt Nam, và Việt Nam đã được hưởng Hệ thống ưu đãi phổ cập (GSP) của Liên Âu,

N. Vì rằng, tháng 3.2007, Hội đồng Châu Âu đã gia tăng 30% tài trợ cho Việt Nam trong thời khóa 2007-2013 (304 triệu Euros), mà một phần lớn dành cho việc cai quản quốc gia và nhân quyền,

QUỐC HỘI CHÂU ÂU

1. biểu tỏ sự lo lắng sâu xa trước đợt sóng đàn áp các nhà bất đồng chính kiến tại Việt Nam;

2. do vậy yêu sách trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho mọi cá nhân bị giam giữ vì lý do duy nhất là họ sử dụng ôn hòa và chính đáng các quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do báo chí và tự do tôn giáo, trong số này có linh mục Nguyễn Văn Lý (8 năm tù), Nguyễn Phong (6 năm tù), Nguyễn Bình Thành (5 năm tù), các luật sư Nguyễn Văn Đài (5 năm tù) – đều là thành viên của Blog Trang nhà thiên dân chủ và cải cách 8406 – và Lê Thị Công Nhân (4 năm tù), phát ngôn nhân Đảng Thăng tiến, Trần Quốc Hiền (5 năm tù), đại diện Hiệp hội Công Nông Việt Nam, chủ tịch đảng Dân chủ Nhân dân, Lê Nguyên Sang (5 năm tù), Nguyễn Bắc Truyển (4 năm tù), Huỳnh Nguyên Đạo (3 năm tù), cũng như các tín đồ Phật giáo Hòa Hảo Dương Thị Tròn (6 năm tù), Lê Văn Sóc (6 năm tù), Nguyễn Văn Thủy (5 năm tù), Nguyễn Văn Thọ (4 năm tù), Đức Tăng thống Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Thích Huyền Quang, Hòa thượng Thích Quảng Độ và Bùi Thị Kim Thành;

3. yêu cầu chính phủ (Việt Nam) chấm dứt mọi hình thức đàn áp những cá nhân sử dụng các quyền của họ về tự do ngôn luận, tự do tư tưởng và tự do hội họp, chiếu theo các tiêu chuẩn quốc tế về nhân quyền ; lập lại lời kêu gọi của Quốc hội Châu Âu yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam cấp tốc cải tổ những điều quy định liên quan đến điều luật an ninh quốc gia để hoặc hủy bỏ hoặc tuân thủ theo luật pháp quốc tế;

4. yêu cầu Việt Nam thực hiện các cải cách chính trị và thể chế để thiết lập nền dân chủ và một Nhà nước thực sự pháp quyền, bắt đầu bằng việc thiết lập chế độ đa đảng, một nền báo chí tự do và những công đoàn tự do;

5. yêu cầu chính phủ Việt Nam tôn trọng quyền tự do tôn giáo và khôi phục quy chế pháp lý cho tất cả các cộng đồng tôn giáo, đặc biệt là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất;

6. thỉnh mời chính phủ Việt Nam chấm dứt việc phân biệt đối xử với cộng đồng người Thượng;

7. chào mừng việc bãi bỏ Nghị định 31/CP như bước đầu cải tổ tư pháp và yêu cầu chính phủ Việt Nam loại trừ mọi hình thức giam giữ mà không được pháp lý che chở, đặc biệt là Pháp lệnh mang số 44 năm 2002;

8. yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam thực thi những khuyến cáo của LHQ, đặc biệt của Ủy ban Nhân quyền LHQ trong phần kết luận năm 2002, bãi bỏ những pháp chế của Việt Nam trái chống với nhân quyền và bảo đảm thực sự các quyền cơ bản cho mọi công dân Việt Nam, chiếu theo Công ước quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị và Công ước quốc tế về các quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa;

9. nhắc nhở rằng cuộc đối thoại về nhân quyền giữa Liên hiệp Châu Âu và Việt Nam phải đưa tới những cải tiến cụ thể tại Việt Nam ; thỉnh mời Hội đồng Châu Âu và Ủy hội Châu Âu phải định giá lại chính sách hợp tác với Việt Nam, căn cứ trên điều 1 trong Hiệp ước Hợp tác năm 1995, đặt cuộc hợp tác trên sự tôn trọng các nguyên tắc dân chủ và các quyền cơ bản;

10. Ủy nhiệm Chủ tịch Quốc hội Âu châu chuyển giao Quyết Nghị này đến Hội đồng Âu châu, Ủy hội Âu Châu, cũng như đến các Chính phủ thành viên Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á, Tổng Thư ký LHQ, Cao ủy Nhân quyền LHQ và Chính phủ và Quốc hội Việt Nam.

(Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam dịch từ bản Pháp ngữ)

Advertisements

Thêm bình luận Tháng Bảy 12, 2007

Thảm kịch nhân đạo của nhóm người Việt Tỵ nạn cộng sản cuối cùng tại Cambodia

Cựu tử tù Nguyễn Phùng Phong

Sau sự sụp đổ của chính quyền Sàigòn tháng 4 năm 1975, hơn nửa triệu người Việt nam đã bỏ nước ra đi tìm tự do tại nhiều quốc gia trên thế giới, bởi sau khi cưỡng chiếm miền Nam Việt nam, chính quyền cộng sản Hà nội đã áp đặt một chính sách cai trị vô cùng hà khắc và chuyên chế lên toàn dân Việt nam, đặc biệt cộng sản đã tập trung sự đàn áp hết sức tàn bạo đối với những gia đình của các cựu viên chức của chính quyền Sàigòn cũng như các sỹ quan và hạ sỹ quan của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Bản thân họ bị tập trung cải tạo, nhà cửa bị tịch thu, gia đình bị đưa đến sinh sống tại những vùng kinh tế mới rừng thiêng nước độc. Cuối năm 1989, dưới sự bảo trợ của Cao Uỷ Liên Hợp Quốc Đặc Trách Về Người Tỵ Nạn (UNHCR) 74 quốc gia đã ký kết một chương trình hành động toàn diện (Comprehensive Plan Action) không mặc nhận thuyền nhân là người tỵ nạn chính trị nữa mà họ buộc phải trải qua một thủ tục phỏng vấn, thanh lọc, để xem họ có đủ tiêu chuẩn được hưởng quy chế tỵ nạn theo công ước 1951 về người tỵ nạn hay không. Chính chương trình hành động toàn diện này đã làm lắng dịu làn sóng thuyền nhân Việt nam đi tìm tự do.

Cho đến cuối thập niên 90 của thế kỷ trước và đầu những năm 2000, trước sự sụp đổ của các nước cộng sản Đông Âu, chính quyền cộng sản Hà nội lại tăng cường đàn áp các phong trào dân chủ trong nước, nhiều nhà bất đồng chính kiến, nhiều nhà hoạt động tôn giáo bị bắt bớ giam cầm, tra tấn hết sức dã man, một làn sóng tỵ nạn mới lại xuất hiện tại Việt nam, cùng với hàng ngàn người Thượng theo đạo Tin Lành ở Tây Nguyên phải đào thoát sang Cambodia để tránh sự bức hại của chính quyền Cộng sản Hà nội, cũng đã có gần 100 người Việt thuộc sắc tộc kinh là những nhà hoàt động dân chủ, hoạt động tôn giáo, những sinh viên, giảng viên cũng phải đào thoát sang xứ Chùa Tháp lánh nạn bởi không chịu nổi sự bức hại của chính quyền cộng sản Hà Nội đối với bản thân họ và gia đình. Khác với những người Việt thuộc các sắc tộc thiểu số, khi đến lãnh thổ Cambodia, họ được UNHCR đến tiếp đón, đưa vào tạm cư tại các trại tỵ nạn tại Phnom Penh, được chăm sóc y tế, được bảo vệ an ninh rất nghiêm ngặt nên chưa có trường hợp rủi ro nào xảy ra với người Thượng cả.

Trong khi đó, những người Kinh khi đào thoát đến được Cambodia, phải tìm đến trình diện tại văn phòng của Cao Ủy Tỵ Nạn của Liên Hiệp Quốc, rồi phải trải qua hàng chục cuộc phỏng vấn kéo dài nhiều tháng, có khi nhiều năm trời, trước khi nhận được quyết định cuối cùng của cơ quan này cho biết liệu đương sự có hội đủ diều kiện để được cấp quy chế hay không, đây là khoảng thời gian có nhiều rủi ro nhất, bởi hàng chục ngàn mật vụ của cộng sản Việt nam đang hoạt động rất tích cực tại Cambodia, đang ráo riết săn lùng để bắt bớ, đưa họ về Việt nam giam cầm và tra tấn, mà ít nhất đã có hai trường hợp xảy ra. Trường hợp thứ nhất là Đại Đức Thích Trí Lực, bị mật vụ của cộng sản Việt nam bắt cóc tại đô thị Phnom Penh cuối năm 2001 khi Đại Đức đã được cấp quy chế tỵ nạn và được UNHCR bảo vệ. Trường hợp thứ hai là nhà dân chủ Lê Trí Tuệ, đào thoát đến Cambodia vào ngày 11 tháng 4 năm 2007 và chỉ bốn tuần sau đó, Lê Trí Tuệ đã bị mất tích vào ngày 6 tháng 5 năm 2007 trong khi đang chờ đợi UNHCR xem xét cấp qui chế tỵ nạn.

Ngay cả sau khi được cấp quy chế tỵ nạn rồi, đời sống của những người Việt tại đây cũng không khá gì hơn, bởi lẽ ngoài việc hàng ngày phải đối mặt với sự kỳ thị của người dân bản xứ, thì lực lượng mật vụ của cộng sản Hà nội vẫn thường xuyên săn tìm và truy sát họ. Mọi việc trở nên tệ hại hơn kể từ sau ngày 01 tháng 12 năm 2006 khi UNHCR cắt hết mọi khoản tiền trợ cấp đối với những người Việt tỵ nạn này và khuyến khích họ hội nhập vào cộng đồng người Việt di cư tự do đến đây để cùng sinh sống, khiến nguy cơ họ bị mật vụ của cộng sản Việt nam bắt bớ càng trở nên cao hơn. Trong thực tế, đồng bào Việt nam đã định cư ở Cambodia từ nhiều thế hệ qua vẫn không có tình trạng công dân, không được đăng ký hộ khẩu thường trú, không có giấy tờ tuỳ thân, không được sở hữu đất đai nhà cửa hay bất cứ tài sản gì có giá trị khác, con cái của họ không được khai sinh, họ chết không được khai tử thì làm sao nhóm người tỵ nạn chính trị này lại có thể hội nhập được vào đời sống của họ được. Đó là lý do tại sao phần lớn những người tỵ nạn cộng sản tại Cambodia và con cái của họ đang mưu sinh bằng “nghề” thu lượm rác thải, chai lọ, bao bì nylon và chính công việc xú uế nầy đang tàn phá cả sức khoẻ và tinh thần của họ. Một trong những người tỵ nạn tại đây là mục sư Ngô Đắc Lũy cũng đã trải qua hơn sáu tháng tồn tại bằng “nghề” lượm rác này trên khắp đô thị Phnom Penh trước khi được UNHCR cấp cho quy chế tỵ nạn vào tháng 12 năm 2004.

Từ tháng 10 năm 2006 Mục sư Lũy đâ thành lập được Hội Thánh Tin Lành cho người tỵ nạn. Hội Thánh vừa là nơi để các tín hữu mà phần đa là người tỵ nạn đến nhóm, cầu nguyện và thờ phượng mỗi tuần, vừa là nơi chở che cho những mảnh đời bị rao bán tại Cambodia và cũng là trạm dừng chân và nhận được sự tiếp giúp đầu tiên của các nhà dân chủ, các nhà bất đồng chính kiến tại Việt nam bị đàn áp phải sang lánh nạn tại Cambodia. Tuy nhiên dù nổ lực đến đâu, Hội Thánh và Mục Sư Lũy cũng chỉ có những trợ giúp ban đầu cho những người mới đến một nơi ăn, chốn ở trong những tuần lễ đầu tiên, và cũng chỉ giúp đở được cho những gia đình anh chị em tỵ nạn những lúc trái gió trở trời, vì chính bản thân Mục Sư Lũy hiện cũng không còn nhận được trợ cấp nữa. Tương lai của những người Việt tỵ nạn cộng sản tại Cambodia rồi sẽ đi về đâu, con cái của họ rồi sẽ đi về đâu khi hàng ngày vẫn tiếp tục bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, gò mình trên những đống rác xú uế ở đô thị Phnom Penh ? Hởi những tấm lòng Việt, hởi những người Việt yêu tự do xin hãy góp tay cùng chúng tôi cứu giúp những nạn nhân của chế độ bạo quyền cộng sản đang vô cùng khổ đau, cùng cực và hiểm nguy trên địa ngục trần gian Cambodia này.

Nguyễn Phùng Phong
12/7/07

Ông Nguyễn Phùng Phong (trái), nguyên đại đội trưởng Biệt kích, cựu tù nhân trại tử thần A20 Xuân Phước, Đồng Xuân, Phú Khánh, là một trong 4 người trong Ban đại diện nhóm người Việt tỵ nạn cộng sản tại Cambodia. Bên phải là Mục sư Ngô Ðắc Luỹ. Hình chụp tại một bịnh viện Pnompenh sau khi ông Phong bị mật vụ công an CSVN dàn cảnh tông xe mưu sát ngày Chủ Nhật 10/10/06.

Ông Phong bên giường bệnh bà Vương Thị Viêng, bị thương nặng sau khi bị mật vụ công an CSVN dàn cảnh tông xe ngày Chủ Nhật 10/10/06.


Một buổi cầu nguyện của đồng bào Việt Nam tỵ nạn CS tại Cambodia do Mục sư Luỹ chủ lễ

Thêm bình luận Tháng Bảy 12, 2007

Dân oan tỉnh Bình Thuận sang ngày thứ 9 – Dân oan tỉnh Bình Phước sang ngày thứ 3, bám trụ trước văn phòng Thủ tướng

Dân Oan huyện Tánh Linh, Tỉnh Bình Thuận vẫn tiếp tục bám trụ trước văn phòng Thủ tướng Chính phủ bước qua ngày thứ 7


Hà Nội: Thứ Hai ngày 9/7/2007, hơn 100 nông dân huyện Tánh Linh, Tỉnh Bình Thuận vẫn tiếp tục bám trụ trước văn phòng Thủ tướng Chính phủ bước qua ngày thứ 7.
Dù bị công an phường Thuỵ Khuê đàn áp, xua đuổi, dù mưa gió họ vẫn bền lòng chặt dạ, bám trụ tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng.
Dù cảnh màn trời chiếu đất vẫn quyết tâm, cương quyết buộc thanh tra Chính phủ phải giải quyết đến nơi đến chốn. Công bằng như báo Tuổi Trẻ của nhà nước Việt Nam đưa tin ngày thứ bảy 7/7/2007.
Khẩn thiết yêu cầu các cơ quan truyền thông báo chí trong và ngoài nước, các nhà bất đồng chính kiến với nhà nước cộng sản Việt Nam, tiếp tục lên tiếng bảo vệ những người nông dân bị bọn quan tham địa phương cướp đất đai nhà cửa của họ, phải trả lại cách sòng phẳng.
Tiếng Dân Kêu
http://360.yahoo.com/tiengdankeu

Dân oan tỉnh Bình Thuận sang ngày thứ 9 – Dân oan tỉnh Bình Phước sang ngày thứ 3, bám trụ trước văn phòng Thủ tướng

Hà Nội: Sáng Thứ Tư 11/7/2007, lúc 7giờ30 nông dân hai tỉnh Bình Thuận – Bình Phước cùng nông dân các tỉnh khác gần 200 người ngồi bám trụ trước cổng cơ quan Thủ tướng Chính phủ, tất cả đều mặc áo trắng đồng phục: “Dân tỉnh Bình Thuận kêu oan”. Hôm nay họ ngồi cách xa cửa văn phòng Thủ tướng một đoạn ở ngã tư đèn xanh đèn đỏ, cách nhà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Nông Đức Mạnh, Tổng bí thư Đảng Cộng sản 300m, cho đến trưa. Người đi đường qua lại đều lắc đầu ngao ngán chế độ!

Lúc 14giờ30, nông dân hai tỉnh Bình Thuận và Bình Phước cầm biểu ngữ dài 2m, nền trắng vẽ chữ màu đỏ nội dung : “Van xin Đảng Nhà nước – Quốc hội – Chính phủ – cứu giúp dân tỉnh Bình Thuận chúng tôi trước sự chết đói”, vì UBND tỉnh Bình Thuận chỉ đạo ủi đất nông nghiệp, phá bỏ cây trồng, lấy đất bán cho dự án tư nhân Minh Thuận Phát. Dân oan hai tỉnh đồng lòng cùng nhau kéo băng rôn đến ban chỉ đạo Trung ương phòng chống tham nhũng ở số 1 đường Hoàng Văn Thụ. Khi các nông dân đến đây, ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng của Trung ương huy động một lực lượng trên 50 tên công an mặc thường phục, xe bịt bùng số 80 B 4400 trong tư thế chuẩn bị đàn áp dân oan.

Đến 15giờ40, công an lùa nhóm dân oan này trở lại vườn hoa Mai Xuân Thưởng. Thấy nhóm nông dân này đấu tranh quyết liệt, họ liền dùng chiêu bài xoa dịu với kế “An ninh mật vụ nữ” tiếp cận nhóm nông dân hai tỉnh này với lời đường mật: “Các em các chị để tôi giúp cho …” vv và vv …

Tên nữ an ninh mật vụ móc điện thoại ra gọi cho ai không biết. Sau khi tắt máy nữ an ninh mật vụ này hỏi: “Bà con có ở lại ngày Chủ Nhật không?”. Nhóm nông dân lên tiếng trả lời là có. Nữ nữ an ninh mật vụ nói: “Để Chủ Nhật tôi đưa bà con đến gặp Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao. Chỉ có Viện trưởng mới giải quyết được việc này!”. Dù cộng sản có mưu ma trước quỷ cũng không qua mặt được những phụ nữ dân oan tinh tường. Nhóm phụ nữ Bình Thuận lên tiếng: “Mời bà biến đi chỗ khác, ở đây không phải việc của bà!”, làm cho nữ an ninh mật vụ này xấu hổ đành lủi thủi bỏ đi, không một lời chào.
Chúng tôi tiếp tục theo dõi tình hình đòi đất đai của hai tỉnh nói trên.
Khẩn cầu các cơ quan truyền thông tiếp tục lên tiếng bảo vệ tính mạng và quyền lợi hợp pháp của những nông dân đang ở đất Ba Đình lịch sử.
Người dân Hà Nội đưa tin
http://360.yahoo.com/tiengdankeu

Người dân Tánh Linh – Bình Thuận bám trụ tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng, họ chia làm nhiều nhóm nhỏ để có thể đối phó khi công an đến

Người dân Tánh Linh – Bình Thuận bám trụ tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng, họ chia làm nhiều nhóm nhỏ để có thể đối phó khi công an đến

Người dân tập trung ngồi trước văn phòng Thủ tướng tại ngã tư Phan Đình Phùng

Buổi trưa người dân tranh thủ nằm nghỉ trước văn phòng Thủ tướng

Thêm bình luận Tháng Bảy 11, 2007

Vài hình ảnh dân oan biểu tình tại trung tâm Sài Gòn sáng 11.7.07

Tin SàiGòn:

Lúc 9 giờ sáng nay 11-07-2007, dân oan căng biểu ngữ kéo đi biểu tình tại khu trung tâm quận 1 Sài Gòn, trong lúc đoàn biểu tình kéo đi có 2 xe Honda công an mặc sắc phục chạy theo, cuối cùng đoàn biểu tình đến dàn hàng ngang ngồi đối diện UBND/TPHCM (tòa Ðô chánh cũ) ngay trước phòng vé Việt Nam Airline, khi đoàn biểu tình ngồi căng biểu ngữ thì có 1 ông cầm camera quay qua quay lại nhưng thật sự không biết ông ta quay cái gì? Vì bị canh me quá nên “Tiếng Dân Kêu” chỉ chụp được mấy tấm lúc đoàn đang di chuyển

Tiếng Dân Kêu
http://360.yahoo.com/tiengdankeu


Ðoàn biểu tình từ đường phía sau kéo đi ngang bên phía trái Nhà thờ Đức bà (phía trước Bưu điện Sài Gòn)


Ðoàn biểu tình tiếp tục kéo đến phía trước Nhà thờ Đức bà đi về hướng đường Đồng Khởi (Tự Do cũ)


Ðoàn biểu tình đang tập trung đứng ngay công viên tượng Ðức Mẹ phía trước Nhà thờ Đức bà rồi tiếp tục tiến về đường Đồng Khởi (Tự Do cũ)

Thêm bình luận Tháng Bảy 11, 2007

Bác Triết trả lời phỏng vấn CNN: Đưa tin kiểu… Việt Nam!

