Posts filed under ‘Chuyện cấm đàn ông




THẰNG NHỎ ĐÒI TĂNG LƯƠNG

Sau mấy năm làm việc vất vả, “Thằng nhỏ” làm reo đòi tăng lương, với 10 lý do sau đây:

1. Tôi phải làm việc lao động,
2. Tôi phải làm việc ở độ sâu.
3. Tôi phải làm việc tại chỗ nhiệt độ cao.
4. Tôi phải làm việc trong môi trường ẩm ướt.
5. Tôi phải làm việc bằng khúc đầu đi trước.
6. Tôi phải làm việc trong những nơi ngột ngạt không thoáng khí.
7. Tôi không được nghỉ cuối tuần và những ngày lễ.
8. Tôi không được trả tiền “overtimes” cho những khi làm phụ trội.
9. Nơi tôi làm việc có nhiều nguy cơ mang bệnh hoạn nguy hiểm.
10. Đôi khi tôi phải làm việc dưới ảnh hưởng của thuốc kích thích.

Sau khi xét đơn, “Xếp” không chấp thuận tăng lương của “Thằng nhỏ,” với 15 lý do sau đây:

1. Đương sự không bao giờ làm trọn một ca (shift) đủ 8 tiếng.
2. Đương sự hay ngủ gục sau mỗi lần làm việc.
3. Đương sự không làm việc đúng chỉ tiêu của chủ nhân.
4. Đương sự không làm việc tại vị thế chỉ định mà nhiều khi tự ý đi “chệch hướng”.
5. Đương sự không thích làm việc tại những nơi rộng rãi thênh thang mà cứ thích chui rúc vào những chỗ chật hẹp.
6. Đương sự hay ngưng hoạt động giữa chừng khi công việc chưa hoàn tất.
7. Đương sự không tự phát ngay từ đầu mà cần phải đốc thúc của chủ.
8. Đương sự luôn luôn rời nhiệm sở trong tình trạng chèm nhẹp, ướt át.
9. Đương sự không tôn trọng nguyên tắc phòng tai, không thích mặc áo “bảo hiểm”
10. Đương sự chỉ muốn về hưu non trước khi chủ hết công lực.
11. Đương sự không thích làm phụ trội, theo yêu cần của chủ nhân.
12. Đương sự chưa hoàn tất công việc đã mệt nhoài nghỉ chơi.
13. Đương sự không đủ cương nghị, cần phải dùng thuốc kích thích.
14. Đương sự hay sổ mũi bất tử, đôi khi sổ mũi ngay ngoài cửa sở làm
15. Đương sự thường tới và rời địa điểm công vụ mang theo hai túi đồ rất khả nghi.

Advertisements

Thêm bình luận Tháng Sáu 24, 2007

Mắt Ai

Mắt Ai

Chiều nay nhớ quá mắt ai to
Bèn ra nông trại thăm đàn bò
Ðứng ngắm mơ màng đôi mắt đó
Thèm tô phở tái, bát bò kho

Mắt ai tròn đẹp mắt bồ câu
Trời ơi nhớ quá biết tìm đâu
Vàng ánh chim quay, bia ngọt lịm
Chắc phải ra xe xuống phố Tàu

Ðôi mắt buông dài, mắt lá răm
Sắc như dao cạo nhìn đăm đăm
Cho anh bỗng nhớ hột vịt lộn
Bia lạnh muối tiêu uống chắc châm

Ti hí tròn tròn đôi mắt lươn
Hay háy nhìn anh thật dễ thương
Bạc hà lá ngổ đà mua sẵn
Cần có cà chua với trái thơm

Ðôi mắt đỏ ngầu thắm những tia
Vì nhớ nhung ai cố thức khuya
Tiết canh, ngon lắm làm sao có
Em biết đánh không, vịt đó kìa

Vài hàng về những, mắt mơ huyền
Nhắn ai nếu có nợ cùng duyên
Nên dặn các nàng đi cắt kiếng
Ðeo “con – tắc – len” ngại tốn tiền

Ðồng Văn

Đôi mắt cuối tuần

Chuyện từ cặp mắt chỉ hơi to
Làm tôi liên tuởng đến mắt bò
Sáng sớm điểm tâm, thèm tí thịt
Bánh mì thơm phức, đĩa bò kho

Chín giờ ông bạn rủ đi câu
Mắt ai trợn nguợc, hỏi đi đâu ?
Trắng dã không tròng như cá nướng
Giá có rau thơm với bún tàu

Nguời ta đuôi mắt giống lá răm
Sáng ngày dở chứng ngó đăm đăm
Đem chị mái dầu ra làm gỏi
Không câu ngồi nhậu thế mới châm

Mắt còn ngái ngủ giống như lươn
Ti hí dài ngoằng thấy khó thương
Lá lốt cuộn quanh trên than nóng
Kẽ răng chép miệng vẫn còn thơm

Mắt căng gân máu nổi thành tia
Phim bộ ngày nào cung đến khuya
Giọng khàn, lạch bạch, vịt vào bếp
Bún măng? khoan đã! tiết canh kìa .