LMP2
“… Không có gì làm tôi ngứa mắt hơn là đưa tin tức kiểu cắt, chém …”

Không có gì làm tôi ngứa mắt hơn là đưa tin tức kiểu cắt, chém, có thể đó là lý do tại sao người ta không đưa tin tức ngay sau khi bác Triết phỏng vấn xong, mà phải đợi về nhà… suy nghĩ lại nên cắt chém ra sao!

Các bác nên xem hai cái video ở phần phụ lục sau đây, nếu thích thì có thể so với bản ghi chép (transcript) xem tụi CNN có cắt chém gì không. Transcript là những gì ghi xuống từ những gì được nói trong video. Tôi đã xem kỹ và so sánh thấy rằng transcript của CNN đúng như video của CNN trong cuộc phỏng vấn đó.

Và để nói về Wolf Blitzer, tôi ít khi nào xem chương trình phỏng vấn của ông này vì tôi không bao giờ thấy ông ta đưa ra những câu hỏi thực sự nóng về các vấn đề. Cũng giống như tôi không thích đài CNN vì cùng lý do vậy. Thành ra khi nghe nói Nguyễn Minh Triết phỏng vấn trên chương trình Late Edition tôi cũng không hy vọng có gì… nóng hết cả, ai dè cái nguội đó cũng đủ nóng để mấy anh báo chí nhà nước Việt Nam cắt chém.

Đây là phần tôi xem kỹ video và transcript để so sánh với những gì báo Vietnam đưa ra, cả báo Tuổi Trẻ và báo Nhân Dân. Trong đây có nhiều phần đổi câu hỏi, đổi câu trả lời, xóa bớt những gì hỏi, thêm bớt những gì trả lời, thêm những câu mà tôi không thấy trong video hay transcript…

Có vài câu hỏi được Việt hóa một cách khéo léo, hay là cắt chém, ví dụ:

Ông Blitzer: Nhưng, có vẻ như có một trở ngại, một vấn đề lớn (major problem), và đó là vấn đề mà Hoa Kỳ tuyên bố là ông đang lạm dụng quyền con người của chính nhân dân ông ở Việt Nam. Tổng thống Bush nói ông đã đặt vấn đề này với ông ngày hôm nay. Phần đối thoại đó diễn ra thế nào?

Được dịch ra là: “Có trở ngại chính là vấn đề nhân quyền. Tổng thống Bush có nói và nêu vấn đề này như thế nào. Ngài nghĩ sao?”. Cái đoạn nặng nhất trong câu hỏi đó là:”đó là vấn đề mà Hoa Kỳ tuyên bố là ông đang lạm dụng quyền con người của chính nhân dân ông ở Việt Nam” đã được dịch tránh đi.

Báo Nhân Dân viết tiếp:

PV: Tổng thống Mỹ đã có đưa ra những trường hợp cụ thể những ai bị xúc phạm nhân quyền không?

Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Tổng thống thống nhất, chúng tôi chỉ bàn với nhau, không nên nói những vấn đề cụ thể.

Thực ra câu hỏi và câu trả lời trong cuộc phỏng vấn là:

Ông Blitzer: Tổng thống Hoa Kỳ có nêu ra trường hợp cụ thể nào với ông, các nhân vật, tên người mà Hoa Kỳ cảm thấy là – quyền con người của họ bị vi phạm ở Việt Nam?

Ông Triết (qua người phiên dịch): Chúng tôi đã thỏa thuận là đây là vấn đề trao đổi quan điểm giữa hai chúng tôi, và không công bố ra bên ngoài.

Phần đánh đậm trong câu trả lời sau đây tôi cũng không thấy trong transcript, các bác xem lại trong video:
* Tôi đưa vấn đề này ra vì trong hội nghị tháng năm, tháng sáu ở Pháp, Tổng thống Bush có đưa ra việc Nguyễn Văn Lý bị vi phạm nhân quyền?

– Ông ta vi phạm pháp luật VN. Ðây hoàn toàn là vấn đề pháp luật, không phải là vấn đề tôn giáo. Việc xét xử ông ta được Hội đồng giám mục VN và Tòa thánh Vatican cũng đồngtình với chúng tôi. .

Trong transcript câu trả lời như sau:

Ông Blitzer: Vì tôi hỏi câu hỏi cụ thể đó, vì tổng thống [Hoa Kỳ] trong cuộc hội thảo ngày 5 tháng Năm về dân chủ và an ninh, cuộc hội thảo mà ông tham dự ở Praha, ông có đề cập đến một cái tên cụ thể, Cha Nguyễn Văn Lý của Việt Nam, một người mà ông nói — ông gộp vào nhóm những người khác trên khắp thế giới mà quyền con người của họ đang bị vi phạm.

Ông Triết (qua người phiên dịch): Linh mục Nguyễn Văn Lý bị xét xử trước tòa vì những vị phạm pháp luật. Nó hoàn toàn không liên quan đến vấn đề tôn giáo.
Câu hỏi này cũng được Việt hóa khéo léo:

* Tôi không biết trong lúc xử ông Lý có lời lẽ thô bạo hay không (PV vừa hỏi vừa đưa tấm ảnh Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng tại tòa và hỏi Chủ tịch nước có biết tấm ảnh này hay không)?

Trong transcript là:

Ông Blitzer: Tôi sẽ cho ông xem một tấm ảnh đã được khắp thế giới xem, và nó gây ra rất nhiều quan ngại, đặc biệt là ở đây, Hoa Kỳ Có lẽ ông cũng đã quen thuộc với tấm ảnh này.

Tôi đoán là các bác cũng biết phần bỏ ra là phần nào rồi.

Còn câu này tui không thấy trong transcript:

* Có báo cáo nói rằng Nguyễn Văn Lý la lên tại tòa?

– Ông ta không chỉ la lên mà ông ta còn đạp bàn, đạp ghế kèm với những lời lẽ thô tục. Nhưng tôi khẳng định dù bất cứ lý do nào, hành động bịt miệng vẫn là không đúng và tôi mong các ông không nên khai thác quá nhiều vào chi tiết này.

Câu hỏi này cũng được Việt hóa khéo léo:

* Chúng ta hãy nói qua vấn đề khác, về nhân quyền? Khi Ngài sắp đi thì có hai người tù được thả. Vậy còn một số người nữa có được thả không?

Trong khi trong CNN transcript ghi rõ ràng là:

Ông Blitzer: Tôi muốn chuyển sang các đề tài khác, nhưng một câu hỏi cuối cùng xung quanh các nhà bất đồng chính kiến, phần về quyền con người. Ngay trước khi ông đến thăm đây, ông đã thả hai người tù, hai người tù chính trị, như người ta vẫn mô tả. Có ít nhất là nửa tá, nếu không nói là hơn, những người [bất đồng chính kiến] cũng đang bị giam giữ. Ông có nghĩ là những người khác cũng sẽ được thả trong thời gian tới đây, gồm cả Cha Nguyễn Văn Lý?

Người ta ghi rõ ràng và hỏi rõ ràng dùng danh từ Tù Chính Trị, nhưng mấy anh Việt Nam xóa bỏ chữ đó! Hehe!

Còn câu trả lời trong báo Tuổi Trẻ, như ở dưới đây, đã cộng thêm phần không có trong transcript (được tôi đánh đậm):

– Vi phạm pháp luật thì bị xử lý theo pháp luật, còn có thả hay không tùy thuộc vào người ta có thành khẩn nhận lỗi đến đâu. Nhân đây tôi muốn nói với ông rằng VN trải qua nhiều năm chiến tranh. Trong thời kỳ đó người dân VN không có đầy đủ quyền con người.

Người ta bắt bớ, giam cầm, tra tấn không cần ra tòa. Chúng tôi đã đấu tranh giải phóng dân tộc giành lại quyền con người đã mất. Vì vậy hơn ai hết, chúng tôi rất yêu nhân quyền. Ông không thể hiểu nổi tình yêu đó. Bây giờ đất nước VN có luật pháp của VN. VN cần an ninh và ổn định để phát triển, vì vậy ai vi phạm pháp luật thì phải bị xử lý.

Trong khi ở transcript, câu trả lời là:

Ông Triết (qua người phiên dịch): Những người vi phạm pháp luật đó, họ bị bắt giữ vì những vi phạm của họ. Và việc họ được thả hay không tùy vào thái độ và nhận thức về những việc sai lầm mà họ làm.

Tôi muốn nói với ông rằng Việt Nam đã trải qua nhiều năm chiến tranh, và trong thời kì đó, nhân dân Việt Nam không được hưởng nhân quyền đầy đủ. Nhiều người trong chúng tôi bị bỏ tù, tra tấn mà không có xét xử trước tòa. Chúng tôi thực hiện chiến tranh giải phóng để giành lại nhân quyền của chúng tôi.

Và vì thế, hơn ai hết, chúng tôi yêu nhân quyền, và chúng tôi tôn trọng nhân quyền. Có thể anh không thể thực sự hiểu hay cảm nhân chúng tôi đề cao nhân quyền đến mức nào.
Trong báo Nhân Dân có câu hỏi này, nhưng báo Tuổi Trẻ thì không, tôi quote câu hỏi và trả lời trong báo Nhân Dân, dòm kỹ câu hỏi lại một lần nữa được Việt hóa khéo léo, và phần đậm này không có trong câu hỏi như trong transcript của CNN:

PV: Trong cuộc gặp Tổng thống có một số người Mỹ gốc Việt biểu tình ở phía ngoài. Họ rất hãnh diện với văn hóa của Việt Nam, thông điệp của Ngài đối với Việt kiều như thế nào?

Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Cộng đồng người Việt ở nước ngoài không thể tách rời với dân tộc Việt Nam. Họ là máu của máu Việt Nam và là thịt của thịt Việt Nam. Nhà nước Việt Nam mong họ thành đạt ở Hoa Kỳ và củng cố quan hệ hai dân tộc Việt Nam-Hoa Kỳ. Còn các khác biệt, bất đồng thì nên cùng nhau trao đổi tìm cách giải quyết. Chúng tôi mời họ về quê hương để họ thấy được những đổi mới tiến bộ của đất nước. Các ông biết, ông Nguyễn Cao Kỳ, cựu Phó Tổng thống Sài Gòn trước đây đã về nước, thấy những đổi thay của đất nước và ông ta đã chúc mừng những đổi thay đó.

Còn transcript nó thế này:

Ông Blitzer: Tôi không rõ liệu ông có biết rằng, bên ngoài Nhà Trắng, khi ông đang ở đó với Tổng thống [Bush], có mấy cuộc biểu tình, những người Mỹ gốc Việt quan tâm.

Tôi tự hỏi liệu ông có thông điệp nào tới cộng đồng người Mỹ gốc Việt, những người vẫn còn rất tự hào về di sản Việt Nam của họ, nhưng cũng muốn thấy tình hình ở Việt Nam được cải thiện, và đó là lí do nhiều người đã biểu tình bên ngoài Nhà Trắng.

Ông Triết (qua người phiên dịch): Thông điệp của chúng tôi là người Việt sinh sống ở nước ngoài nói chung, và ở Hoa Kỳ nói riêng, là một bộ phận không thể tách rời của dân tộc Việt Nam. Máu của họ là máu Việt Nam. Thịt của họ là thịt Việt Nam.

Nhà nước Việt Nam muốn thấy họ thành công ở Hoa Kỳ, và chúng tôi cũng muốn thấy họ thành cầu nối giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Về những khác biệt trong quan điểm và ý kiến, chúng ta cần trao đổi đối thoại để giải quyết những khác biệt đó. Chúng tôi mời họ trở lại Việt Nam để thấy tận mắt sự thay đổi, tiến bộ của chúng tôi.

Tôi không thấy câu hỏi này có trong transcript hay trong video, nhưng trong Báo Nhân Dân ghi, chắc thêm mắm thêm muối nữa đây:

PV: Ngài có gặp những Việt kiều ở Mỹ?

Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Ở New York, Washington tôi đã gặp. Ngay tối nay tôi sẽ gặp gỡ đông đảo bà con ở Los Angeles.

PV: Có một chỗ ở Cali gọi là Tiểu Sài Gòn, Ngài có đến đó không?

Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Tôi có chương trình gặp chung chứ không có thời gian để đi nhiều.

Câu hỏi này cũng được Việt hóa để bỏ vài chi tiết về “Quốc hội Hoa Kỳ tạo quỹ giải quyết hậu quả…”:

Vấn đề nạn nhân chất độc Da Cam có thể là vấn đề khá nhạy cảm khi nói với Tổng thống Bush. Ngài có nói chuyện với Quốc hội Hoa Kỳ yêu cầu quốc hội giải quyết vấn đề này? Ngài có hài lòng?

Ông Blitzer: Có một chủ đề khác cũng được đặt ra trong cuộc hội đàm của ông với Tổng thống, Tổng thống Bush, và nó liên quan đến vấn đề rất nhạy cảm là Chất Da Cam. Quốc hội Hoa Kỳ gần đây đã tạo ra các quỹ để giải quyết [hậu quả] của việc rải hóa chất chết người này, vốn được dùng trong chiến tranh Ông có hài lòng với việc Hoa Kỳ đang làm hiện nay để giải quyết những tàn dư của Chất Da Cam ở Việt Nam?

Tôi không thấy hai câu này trong transcript hay trong video, chắc mới về thêm mắm thêm muối vào.

PV: Khi Ngài gặp Tổng thống ở Phòng Bầu dục, có lúc nào Ngài phải tự nhắm mắt tin rằng đây không phải là giấc mơ?

Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Ðây là chuyến thăm lịch sử không phải là giấc mơ, vì chuyến thăm này đã được chuẩn bị từ lâu rồi, không phải đột biến gì.

PV: Quan hệ đã từ từ phát triển đến độ Ngài đến Mỹ, trước đó Tổng thống Mỹ đã đến Việt Nam, chúng tôi rất vui mừng sau quá khứ 30 năm trước đây là sự việc rất đáng phấn khởi?

Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Chúng tôi rất vui vì quan hệ hai nước vượt qua giai đoạn khó khăn và ngày càng nâng cao. Việt Nam và Hoa Kỳ mong khép lại quá khứ hướng tới tương lai tốt cho cả hai bên.

Tới đây đủ rồi, chuyện tôi quan tâm là chuyện nhân quyền, mấy cái vụ khác thì chả quan tâm, ai thích thì ngồi so sánh transcript đi rồi xem cái bộ máy tin tức nhà ta nói chuyện thật xạo ra sao.

Phụ lục:

1/ Bản chép lại đầy đủ (full transcript) của cuộc phỏng vấn (tiếng Anh):

* CNN Late Edition with Wolf Blitzer (http://transcripts.cnn.com/TRANSCRIPTS/0706/24/le.01.html)

Chú ý: chương trình này nói chuyện với vài người trong ngày hôm đó, do đó bạn phải kéo xuống phần phỏng vấn với Nguyễn Minh Triết ở khoảng giữa trang để xem.

2/ Bản dịch tiếng Việt trên mạng:

* Chủ tịch Triết trả lời phỏng vấn CNN

3/ Bản dịch tiếng Việt do báo Nhân Dân và Tuổi trẻ cung cấp:

* Báo Nhân dân: Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết trả lời phỏng vấn của hãng Truyền hình Mỹ CNN

Thêm bình luận Tháng Bảy 11, 2007

Báo Nhân Dân "bịt miệng" CNN để mớm lời cho chủ tịch Triết

“… các thợ viết nhà nước XHCN tái chế, xào nấu quá tay, đến nỗi nhiều khi chẳng còn gì gọi là “hương vị” của bài viết nguyên gốc bằng Anh ngữ …”

Chuyến đi Mỹ vừa qua của chủ tịch nhà nước CSVN Nguyễn Minh Triết đã để lại nhiều dư âm khác nhau trong lẫn ngoài nước. Một trong những dư âm từ trong nước là nội dung các bài tường thuật của báo chí quốc doanh ca ngợi chuyến đi của Triết là một thành công.

Các bài báo tường thuật hay phỏng vấn của truyền thông báo chí nước ngoài đã được các thợ viết nhà nước XHCN tái chế, xào nấu quá tay, đến nỗi nhiều khi chẳng còn gì gọi là “hương vị” của bài viết nguyên gốc bằng Anh ngữ. Điển hình là trường hợp của bản lược ghi (transcript) bằng tiếng Anh của đài CNN về buổi phỏng vấn Nguyễn Minh Triết trên chương trình Late Edition do phóng viên Wolf Blitzer phụ trách hôm 24/6 vừa qua.

Ngày 4/7/07, trên “tờ báo gói xôi” Nhân Dân, bản điện tử, người ta thấy xuất hiện bản tiếng Việt “Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết trả lời phỏng vấn của hãng Truyền hình Mỹ CNN” , được dịch lại từ bản gốc bằng tiếng Anh. Không rõ có phải vì trình độ Anh ngữ của các cán bộ dịch thuật của báo Nhân Dân quá tồi hay là do ở lỗi đánh máy (!), mà bất cứ người đọc nào nếu chịu khó đem so sánh bản gốc tiếng Anh với bản tiếng Việt do báo Nhân Dân dịch lại, thì sẽ thấy ngay là “tam sao thất bổn”, mà đúng ra phải là “sao y bản chính” hẳn hòi như con dấu của các phòng công chứng trong nước đang sử dụng.

Để dễ bề đối chiếu từng mẩu đối thoại (hỏi và trả lời) giữa người phỏng vấn là nhà báo Wolf Blitzer của đài CNN và người được phỏng vấn là Nguyễn Minh Triết, chúng ta hãy nhìn vào bản transcript gốc của CNN và bản dịch Việt ngữ của báo Nhân Dân. Dùng bản gốc tiếng Anh làm chuẩn thì tính ra có tất cả 15 mẩu đối thoại, trong khi trên tờ Nhân Dân thì có đến… 20 mẩu. Lầm lẫn chăng? Không hề lầm lẫn tí nào. Dưới ánh sáng chỉ đường của các đỉnh cao trí tuệ, “thợ dịch” của báo Nhân Dân đã nặn ra thêm 5 mẩu đối thoại không hề có trong bản gốc của CNN, và tờ Nhân Dân cũng đã tận dụng “óc sáng tạo” để làm cho các câu hỏi và trả lời thêm phần “sinh động”, phản ảnh đúng đường lối chỉ đạo của nhà nước.

Bỏ qua các chi tiết như bị thiếu sót hay thêm thắt vào vài chữ, ở đây chúng ta chỉ xem xét các đoạn văn bị cắt xén hoặc được thêm vào một cách rất ư là lố bịch, thậm chí không liên quan gì đến nội dung bản gốc nguyên văn của CNN, càng về sau cường độ càng tăng dần.

Ở mẩu đối thoại thứ 5, câu hỏi của Blitzer là:

“Because I ask that specific question, because the president at June 5th conference on democracy and security, a conference that he had in Prague, he did mention one specific name, Father Nguyen Van Ly of Vietnam, someone that he said — he included within a group of others around the world whose human rights were being violated”. (Bởi vì tôi hỏi câu hỏi đặc biệt đó, bởi vì tổng thống, vào ngày 5 tháng 6 trong một hội nghị về nhân quyền và an ninh, một hội nghị mà ông ta có tham dự tại Prague [thủ đô của Tiệp Khắc], thì ông ta có đề cập đến một tên tuổi đặc biệt, là Cha Nguyễn Văn Lý của nước Việt Nam, là người mà theo tổng thống nói — và ông đã bao gồm trong một nhóm với những người khác trên thế giới, những người mà nhân quyền của họ đã bị xúc phạm), thì báo Nhân Dân dịch là: “Tôi đưa vấn đề này ra vì trong hội nghị tháng 5, tháng 6 ở Pháp, Tổng thống Bush có đưa ra việc Nguyễn Văn Lý bị vi phạm nhân quyền?”

Khi dịch câu hỏi này của phóng viên Blitzer, báo Nhân Dân đã cắt xén và thay đổi nơi chốn, có phải “thợ dịch” đã lầm lẫn thành phố Prague thủ đô của Tiệp Khắc, với Paris thủ đô của Pháp, hay là tờ báo quốc doanh này muốn tránh né bằng cách lập lờ đánh lận con đen, không dám đề cập đến Hội nghị Quốc tế Prague về Dân chủ Toàn cầu được tổ chức tại thủ đô của quốc gia cựu cộng sản này hồi đầu tháng 6, chỉ trước khi Triết sang Mỹ có 2 tuần lễ?

Đến phần trả lời của Triết (theo bản gốc của CNN) là:

TRIET (THROUGH TRANSLATOR): Reverend Nguyen Van Ly was brought to court because of these violations of the law. It absolutely is not a matter of religion. (Linh mục Nguyễn Văn Lý bị đưa ra tòa vì những vi phạm pháp luật. Tuyệt đối không phải là vấn đề tôn giáo), thì tờ Nhân Dân đã dịch (và thêm vào) là: “Ông ta vi phạm pháp luật Việt Nam. Ðây hoàn toàn là vấn đề pháp luật không phải là vấn đề tôn giáo. Việc xét xử ông ta được Hội đồng Giám mục Việt Nam và Tòa thánh Vatican cũng đồng tình với chúng tôi”.

Ở đây chúng ta thấy nửa sau (chữ in đậm) đã được thêm vào một cách trắng trợn. Làm gì có chuyện Hội đồng Giám mục Việt Nam và Tòa thánh Vatican cũng đồng tình với nhà nước CSVN trong việc xử án và bịt miệng LM. Nguyễn Văn Lý trước tòa!

Tưởng cũng nên nhắc lại ở đây, tại buổi họp với các lãnh đạo Hạ Viện Hoa Kỳ, Dân Biểu Royce tiết lộ lời giải thích của Chủ Tịch Triết về trường hợp Linh Mục Lý: “Ông (Triết) nói là hành động của chính quyền (Việt Nam) được sự ủng hộ của Giáo Hội Công Giáo. Khi chúng tôi hỏi thêm thì ông giải thích rằng chưa có giám mục nào lên tiếng phản đối cả.”

Tuy nhiên, Dân Biểu Royce không hài lòng với câu trả lời này. Ông nói, “Câu trả lời của Chủ Tịch Triết không đúng sự thật. Không giám mục nào phản đối không có nghĩa là giáo hội đồng tình và ủng hộ. Chúng ta cũng cần nhìn việc không có giám mục phản đối, trong hoàn cảnh là những người lên tiếng nói sự thật đều có thể bị bắt, bị bịt miệng. Việc không có sự phản đối công khai của các giám mục không bào chữa được cho hành động của chính quyền Việt Nam.” (“Lãnh đạo Hạ Viện dành hầu hết thời gian đặt vấn đề nhân quyền”. Báo Người Việt, 21/6/07)

Dưới đây là một bức thư loan truyền trên mạng internet (chưa được giám định) của Giám Mục Nguyễn Văn Hòa, chủ tịch HĐGMVN, lên tiếng rằng lời tuyên bố đó của Triết “được Hội đồng Giám mục Việt Nam và Tòa thánh Vatican cũng đồng tình” là không đúng sự thật.
Thư minh xác của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam
về lời tuyên bố của Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết

Kính thưa Cụ Chủ Tịch Nước, Thay mặt Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, tôi kính gửi lời thăm Cụ và thưa Cụ việc sau đây :
Nhân đọc trong báo “Tuổi Trẻ“, số ra ngày 6 tháng 7 năm 2007, tại trang 3, liên quan đến vụ xét xử Linh mục Nguyễn Văn Lý,
Hội Đồng Giám Mục Việt Nam nhận định như sau :
Câu trả lời của Cụ Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết “Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và Tòa Thánh Vatican cũng đồng tình với chúng tôi” là không đúng sự thật
Kính chúc Cụ sức khỏe.
TM. Hội Đồng Giám Mục Việt
+ Phaolô Nguyễn Văn Hòa
Chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam

Trong mẩu đối thoại thứ 6, phóng viên Blitzer đã hỏi rằng: “I’m going to show you a picture that was seen around the world, and it caused a lot of concern, especially here in the United States. You’re probably familiar with this picture”. (Tôi sẽ đưa cho ông xem một tấm hình đang được thấy khắp thế giới, và đã gây nhiều quan tâm, đặc biệt ở đây ngay tại nước Mỹ này. Có lẽ ông quen thuộc với tấm hình này). Nhưng tờ Nhân Dân lại thay đổi hoàn toàn câu hỏi của phóng viên Blitzer và nhét thêm vào những ý không có trong nguyên văn của bản gốc: “Tôi không biết trong lúc xử, ông Lý có lời lẽ thô bạo hay không? (PV vừa hỏi vừa đưa tấm ảnh Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng tại tòa và hỏi Chủ tịch nước có biết tấm ảnh này hay không?)”.

Tiếp theo sau mẩu đối thoại này thì tờ Nhân Dân lại nhét thêm vào một mẩu đối thoại để tự hỏi và tự trả lời, cũng không có trong bản gốc:

PV: Có báo cáo nói rằng Nguyễn Văn Lý la lên tại tòa?

Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Ông ta không chỉ la lên, mà ông ta còn đạp bàn, đạp ghế với những lời lẽ thô tục. Nhưng, tôi khẳng định dù bất cứ lý do nào hành động bịt mồm vẫn là không đúng và tôi mong các ông không nên khai thác quá nhiều vào chi tiết này.

Ngoài việc cái đoạn này được đưa thêm vào để cho ăn nhập với tấm hình ghép rất tồi mà Thông tấn xã Việt Nam đã chơi trò ghép hình bẩn thỉu, để bào chữa cho tấm hình Bịt Miệng, thì rõ ràng là nhà nước CSVN rất lo ngại về tấm hình Bịt Miệng đang được phổ biến rộng rãi trên thế giới với câu tự thú (của Triết) qua lời mớm của báo Nhân Dân: “và tôi mong các ông không nên khai thác quá nhiều vào chi tiết này.”

Trong mẩu đối thoại thứ 7, phóng viên Blitzer đã hỏi:

“I want to move on to some other subjects, but one final question on the dissidents, the human rights part. On the eve of your visit here, you released two prisoners, two political prisoners, as they are described. There are at least another half a dozen, if not more, who are being held. Do you think others will be released anytime soon, including Father Nguyen Van Ly?” (Tôi muốn chuyển sang vài đề tài khác, nhưng có một câu hỏi cuối về các nhà bất đồng chính kiến, vấn đề nhân quyền. Trước thềm chuyến đi của ông đến đây, ông đã thả 2 tù nhân, 2 tù nhân chính trị, như họ được mô tả. Ngoài ra còn ít nhất 6 người, nếu không muốn nói là hơn nữa , hiện vẫn còn bị giam giữ. Ông có nghĩ rằng những người khác sẽ được thả trong thời gian sắp tới không, kể cả LM. Nguyễn Văn Lý?).

Nhưng Triết đã tảng lờ không trả lời thẳng vào nội dung của câu được hỏi, mà nhai lại một đoạn thuộc loại “kinh điển giáo điều”, rêu rao thành tích “giải phóng dân tộc” như là cái cớ để nắm quyền cai trị đất nước. Trả lời câu hỏi này Triết nói rằng “Chúng tôi đã đấu tranh giải phóng dân tộc giành lại quyền con người đã mất. Vì vậy hơn ai hết, chúng tôi rất yêu nhân quyền. Ông không thể hiểu nổi tình yêu đó. Bây giờ đất nước Việt Nam có luật pháp của Việt Nam. Việt Nam cần an ninh và ổn định để phát triển, vì vậy ai vi phạm pháp luật thì phải bị xử lý”.

Tệ hại hơn là trong mẩu đối thoại thứ 8, khi phóng viên Blitzer hỏi:

“I don’t know if you’re aware that, outside of the White House, when you were there with the president, there were some demonstrations, Vietnamese-Americans who are concerned. I wonder if you have any message to the Vietnamese-American community who remain very fiercely proud of their Vietnamese heritage, but also would like to see the situation in Vietnam improve, and that’s why many of them were demonstrating here outside the White House”. (Tôi không rõ nếu ông có biết là, bên ngoài Tòa Bạch Ốc, trong khi ông đang ở trong đó với tổng thống, thì có một số cuộc biểu tình của người Mỹ gốc Việt, họ rất quan tâm. Tôi tự hỏi nếu ông có lời nhắn nhủ gì với cộng đồng người Mỹ gốc Việt, là những người rất tự hào với truyền thống Việt Nam, nhưng cũng muốn thấy tình trạng (nhân quyền) tại Việt Nam được cải thiện, và đó là lý do tại sao họ biểu tình bên ngoài Tòa Bạch Ốc)

Mỗi khi gặp câu hỏi về người Việt tị nạn ở hải ngoại thì Triết, cũng như bất cứ cán bộ kiều vận nào của CSVN, cứ y như là được vặn trúng đài, tiếp tục bổn cũ sao lại: “Cộng đồng người Việt ở nước ngoài không thể tách rời với dân tộc Việt Nam. Họ là máu của máu Việt Nam và là thịt của thịt Việt Nam”.

Cũng trong phần trả lời của câu hỏi này, ở bản gốc của CNN thì không có, nhưng báo Nhân Dân lại nhét vào mồm Triết thêm câu “Các ông biết, ông Nguyễn Cao Kỳ, cựu Phó Tổng thống Sài Gòn trước đây đã về nước, thấy những đổi thay của đất nước và ông ta đã chúc mừng những đổi thay đó”.

Chưa hết, tiếp đó tờ Nhân Dân lại đưa ra thêm 2 mẩu đối thoại không có trong bản gốc:

PV: Ngài có gặp những Việt kiều ở Mỹ?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Ở New York, Washington tôi đã gặp. Ngay tối nay tôi sẽ gặp gỡ đông đảo bà con ở Los Angeles.
PV: Có một chỗ ở Cali gọi là Tiểu Sài Gòn, Ngài có đến đó không?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Tôi có chương trình gặp chung chứ không có thời gian để đi nhiều.

Trong phần đối thoại về chính sách đối ngoại, mối quan hệ Việt-Trung và Việt-Mỹ thì tờ Nhân Dân đã thay Triết đưa thêm vào một số câu, dĩ nhiên là không có trong bản gốc, để tự hỏi và tự trả lời, với mục đích tuyên truyền bắt đọc giả trong nước học thuộc lòng rập khuôn theo kiểu “chúng tôi muốn hữu nghị với các nước”.

Để kết thúc bài phỏng vấn, tờ Nhân Dân đã đính kèm thêm 2 mẩu đối thoại cho thêm màu sắc, và không quên lập lại cái điệp khúc “Việt Nam và Hoa Kỳ mong khép lại quá khứ hướng tới tương lai tốt cho cả hai bên.”
Lê Minh Úc

Nguyên văn bằng Anh ngữ bản transcript của CNN (phần bên trái)
được báo Nhân Dân dịch (phần bên phải)
1 BLITZER: Mr. President, thanks very much for joining us. Welcome to the United States.
Let’s start with your meetings with President Bush. Were you satisfied with the conversation you had with the U.S. president?
PRES. NGUYEN MINH TRIET, VIETNAM (THROUGH TRANSLATOR): I was very satisfied with the conversation, with the meeting with President Bush. We have exchanged views on many issues that are very useful to both sides, and in the spirit of mutual understanding. Phóng viên CNN (PV): Ngài là người lãnh đạo cao nhất của Việt Nam đến đây kể từ khi chiến tranh chấm dứt. Chúng tôi bắt đầu từ cuộc gặp với Tổng thống Bush, Ngài có thấy hài lòng không?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Tôi rất hài lòng, chúng tôi đã trao đổi nhiều vấn đề trên cơ sở hiểu biết lẫn nhau.
2 BLITZER: What’s the most important part of the relationship between your country and the United States right now?
TRIET (THROUGH TRANSLATOR): The most important part in our relations right now is to further develop our friendship and cooperation. PV: Trong bang giao hai nước thì điều gì là quan trọng nhất?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Xây dựng tình hữu nghị hợp tác giữa hai nước và hai dân tộc.
3 BLITZER: There seems to be, though, one impediment, one major problem, and that’s the U.S. charge that you are abusing human rights of your own people in Vietnam. President Bush said he raised that issue with you today. How did that part of the conversation go?
TRIET (THROUGH TRANSLATOR): We did have a direct and open exchange of views on this matter. I think that the United States and Vietnam, different histories, have different legal systems, and that’s why it’s natural that we have certain different perceptions on different things. PV: Có trở ngại chính là vấn đề nhân quyền. Tổng thống Bush có nói và nêu vấn đề này như thế nào, Ngài nghĩ sao?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Chúng tôi trao đổi thẳng thắn, cởi mở. Tôi cho rằng hai nước có điều kiện lịch sử cụ thể khác nhau, có luật pháp khác nhau, vì vậy cách nhận thức vấn đề khác nhau. Chúng tôi thống nhất cách tiếp cận để tăng cường đối thoại hiểu biết nhau.
4 BLITZER: Did the president of the United States raise specific cases with you, individuals, names of people the United States feels are — their human rights are being violated in Vietnam?
TRIET (THROUGH TRANSLATOR): We have agreed that this is a matter that we would exchange views between us, not to divulge to the outside. PV: Tổng thống Mỹ đã có đưa ra những trường hợp cụ thể những ai bị xúc phạm nhân quyền không?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Tổng thống thống nhất, chúng tôi chỉ bàn với nhau, không nên nói những vấn đề cụ thể.
5 BLITZER: Because I ask that specific question, because the president at June 5th conference on democracy and security, a conference that he had in Prague, he did mention one specific name, Father Nguyen Van Ly of Vietnam, someone that he said — he included within a group of others around the world whose human rights were being violated.
TRIET (THROUGH TRANSLATOR): Reverend Nguyen Van Ly was brought to court because of these violations of the law. It absolutely is not a matter of religion. PV: Tôi đưa vấn đề này ra vì trong hội nghị tháng 5, tháng 6 ở Pháp, Tổng thống Bush có đưa ra việc Nguyễn Văn Lý bị vi phạm nhân quyền?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Ông ta vi phạm pháp luật Việt Nam. Ðây hoàn toàn là vấn đề pháp luật không phải là vấn đề tôn giáo. Việc xét xử ông ta được Hội đồng Giám mục Việt Nam và Tòa thánh Vatican cũng đồng tình với chúng tôi.

6 BLITZER: I’m going to show you a picture that was seen around the world, and it caused a lot of concern, especially here in the United States. You’re probably familiar with this picture.
TRIET (THROUGH TRANSLATOR): Yes, I do know this picture. During the trial, Reverend Ly also uttered violent and bad words at his trial. And that is why you have seen on the picture what happened.
I can assure that to cover somebody’s mouth like that is not good. It would take a good measure in order to take care of this matter. And this is a mistake make staff right there. It’s not the government policy of doing such a thing. PV: Tôi không biết trong lúc xử, ông Lý có lời lẽ thô bạo hay không? (PV vừa hỏi vừa đưa tấm ảnh Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng tại tòa và hỏi Chủ tịch nước có biết tấm ảnh này hay không?)
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Tôi biết, trong lúc xét xử, ông Lý có những lời lẽ thô bạo, chửi bới Chánh tòa nên đã xảy ra chuyện bịt miệng. Chúng tôi khẳng định việc này là không tốt, không đúng… Những việc này sẽ bị xử lý, đây là một sai sót của một nhân viên bình thường, không phải chủ trương của Nhà nước Việt Nam. Bất cứ ở đâu cán bộ thừa hành cũng có thể để xảy ra sai sót, nhưng không đồng nghĩa với chủ trương của Nhà nước. PV: Có báo cáo nói rằng Nguyễn Văn Lý la lên tại tòa?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Ông ta không chỉ la lên, mà ông ta còn đạp bàn, đạp ghế với những lời lẽ thô tục. Nhưng, tôi khẳng định dù bất cứ lý do nào hành động bịt mồm vẫn là không đúng và tôi mong các ông không nên khai thác quá nhiều vào chi tiết này.
7 BLITZER: I want to move on to some other subjects, but one final question on the dissidents, the human rights part. On the eve of your visit here, you released two prisoners, two political prisoners, as they are described. There are at least another half a dozen, if not more, who are being held. Do you think others will be released anytime soon, including Father Nguyen Van Ly?
TRIET (THROUGH TRANSLATOR): Those violators of the law, they were put away because of their violations.
And whether they are released depending on the attitude and the perceptions of what wrong they have done.
I would like to tell you that Vietnam has experienced long years of war, and during that period, Vietnamese people did not enjoy full human rights. Many of us were arrested, were put into prison, tortured, without recourse to the court. We conducted the liberation war in order to regain our human rights.
And therefore, more than anybody else, we love human rights, and we respect them. Perhaps you cannot truly understand or sense how much we hold in high regard human rights. PV: Chúng ta hãy nói qua vấn đề khác, về nhân quyền? Khi Ngài sắp đi thì có hai người tù được thả. Vậy còn một số người nữa có được thả không?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Vi phạm pháp luật thì bị xử lý theo pháp luật, còn có thả hay không còn tùy thuộc vào người ta có thành khẩn nhận lỗi đến đâu. Nhân đây tôi muốn nói với ông rằng, Việt Nam trải qua nhiều năm chiến tranh. Trong thời kỳ đó người dân Việt Nam không có đầy đủ quyền con người. Người ta bắt bớ, giam cầm, tra tấn không cần ra tòa. Chúng tôi đã đấu tranh giải phóng dân tộc giành lại quyền con người đã mất. Vì vậy hơn ai hết, chúng tôi rất yêu nhân quyền. Ông không thể hiểu nổi tình yêu đó. Bây giờ đất nước Việt Nam có luật pháp của Việt Nam. Việt Nam cần an ninh và ổn định để phát triển, vì vậy ai vi phạm pháp luật thì phải bị xử lý.

8 BLITZER: I don’t know if you’re aware that, outside of the White House, when you were there with the president, there were some demonstrations, Vietnamese-Americans who are concerned.
I wonder if you have any message to the Vietnamese-American community who remain very fiercely proud of their Vietnamese heritage, but also would like to see the situation in Vietnam improve, and that’s why many of them were demonstrating here outside the White House.
TRIET (THROUGH TRANSLATOR): Our message is that the Vietnamese living abroad, in general, and in the United States in particular, is part and parcel of the Vietnamese nation. The blood they have is the blood of the Vietnamese. The flesh they have is the flesh of the Vietnamese.
The government of Vietnam wants to see them succeed in the United States, and we also would like to see them to serve as a bridge between the United States and Vietnam. As far as our differences in views and opinion, we should exchange dialogues in order to solve those differences. We invite them to come back to visit Vietnam in order to see with their own eyes our changes, our improvements. PV: Trong cuộc gặp Tổng thống có một số người Mỹ gốc Việt biểu tình ở phía ngoài. Họ rất hãnh diện với văn hóa của Việt Nam, thông điệp của Ngài đối với Việt kiều như thế nào?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Cộng đồng người Việt ở nước ngoài không thể tách rời với dân tộc Việt Nam. Họ là máu của máu Việt Nam và là thịt của thịt Việt Nam. Nhà nước Việt Nam mong họ thành đạt ở Hoa Kỳ và củng cố quan hệ hai dân tộc Việt Nam-Hoa Kỳ. Còn các khác biệt, bất đồng thì nên cùng nhau trao đổi tìm cách giải quyết. Chúng tôi mời họ về quê hương để họ thấy được những đổi mới tiến bộ của đất nước. Các ông biết, ông Nguyễn Cao Kỳ, cựu Phó Tổng thống Sài Gòn trước đây đã về nước, thấy những đổi thay của đất nước và ông ta đã chúc mừng những đổi thay đó.
PV: Ngài có gặp những Việt kiều ở Mỹ?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Ở New York, Washington tôi đã gặp. Ngay tối nay tôi sẽ gặp gỡ đông đảo bà con ở Los Angeles.