Đêm về đôi mắt cú ảo huyền
Long lanh khẽ chớp để làm duyên
Không đeo kiếng “nhóp” coi xinh tệ
Trăm năm tơ tóc cũng đáng tiền

Trần Việt Bắc

Thêm bình luận Tháng Sáu 23, 2007

Tuyệt Tình

(truyện tình thảm thiết toàn T)

Trần Thị Thu Thu tên thật Trần Thị Thỏ, trú tại thôn Tám, Trảng Tranh, Tỉnh Thừa Thiên. Thuở thiếu thời, Thi tuệ thì thường thôi, tuy thế, tính Thu thật thà, thủ thỉ thù thì, thỏn thà thỏn thẻn, thật thương! Tới tuổi trăng tròn, Thu tròn trặn, tươi tắn, trắng trẻo, tay tròn trĩnh, tóc thơm thơm, thật tuyệt!

Thu tuyệt trần, tôi tả thì thô thiển. Thôi thì tàm tạm thế.

Trai tráng trong thôn Tám, từ trai tơ tới tuổi tứ tuần, từ tuổi tứ tuần tới tuổi thất thập, thoạt trông thấy Thu, tất thảy tấm tắc trầm trồ:

“Trời! Trắng tựa tuyết!”

“Thon thả thế!”

“Tóc thật thướt tha!”

“Ti to thế! Tròn thế!”

“Trác tuyệt! Trác tuyệt!”

Trai tơ thổn thức, tứ tuần tơ tưởng, thất thập thẫn thờ. Thấy Thu thấp thoáng, tất thảy táo tác, thập thà thập thò, thật tội. Tứ tuần thách trai tơ: tán thắng Thu thì thua tam trâu. Thất thập thách tứ tuần: tán thắng Thu thì thua tám thúng tiền. Thách thì thách thế thôi, thua Thu tất tần tật. Thu tựa thần tiên, trai tráng trong thôn thì thô thiển, tiền tài trắng trơn, thân thế thấp tè, thế thì tán tới trăm tuổi!

Tiếng tăm Thu truyền trong toàn tỉnh.Thư từ tới tấp tới tay Thu. Thư thì thủ thỉ tâm tình. Thư thì tranh thủ trình thêm thân thế, tiền tài. Thư thì than thở tức tưởi. Thư thì thêm thơ, thêm tranh, trang trí thật trang trọng… Trong tám tháng trên tám trăm thư, thật thế!

Trai tráng trong tỉnh tìm tới tán tỉnh Thu tới trăm thằng. Tám thằng thân tôi: Thằng Thịnh, thằng Tâm, thằng Thông, thằng Thìn, thằng Thỉ, thằng Trung, thằngTuy, thằng Tuấn tán tỉnh tài thế, tí ta tí tởn tới tán Thu, tốn tiền trăm

tiền triệu, tiêu tiền tới trắng tay, thua tiếp tục thua. Tám thằng thất thểu tìm tới tôi than thở:

“Thôi! Tiền thế, tài thế, tập tễnh tới tán Thu thêm thiệt thòi.”

Tôi thích Thu, tuy thế tôi tỉnh táo tự thấy: Thi tuệ tôi tầm thường, tiền tài thiếu thốn, thân thế tiếng thì to, thực tình thanh thế tổ tiên thôi, thân thế tôi thấp tẹt. Tôi trù tính: thư từ tán tỉnh, trật! Tiền tài: trật! Thân thế: trật. Tổ tiên ta từng truyền tụng: tham thì thâm. Thư từ, thân thế, tiền tài… trật trật trật! Thua thua thua! Thu thích tinh tế, trung thực, thật thà, thế thôi. Tôi tính toán thật tình tiết: từ thị trấn Tân Tiến tận tụy tới thôn Tám tìm Thu tâm tình, từ từ, từ từ, tránh trắng trợn, tránh thô thiển, thỉnh thoảng thêm tí tranh, thêm tí thơ tặng Thu, trời thương trời trợ thủ thì tất thành.