9 BLITZER: Let me ask you a question, Mr. President, about the Americans unaccounted for still in Southeast Asia. According to the Defense Department, the U.S. Defense Department, 483 American troops are still unaccounted for in what was called North Vietnam; another 882 in South Vietnam, about 1,365.
I know this issue came up with the president at your meeting at the White House, and he thanked you for your help. But I wonder if you had any new information to provide on missing American troops in Vietnam.
TRIET (THROUGH TRANSLATOR): In past years, Vietnam had active cooperation with the United States in MIA-related issues. We do that out of humanitarian cause. And Vietnam will continue to cooperate with the United States in solving these matters. PV: Vấn đề MIA: ở miền bắc có 483 người, ở miền nam có 882 người. Tổng cộng có 1.365 người mất tích. Ngài có thông tin gì mới?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Những năm qua Việt Nam phối hợp với Hoa Kỳ tìm kiếm người Mỹ mất tích. Ðây là việc làm vì lý do nhân đạo, Việt Nam tiếp tục hợp tác với Hoa Kỳ về vấn đề này.
10 BLITZER: But you have no new information about specific cases, no more remains that you found recently, any other information on missing in action, POWs, anything like that?
TRIET (THROUGH TRANSLATOR): I don’t have specific data on this matter. PV: Ngài có tin gì mới về những người cụ thể không?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Tôi không đi sâu vào chuyên môn nên không nắm được cụ thể.
11 BLITZER: But as the president of Vietnam, can you assure the American people that your government is doing everything possible to find out what happened to these American troops?
TRIET (THROUGH TRANSLATOR): Absolutely, 100 percent. The government of Vietnam has and is and will be in full cooperation to do its utmost in order to help the United States to account for MIAs. We do this and we do what — everything possible in order to account for American MIAs, while we still have a host of our own MIAs. PV: Là Chủ tịch nước, Ngài có thể bảo đảm chính quyền Việt Nam nỗ lực làm hết sức về vấn đề MIA?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Tôi xin khẳng định 100% chính quyền Việt Nam đã, đang và sẽ làm hết sức mình, trong khi còn rất nhiều người Việt Nam mất tích chưa tìm được, nhưng chúng tôi vẫn tích cực phối hợp với Hoa Kỳ tìm người Mỹ mất tích.
12 BLITZER: There is another issue that came up at your meeting with the president, President Bush, and that involves the very sensitive matter of Agent Orange. U.S. Congress recently appropriated funds to deal with the fallout from this very deadly toxin that was used during the war. Are you satisfied with what the United States is doing now to deal with the remnants of Agent Orange in Vietnam?
TRIET (THROUGH TRANSLATOR): I’m grateful for the efforts made by President Bush and the Congress with regard to support for Agent Orange and dioxin victims. And at the meeting, I also expressed my thanks to President Bush. But there are many Agent Orange afflicted victims, and their lives are difficult, and the afflicted environments must be restored. PV: Vấn đề nạn nhân chất độc mầu da cam, có thể là vấn đề khá nhạy cảm khi nói với Bush. Ngài có nói chuyện với Quốc hội yêu cầu Quốc hội giải quyết vấn đề này? Ngài có hài lòng?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Cảm ơn Hoa Kỳ đã có giúp đỡ cho nạn nhân chất độc mầu da cam. Tôi cũng đã gửi lời cảm ơn về sự giúp đỡ những nạn nhân. Nhưng, những nạn nhân còn rất nhiều. Cuộc sống của họ còn khó khăn và những vùng bị nhiễm độc cần được tẩy độc. Chúng tôi mong Tổng thống và Quốc hội Hoa Kỳ tiếp tục nỗ lực nhiều hơn với những nạn nhân này.
13 BLITZER: Does your government right now have a better relationship with the United States government, or the government of China?
TRIET (THROUGH TRANSLATOR): The foreign policy of Vietnam is based on independence and self-controlling. And Vietnam wants to be friends with all countries, want to be a reliable partner of other countries.
China is a neighboring country with traditional relations with Vietnam. Both China and Vietnam would like to enhance our cooperation for development. Cooperative relations between Vietnam and China would not adversarily affect our relations with other countries, and we also would like to seek an increase in our friendship and cooperation with the United States. PV: Chính quyền Việt Nam có bang giao tốt hơn với Mỹ hay với Trung Quốc?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Cái đó không thể so sánh được! Việt Nam có đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, sẵn sàng làm bạn với tất cả các nước. Trung Quốc là láng giềng gần gũi có truyền thống lâu dài, hai nước tăng cường hợp tác để cùng phát triển. Trong khi quan hệ Việt Nam-Trung Quốc thì không làm phương hại đến nước thứ ba. Chúng tôi muốn tăng cường quan hệ hữu nghị với Hoa Kỳ bởi Hoa Kỳ là nước có vai trò, vị trí rất lớn, Nhân Dân hai nước cũng muốn hữu nghị với nhau.
14 BLITZER: So you want to have good relations with the United States and China. I hear a very diplomatic answer.
TRIET (THROUGH TRANSLATOR): No, it’s not a diplomatic answer at all, and it is our true desire. That’s what we want PV: Tôi có nghe một câu trả lời rằng: Ngài muốn có mối bang giao tốt với cả hai nước Hoa Kỳ và Trung Quốc?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Ðúng! Sự thực đúng là như vậy. Không phải chỉ là ngoại giao phát triển kinh tế, chúng tôi muốn hữu nghị với tất cả các nước. Việt Nam trải qua chiến tranh, Việt Nam muốn là bạn với tất cả để đất nước phát triển. Cả Trung Quốc và Hoa Kỳ đều là ưu tiên trong đường lối đối ngoại của Việt Nam, không phải câu trả lời này có tính chất xã giao.
15 BLITZER: Mr. President, did you ever think during the war that you would be the president of Vietnam, and that you would come to the United States and would be warmly received by the president of the United States at the White House?
TRIET (THROUGH TRANSLATOR): I never thought, even after the war, in capacity of a regular citizen, I wouldn’t have thought of coming — having a chance to come to visit the United States. And that’s why this visit of mine to the United States is historic.
Now, President Bush and I had a good exchange of views on how to further enhance our relations, and both President Bush and I are satisfied with our meeting. PV: Trước đây, Ngài có bao giờ nghĩ Ngài sẽ là Chủ tịch nước đến Mỹ và được đón nồng nhiệt như thế này?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Chưa bao giờ tôi nghĩ đến, cả với tư cách là một công dân bình thường. Vì vậy, chuyến thăm này của tôi có một ý nghĩa mang tính lịch sử. Chúng tôi trao đổi với nhau để cố gắng nâng quan hệ hai nước lên một bước mới. Tôi và Tổng thống đều rất hài lòng.
PV: Khi Ngài gặp Tổng thống ở Phòng Bầu dục, có lúc nào Ngài phải tự nhắm mắt tin rằng đây không phải là giấc mơ?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Ðây là chuyến thăm lịch sử không phải là giấc mơ, vì chuyến thăm này đã được chuẩn bị từ lâu rồi, không phải đột biến gì.
PV: Quan hệ đã từ từ phát triển đến độ Ngài đến Mỹ, trước đó Tổng thống Mỹ đã đến Việt Nam, chúng tôi rất vui mừng sau quá khứ 30 năm trước đây là sự việc rất đáng phấn khởi?
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: Chúng tôi rất vui vì quan hệ hai nước vượt qua giai đoạn khó khăn và ngày càng nâng cao. Việt Nam và Hoa Kỳ mong khép lại quá khứ hướng tới tương lai tốt cho cả hai bên.
BLITZER: Thank you so much, Mr. President, and welcome to the United States

Thêm bình luận Tháng Bảy 11, 2007

Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 20

* Đơn Thỉnh Nguyện gởi Văn Phòng Quốc Hội 2, Văn Phòng Chính Phủ, Bộ Công An và Cơ Quan Thông Tấn Báo Chí Trong và Ngoài Nước.

* Khoảng 100 đồng bào tỉnh Bình Thuận biểu tình tuần hành trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa sáng hôm nay (Thứ Tư 11/07/2007) và bị giải tán lúc 9 giờ sáng trước công viên Dinh Độc Lập cũ.

*** Chúng tôi vừa nhận được Đơn Thỉnh Nguyện của đồng bào biểu tình khiếu kiện tại trụ sở Văn Phòng Quốc Hội 2, làm ngày 07/07/2007 để gởi cho Văn Phòng Quốc Hội 2, Văn Phòng Chính Phủ, Bộ Công An và Cơ Quan Thông Tấn Báo Chí Trong và Ngoài Nước để thỉnh nguyện:

1/ Văn Phòng Quốc Hội II mở cửa để dân oan được sinh hoạt bình thường.

2/ Văn Phòng Quốc Hội II can thiệp khẩn cấp để dân oan được giải quyết dứt điểm, bảo vệ quyền lợi hợp pháp của người dân theo luật pháp nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam .

3/ Văn Phòng Quốc Hội II giám sát việc giải quyết dứt điểm cho dân oan theo tinh thần luật pháp với sự kết hợp của chính quyền các tỉnh Tiền Giang, An Giang, Kiên Giang, Bến Tre, Bình Dương, Đồng Tháp… cùng đoàn chính phủ liên ngành.

Đơn Thỉnh Nguyện với tên họ và chữ ký của đại diện các tỉnh: Tiền Giang, An Giang, Kiên Giang, Đồng Tháp, Bến Tre, Long An, Cần Thơ …

*** Tin đặc biệt: Sáng hôm nay (Thứ Tư 11/07/2007) chúng tôi nhận được tin khoảng 100 đồng bào tỉnh Bình Thuận biểu tình tuần hành trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa đi hướng về công viên trước mặt Dinh Độc Lập cũ với biểu ngữ : “Tố Cáo Huỳnh Tấn Thành, Chủ Tịch UBND tỉnh Bình Thuận tham nhũng” . Trong đoàn biểu tình có nhiều nam nữ mặc áo thun trắng với hàng chữ : “Đả đảo bọn cướp đất, đánh đập dân dã man”. Lúc 9 giờ cùng ngày đoàn biểu tình dừng lại ở công viên trước Dinh Độc Lập cũ thì bị CA đến giải tán.

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

Người đưa tin từ Sài Gòn
Lúc 11:00 sáng tại Sài Gòn ngày 11/07/2007



Thêm bình luận Tháng Bảy 11, 2007

Sống ở trên đời là để thương yêu nhau

Việt Hoàng

Đây là câu nói của đương kim chủ tịch nước Việt Nam (VN) Nguyễn Minh Triết trong chuyến công du Hoa Kỳ cuối tháng 6 năm 2007 vừa qua. Câu nói này của vị nguyên thủ quốc gia VN “có vẻ” rất thành thật, có vẻ chân tình và có người cũng có vẻ tin vào những lời nói kiểu này. Dù sao đi nữa ông Triết cũng là đương kim “tổng thống” của một quốc gia (dù là cộng sản) vẫn luôn muốn trở thành những người bạn, là đối tác “tin cậy” với bạn bè trên thế giới.

Đứa nào nói láo trời đập tan đảng của nó!
Thế nhưng vẫn có câu “nói vậy mà không phải vậy” hoặc “đừng nghe cộng sản nói mà hãy nhìn cộng sản làm”… Và chúng ta hãy cùng suy ngẫm và cùng nhìn vào cuộc biểu tình của bà con nông dân các tỉnh Nam Bộ đang tập trung ở văn phòng Quốc hội 2 tại Sài Gòn.

Bao nhiêu cố gắng của bản thân ông Triết cũng như bao nhiêu câu nói, bao nhiêu nhắn nhủ “chân tình”, bao lời kêu gọi thiết tha như “Người Việt hải ngoại là máu của máu VN, là thịt của thịt VN”, “sống trên đời để làm gì? Là để thương yêu nhau!”, là “đồng bào hãy về nước để chứng kiến những thành quả mà đảng đã làm được cho dân cho nước”, “đồng bào mình “thiếu thông tin” trong nước nên không hiểu và thông cảm cho chính quyền”, v.v và v.v… đều vô nghĩa khi chúng ta biết được các cuộc biểu tình đòi công lý của bà con VN ở Đồng bằng sông Cửu Long đã bước sang tuần thứ 3 mà vẫn không được chính quyền giải quyết.

Tất cả các quan chức của đảng, của chính phủ đều “mù” và “điếc” đã đành, thế nhưng còn các vị “đại biểu quốc hội”, các cơ quan báo chí, truyền thông thì đâu hết? Họ cũng “mù” luôn hay sao? Sau hơn hai tuần thì ngày 7/7/2007 báo Tuổi trẻ, một tờ báo có vẻ như là “tiến bộ” nhất mới lên tiếng mà lên tiếng một cách rất kỳ quặc là công bố về việc Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền gửi công điện đến Chủ tịch UBND các tỉnh thành về việc giải quyết tình trạng biểu tình của nhân dân (hay gọi một cách bóng bẩy và “văn chương” là “công dân tập trung đông người khiếu kiện”).

Ngay cả trong “công điện” này cũng có nhiều điều đáng nói, đó là việc ra lệnh cho các chính quyền địa phương nhanh chóng “chấm dứt tình trạng khiếu kiện đông người” như kiểu nhanh chóng dập tắt các ổ dịch cúm gia cầm vậy.

Công điện cũng yêu cầu “kiên quyết xử lý những kẻ kích động”! Ghê chưa? Như vậy công an có thể hiểu (và diễn nghĩa) rằng các cuộc biểu tình là do các “thế lực thù địch” kích động và phải nhanh chóng tìm ra những tên đứng đằng sau để tiêu diệt!

“Thế lực thù địch” nào đứng đằng sau để kích động người dân biểu tình vậy? Bà Vũ Thanh Phương, từ tỉnh Đồng Nai, một người tham gia khiếu tố tại Sài Gòn BBC hay rằng “Đa số những người biểu tình muốn đòi lại quyền lợi của họ, như đất đai bị các quan chức tước đoạt của nhân dân. Những vụ mới nhất, đại đa số có liên quan đến việc địa phương lấy đất xây các khu công nghiệp, khu dân cư, nhưng không đền bù thỏa đáng và không tái cấp đất đai đúng luật đã quy định”.

Một người khác cho biết: “Dân từ các tỉnh An Giang, Tiền Giang và Long An bám trụ ở đây 15 – 20 ngày rồi, còn người dân Bến Tre mới chỉ tới đây khoảng 4 ngày. Chúng tôi yêu cầu trả lại đất tập đoàn, đất đền bù không thỏa đáng”.

Một người khác nói thêm: “Yêu cầu giải quyết đất tập đoàn của tỉnh Bến Tre bị cán bộ tự động lấy rồi chia chác, bán cho người này người nọ”.

Ông Nguyễn Văn Tư, một người biểu tình ở Cần Thơ cho đài RFA biết: “mục tiêu đòi hỏi của chúng tôi là bà con người ta có chứng từ, chứng khoán cũ từ hồi trước và chưa nhận bồi hoàn, người ta đòi lại đất thì nông trường với tỉnh Cần Thơ không trả. Điểm thứ hai là chúng tôi đòi tất cả các khoảng đất mà Nông Trường Sông Hậu do bà Trần Ngọc Sương thu từ trước đến giờ mà không có chủ trương của nhà nước thì phải trả phấn đất đó cho nhân dân chúng tôi”. Và ông kết luận “Điều chúng tôi đang nghĩ đến là phải đòi lại quyền công dân của mình”.

Đến đây chúng ta có thể nhận ra “thế lực thù địch” nào đẩy bà con nông dân đến nông nỗi này! Thế lực đó là chính các quan chức và chính quyền cộng sản ở các địa phương có người dân khiếu kiện.
Chúng ta cũng hiểu được đâu là nguyên nhân chính của vấn đề? Đó là việc pháp luật qui định “đất đai thuộc sỡ hữu toàn dân” và các quan chức cộng sản đã lợi dụng điều luật này để thu hồi đất của bà con nông dân vô tội vạ và đền bù cho họ một cái giá rẻ mạt và sau đó bán lại với giá cao ngất ngưỡng, tạo ra sự giàu có khủng khiếp cho các quan chức cộng sản và đương nhiên cũng tạo ra những bất công và tai ương cho nhiều người nông dân vô tội và thấp cổ bé họng. Đẩy họ vào đường cùng, khiến cho họ hết cả sợ hãi, khăn gói lên thành phố để biểu tình.

Để giải quyết tận gốc tình trạng này thì đảng cộng sản phải nhanh chóng thông qua luật công nhận “quyền sỡ hữu tư nhân”.

Cùng với việc “công nhận quyền sỡ hữu tư nhân” nhà nước phải công bố các dự án qui hoạch thành phố, các khu công nghiệp một cách đầy đủ, chi tiết và minh bạch về thời gian cũng như giá cả đền bù. Giá đền bù phải hợp lý theo mặt bằng chung của thị trường, làm sao để sau đó người nông dân nếu không có cuộc sống khá hơn thì ít ra cũng phải bằng cuộc sống của họ trước lúc bị qui hoạch. Nhà nước không thể ngụy biện bằng cách nói rằng “vì quyền lợi của quốc gia” mà hy sinh quyền lợi của một số bộ phận người dân. Bất cứ một chế độ sáng suốt và có tình người nào cũng không được đẩy nhân dân mình vào đường cùng, bởi “bần cùng” sẽ sinh “đạo tặc”. Khi người dân bị mất tất cả họ sẽ làm liều và gây ra nhiều hậu quả tai hại cho chính quyền.

Đã bước sang tuần thứ ba mà đảng cộng sản vẫn chưa có động thái giải quyết gì ngoài việc động viên họ trở về quê để giải quyết. Nói đúng ra chính quyền không thể giải quyết tận gốc vấn đề này được vì nó đụng chạm đến quyền lợi của các quan chức địa phương. Mà các quan chức này cứ dựa vào “luật” để tham nhũng và kiếm chác. Minh bạch là chuyện không thể thực hiện được với cộng sản vì như vậy thì làm sao mà tham nhũng được? Biện pháp của chính quyền là “thi gan” với người dân. Đồng thời ngăn cản không cho bà con biểu tình tiếp xúc với người dân thành phố, dọa nạt xua đuổi những người đến chia sẻ và ủng hộ bà con khiếu kiện. Đây là những hành động rất vô nhân đạo của chính quyền cộng sản, đều là dân một nước, đều từ bọc trăm trứng của Mẹ Âu Cơ mà ra, thế nhưng chính quyền lại đối xử với nhân dân rất tàn tệ. Không cho người tiếp tế đồ ăn, thức uống, thậm chí đóng cửa cả nhà vệ sinh công cộng. Trong lúc đó ông Triết đang gào lên trên đất Mỹ rằng “Sống ở trên đời là để yêu thương nhau!” Ông Kiệt ở đâu rồi? Sao không thấy ông nói gì? Hay là mạng của những người dân đen này không bằng mấy con hổ ở Bình Dương mà ông đã lên tiếng bênh vực hôm nào?

Trước thái độ lì lợm và hung hăng của chính quyền cộng sản và đám công an tay sai người dân đã hành động như thế nào? Vẫn theo lời bà Vũ Thanh Phương thì: “Chúng tôi kiên quyết cứ nằm đây cho tới khi thủ tướng có hướng chỉ đạo giải quyết dứt điểm, chứ không để địa phương đón về giải quyết như trước. Vì chúng tôi không tin họ nữa rồi”.

Người nông dân Việt Nam thật là khôn khéo và thông minh khi chọn phương pháp đấu tranh ôn hòa và kiên quyết theo kiểu… Chí Phèo ngày xưa. Có lẽ người Việt nào cũng biết đến nhân vật Chí Phèo trong tác phẩm “Làng Vũ Đại ngày đấy” của nhà văn nổi tiếng Nam Cao. Thường thì chúng ta chỉ biết đến Chí Phèo như một nhân vật cùng đinh, nghèo khổ, hay rượi chè, chửi bậy và đã dọa được cả cụ Bá Kiến, một nhân vật chức sắt và có máu mặt trong làng Vũ Đại. Theo tôi tác phẩm và nhân vật không dừng lại ở đấy mà thông qua tác phẩm này nhà văn đã “ghi lại” một phương pháp đấu tranh rất hữu hiệu để chống lại tầng lớp thống trị lúc bấy giờ. Phương pháp đó là “cùn”, “lì” và sẵn sàng “ăn vạ”.

Khi Chí Phèo đến xin tiền Bá Kiến, Bá Kiến dọa bắt Chí Phèo bỏ tù thì Chí Phèo trả lời “Làm người lương thiện rất khó, con cũng đang muốn được ở tù đây! Ở tù để được quan gánh gạo nuôi cơm hai bữa, chứ ở ngoài tù con không kiếm nổi cơm ăn”.

Khi Bá Kiến nổi giận vì thấy Chí Phèo lì quá nên tát Chí Phèo một cái thế là Chí Phèo lấy mảnh chai tự rạch mặt mình và tru tréo lên là cụ Bá Kiến giết người, thế là Bá Kiến hoảng quá phải làm lành và đưa tiền cho Chí Phèo. Và cứ thế mỗi khi cần tiền là Chí Phèo đến xin cụ Bá.

Phương pháp ấy đang được người nông dân VN áp dụng, chính quyền cùn thì dân càng cùn hơn, cứ nằm lì ở những chỗ đông người, các cơ quan đầu não của chính phủ và sẵn sàng “ăn vạ” khi có người nước ngoài đi qua hay khi có người chụp ảnh, quay phim… Chính quyền VN rất sợ dư luận, nhất là dư luận quốc tế.
Người Việt hải ngoại, những người dân chủ phải tiếp sức cho bà con mình bằng cách đánh động dư luận trong và ngoài nước, âm thầm tiếp tế đồ ăn thức uống cho bà con thông qua những người xe ôm, xích lô, bán dạo. Những nhà dân chủ rất quan tâm đến bà con nhưng họ không thể đến đấy được vì họ đang bị quản chế theo dõi và sự xuất hiện của họ khiến đảng cộng sản lu loa lên là bà con bị bọn “phản động” và các “thế lực thù địch” kích động, lôi kéo, xúi giục… Bà con thành phố hãy tiếp sức cho họ bằng những lời nói và sự động viên, chia sẻ. Hãy cố gắng tiếp tục gửi những thông tin và hình ảnh của bà con ra bên ngoài. Kêu gọi các tổ chức phi chính phủ can thiệp giúp đỡ nhân đạo cho bà con. “Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước thì thương nhau cùng”.

Những người công an đang được giao nhiệm vụ theo dõi, canh chừng những người đang biểu tình hãy hành động theo lương tâm của mình, tất nhiên nhiệm vụ đảng giao thì phải thi hành nhưng hãy nhẹ tay và biết phân biệt phải trái đừng để rồi lương tâm phải day dứt, ân hận. Các Bà, các Mẹ, các Chị… đang đòi quyền sống cho mình chứ không làm điều gì sai trái.

Còn ông Triết và 14 vị trong Bộ chính trị? Ông Triết ơi! Ông đang ở đâu? Ông hãy đến với những người đang biểu tình đi và ông có còn nói nổi rằng “Sống ở trên đời là để yêu thương nhau” nữa không?
Và ông hãy làm một cái gì đi chứ?

Moscow, 10/07/2007

Thêm bình luận Tháng Bảy 11, 2007

Chủ tịch Triết bị Hội Đồng Giám Mục VN chỉ mặt mắng:”nói dối !”, ”nói láo !”

Ngày 7/7 từ Toà Giám mục VN ở Nha Trang, Ngài Chủ tịch Hội Đồng Giám mục VN – Giám mục Phao lồ Nguyễn Văn Hòa đã gửi công văn cho ông Triết, sau khi báo Tuổi Trẻ trong số ra ngày 6/7/07 đăng cuộc phỏng vấn của ông Triết trả lời hãng CNN Hoa Kỳ rằng ” Hội Đồng Giám Mục VN và Toà Thánh Vatican đã hết sức đồng tình và ủng hộ việc xét xử Linh mục Nguyễn Văn Lý ”.

Nguyên văn trong bức thư công khai và chính thức này là:
Hội Đồng Giám mục Việt nam nhận định như sau:

Câu trả lởi của Cụ Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết ”Hội Đồng Giám mục Việt nam và Toà Thánh Vatican cũng đồng tình với chúng tôi ” là không đúng sự thật.
Bức thư rất ngắn, gọn, rõ.

Xin nhớ rằng trong chuyến Mỹ du của ông Triết, ông ta đã nhiều lần nhắc đi nhắc lại lời bịa đặt dựng đứng trên đây. Khi gặp bà Chủ tịch Thượng Viện Mỹ Nancy Pelosi ngày 21/6, khi gặp Tổng thống Hoa kỳ Bush ngày 22/6, khi gặp người Việt ở Dana Point ngày 23/6. Ít nhất là 3 lần nói dối, chưa kể khi trả lời hãng vô tuyến truyền hình lớn nhất Hoa kỳ CNN trên đây.

Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Hoà sâu sắc thật, nâng ông Triết lên hàng ”Cụ”, lên chức cao chót vót ” Chủ tịch Nước ” … để rồi hạ xuống một nhát đau hơn hoạn: kẻ nói dối ! kẻ nói láo ! Mà lại nói láo với những vị đứng đầu một nước lớn đang tiếp đón mình.

Xin miễn bàn gì nhiều. Để xem phản ứng của các ông bà nghị sĩ, của ngài Tổng thống, của hãng CNN Mỹ, các nhà kinh doanh Mỹ và chư vị người Việt từng nghe ông Triết trực tiếp nói dối với mình sẽ nghĩ gì về ”cái quả lừa” ông khách không giống một ai này.

Nói dối lòi đuôi. Sẽ là một sự kiện thời sự làm sôi nổi thêm Hội nghị Trung ương 5 đang vô cùng căng thẳng và cả phiên khai mạc quốc hội khóa 12 sắp tới cho bớt phần tẻ nhạt.
Bùi Tín
Paris. 10/7/2007

Tài liệu liên quan:
Thư minh xác của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam
về lời tuyên bố của Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết

Tòa Giám Mục Nha Trang
22, Trần Phú
Nha Trang
Nha Trang, ngày 7 tháng 7 năm 2007

Kính gởi : Cụ NGUYỄN MINH TRIẾT
Chủ tịch Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Kính thưa Cụ Chủ Tịch Nước,

Thay mặt Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, tôi kính gửi lời thăm Cụ và thưa Cụ việc sau đây :
Nhân đọc trong báo “ Tuổi Trẻ “, số ra ngày 6 tháng 7 năm 2007, tại trang 3, liên quan đến vụ xét xử Linh mục Nguyễn Văn Lý,

Hội Đồng Giám Mục Việt Nam nhận định như sau:
Câu trả lời của Cụ Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết “Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và Tòa Thánh Vatican cũng đồng tình với chúng tôi” là không đúng sự thật.

Kính chúc Cụ sức khỏe.

TM. Hội Đồng Giám Mục Việt Nam :
+ Phaolô Nguyễn Văn Hòa
Chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam
Nguồn: Thông Tấn Xã Công Giáo Việt Nam

Thêm bình luận Tháng Bảy 10, 2007

Hội nghị Trung Ương V ĐCSVN có gì mới?

Hội nghị lần thứ V Ban chấp hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) khai mạc vào ngày 05/07 và kéo dài tới 14/07/2007.
Hội nghị Ban chấp hành Trung ương 5 Đảng X
Hội nghị Trung ương V lần này đặt nhiệm vụ: “Giới thiệu nhân sự lãnh đạo các cơ quan nhà nước để Quốc hội bàn hoặc phê chuẩn”. Điều này cũng nằm trong kế hoạch cải tổ nội các của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mà DCVOnline đã đưa tin. Chỉ còn hai tuần nữa là Quốc hội Việt Nam khóa XII họp phiên đầu tiên, do đó vấn đề nhân sự được xem là quan trọng nhất.

Các phương tiện truyền thông của đảng CS loan báo 7 chủ đề chính sẽ được mang ra thảo luận tại hội nghị, trước hết là việc “đổi mới phương thức lãnh đạo của đảng đối với hoạt động của hệ thống chính trị”, nói rõ hơn là xác định cơ chế hoạt động giữa Đảng, Nhà nước và Quốc hội, nhưng đảng Cộng sản nắm quyền lãnh đạo cao nhất!

Ngoài vấn đề nhân sự, công tác tư tưởng, lý luận, báo chí chiếm tới bốn ngày thảo luận, chứng tỏ tầm quan trọng của lĩnh vực này trong công tác đảng. Chắc chắn, như trong một bài viết trên DCVOnline, “ác mộng kinh hoàng nhất của ĐCSVN là báo chí tự do”. Cho dù, trong một cuộc trả lời phỏng vấn Việt Weekly chủ tịch Nguyễn Minh Triết lấp lửng câu: “sẽ đến lúc phải giao lưu hai chiều về sản phẩm văn hóa trong và ngoài nước”, có vẻ như Đảng, hoặc ít ra là bản thân chủ tịch Triết muốn bày tỏ một cam kết mới và đã tỏ ra có một chính sách đối ngoại mạnh hơn nhiều so với trước qua một chiến dịch đối diện với truyền thông nước ngoài và tiếng Việt.

Đau đầu cho ĐCS là trong bối cảnh phát triển của báo chí, truyền thông, đảng Cộng sản đang đứng trước nan đề làm sao có thể tạo điều kiện để phát triển báo chí theo hướng giúp cho quá trình phát triển kinh tế-xã hội, mà vẫn giữ vững chỉ đạo và kiểm soát của đảng. Điều này dường như hoàn toàn đối nghịch, không thể thực hiện được. Đảng chỉ có thể kiểm soát, quản lý ngành truyền thông nội địa mà thôi. Dù vậy, cũng rất khó để ngăn chặn nhân dân tiếp cận với các thông tin từ nước ngoài, không chỉ qua phương tiện Internet mà còn qua các giao dịch thương mại và đi du lịch.

Hội nghị Trung Ương lần thứ V này chắc sẽ không có gì mới mang tính bước ngoặt hay đột biến, tuy nhiên có một vài tín hiệu đáng chú ý.

Trả lời phỏng vấn của BBC Việt ngữ hôm 09/07/2007, ông Nguyễn Văn An, (đã thôi chức vụ nhưng có tiếng là một nhân vật cải cách khi còn tại nhiệm) thì:

“Nếu lẫn lộn sẽ dẫn tới nghịch lý là Đảng có quyền quyết định song lại không chịu trách nhiệm trước pháp luật, còn người đứng đầu cơ quan nhà nước không có quyền quyết định lại phải chịu trách nhiệm trước nhân dân theo pháp luật”.

Theo ông thậm chí “nếu quyền hạn và trách nhiệm tách rời nhau” thì sẽ dẫn tới tình trạng:

“Cơ quan nhà nước sẽ trở thành hình thức, trách nhiệm cá nhân sẽ không được đề cao, toàn bộ thiết chế bộ máy nhà nước sẽ rối loạn. Đó là điều tối kỵ!”

Ông An cho rằng đây dù mới chỉ xảy ra ở cấp địa phương nhưng đã đem lại “những bài học kinh nghiệm sâu sắc”. Và ông cho rằng nếu để “sai phạm xảy ra ở cấp trung ương thì kỷ cương phép nước sẽ bị rối loạn, hậu quả sẽ là khôn lường.”

Cũng theo BBC, báo Tuổi Trẻ hôm 09/07/2007 cho biết, ông Nguyễn Văn An ghi nhận hiện tượng Đảng can thiệp vào hoạt động của các cơ quan nhà nước và xét xử của ngành tòa án.

Tổng bí thư Nông Đức Mạnh trong diễn văn khai mạc Hội nghị hôm 05/07 đã nói: “Đảng lãnh đạo nhưng không bao biện, làm thay Nhà nước; trái lại, phát huy mạnh mẽ vai trò chủ động, sáng tạo của Nhà nước trong quản lý đất nước và xã hội”.

Cơ chế Đảng lãnh đạo Nhà nước hiện nay Việt Nam thực tế đã tạo ra hai nhà nước trong một nhà nước. Song song với tất cả các ban ngành của nhà nước là các ban nghành của ĐCS, một thứ quan liêu hành chính phi lý và tạo ra cho đất nước gánh nặng gấp đôi về ngân sách. Đó là chưa nói đến vấn đề nguyên tắc vận hành của cơ cấu nhà nước đúng với ý nghĩa của nó. Trong một cơ cấu dân chủ, các đảng phái chính trị, kể các các đảng cầm quyền không được chi tiêu cho hoạt động của mình từ tiền ngân sách nhà nước.

Thêm bình luận Tháng Bảy 10, 2007

Hà Nội chơi trò đánh lừa Hoa Kỳ

Hanoi Plays America for a Sucker
New America Media, News Analysis, Thai A. Nguyen Khoa, Posted: Jul 06, 2007
Lê Minh Úc lược dịch

LTS: Trong cái dư âm sau chuyến viếng thăm Hoa Kỳ lần đầu tiên của Chủ tịch Việt Nam Nguyễn Minh Triết, cộng tác viên Thai A. Nguyen Khoa của NAM (New America Media), viết rằng một Việt Nam dân chủ có thể làm được nhiều hơn cho vấn đề ổn định trong vùng Đông Nam Á. Ý muốn ngăn ngừa Trung quốc của chế độ Hà Nội còn lớn hơn cả Hoa Kỳ, cho nên Hoa Kỳ không nên làm ngơ về sự cần thiết cho việc đổi mới dân chủ tại Việt Nam trên danh nghĩa “Ảnh hưởng Trung hoa”

Trong khi chuyến viếng thăm hữu nghị của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết – chuyến đi chính thức đầu tiên đến Hoa Kỳ của một lãnh đạo Cộng sản Việt Nam – mang đến nhiều bàn cãi, lại bị phản đối với các cuộc biểu tình xuống đường và sự tra vấn nặng nề của các nhà lập pháp cao cấp Hoa Kỳ về các vụ bắt giữ các nhà tranh đấu nhân quyền và dân chủ mới đây, thì thực chất chính trị đằng sau cái lối Hoa Kỳ ve vãn Hà Nội — ảnh hưởng Trung hoa — có vẻ thoát khỏi sự chú ý của giới truyền thông báo chí. Nhưng sự hiểu biết của Hà Nội thì không khá gì hơn trước đây.

Chính sách địa-chính-trị của Mỹ luôn nắm phần lợi thế ngay cả khi những nguyên tắc rất căn bản về dân chủ và tự do được ưa thích hơn là việc ngăn ngừa Trung quốc. Nhưng để có một cách giải quyết thực tế và lâu dài, Hoa Thịnh Đốn không được quên rằng một Việt Nam dân chủ đặt căn bản trên sự ủng hộ của toàn dân thì thích hợp hơn cho vấn đề ổn định khu vực Đông Nam Á, hơn là một chế độ công an trị xuống dốc với sự đàn áp hỗn loạn.

Một lúc nào đó khi chế độ CSVN không còn có thể dựa vào đường lối đàn áp tàn bạo để đè nén những nguyện vọng chính đáng của người dân, hoặc dựa vào cái “chiến thắng huyền thoại” với một giá quá đắt trong cuộc chiến chống Mỹ (và Pháp), như một cái quyền để được phép cai trị thay vì được sự ủng hộ của toàn dân, thì Hoa Kỳ về mặt quân sự lại cố đẩy chế độ Hà Nội lên như một bức màn chắn để chống lại chính sách bành trướng của Trung quốc. Biết rõ sự ve vãn này của Hoa Kỳ, chế độ Hà Nội đang chơi tối đa lá bài Trung quốc.

Hồi tháng Ba, sau buổi họp với Ngoại trưởng Hoa Kỳ Condoleezza Rice, Bộ trưởng ngoại giao Việt Nam Phạm Gia Khiêm đã đi vòng sang Bắc kinh trước khi trở về Hà Nội. Cũng giống như vậy, Chủ tịch Nguyễn Minh Triết đã đi sang Bắc kinh trước khi thực hiện chuyến viếng thăm lịch sử Hoa Kỳ.

Việc này không tránh khỏi sự chú ý của Hoa Thịnh Đốn, nơi chuyến viếng thăm hữu nghị lúc có lúc không của Chủ tịch Triết đã được đồn đãi sẽ bị huỷ bỏ hoặc giảm thiểu tính chính thức về sự thăm viếng dinh thự Blair House. Đồng thời, buổi hội kiến tại Phòng Bầu Dục của Tổng thống Bush với 4 nhà lãnh đạo của các nhóm tranh đấu nhân quyền và dân chủ Việt Nam, tiếp theo đó là một buổi họp khác của Cố vấn An ninh Quốc gia với nhóm dân chủ được lựa chọn đặc biệt hơn, ngay sau chuyến viếng thăm của ông Triết được coi như là một lời nhắc nhở đến Hà Nội đừng coi Hoa Kỳ như một thành phần dự bị.

Nhưng chính phủ của ông Bush nên được nhắc nhở là hành động đu dây của chế độ Hà Nội là một hình thức của quan hệ “tiểu quốc triều cống thiên triều” của thế kỷ 21. Trong cuộc chiến chống Mỹ, để làm sao có lợi cho họ, chế độ Hà Nội thường chơi trò đi dây thăng bằng rất nhuần nhuyễn giữa Trung quốc và Liên Sô, nhưng cái thế đại quân bình đó đã biến mất sau khi Liên bang Sô Viết bị sụp đổ vào năm 1991, cho đến khi Hoa Kỳ bước chân vào.

Vào tháng 5/2006, trong môt buổi họp với các lãnh tụ Hà Nội, ông phụ tá Ngoại trưởng Hoa Kỳ Robert Zoellick đã nhấn mạnh đến tầm quan trọng của vấn đề hợp tác giữa hai nước, đặc biệt là về những liên quan đến an ninh khu vực (xem: Sự đe doạ bành trướng của Trung quốc). Vào tháng Sáu 2006, theo sau người tiền nhiệm và 4 năm liên tục nơi mà Hải quân Hoa Kỳ dùng Việt Nam như một bến dừng chân, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Donald Rumsfeld đã gặp người đồng chức vụ với ông ta là Phạm Văn Trà khi hai phía tái xác nhận hiệp ước Huấn luyện và Giáo dục Quân sự Quốc tế.

Lẽ dĩ nhiên là Hoa Kỳ rất chú ý đến lịch sử đầy thăng trầm giữa Việt Nam và Trung quốc. Năm 1974. Trung quốc và Nam Việt Nam đã đánh một trận hải chiến về Quần đảo Hoàng Sa. Vào tháng Hai năm 1979, Trung quốc xâm chiếm nhiều tỉnh thuộc vùng biên giới phía Bắc của Việt Nam để dạy cho Hà Nội một bài học sau khi nhà nước Việt Nam thắt chặt quan hệ với Liên Sô và xâm lăng Lào và Kampuchea. Từ 1984 đến 1988, Việt Nam đã có những đụng chạm với Trung quốc trên đất liền và trên Biển Đông, đưa đến kết quả là Việt Nam phải nhường 800 cây số vuông lãnh thổ cho Trung quốc. Năm 2005, sau khi vẽ lại đường biên giới lãnh hải trên Vịnh Bắc Bộ, hải quân Trung quốc đã tấn công và giết chết 9 ngư phủ Việt Nam.

Vấn đề mất đất và biển cho Trung quốc đã là đề tài của một bài tiểu luận của nhà báo Nguyễn Vũ Bình; và anh Bình đã bị bắt năm 2003 khi tiết lộ sự thương lượng đầy mờ ám của Hà Nội trong một bài báo được phát hành (trên mạng internet). Anh Bình, và sau đó là luật sư Lê Quốc Quân, là người được Cơ quan Hỗ trợ Dân chủ Quốc gia cấp học bổng, được trả tự do như những món hàng đổi chác trước chuyến đi của ông Triết đến Hoa Kỳ.

Trong phần phân tích cuối cùng, thì việc Hà Nội chạy theo Hoa Kỳ và thái độ đu dây của Hà Nội giữa – người bạn “môi hở răng lạnh” có cùng chung lý tưởng là -Trung quốc và Hoa Thịnh Đốn chứng tỏ một điều là về mặt chính trị thì Hà Nội cần Mỹ hơn là Mỹ cần Hà Nội.

Do đó, Tổng thống Bush nên biết rằng việc giúp đỡ Hà Nội thiết lập một nền kinh tế thị trường thiếu trật tự, như một bài thuốc trị bá bệnh cho một xã hội bị đàn áp và tước đoạt mất sự thoải mái về vật chất lẫn tinh thần thì không phải là một lá bài chắc ăn cho một di sản lâu dài.

Xây dựng và bồi đắp cho những tiến triển bên trong Việt Nam và không có sự dính dáng của Đảng Cộng sản là chìa khóa cho một di sản như vậy. Một Việt Nam tự do dân chủ sẽ cung cấp một thế quân bình thích hợp cho khu vực Đông Nam Á, để phục vụ quyền lợi của toàn dân Việt Nam cũng như quyền lợi của Hoa Kỳ.

Hanoi Plays America for a Sucker
New America Media, News Analysis, Thai A. Nguyen Khoa, Posted: Jul 06, 2007

Editor’s Note: In the wake of the Vietnamese President Nguyen Minh Triet’s first state visit to the United States, NAM contributor Thai A. Nguyen Khoa writes that a democratic Vietnam can do more for the stability of Southeast Asia. Hanoi has an even greater interest in containing China than the United States , so the United States should not turn a blind eye to the need for democratic reform in Vietnam in the name of the “China Factor”.

While the state visit of President Nguyen Minh Triet – the first official trip to America by a leader of Communist Vietnam — is controversial, marred with protests and critical questioning by senior United States lawmakers regarding his government’s recent arrests of human rights and democracy activists, the real politik behind the way America coddles Hanoi –the China factor – seems to escape most press radar screens. But Hanoi is none the wiser.

It seems American geopolitics trumps even its very founding tenets of democracy and freedom in favor of the containment of China. Yet for a viable and long-term solution, Washington must not forget a democratic Vietnam based on popular support is more suited for the stability of Southeast Asia than a declining police state with oppressive turmoil.

At a time when communist Vietnam can no longer rely on brutal oppression to keep the lid on its people’s legitimate aspirations nor count on its hallowed and pyrrhic victory against the United States (and France) as the mandate to rule in lieu of popular support, the United States is trying to prop up the Hanoi regime militarily as buffer against an expanding China. Aware of this American courtship, Hanoi is playing the China card to the hilt.

This March, after his Washington meeting with Secretary of State Condoleezza Rice, Vietnam Foreign Minister Pham Gia Khiem made a detour to Beijing before returning home. Likewise, President Nguyen Minh Triet also paid a visit to Beijing before making this historic trip to America.

This did not go unnoticed by Washington, where the off-and-on again state visit by President Triet was rumored to be cancelled or even reduced to an unofficial visit at Blair House. Meanwhile, President Bush’s Oval Office meeting with four leaders of the Vietnamese human rights and democracy groups followed by another NSA meeting with the more inclusive democracy group after Triet’s visit serve as a reminder to Hanoi not to play America as second fiddle.

Yet the Bush administration should be reminded that Hanoi’s tight rope act is a form of suzerainty-tributary kowtow relationship of the 21st century. During the American war, Hanoi often played a skillful balancing act between China and the Soviet Union to her advantage, but that big counterbalance is gone after the break-up of the Soviet Union in 1991 until the United States steps in.

In May 2006, in a meeting with Hanoi leaders, U.S. Assistant Secretary of State Robert Zoellick stressed the importance of cooperation between the two countries, particularly with regards to regional security (read: China expansion threat). In June 2006, following his predecessor and the four-year running where the U.S. Navy made Vietnam its port of call, Secretary of Defense Donald Rumsfeld met with his counterpart Pham van Tra when the two sides reaffirmed the International Military Education and Training pact.

The United States, certainly, is keen on Vietnam’s tumultuous history with China. In 1974, China and South Vietnam fought a naval battle over the Spratley island chain. In February 1979, China invaded several of Vietnam’s northern border provinces to teach Hanoi a lesson after the Vietnam strengthened its ties with the Soviet Union and occupied Laos and Kampuchea. From 1984 to 1988, Vietnam had border clashes with China on land and in the South Sea, which resulted in the ceding of 800 square kilometers of territory by Vietnam to China. In January 2005, after the redrawing of maritime demarcation in the Tonkin Gulf, Chinese navy attacked and killed nine Vietnamese fishermen.