Trời thương tôi thật. Tới thôn Tám, thấy Thu trơ trọi, thui thủi trên thềm, tôi thích thú thấy tôi tính toán trúng.

Tôi trấn tĩnh, từ từ tiến tới tận thềm, thì thầm:

“Thu! Tôi tên Thi, Trần Tâm Thi, thầy thuốc Tây…”

“Trần Tâm Thi!”, Thu trầm trồ, “Thầy thuốc trị tim, trị thận, trị toàn thân thể, tiếng tăm truyền tám tỉnh! Trời, trẻ thế! Trẻ thế!” Thu tấm ta tấm tắc.

Tôi trùng tên thầy Thi, thầy thuốc thiên tài trên tỉnh. Thu tưởng thế, thật trúng tủ, trời toàn thương tôi!

Thấy tình thế thật thuận tiện, tôi tiếp tục thủ thỉ:

“Thu, tôi trốn thầy, trốn thủ trưởng, trốn tránh tất thảy, từ thị trấn Tân Tiến tới tìm Thu!”

Thu trao tôi tách trà, thẹn thùng:

“Thu thật tầm thường, tìm Thu thật trớ trêu…”

Tôi tíu tít:

“Thu! Thu! Thu tránh tự ti. Thu thật tuyệt trần, tiếng thơm truyền từ tỉnh Thanh tới tỉnh Thừa Thiên, thật thế!”

“Thầy Thi tưởng thế thôi…”, tiếng Thu trong trẻo, thánh thót.

Tôi thủng thẳng tán tỉnh, thầm thầm thì thì, tu từ thật tốt, thỉnh thoảng thêm tí thán từ. Thấy Thu thinh thích, tôi tấn tới, thả từng tiếng thật tha thiết:

“Tháng tư, tôi trông thấy Thu tha thướt trong thị trấn. Tôi thảng thốt: Trời, tiên từ trên trời tới thị trấn!

Từ tháng tư tới tháng tám, tối tối tôi thao thức, trằn trọc. Tâm thần tôi trục trặc, thân thể tiều tụy. Tưởng tượng thấy Thu trẻ trung, tươi tắn, tôi thổn thức: Thiếu thủ trưởng thì thảnh thơi, thiếu trời thì tổn thọ, thiếu Thu thì tắc thở! Thu! Trái tim tôi tràn trề tình thương Thu.

Tôi tìm tới Thu trao trọn trái tim thật thà, trái tim trong trắng, trái tim thân thương, trái tim trẻ trung, trái tim trung thực… Tôi thề, tôi trao trọn!”

Thấy tôi thề thốt thật tha thiết, thật tận tình, Thu thấy thương thương, thẹn thò túm tóc thỏn thẻn:

“Thôi thôi, Thi thôi thề thốt…”

Thu tin tôi, thật tuyệt! Thế thì tôi toàn trúng tủ, thật tuyệt! Tôi từ thủ thỉ tâm tình tiến tới thề thốt trầm trọng, toàn từ to tát:

“Thu tin tôi, thương tôi thì tôi thôi thề thốt. Thu thiếu tin tưởng thì tôi tiếp tục thề. Tôi thương Thu, tha thiết trao trọn tình tôi tới Thu. Thu tuyệt tình tôi thì tôi tự tử.

Tôi theo Thu tới trăm tuổi, tôi tuyệt tình Thu thì tôi tắc tử!”

“Thi!”, Thu thổn thức, “Thu tin Thi, thương Thi…”

Tôi trúng to, trúng to!

Trăng tròn tháng tám thấp thoáng trong tre, trời thu tươi tốt, tiếng thu thánh thót. Tôi tấn tới tìm tay Thu. Tay Thu trong tay tôi.

“Thu… Thi thương Thu, thương tới tận tim..”, tôi thì thầm, từ từ thơm tay Thu.

Thu thẽ thọt từng tiếng, từng tiếng thật thương:

“Tính Thu thật thà, thương thì thương thật. Thi tâm tình thế, Thu tin. Tất thảy tình thương, Thu trao trọn. Thu tin: tình ta thắm thiết!”

Trời tối, Thu tin tưởng trao thân. Tôi thơm tay Thu, thơm tóc Thu, thơm tới tận tai, thơm thơm thơm thơm. Trò trác táng tôi thành thục từ tuổi thiếu thời, tôi từ từ tấn tới, thao tác trơn tru, tay thọc tứ tung. Tay thì thoa “ti”, tay thì

thò tới tận trung thâm…

Thu thất thần túm tay tôi, thét:

“Thôi, Thi! Thi thương Thu thì thương từ từ. Tình ta tránh trần tục. Thi… thụt tay!”

Thi tôi, tên trác táng, tha Thu thì thua thiệt, tốn tiền tàu từ thị trấn Tân Tiến tới thôn Tám. Thành thử tôi tiếp tục trổ tài tán tỉnh. Tôi thủ thỉ tâm tình

“Thu thương Thi thì thương thật tình. Thu trao trọn tình thì Thi trân trọng. Thu thủ thế, trốn tránh, thiết tưởng thiếu tin tưởng Thi.”

Thu thật thà tin tôi, thả tấm thân trinh trắng tùy tôi thao túng. Thân thể Thu trắng trẻo, thơm tho. Thu thi thóp thở, túm tóc tôi, tôi thúc tới tấp, Thu thét thất thanh…

Tôi tả thế thôi, tả thêm thì thô tục, tùy toàn thể tưởng tượng. Tiếp tục trò trác táng trên thân thể Thu thêm tám tháng, tôi trâng tráo tuyệt tình Thu. Tôi trốn tránh Thu. Thu tất tả tìm tôi từ tháng tám tới tháng tư, từ tỉnh Thừa Thiên tới tỉnh Thanh thì thấy tôi. Thu túm tay tôi tấm tức:

“Thi! Thu tìm Thi…”

“Tìm tôi? Tôi tiền thì thiếu, tài thì thấp. Tìm tôi thật trớ trêu.”

“Thi!”, Thu tức tưởi thét to.

Tôi thong thả từng tiếng:

“Tình ta thế thôi. Thương tôi, Thu tất thiệt thòi.”

“Thi!’’, Thu thút thít, “Thu thụ thai…’’

“Thụ thai?’’, Tôi trơ tráo tủm tỉm. “Thông tin thật trơ trẽn!’’

“Trời, thằng tráo trở! Thật tởm!” Thu tức tối thét.

Thu tát tôi tới tấp, thụi tôi tứ tung, toàn thân tôi thâm tím. Tóc tai Thu tơi tả, tay túm tóc tôi, tay thụi trúng thận tôi.

“Thôi!”, Tôi trợn tròng, thét. “Tôi thế thôi, Thu trách tôi thì trách! Tránh!” Tôi tức tốc thúc Thu tránh tôi.

Tránh thoát Thu, tôi túc tắc tới tám tư – Tô Tịch tìm Thanh Trà.

Thanh Trà thanh tú, thon thả, thơm tho… trên tài Thu. Trà tiền tấn, tôi thì thiếu tiền, tán thắng Trà thì tiền từ túi

Trà tới túi tôi tức thì. Tôi tin tôi tán Trà tất thành.

Tính Trà thận trọng, tôi tỉa tót từng từ, thêm thắt tính từ, trợ từ, thỉnh thoảng thêm trạng từ thật tốt. Trà thích thơ. Thơ Ta, thơ Tây, thơ Tàu Trà thích tất. Trà thích tính tân tiến trong thơ Tây, tính thâm trầm trong thơ Tàu, tính trong trẻo trong thơ Ta, tuy thơ Ta thừa tính thép thiếu tính thành tâm. Thấy thế, tôi truy tầm thơ tặng Trà, toàn thơ tình, từ thơ Thâm Tâm tới thơ Thanh Thảo: trăm tập.

Trà thích thú trầm trồ:

“Trời, toàn thơ tình! Thi tặng Trà thế thì tốn tiền Thi thật…”

Tôi tìm từ thật thành thật:

“Trà, tí ti tiền, thiết tưởng thấm tháp tình Trà thân thiện tiếp tôi…”

Trà thầm thì:

“Thi thật tận tâm…”

Trà tỏ thân thiện trước tôi. Tai Trà tim tím, tức Trà thẹn thùng trước tôi, tức trà thích tôi. Trà thích tôi thế thì tôi tiếp tục trúng to, trúng to!

Tôi trộm thơ thằng Thiều, thơ thằng Thái tặng Trà. Thơ thằng Thiều trúc trắc tựa thơ Tây, tuy thế thơ thật thanh tao. Thơ thằng Thái thì thâm thúy tựa thơ Tàu. Trà tưởng thơ tôi, tấm tắc:

“Thanh tao, thâm thúy thật! Thơ Thi trên tài thơ Trọng Tạo!”