The loss of Vietnamese land and sea to China was the subject of journalist Nguyen Vu Binh’s essay; he was arrested in 2003 when he revealed Hanoi’s shady deal in a published article. Binh, then Le Quoc Quan, a recipient of the National Endowment for Democracy scholarship, were released as bargaining chips just before Triet’s trip to America.

In the final analysis, Hanoi’s overture to America and its high-wire act between Beijing – Hanoi’s ideological soul mate – and Washington demonstrate politically that it needs America more than vice-versa.

Thus President Bush should know that helping Hanoi forge ahead with its free-wheeling market economy as a cure-all for an oppressed society deprived of material and spiritual comfort is no sure bet for a lasting legacy.

Cultivating the progressives within and without the Communist Party is the key to such legacy. A democratic Vietnam will provide a fitting counter balance in Southeast Asia that serves its people’s interest as well as the United States’.

Thêm bình luận Tháng Bảy 10, 2007

Nguyễn Tấn Dũng Sẽ Đến Saigon Giải Quyết Biểu Tình Trực Tiếp…

32 năm trôi qua, chưa bao giờ Hà Nội lúng túng như việc cả ngàn đồng bào kéo về văn phòng 2 Quốc Hội ở Saigon.

Nguyễn Tấn Dũng hứa sẽ đến tận nơi giải quyết trực tiếp.

Đồng bào bị hà hiếp áp bức từ các nơi ngày dồn về Saigon một nhiều. Dân oan ở Hà Nội cũng rục rịch kéo nhau về hết ở Saigon.

Một bó đủa sẽ khó bị bẻ gảy… Biến cố Saigon đang lôi kéo giới truyền thông thế giới loan tải tin tức liên tục.

Việt Nam đã bước vào mùa mưa. Đồng bào bị giá buốt, đói khát vì cuộc biểu tình kéo dài sang đến ngày thứ 17. Chúng ta không thể nó tàn lụi. Cần giúp mọi người Việt Nam đang bị hà hiếp, bị đàn áp kéo nhau về Saigon cho Nguyễn Tấn Dũng giải quyết một lần…

Trả lời câu hỏi về lời kêu gọi yễm trợ Dân Chủ Nhân Quyền Quốc Nội, cựu tướng Lý Tòng Bá cho biết anh em của ông đang ráo riết hoạt động ngay trong nước, giải quyết cấp tốc những điều, đáng và phải làm khẩn cấp.

Ngay trong giây phút này, xin những tấm lòng còn trung trinh với quốc gia dân tộc cùng nhau Thổi Bùng lên Ngọn Lữa Đang Cháy. Xin cùng nhau yễm trợ trận chiến đang xãy ra ngay trên quê hương…

Các bạn sinh viên , học sinh thân mến !

Các bạn là mầm non cũa đất nước, rường cột cũa Quốc gia . Các bạn là những người lảnh đạo trong tương lai. Hiện nay chúng ta đang sống trong lòng Tổ Quốc mà bọn lảnh đạo đất nước là những cán bộ đảng CS vô cùng tàn ác, độc tài và tham nhũng . Họ đang áp dụng một chính sách vô cùng độc ác với đồng bào cũa chúng ta, họ cướp nhà, cướp đất cũa những người dân thấp cổ bé miệng, họ cố tình đày đoạ những người dân oan, nạn nhân do những cán bộ CS cường hào ác bá, độc tài, tham nhũng, họ đang trấn áp, khủng bố và bắt giam một số bà con dân oan và những người đang đòi hỏi công lý, dân chủ nhân quyền cho nhân dân.

Giờ phút nầy, Các bạn hảy tiếp tay với đồng bào dân oan đang biểu tình tại văn phòng Quốc hội 2 tai thành phố Saigon cũng như tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng Hà Nội. Các bạn hảy lập thành từng nhóm quyên góp để mua thực phẩm, nước uống, thuốc men để cứu giúp đồng bào biểu tình đang thiếu thốn. Các bạn hẩy thể hiện tấm lòng yêu nước, yêu đồng bào cùng khổ trong lúc nầy, các bạn hảy đòi hỏi quyền làm người cũa các bạn trong một đất nước đang bị thống trị bởi đảng CS độc tài, tham nhũng và cướp đoạt tài sản, và các quyền căn bản cũa người dân.

Mong các bạn tiếp tay với đồng bào dân oan trong lúc nầy.

Lê Phong

Thêm bình luận Tháng Bảy 9, 2007

Làm sao không bật khóc trước thảm cảnh của đồng bào khiếu kiện tại Sài Gòn





Hôm nay đầu tuần ngày 09/07/2007 đồng bào khiếu kiện tiếp tục đổ về thành phố đến Văn phòng Quốc Hội 2 ở số 194 Hoàng văn Thụ, quận Phú Nhuận, Sài Gòn. Hôm nay chúng tôi ghi nhận an ninh chìm nổi lùng sục khắp nơi nhưng đồng bào vẫn căng biểu ngữ nhiều hơn mọi khi, dọc hai bên cổng chính vào trụ sở (xem hình) để biểu lộ sự phẩn uất của mình, đồng thời đồng bào còn giăng biểu ngữ dọc theo con đường bên hông ngay dưới trời mưa. Cơn mưa gây thêm khổ não cho đồng bào.

Hôm qua Chúa Nhật, một số đồng bào vẫn quyết tâm “bám trụ” nên căng bạt ngồi suốt đêm ngày dọc theo bờ tường, dưới các cây xanh ven đường, giữ vững những biểu ngữ đã căng mấy ngày qua. Bên trong, những nông dân khốn khổ từ tỉnh xa không có thân nhân tại thành phố SG, họ đã ăn ngủ vật vờ tại chổ, giặt đồ trong mưa và phơi trên bờ rào. Nhà vệ sinh sang trọng của tòa nhà vẫn bị chỉ đạo khóa chặt không cho đồng bào xử dụng gây trở ngại lớn cho bà con dân oan, thật không thể biện hộ cho sự vô nhân đạo của bọn bạo quyền.

Ngoài bờ rào, phía trụ sở bên lề đường Hồ Văn Huê một cô gái nông thôn lên thành phố khiếu kiện, cô mặc hai caí áo dài tay, đội nón và dưới nón là một cái mũ kéo che mặt tay ôm một bao ny lon trắng đựng khăn, quần áo, đồ đạc cá nhân và một chai nước ngồi nhìn mọi người qua đường. Lại gần, thấy cô độ tuổi đôi mươi với khuôn mặt lo buồn, thể hiện rõ một người nghèo khổ vùng sâu, với đôi dép nhựa cũ dưới chân mà lòng chúng tôi như quặn lại, nước mắt chúng tôi không thể nào ngăn được.

Tới gốc cây phía trên, những bà mẹ, những nông dân ngồi ủ rũ xúm nhau giữ băng rôn, có người cầm khúc bánh mì lót dạ. Quan sát toàn cảnh, thấy họ rất ốm, thể hiện sự suy kém dinh dưỡng hàng ngày, màu da rạm vàng, lưng còm xuống làm chúng tôi phải bật khóc! Trở về nhà tôi cầu trời phù hộ cho những đồng bào chúng ta sớm đòi lại ruộng đất là nguồn sống chân chánh duy nhất mà cha ông của họ truyền lại bao đời nay.

Kỹ Sư Ngọc Anh
Sài Gòn

(Xin mời xem đoạn Video để thấy nhiều biểu ngữ và “băng rôn” của các tỉnh trải dài theo đường lộ)

Thêm bình luận Tháng Bảy 9, 2007

Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 18

* Chị Cao Quế Hoa vẫn tiếp tục bị đe dọa an ninh cá nhân trong thời gian cuối tuần.

* CA tăng cường kiểm tra trong ngoài trụ sở Văn Phòng Quốc Hội 2 và các bến xe miền Tây để ngăn chặn đồng bào lên hưởng ứng biểu tình khiếu kiện ở Sài Gòn.

* Hơn 100 đồng bào khiếu kiện biểu tình tại Cần Thơ mặc dù một số bị CA bắt và trù dập.

* CA ở các địa phương tiếp tục lên Sài Gòn để “lùa” dân của địa phương mình về không cho lên Sài Gòn để khiếu kiện.

* Với những áp lực ngăn cản của CA và an ninh địa phương nhưng số đồng bào khắp các tỉnh miền Tây vẫn tiếp tục lên Sài Gòn nâng số đồng bào tham dự cao nhất trong ngày là trên 1500 (Xin nghe phát biểu của chị Hoa lúc 8g30 tối ngày 09/07/2007)

Lúc 8 giờ 30 tối ngày 09/07/2007, chúng tôi đã trao đổi với chị Hoa và được biết mới có 3 người thuộc Ủy ban Nhân dân Tỉnh và Thanh tra Chính phủ ở tỉnh Tiền Giang đến “mời miệng” đồng bào về lại Tiền Giang để chính quyền và Thanh tra Chính phủ sẽ cứu xét khiếu kiện của họ nhưng đồng bào không đáp ứng vì nghĩ “bổn cũ lừa dân” đang được dàn dựng lại.

Chị cũng cho biết hiện tại đang có trên 800 người đang ngủ lăn lóc tại đây và cao điểm nhất lúc 4 giờ chiều nay, số người lên trên 1500 người. Hôm nay họ cũng chiêu dụ đồng bào qua bên Phòng Tiếp Dân đường Võ Thị Sáu nhưng chỉ có một ít người qua bên đó.

Nghe trao đổi với chị Hoa

Suốt thời gian cuối tuần qua, CA tăng cường kiểm soát trong ngoài VP/QH2 và tỏ vẻ như muốn trấn áp đồng bào rời khỏi đây cũng như hăm doạ bắt chị Hoa nên đồng bào luôn đề cao cảnh giác và tỏ thái độ sẵn sàng “đối đầu” với sự đàn áp của CA, có lẽ nhờ đó mà CA chưa thực hiện được ác ý của họ. Vì thời tiết mưa bão và VP/QH2 nghỉ cuối tuần nên đồng bào biểu tình đã tranh thủ về quê nhà thay áo quần và tắm giặt nên chỉ còn vài trăm ở lại “trấn ải”.

Nghe tình hình cuối tuần

Từ bữa thứ năm 05/07/2007 đến hôm nay, các phòng vệ sinh đã bị đóng cửa không cho đồng bào sử dụng làm cho đồng bào rất bất mãn và yêu cầu ban quản trị Văn phòng Quốc Hội 2 phải can thiệp để mở cửa các phòng vệ sinh cho đồng bào đang biểu tình sử dụng

Nghe đồng bào bức xúc

Được biết trong ngày 8/07/2007, đã có gần 100 đồng bào đã biểu tình tại Cần Thơ để đòi lại ruộng đất, tài sản đã bị quan chức địa phương cướp đoạt nhưng bị CA đàn áp dã man và bắt nhốt một số người.

Nghe VSR phỏng vấn chú Tư Cần Thơ

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

Người đưa tin từ Sài Gòn
Lúc 10:00 đêm tại Sài Gòn ngày 09/07/2007

Thêm bình luận Tháng Bảy 9, 2007

Từ Biểu Tình đến Cách Mạng

Vũ Nhân Phong
Tâm Thức Việt Nam

Trong những năm gần đây đã có những luận điệu cho rằng công cuộc đấu tranh của người Việt hải ngoại đang bế tắc, tinh thần chống cộng đang suy yếu và chỉ trong vài thế hệ kế tiếp sẽ bị dập tắt hoàn toàn. Trên tiền đề này, một số nhà chính trị thời cơ đã quyết định chuyển hướng, sẵn sàng “bỏ 3 triệu người hải ngoại để lấy 80 triệu người quốc nội” và nhắm đến việc “xoá làn ranh Quốc-Cộng” với hy vọng rằng sẽ có chỗ ngồi trong Quốc Hội bù nhìn của Cộng Sản.

Cuối cùng thì ước vọng vào Quốc Hội đã trở thành thất vọng, sau những xoay trở chính trị nhắm vào cuộc bầu cử quốc hội 2007, mà kết quả là như cũ. Nhưng những tư tưởng thời cơ vẫn còn dó, sau những thất bại của kế hoạch làm mờ đi tính chất tị nạn CS của người Việt hải ngoại, các lời kêu gọi giới trẻ hải ngoại giải quyết các tệ nạn xã hội tại Việt Nam hay những lý luận để đồng hoá cộng cuộc đấu tranh với nỗ lực xây dựng một xã hội công dân. Tất cả để đưa hải ngoại vào vị thế dưới cơ, phải “xin phép” tức là mặc nhiên công nhận vai trò lãnh đạo đất nước và quyền “cho phép” của đảng Cộng Sản. Bên cạnh đó cũng có hiện tượng vô số các tổ chức, đảng phái, tập hợp, liên minh, phong trào, khối, v.v… cả trong lẫn ngoài nước ra đời trên hệ thống internet như trăm hoa đua nở. Đến mức ngưòi theo dõi tin tức cũng không nhớ hết tên chứ không nói tới sự phân biệt những khác biệt trong đường lối và chủ trương của từng nhóm. Trong khi đó thì thay vì giúp đồng bào hiểu rõ từng nhóm để có sự chọn lựa, thì có người được xem là nhà đấu tranh lại xúi đồng bào ủng hộ đại cả đám, vì “ủng hộ lầm có mất gì đâu?”

Những sự kiện đã diễn ra quanh chuyến viếng thăm Mỹ của Nguyễn Minh Triết mới đây, cho thấy tinh thần chống cộng của hải ngoại chẳng có dấu gì có thể gọi là suy yếu. Từ New York sang Washington đến Nam Cali, ông Triết tới đâu thì bị hàng ngàn người Việt đuổi theo biểu tình. Đặc biệt, trong những cuộc biểu tình này đã có sự tham gia tích cực và ngay cả sự chủ động của những người trẻ, cho thấy những người tị nạn và nạn nhân cộng sản sẽ có một thế hệ kế thừa tiếp nối công cuộc đấu tranh cho một Việt Nam tự do dân chủ. Hơn nữa, điều này cũng chứng minh rằng những vị yếu bóng viá tin rằng tinh thần đấu tranh tại hải ngoại sẽ tan dần đã đánh giá sai và thiếu bản lãnh hướng dẫn công cuộc đấu tranh chung này.

Cũng vì thiếu bản lãnh, những người này đã đặt câu hỏi, “Biểu tình thì được gì? Biểu tình sẽ giứp ích gì cho người dân ở Việt ?” Vì chỉ nhìn mỗi cuộc biểu tình một cách rất giới hạn như là một nhóm người bỏ công, bỏ tiền và bỏ thời gian ra để đứng la ó cho nhau nghe. Nhìn rộng hơn vào phản ứng của đa số thầm lăng trước những cuộc biểu tình này thì sẽ thấy là Hà Nội đã không thể bình thường hoá sự hiện diện của họ tại hải ngoại và chính thức hoá tư cách đại diện của họ cho người Việt khắp nơi.

Dù đồng cảm với công cuộc đấu tranh của người Việt hay không, những chính quyền các nước mà Việt đang cố thắt chặt bang giao cũng không thể không đặt vấn đề nhân quyền để làm khó dễ Hà Nội. Đây là cái kim chọc vào cạnh sườn Hà Nội, lúc nào cũng có thể làm độc, nghĩa là những lãnh đạo Cộng Sản dù có tỏ dấu trung thành luốn cúi ngoại quốc tới đâu, họ cũng không thề có sự ủng hộ vô điều kiện.

Trở lại vấn đề toàn cảnh của công cuộc đấu tranh, sẽ có những người cho rằng việc biểu tình là lỗi thời, và kiếm những cách đấu tranh “hợp thời” và “sáng tạo” hơn. Một trong những cách “sáng tạo” này là thổi phòng lên tất cả những việc lớn nhỏ có liên quan một chút đến đấu tranh và tạo ấn tượng công cuộc đấu tranh đang có biến chuyển liên tục để lôi kéo những người dễ tin. Nhưng khi không còn ai tin thì họ sẽ đi tìm khán giả ở những nơi khác hay bằng những cách khác để có thể tiếp tục thấy tên mình trên mặt báo. Thế nhưng trong thực tế thì công cuộc đấu tranh này thành công hay không sẽ không dựa vào nhiều biến chuyển liên tục, mà vào một biến chuyển lớn và đột ngột do đại đa số quần chúng Việt chủ động. Còn bao lâu nữa biến chuyển lớn đó mới đến thật khó nói, nhưng một điều chắc chắn là ngày đó sẽ không đến vì những nỗ lực cải thiện chế độ, sửa sai cho chế độ, hay “qua mặt” chế độ bằng cách dùng ngả đầu tư hay từ thiện để về nước kêu gọi người dân đấu tranh. Một biến chuyển lớn và đột ngột – một cuộc cách mạng – có xẩy ra hay không tại Việt Nam sẽ tùy theo quyết tâm loại bỏ độc tài đảng trị của hải ngoại cộng với những phản ứng quốc nội trước những vấn nạn xã hội kinh tế không thể nào giải quyết vì sự đầu tư toa rập làm ăn của tài phiệt thế giói chỉ để kiếm lợi nhưng được khoác chiêu bài phát triển cho đất nước.

Mỗi lần đi biểu tình là một tát mạnh vào mặt đảng CSVN, cho thế giới thấy họ không có tính cách đại diện cho những ai họ không dùng bạo lực để cai trị được. Gây được ấn tượng này là một chiến thắng lớn vì nó phá hẳn một trong những trọng kế của CSVN, và trên nền tảng này đồng bào hải ngoại và quốc nội có thể lấn tới phá tiếp những kế hoạch khác của Hà Nội. Cho nên chúng ta cần phát huy tinh thần này, vì biểu tình là cách đơn giản, dễ dàng nhất để bày tỏ tiếng nói của lương tâm mình. Khỏi cần nghĩ đến chuyện xa vời, ngày nào còn người Việt tham gia biểu tình chống CSVN thì công cuộc đấu tranh sẽ còn nguyên.

July 9, 2007

Thêm bình luận Tháng Bảy 9, 2007

Một cuộc Cải Cách Ruộng Đất mới

Phan Văn Song

Việt Nam ngày nay: Đảng cộng sản thực thi một cuộc cải cách ruộng đất mới: Đuổi nhà, cướp đất của nhân dân

Nhắc đến miền Nam, Nguyễn khắc Toàn viết: “… Mô hình chế độ chính trị Nhà Nước Việt Nam Cộng Hòa trước đây, khi ở miền Bắc tôi đã được tuyên truyền rằng, đó là một loại hình thức chủ nghĩa thực dân kiểu mới do đế quốc Mỹ dựng lên và làm bàn đạp để tiến công miền Bắc và phe xã hội chủ nghĩa (XHCN) do Liên Xô và Trung Quốc là những nước đứng đầu. Và các cơ quan tuyên truyền của miền Bắc còn nói về kinh tế của miền Nam Việt Nam là thị trường để tiêu thụ hàng hóa tư bản ế thừa của các nước phương Tây. Ðây cũng là nơi Mỹ và các đế quốc nước ngoài vơ vét tài nguyên bóc lột sức lao động rẻ mạt của nhân dân về văn hóa, xã hội, giáo dục… thì mảnh đất màu mỡ ở miền Nam Việt Nam là nơi để gieo mầm nô dịch của đế quốc, ngoại bang nảy nở phát triển. Trên báo, đài phát thanh, sách vở giao khoa dạy trong các trường học ở miền Bắc đầy dẫy những tuyên truyền về một nhà tù lớn, một trại tập trung khổng lồ. Ở nông thôn thì nông dân bị kềm kẹp trong ấp chiến lược với lớp lớp hàng hàng rào dây thép gai bao quanh, với nhiều chòi có lính với súng đạn tối tân canh gác đêm ngày…”.

Hơn mười ngày nay, hàng loạt người từ các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long cũng như một số tỉnh miền Trung ồ ạt kéo về Sài Gòn đòi gặp các vị trách nhiệm Văn Phòng Quốc hội II để khiếu nại bị lừa gạt trong những vụ việc bồi thường đất đai.

Từ nhiều năm nay, các cơ quan giải tỏa đất đai cho quy hoạch xây cất, mở mang thành phố, mở mang xí nghiệp theo nhu cầu kỹ nghệ hóa đất nước và do xây dựng nhà cửa cho ngoại nhơn đầu tư vào Việt Nam (VN) cư ngụ, đất đai ở những vùng ngoại biên các thành phố lên giá vùn vụt. Một miếng ruộng nho nhỏ đã biến thành mỏ vàng. Người nông dân có đất đai ở trong vòng quy hoạch được đề nghị bồi thường một – đương nhiên món tiền bồi thường này không thỏa đáng, vì còn dưới xa giá trị đích thực về công sức khai thác, về lợi tức thu hoạch của sở hữu chủ – nhưng liền đó, mảnh vườn, miếng đất mà người nông dân “khổ chủ” nghĩ rằng chánh quyền sẽ xây cất theo nhu cầu phát triển đất nước, thì … được bán lại cho Tây, cho Tàu với giá cao gấp trăm, gấp ngàn lần giá bồi thường. Nông dân thấy mình bị đảng viên có chức có quyền địa phương lừa đảo trắng trợn, nên ức lòng đi kiện. Thế là đã xãy ra hàng hàng lớp lớp dân oan kéo nhau đi Hà nội khiếu kiện, rồi bao nhiêu cảnh thương tâm xảy ra cho những người dân bị đuổi nhà cướp đất phải ăn dầm nằm vạ tháng này qua năm khác ở Vuờn Hoa Mai Xuân Thưởng, và ngày nay, tình trạng này đang tiếp diễn ở Sài Gòn.

Cải cách ruộng đất mới theo định hướng XHCN

Hồi năm 1952 đến 1956, Đảng cộng sản VN (ĐCSVN) phát động chiến dịch Cải cách ruộng đất để đánh địa chủ cường hào, lấy đất đai của địa chủ đem chia cho bần cố nông.

Sau đợt “sửa sai” năm 1957, Đảng “hợp tác xã hóa” đất đai để tước quyền làm chủ của bần cố nông.

Sau 1975, đảng cộng sản vào Nam, định làm lại cuộc Cải cách ruộng đất nhưng không thực hiện được vì chánh sách “hợp tác xã hóa” thất bại. Đảng cộng sản chỉ đánh được tư sản, tiểu thương, tiểu chủ, tước quyền tư hữu để đem tài sản cướp đoạt được của nhân dân về cho đảng sở hữu, mà thực tế là làm giàu cho đảng viên. Ngày nay, nhờ đầu tư ngoại quốc vào, nhà cầm quyền tìm mọi cách vừa thu mua rẻ đất đai (mà họ che đậy dưới cái vỏ “giải toả, đề bù”) của nông dân, vừa trắng trợn cướp đoạt, bán lại cho tư bản để làm giàu cho đảng viên.

Lần này người dân thật sự trở thành bần cố nông trắng tay. Đảng cộng sản vốn là “Đảng Lao động” nên lột sạch sành sanh nông dân, tiểu chủ, và đảng cộng sản trở thành địa chủ, tư sản, tư bản, cả mại bản.

Nếu xem đây là cuộc Cải cách ruộng đất, thì lần này Đảng sẽ biến nông dân trở thành công nhân rẻ tiền phục vụ cho tư bản ngoại quốc, vì Việt Nam, thành viên thứ 150 của WTO, đang cần một “giai cấp” công nhân rẻ tiền và dễ sai khiến.

Chuyền giai cấp nông dân thành giai cấp công nhân

Phát triển Việt Nam ngày nay, theo chiêu thức “Kinh tế thị trường”, tức là tạo những công nhân cho một công nghệ gia công lắp ráp, công nhân may mặc, dán hồ đế giày thể thao… một công nghệ không cần chất xám, thiếu kỹ thuật, thiếu sáng tạo, thiếu khoa học mũi nhọn. Và nguy hiểm hơn, với chiêu thức “Kinh tế thị trường” thòng thêm cái đuôi “Định hướng xã hội chủ nghĩa”, tức là làm kinh tế một cách bừa bãi, tùy tiện, độc đoán, như mua của nông dân với giá rẻ, bán với giá đắt cho ngoại quốc, chiêu thức này sẽ lột sạch sành sanh nhân dân. Tất cả những kẻ “ăn trên ngồi trước” đều là cán bộ đảng viên cộng sản, miệng lúc nào cũng nói xoen xoét “làm cho Việt Nam”, nhưng không bao giờ họ thật sự “làm cho người Việt Nam, cho dân Việt Nam”. Nếu là cấp lãnh đạo lương thiện, có chút liêm sĩ, khi nói bồi thường theo giá thị trường, thì phải giải quyết đúng đắn là trả bù khoản tiền sai biệt cho những chủ nhơn đất đai bị quy hoạch khi giá được bán lên cao.

Công nhân phục vụ giai cấp thống trị trung gian và bảo vệ giới tư bản nước ngoài

Đảng cộng sản Việt Nam trên thực tế đang cai quản đất nước Việt Nam, rất cần có một giai cấp công nhân rẻ tiền để phục vụ các nhà đầu tư ngoại quốc. Điển hình là ông Nguyễn Minh Triết, người Chủ tịch vô trách nhiệm, rất thờ ơ về điều kiện lao động của công nhânViệt Nam. Suốt thời gian rao hàng ở Hoa Kỳ, ông đã trả lời bao nhiêu phỏng vấn và ký kết trong nhiều hợp đồng thương mại, nhưng chưa bao giờ nghe ông ta tuyên bố một câu về tình trạng làm việc cũng như đìều kiện lao động của công nhân Việt Nam mà ông đang sử dụng quyền đại diện.

Trước khi ông Nguyễn Minh Triết sang Mỹ, là người đứng đầu nhà nước, chắc chắn ông có theo dõi, biết rất rõ là từ đầu năm 2006 và cả đầu năm 2007, ở Việt Nam, đặc biệt ở ngoại ô Sài Gòn cũng như ở tỉnh Bình Dương – quê hương chôn nhau cắt rún của ông – đã liên tục diễn ra bao nhiêu cuộc biểu tình. Những người biểu tình này chỉ đòi hỏi quyền lợi chánh đáng, quyền lợi đương nhiên được hưởng, của bất cứ công nhân một nước bình thường nào có đầy đủ chủ quyền.

Ông Nguyễn Minh Triết ký kết và “hồ hởi” mang về Việt Nam… những lời hứa sẽ đầu tư 11 tỷ của các doanh nhơn Mỹ. Chúng tôi thử hỏi ông hứa cung ứng những gì cho doanh nhân Mỹ để họ hăm hở mang vốn vào Việt Nam ? : – Óc sáng tạo của người Việt Nam? – Kỹ thuật và tay nghề người Việt Nam? – Việt Nam có nhiều nhà khoa học lãnh giải Nobel hoặc nhiều bằng sáng chế?

Tất cả đều không phải, vậy ông hứa những gì ? Phải chăng ông đã hãnh diện hứa chắc chắn như đinh đóng cột, là công nhân Việt Nam rất cần cù, ngoan ngoãn, dễ sai, dễ bảo mà lương thì rẻ nhất thế giới, vì luôn luôn có một bộ máy công an đắc lực, một công đoàn “hữu hiệu”, nên công nhơn không thể đình công hay thắc mắc gì hết?!.

Một nghiệp đoàn công nhân, sản phẩm của Đảng cầm quyền, là một thứ quái thai đối với các nước văn minh trên thế giới ngày nay. Loại quái thai này chỉ sanh tồn ở những nước cộng sản. Ở Pháp, nghiệp đoàn CGT trực thuộc Đảng Cộng sản Pháp đấy, nhưng Đảng Cộng sản Pháp có lúc nào được dân cho cầm quyền đâu?

Nên nhớ, chức năng của một nghiệp đoàn công nhân là bảo vệ người công nhân, ấy thế mà ở Việt Nam ngày nay, Công đoàn Lao động trực thuộc Mặt Trận Tổ Quốc – một ngoại vi của Đảng cộng sản Việt Nam – Đảng cầm quyền. Thử hỏi công đoàn này làm sao bảo vệ công nhân lao động được hữu hiệu? Khi công nhân được nhận vào làm việc, ai là người ký hợp đồng với giới chủ nhân tư bản nước ngoài? Bằng chứng là ngày hôm nay, ở Việt Nam, những người tham gia các nghiệp đoàn tự do và độc lập (ngoài công đoàn của Đảng Cộng sản) đều bị giam cầm, bị truy nã hay phải lưu vong.

“Luật” của Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam kết tội thành lập một nghiệp đoàn công nhơn đoàn độc lập thành tội gián điệp phản quốc, có thể bị xử tử hình, trong lúc Hiến Pháp Việt Nam cho phép người dân được tổ chức hội đoàn.

Trong các cuộc phỏng vấn – phỏng vấn gì mà phải gởi 15 câu hỏi trước – không thấy anh nhà báo nào đặt câu hỏi vể các điều kiện làm việc của công nhân tương lai ở Việt Nam. Tất cả các hợp đồng thương mại được ký kết, hầu hết là hợp đồng đầu tư. Đầu tư kỹ nghệ là mở nhà máy, thế mà không thấy một điều khoản thương thuyết nào về điều kiện của công nhân lao động? Vì mở nhà máy tức nhiên là cần công nhân. Những ai quan tâm về nhân quyền đều thất vọng, không nghe ông Triết cùng phái đoàn hùng hậu và ưu việt của ông nêu những câu hỏi cần thiết như: Phẩm chất về kỹ thuật? Chuyên ngành? Công nghệ nặng? Công nghệ chế biến? Dịch vụ? Chức năng sinh ngữ? Hạ tầng kỹ thuật? Chức năng huấn luyện (hệ thống giáo dục, tiểu học, trung học, đại học, đại học chuyên nghiệp, bản năng hội nhập kỹ thuật …). Lương tối thiểu là bao nhiêu? Số giờ lao động bao nhiêu? Đầu tư chất xám thế nào? Huấn nghiệp và luyện tay nghề ra sao? Ngày nghỉ, thời gian huấn luyện, quỹ hưu trí, quỹ xã hội, ai trách nhiệm, và, bao nhiêu phần trăm của chủ, bao nhiêu phần trăm của nhà nước Việt Nam, bao nhiêu của công nhân…

Bấy nhiêu câu hỏi thường thức mà người đi thương thuyết cho một hợp đồng thương mại thường phải được đặt ra, thế mà ông Triết lẫn phái đoàn ưu việt của ông phớt lờ. Tất cả những thắc mắc đều được ngụy trang dưới một lá chắn mỵ dân do Đảng ra lịnh cho giới truyền thông thuộc phe nhà: “Ông Triết chắc chắn là người tử tế, vì có một giọng nói đầy chất mộc mạc của người Nam bộ”. !

Nếu ông Triết thực sự là dân chịu chơi theo phong cách miền Nam, biết “U-Tê-Cu” (Uống Trà Quạu) biết hiên ngang đứng thẳng, thì trước khi đi Mỹ, ông Triết đã hổng thèm xin phép anh Ba “Tàu”. Đằng này, sau khi qua Bắc Kinh cúc cung triều kiến, ông còn phải tiếp viên Tướng của quân đội Tàu Cộng, rồi… ông mới đi Mỹ. Ông yếu quá! Phong cách này đâu phải của dân chịu chơi Nam bộ! Ông khéo đóng kịch và “chôm” giọng nói chất phác của người dân Nam Bộ để hoàn tất vở kịch mỵ dân và rao hàng. Đúng là “nói dzậy mà hổng phải dzậy”. Thảo nào dân Việt nam bị ông bán dễ dàng, bị ông lần lượt đưa vào tròng để tiếp tục làm đủ trò nô lệ: thợ nô lệ theo thợ, gái nô lệ theo gái, trai nô lệ theo trai, con nít nô lệ theo con nít, nông dân nô lệ theo nông dân, có vườn bán vườn, có đất bán đất, thiếu nữ nhà lành vì nghèo phải “bày hàng” cái vốn của cha mẹ sanh hy vọng kiếm tấm chồng Đại Hàn, Đài Loan,… để giúp đỡ cha mẹ, còn thuộc hạ đảng cầm quyền Ba Đình thì nô lệ đô – la, tập tành tiêu thụ theo giai cấp thượng lưu, nào là xe hai cầu, điện thoại viễn liên, máy hình điện tử… cả bọn tranh nhau tham nhũng để có, để mua, để xài đồ “sịn”, tức tiêu dùng hàng ngoại nhập.

Ông Nguyễn Minh Triết không phải là một nhà lãnh đạo thật lòng yêu nước, yêu quê hương, yêu dân tộc. Ông thiếu cái đạo đức mà tôi gọi là đạo đức cách mạng “cho dân và vì dân”. Ông chẳng bao giờ có được cái đạo đức cách mạng, bởi ông là người của Đảng cộng sản. Mà Đảng cộng sản có bao giờ yêu dân, yêu nước đâu? Đảng cộng sản chỉ yêu Đảng cộng sản và chỉ phục vụ Đảng cộng sản thôi. Bằng chứng, nếu yêu thực sự dân Việt Nam thì làm sao có Cải Cách Ruộng Đất những năm 1953 -1956, đấu tố oan ức mấy trăm ngàn nạn nhân. Làm sao có thảm trạng Tết Mậu Thân 1968 – chà đạp cam kết đình chiến, xua quân đánh chiếm, thảm sát đồng bào trong những ngày thiêng liêng nhứt của dân tộc Việt Nam – với trên 5.000 thường dân bị giết hại, chỉ riêng ở Huế. Nếu có nhân tính thì đâu bày ra cảnh “đuổi người ra biển để cướp vàng” vào những năm 1978/1979, và ngày nay, lại tiếp tục “cướp đất cướp ruộng” để tư hữu hóa Đảng và thuộc hạ?!.

Ông Nguyễn Minh Triết và ĐCSVN nay phải hoàn toàn trách nhiệm về các mặt hàng, về gạo, về thủy sản xuất khẩu bị nhiễm độc. Tất cả chỉ vì lãnh đạo tồi, quản lý dở, giải quyết tùy tiện, bừa bãi, độc tôn, độc đoán. Bởi khăng khăng ngoan cố vì tham quyền cố vị, không chấp nhận chế độ đa đảng. Bởi không có một hay nhiều đảng đối lập với đảng cầm quyền để được kiểm soát và tự kềm chế, nên đảng cộng sản Việt Nam tự tung, tự tác, xem trời bằng vung, tự cho mình là đỉnh cao trí tuệ loài người, cho nên chỉ mới hơn ba mươi năm thống trị đất nước, trong hòa bình trong những điều kiện lý tưởng để xây dựng và phát triển, mà từ nền tảng đạo lý truyền thống ngàn đời của dân tộc đang trên đà hủy diệt, đến quê hương lâm cảnh điêu tàn. Trong đối ngoại thì biên giới bị xói mòn, cắt đất liền, cắt hải phận cúc cung dâng hiến Thiên triều để được che giữ mạng sống cho đảng. Đối nội thì phá rừng bừa bãi, sử dụng vô tội vạ các loại thuốc chống rầy, thuốc chống muỗi, DDT, phân hóa học… làm hư đất, không xử lý chất thải hoá chất từ hàng ngàn xí nghiệp công kỹ nghệ tuôn xả, làm hủy hoại môi sinh, môi trường, gây nên vô vàn dị bịnh. Bệnh AIDS, bệnh sốt xuất huyết vẫn hằng năm hoành hành, cướp đi không biết bao nhiêu sanh mạng trẻ con; tệ nạn xã hội đầy dẫy, con trẻ, đang tuổi đến trường, đi bán thuốc lá, bán vé số để phụ giúp cha mẹ. Tuần qua, các trường công lập Sài Gòn tuyên bố tăng giá học phí, mỗi học sanh nay phải trả 400.000 đồng một tháng, trong lúc Nhà Nước bắt tay thoả hiệp với các hãng tư nhân ngoại quốc chỉ trả cho công nhân 800.000 đồng lương tháng. Lương người cha công nhân chỉ có 800 ngàn (50 US $) mà phải trả học phí cho mỗi đứa con 400 ngàn, chúng tôi không dám nghĩ đến tình trạng của một gia đình công nhân có nhiều con!…

Mới bước vào WTO mà hàng hóa đã bị trả lại vì chứa đầy chất độc, không đúng tiêu chuẩn. Tất cả tiềm lực thương mại chỉ còn vỏn vẹn có mỗi chiêu bài “Công nhân với đồng lương rẻ”, hàm nghĩa là công nhân sẽ sẵn sàng làm nô lệ.

Chế độ miền Nam đã mất từ hơn ba mươi năm, hiện Đảng Cộng sản Hà nội đang thao túng quyền thống trị trên ba miền đất nước, vậy, khi đọc đoạn viết của ông Nguyễn khắc Toàn, thay cho cách ĐCSVN nói về miền Nam trước đây, chúng ta có cảm nghĩ ông Toàn đang tả đúng hình ảnh của Việt Nam ngày nay dưới bàn tay cai trị của ĐCSVN:

“Mô hình chế độ chính trị là một loại hình thức chủ nghĩa thực dân kiểu mới do đế quốc Mỹ dựng lên. Việt Nam là thị trường để tiêu thụ hàng hóa tư bản ế thừa của các nước phương Tây. Ðây cũng là nơi Mỹ và các đế quốc nước ngoài vơ vét tài nguyên bóc lột sức lao động rẻ mạt của nhân dân về văn hóa, xã hội, giáo dục… thì mảnh đất màu mỡ ở Việt Nam là nơi để gieo mầm nô dịch của đế quốc, ngoại bang nảy nở phát triển ”.

Công nhân ngày nay phải đình công để đòi cho kỳ được những điều kiện làm việc đàng hoàng với chủ nhân ngoại quốc. Nông dân ngày nay đang đi kiện Nhà nước, vì đất đai đã bị cướp đoạt ngang ngược. Hôm nay công nhân nô lệ và nông dân bị cướp đất chưa có điều kiện và tổ chức để cùng sát cánh tranh đấu. Công nhân và nông dân còn lập luận riêng rẽ, mỗi thành phần chỉ nhìn thấy và đòi hỏi những quyền lợi riêng cho mình. Đây chỉ mới là những đòi hỏi về công lý và công bằng, còn quan điểm đấu tranh chính trị về Dân chủ và Nhân quyền chưa được đặt ra.

Nhưng hãy coi chừng ngày mai, những người tranh đấu cho dân chủ, sỹ phu, trí thức, thực sự yêu nước có ý thức đấu tranh chính trị sẽ nói chuyện được với giới công nhân đang bị bóc lột sức lao động như người nô lệ, sẽ bắt tay được với dân oan bị ăn cắp, bị cướp đoạt đất đai. Và ngày ấy, ngày ấy… sẽ không xa lắm đâu!

Sẽ có một cuộc đấu tranh chính trị toàn bộ của giai cấp bị trị với giai cấp thống trị. Vì, sau cuộc Cải cách ruộng đất mới này, ở Việt Nam sẽ rõ ràng có hai giai cấp và một cuộc đấu tranh giai cấp phải được diễn ra. Đảng cộng sản lần này đứng vào vai trò của kẻ thống trị, kẻ thù của giai cấp Công-Nông. Và, Đảng cộng sản ngày nay đang vừa ở cả tư thế của các quan thầy Thuộc địa, Thực dân (cướp đất của nông dân) và cũng vừa ở cả vai trò của Đế quốc (bảo vệ tư bản ngoại nhân, bóc lột sức lao động của công nhơn bản xứ).

Vậy, Đảng cộng sản:

– Hãy mau mau đối thoại với nhân dân để sám hối, may ra còn kịp, trước khi bị đào thải.

– Hãy mau mau trả lại đầy đủ quyền công dân cho nhân dân Việt Nam.

– Hãy mau mau trả quyền quản lý đất nước cho nhân dân Việt Nam.

Đừng chần chờ nữa!

Hồi Nhơn Sơn, ngày 7 tháng 7 năm 2007

Thêm bình luận Tháng Bảy 9, 2007

Hãng AP đưa tin về dân oan biểu tình tại Phú Nhuận Sài Gòn

Biểu tình về tranh chấp đất đai tại Việt Nam
Protests over land disputes in Vietnam
Associated Press
Sunday, July 8, 2007 (Hanoi)

Hàng trăm người đang cắm lều bên ngoài một văn phòng nhà nước tại Tp. HCM ở miền Nam Việt Nam để khiếu nại về những cáo buộc tham nhũng và bồi thường thiếu công bình khi đất của họ bị trung dụng cho những công trình xây dựng.

Người biểu tình từ 9 tỉnh thành miền Nam đã tụ tập từ ngày 22 tháng 6 ở trước văn phòng đại diện của cơ quan lập pháp Quốc hội, theo một công an quận Phú Nhuận cho biết.

Người công an này cho biết thêm.”Họ căng lều trên vỉa hè, treo các biểu ngữ và các tấm bảng đòi hỏi bồi thường công bình cho đất đai của họ và lên án công khai vấn đề tham nhũng tại địa phương”.

Anh ta nói rằng lực lượng công an đã được đưa đến để giữ trật tự và điều hành lưu thông. Người công an này nói lãnh đạo của vài tỉnh, thuộc quê quán của những người biểu tình đã đến để thuyết phục yêu cầu họ trở về địa phương, nhưng hầu hết đều không chấp nhận.

Báo Tuổi Trẻ ngày Thứ Bảy đã đăng lời của phụ tá thanh tra nhà nước Lê Tiến Hảo cho biết các thanh tra cao cấp của nhà nước đã được gởi tới để thúc giục các lãnh đạo cấp tỉnh giải quyết các vấn đề tranh chấp.

Cảnh người dân tụ tập tại các văn phòng nhà nước để đòi hỏi bồi thường khá hơn cho đất đai của họ bị nhà nước trưng dụng đang trở thành thông thường tại Việt Nam.

Hàng trăm mẫu đất đang bị trưng dụng hàng năm để xây dựng các khu công nghiệp và các công trình xây dựng khác

Nhiều người đã bị đưa ra toà vì tấn công các cán bộ nhà nước trong vấn đề tranh chấp đất đai trong vài năm vừa qua.




Protests over land disputes in Vietnam
Associated Press
Sunday, July 8, 2007 (Hanoi)

Hundreds of people are camping out near a government building in southern Vietnam’s Ho Chi Minh City to protest alleged corruption and unfair compensation for their land, taken for infrastructure projects

Protesters from nine southern provinces have converged since June 22 in front of the representative office of the lawmaking National Assembly, said a police officer in Phu Nhuan District.

”They have set up tents on the pavements, hung up banners and placards demanding fair compensation for their land and denouncing local corruption,” the officer said.

He said police were deployed to help keep order and control traffic.

The officer said that leaders of some provinces where the protesters came from had tried to persuade them to go home, but that most of them did not back down.

Saturday’s Tuoi Tre (Youth) newspaper quoted deputy government inspector Le Tien Hao as saying senior government inspectors have been sent to the provinces to urge the provincial leaders to resolve the disputes.

Scenes of people gathering at government buildings to demand better compensation for confiscated land have become common in Vietnam.

Hundreds of hectares (acres) of land are being taken each year for industrial parks and other infrastructure projects.

Several people have been brought to court for attacking authorities in land disputes in recent years.

Thêm bình luận Tháng Bảy 8, 2007

Tình hình dân oan căng thẳng trước văn phòng Thủ tướng tại Hà Nội

Kính gởi đến quí vị xem và phổ biến

Tình hình của bà con nông dân các tỉnh, thành hiện nay ở vườn hoa trước văn phòng Thủ tướng rất nguy hiểm. Khẩn báo tin đề nghị cơ quan truyền thống, các đài phát thanh, các tổ chức bất đồng chính kiến với chế độ độc tài cộng sản, phải nhanh chóng can thiệp với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam tôn trọng quyền con người. Các cơ quan bảo vệ nhân quyền quốc tế lên tiếng buộc nhà nước Việt Nam phải giải quyết các khiếu kiện của nông dân như báo chí của cộng sản từng đưa tin đã giải quyết đạt 99,6% đơn thư khiếu nại của dân. Ðã đạt được tỷ lệ lớn đến thế tại sao người các tỉnh còn kéo ra trung ương khiếu kiện kêu oan? Tại sao chính quyền trung ương để lực lượng công an hà hiếp dân lành vô tội trước mắt?

“Tiếng Dân Kêu” đưa tin từ Hà Nội.
http://360.yahoo.com/tiengdankeu




Thêm bình luận Tháng Bảy 8, 2007

Thân phận người dân, người lính miền Nam trong vụ kiện chất độc màu da cam

Trong năm 2004 một nhóm người đại diện cho “Nạn nhân chất độc da cam” tại VN đã nộp đơn kiện 37 công ty Mỹ sản xuất hóa chất, cung cấp thuốc khai quang trong đó có chất dioxin cho quân đội Mỹ sử dụng tại chiến trường miền Nam từ năm 1961 đến năm 1971. Vụ kiện được tòa Liên bang New York thụ lý và tháng 3 năm 2005 tại đây, thẩm phán Jack Weinstein đã bác đơn vì không đủ lý lẽ để buộc tội và Luật sư bên nguyên đơn đã kháng cáo phán quyết trên nên đã dẫn đến cuộc điều trần tại tòa phúc thẩm vào ngày 18/6/2007 mới đây và cũng là thời điểm Chủ tịch nhà nước VN Nguyễn Minh Triết có mặt tại Mỹ.

Những người lính VNCH không thấy có trong danh sách hội viên, trong số
những người những công ty sản xuất hóa chất màu da cam bồi thường (Hình:RFA)

Trong chính trường người ta không thể loại bỏ các nghi vấn, phải chăng Bộ chính trị CSVN đã thảo luận, cân nhắc để quyết định chọn thời điểm cho Nguyễn Minh Triết đến nước Mỹ, chỗ dừng chân đầu tiên của ông ta là New York trong khi tòa Đại sứ CSVN nằm tại Washington DC và cũng tại đây ông sẽ hội kiến với Tổng thống Mỹ? Nếu ông Triết hay đúng hơn Bộ Chính trị CSVN nghĩ rằng sự có mặt của ông ta tại New York có thể làm thay đổi quyết định của tòa án hay ít ra cũng lên tiếng trước là CSVN cũng có vấn đề “cần phải quan tâm” chứ không chỉ có nước Mỹ với vấn đề nhân quyền tại VN. Điều này nếu có thể đặt thành vấn đề, nó cũng chỉ xảy ra đối với chính giới Mỹ, ở Lập pháp hay Hành pháp. Riêng Tư pháp không như các ông tưởng, chỉ có VN dưới chế độ CS mới có sự kiện tuy ba cơ chế trong một nước nhưng chỉ là một do đảng cầm quyền chi phối. Cái còn lại để ông Triết có thể làm được là lấy “Nạn nhân chất độc da cam” ra mặc cả để xin nước Mỹ viện trợ nhân đạo hơn là thắng vụ kiện.

Chúng ta đều biết một vụ kiện bình thường ở Mỹ có khi phải mất vài tháng hay cả năm mới có được phán quyết của tòa án. Đằng này Luật sư bên nguyên đơn “Nạn nhân chất độc da cam” đưa ra một loạt các tội danh như: tội ác chiến tranh, diệt chủng, chống nhân loại, làm hại môi trường, làm giàu bất chính … nếu phải đem ra tranh tụng trước tòa có lẽ phải mất vài chục năm! Trong thập niên 1980, Hội cựu chiến binh Mỹ cũng đã kiện các công ty sản xuất hóa chất và không ai hiểu tòa án Mỹ hơn là người Mỹ nên vấn đề được giải quyết bên ngoài tòa án, tuy năm 1984 các công ty này chi trả cho quỹ Cựu chiến binh 180 triệu nhưng họ không bao giờ nhận sai trái về phần họ để phải bồi thường cho bất cứ một cựu chiến binh nào. Rồi đến Đại Hàn, cựu chiến binh tham chiến tại VN cùng đứng đơn kiện các công ty như Dow Chemical, Monsanto v..v.. Bên nguyên đơn đưa ra tội danh các công ty đã cung cấp cho Không quân Mỹ 20 triệu thùng độc tố sử dụng tại chiến trường VN, làm ảnh hưởng đến sức khỏe và đời sống của hơn 300 cựu chiến binh của họ. Tuy được xử thắng kiện tại tòa Đại Hàn nhưng không nghe ai nói đến số tiền các công ty hóa chất của Mỹ có chịu bồi thường hay không.

Trước đây sau khi cưỡng chiếm miền Nam, CSVN cũng lớn tiếng đòi Mỹ bồi thường chiến tranh nhưng trong lịch sử nước Mỹ, chưa hề có một lần phải bồi thường mà chỉ có viện trợ nhân đạo và tái thiết những quốc gia nạn nhân chiến tranh. Vì bao giờ họ cũng tự hào là một cường quốc lãnh đạo thế giới, đứng hàng đầu trong nhiều lãnh vực trong đó đáng kể là khoa học và kỹ thuật. Chắc hẳn họ cũng quan niệm rằng thắng hay thua một trận đánh không hẳn quyết định được một cuộc chiến. Là một quốc gia có một quá trình dân chủ lâu dài, phản ứng của người dân ảnh hưởng đến sách lược của chính quyền, chiến tranh VN đã rơi vào trường hợp đó và những nhà lãnh đạo nước Mỹ cũng đã nhận ra chiến tranh VN chỉ là một trận đánh mà cuộc chiến nó nằm ở Trung Quốc, ở Liên Sô chứ không ở trên đất nước bé nhỏ này.

Trong khi CSVN thì vẫn cường điệu về chiến thắng của mình khiến cho một số người đâm ra nghi ngờ về lịch sử dân tộc với những chiến thắng trước đây, vì sao cứ mỗi lần đánh thắng giặc phương bắc lại một lần phải đi nghi hòa và nhận sắc phong. Suy cho cùng tổ tiên ta hiểu biết hơn CSVN bây giờ vì không đầy một thập niên sau đó, Mỹ đã dự phần không nhỏ làm cho các nước CS thay nhau sụp đổ và người dân VN dưới sự cai trị của CSVN thay nhau đói đến độ phải chấp nhận điều kiện rút quân từ Campuchia về nước để được bãi bỏ cấm vận và nhận viện trợ nhân đạo của Mỹ và các nước khác trên thế giới.

Thực ra trong Quân đội VNCH trước đây, bên cạnh Phòng 3 (nghiên cứu, huấn luyện và thiết lập kế hoạch hành quân) mỗi Sư đoàn đều có một toán chuyên viên huấn luyện về chiến tranh sinh hóa nhưng chủ yếu là sử dụng thuốc khai quang. Và thuốc khai hoang cũng đã được sử dụng diệt cỏ chung quanh các căn cứ đồn trú, nhất là các căn cứ có thiết lập bãi mìn chung quanh. Tóm lại người lính VNCH và gia đình họ đã tiếp cận, chịu ảnh hưởng với chất da cam không những tại hậu cứ mà còn trong các cuộc hành quân khắp các vùng đã sử dụng thuốc khai quang. Kế tiếp là người dân miền Nam sinh sống ở các khu rậm rạp từ miền đông lẫn miền tây nhất là vùng cao nguyên chịu ảnh hưởng trực tiếp hay gián tiếp qua thuốc khai quang từ phi cơ phun xuống.

Trong khi đó Hà Nội trước đây, trong các diễn đàn quốc tế thường không công nhận là đưa quân vào miền Nam nhưng nay “Nạn nhân chất độc da cam” là một tổ chức được khai sinh tại miền Bắc và hội viên không ai khác hơn là bộ đội miền Bắc được đảng và nhà nước công nhận và hỗ trợ nhiều mặt trong khi người dân miền Nam, những người lính VNCH không thấy có trong danh sách hội viên, trong số những người đòi những công ty sản xuất hóa chất màu da cam bồi thường. Điều đó đủ nói lên tuy cuộc chiến đã chấm dứt trên 30 năm nhưng những người cầm quyền trong nước chưa xóa bỏ được hận thù và hãy còn phân biệt đối xử với cựu chiến binh VNCH với người dân miền Nam.

Người Việt hải ngoại đa số bắt đầu làm lại cuộc đời với hai bàn tay trắng, phải làm việc ngày đêm để ổn định cuộc sống nơi xứ người. Dù vậy vẫn luôn hướng về quê hương, chia xẻ những đồng tiền kiếm được cho người thân hãy còn ở lại trong nước, tuy không nhiều nhưng cũng đã nói lên tình cảm của những người hải ngoại luôn hướng về những người trong nước. Sau hơn 30 năm mọi người đã hội nhập, đã bắt kịp nhịp sống của nơi mình định cư, hầu hết có vẻ thoải mái hơn. Người ta không còn bắt gặp hình ảnh người Việt làm bất cứ công việc gì như nhiều thập niên trước đây để kiếm sống. Từ đó họ cũng có được cái nhìn khá thông thoáng về đất nước về đồng bào trong nước. Cụ thể như trong lãnh vực văn học nghệ thuật, sách báo đĩa nhạc trong nước được bày bán nhiều hơn, một hai năm trước đây nghệ sĩ trong nước ra hải ngoại trình diễn cho dù dưới hình thức nào vẫn bị tẩy chay nhưng bây giờ thì lại khác. Ngoài ra những dịp lễ Tết người Việt hải ngoại về thăm lại nơi mình được sinh ra và lớn lên mỗi năm một nhiều hơn. Cơ hội nhìn thấy tận mắt những người nghèo khó, những trẻ mồ côi, các em bị khuyết tật, ngay cả nạn nhân của thiên tai lũ lụt nên trong nhiều năm qua, hội từ thiện cũng như số tiền quyên góp cũng gia tăng, nhằm giúp đỡ, xoa dịu phần nào sự đau khổ, thiếu thốn của đồng bào trong nước. Chúng ta chỉ có thể làm được từng ấy việc chứ không thể nuôi sống hay làm cho họ giàu lên vì đó là trách nhiệm của những người cầm quyền trong nước.

Qua sự kiện trên cho thấy thái độ người Việt hải ngoại theo thời gian, mỗi ngày một cởi mở cho dù chế độ cầm quyền trong nước đã đẩy họ ra biển, đẩy họ vào các trại tù, làm cho biết bao gia đình bị mất mát, bị đỗ vỡ, bị ô nhục trên con đường đi tìm tự do. Trong cùng một thời gian, những người cầm quyền trong nước đã làm được những gì để đổi lại với sự cởi mở của những người Việt hải ngoại, với số ngoại tệ đồng bào hải ngoại hằng năm gởi về bằng cách này hay cách khác, trực tiếp hay gián tiếp đóng góp vào ngân sách quốc gia. Hay vẫn tiếp tục phân biệt đối xử, tiếp tục giam cầm bắt bớ những tổ chức, những người bất bạo động không cùng chính kiến, tiếp tục chia nhau làm giàu trên mồ hôi nước mắt của công nhân lao động của những người tay lấm chân bùn ở nông thôn?

Trước sự kiện trên, nên chăng các tổ chức hải ngoại trong đó có Tổng hội cựu chiến sĩ, đứng ra làm công việc giống như Hội cựu chiến binh Hoa kỳ, tương tự như Hội nạn nhân chất độc da cam. Các Tổ hợp Luật sư gốc Việt hẳn không từ chối tham gia để lấy lại sự công bằng cho những nạn nhân đã bị phân biệt đối xử, cho những người mà chúng ta chưa làm tròn trách nhiệm đối với họ.

Vũ Linh
(@VNNB)

Thêm bình luận Tháng Bảy 8, 2007

Thay đổi nội các đợi đảng phê chuẩn

Phan Thanh BìnhNguồn: dbnd.hochiminhcity.gov.vn

Roger MittonPhan Tường Vi lược dịch

Thay đổi nội các đợi lãnh đạo đảng chấp thuận.

Thêm nhiều bộ trưởng trẻ, năng động để thay đổi khuôn mặt của quốc gia.

HÀ NỘI – Lãnh đạo đảng Cộng sản đương cầm quyền đang họp (Hội nghị Ban chấp hành Trung ương 5 Đảng X – PTV) ở Hà Nội để chấp thuận cuộc cải tổ nội các cấp tiến rộng lớn và hợp nhất chương trình công tác của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Ông Dũng cũng sẽ thông qua Hội nghị trung ương đảng trong hai tuần đầu tháng 7 này để kiểm soát báo chí ngặt nghèo hơn đồng thời gia tăng đổi mới hệ thống hành chánh quan liêu.

Những thay đổi mạnh mẽ của ông nhằm tiếp tục cũng cố quyền lực của đảng và xác nhận vai trò của ông như là người lãnh đạo của nước Việt Nam hiện đại.

Các nguồn tin ngoại giao đánh gía sự cải tổ nội các rộng lớn lần này như là một ngón đòn quyền lực của ông Dũng, người rất năng nỗ trong chức năng của mình sau năm đầu tiên nhậm chức Thủ tướng, tính đến tháng rồi.

Kế hoạch lớn của ông gồm việc đưa Bộ trưởng Bộ Giáo dục Nguyễn Thiện Nhân, người được đào tạo từ phương Tây lên làm Phó Thủ tướng và kiêm nhiệm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao. Như báo Straits Times đưa tin tuần rồi, việc đưa ông Nhân vào chức Phó Thủ tướng là một sự kiện đầy ngạc nhiên bởi ông ta chỉ mới làm bộ trưởng thực thụ một năm qua.

Chuyện cùng lúc ông Nhân nắm luôn bộ Ngoại giao đã làm nhiều nhà quan sát sửng sốt, nhưng hầu hết các nhà ngoại giao hoan nghênh sự bổ nhiệm này.
Một nhà ngoại giao phương Tây phát biểu: “Ông Nhân ăn nói trôi chảy, tu nghiệp ở Harvard, nói được hai thứ tiếng Anh và Đức, thoải mái trong giao thiệp với những nhà ngoại giao và những nhà lãnh đạo ngoại quốc. Ông Nhân đang thay thế một chuyên gia công nghệ thép tốt nghiệp ở Czech. Điều đó nói lên tất cả.”

Cuộc cải tổ rộng lớn lần này sẽ đưa vào Nội các nhiều nhà lãnh đạo trẻ trung và cởi mở hơn, những người sẽ cải thiện cái nhìn của thế giới vào Việt Nam và giúp Việt Nam hội nhập nhiều hơn với nền kinh tế toàn cầu.

Con số phó Thủ tướng có thể sẽ được tăng từ ba thành năm, trong lúc chức vụ Bộ trưởng sẽ được giảm từ 29 xuống 22 (Nhà nước CHXHCN Việt Nam hiện có có 26 bộ và 13 cơ quan trực thuộc – PTV)

Người thay ông Nhân nắm Bộ Giáo Dục sẽ là ông Phan Thanh Bình (1), một người biết nói tiếng Anh khác hiện đang là Hiệu trưởng Đại học Quốc gia thành phố Hồ Chí Minh.

Một trong những nhà kỹ trị trẻ khác, đồng liêu với ông Nhân, Bộ trưởng Bộ Công nghiệp Hoàng Trung Hải, người đã từng theo học ở Ái Nhĩ Lan (Dublin, Ireland) cũng sẽ được đề bạt vào chức vụ phó Thủ tướng. Nắm bộ Thương mãi và Kỹ nghệ (được sát nhập vào một lần này – PTV) sẽ là một khuôn mặt mới trong Nội các, Ông Vũ Huy Hoàng, hiện là bí thư tỉnh ủy tỉnh Lạng Sơn, nằm sát biên giới Việt-Trung.

Hầu hết các bộ trưởng mới đều ngưỡng mộ Singapore và muốn phát triển để Việt Nam có những tiêu chuẩn tương đương về mặt hiệu năng quản lý (administrative efficiency) như tại Singapore.

Mặc dù sự cải tổ lần này được xem như có tính cấp tiến nhất trong lịch sử Việt Nam, người ta chờ đợi nó sẽ được hội nghị trung ương đảng với 160 đảng viên từ khắp nước hồ hởi chấp thuận.

Hoàng Trung HảiNguồn: longan.gov.vn/Ảnh: Báo Tiền Phong
Ông Dũng sẽ có thế nhờ những thay đổi trong điều lệ đảng gần đây, cho ông là Thủ tướng đầu tiên có thể chỉ định thành viên trong nội các của mình, dù thế ông sẽ cần cẩn thận để đừng làm quá nhiều đảng viên nhóm bảo thủ phải khó chịu.

Ông Nguyễn Trấn Bạt, chủ tịch công ty Investconsult, một công ty tư vấn thương mãi nói: “Tối rất lấy làm vui khi Thủ tướng sắp cải tổ Nội các để đưa vào đó những bộ trưởng trẻ trung và năng động hơn. Nhưng ông cũng sẽ cần rất khéo léo để làm cho được những thay đổi lớn lao này.”

Để đáp ứng một trong những điều mong ước của ông Dũng, hội nghị trung ương đảng lần này có thể sẽ chấp thuận những biện pháp chế tài hơn nữa dành cho giới truyền thôngtrong nước, vốn đã bị kiềm chế từ trước.

Thủ tướng Dũng đã tiết lộ những hạn chế mới này hôm 28 tháng Năm, khi ông ra lệnh cán bộ công nhân viên nhà nước không thẩm quyền không được nói với công chúng và cung cấp tin tức cho báo giới.

Hầu hết các biên tập viên cho hay họ có thể chấp nhận những điều lệ kiểm soát mới này.

Ông Nguyễn Đại Phương, biên tập viên mục tin tức thế giới của báo Tiền Phong nói: “Việt Nam vẫn là một quốc gia đang phát triển và cần thời gian để trưởng thành. Cho nên một sự đòi hỏi tự do báo chí trong lúc này là không hợp lý.” Tuy nhiên, nhiều người không đồng ý về điều này, họ cho rằng chính phủ dưới sự lãnh đạo của ông Dũng đã xiền xích ngành truyền thông quá nhiều.

Ông Bạt nói: “Nếu chính phủ làm quá và sự kiểm duyệt không phù hợp với sự phát triển của đất nước, nó sẽ giới hạn sáng tạo mà điều này sẽ giúp Việt Nam phát triển nhanh hơn.”

—————————————

Nguồn: Viet Cabinet shake-up to get party leaders’ nod, Roger Mitton, The Straits Times, July 7, 2007

DCVOnline: (1) Phan Thanh Bình (đại biểu quốc hội), sinh 10/04/1960; quê quán Xã Long Phú, huyện Tân Châu, Tỉnh An Giang. Thành Uỷ viên, Giám đốc đại học Quốc gia TP Hồ Chí Minh, Uỷ viên Uỷ ban văn hoá, giáo dục thanh niên và nhi đồng của Quốc hội; Ủy viên dự khuyết Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng Sản Việt Nam. Vào Đảng: 28/02/1984.

Thêm bình luận Tháng Bảy 7, 2007

Previous Posts

Trang

Chuyên mục

Khác

Meta

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
« Th7    
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  

Posts by Month

Posts by Category