Tôi thành thật tâm tình:

“Thơ tôi thường thôi. Trọng Tạo tài thơ từ thuở thiếu thời tới tuổi tứ tuần. Tài thế thật trân trọng. Trọng Tạo tháp tùng thủ trưởng Thỉnh, trực tờ Thơ, thân thể

tiều tụy, tóc trán thưa thớt, tiền thì teo tóp, thê thiếp tứ tung, thêm trà tửu trầm trọng… Thế thì tắc thơ thôi.”

“Thật tội Trọng Tạo!”, Trà thở thườn thượt.

“Trà thích thơ Trọng Tạo từ thuở thiếu thời. Trọng Tạo tìm tứ thơ thật tài!”

“Thế thơ Thanh Thảo, thơ Trúc Thông?” Tôi thử Thi tuệ Trà.

“Thanh Thảo thông tuệ, Trúc Thông tìm từ thật tinh tế!”

“Trà thật thạo thơ!” Tôi tán.

Trà tươi tắn thỏ thẻ:

“Trước tám tư, thơ Thanh Thảo thật tuyệt. Từ trẻ thơ tới thất thập, tất thảy thích thơ Thanh Thảo. Tuy thế, Thanh Thảo thích thể thao, toàn tường thuật thể thao, thành thử từ tám tư thơ Thanh Thảo tịt từ từ, thật tiếc!”

“Trời, Trà thạo thơ thế thì thôi!” Tôi tiếp tục tán.

“Thế thơ Trúc Thông?”

“Trúc Thông tìm từ thật tài. Từ trong thơ Trúc Thông thanh tao, tinh tế. Tuy thế, Trúc Thông tham từ, thiếu tình, thiếu tứ, thành thử thơ thiếu thanh thoát. Thơ toàn từ, thiếu tính thơ, thơ thế tựa thơ tắc tị!”

“Tuyệt! Trà thật thẳng thắn!” Tôi trầm trồ. “Thế thơ thủ trưởng Thỉnh?”

“Thơ thủ trưởng Thỉnh trác tuyệt, tài thủ trưởng Thỉnh trên tài tất thảy. Tuy thế, thủ trưởng Thỉnh thôi thơ từ thời thủ trưởng thành thủ trưởng. Tiếc thế! Thủ trưởng Thỉnh thích trọng trách, tìm tòi trọng trách thì thôi tìm tòi thơ. Thủ trưởng Thỉnh tiếp tục theo trên thì thơ tiếp tục thả thủ trưởng Thỉnh.”

“Trúng! Trúng!” Tôi tán thành tư tưởng Trà. “Thơ trọng tình, tránh tham tiếc. Thủ trưởng Thỉnh thấy trên thương, tưởng trúng thế, thiếu tỉnh táo, thành thử tính toán trật.”

Trà than thở:

“Thủ trưởng Thỉnh tính trật từ tháng tư – tám tám. Tự trong thâm tâm, Trà thương thủ trưởng Thỉnh. Tiếc thay tài thơ!”

“Tiếc thay tài thơ!” Tôi than tiếp theo Trà.

Tôi thấy trái tim Trà từ từ tròng trành.

Tôi tìm tay Trà thẻ thọt thơ:

“Tương tư từ thuở thấy Trà.

Thấy Trà trong trẻo thướt tha tôi tìm

Thương Trà thương tận trái tim

Trái tim trong trắng, trái tim thật thà

Trái tim thao thức tình ta…”

“Trời! Thơ toàn ‘T’, Thi tài thế!” Trà thành thật tán thưởng.

Tôi thơm tay Trà, thủ thỉ:

“Trà…, thơ Thi tức tình Thi…”

Trà thôi trùng trình, thành thật tỏ tình thân:

“Trà thấy Thi tính tình thì thật thà, trung thực, tận tâm; tri thức thì thông tuệ, từng trải, thành thục trăm thứ.

Toàn thể trai tráng trong tỉnh ta thua Thi tất.”

Tôi tì trán tận “ti” Trà:

“Trà! Trời thương tôi. Tôi tìm thấy Trà tựa tìm thấy thần tiên!”

Trà thong thả tuột “ti”, tay Trà tha thướt trên thân thể tôi.

Thích thế!

Trà từ thận trọng tới thân tình, từ thích thú tới thẫn thờ, từ trao tâm tình từng tí tới tin tưởng trao toàn thân, tròn tháng.

Tôi thấy tôi thật tài, tán tỉnh thế trời thua!

Thấm thoắt tới tuần trăng tròn thứ tám. Trời thu thăm thẳm, trăng thanh thanh, tràn trề tinh tú. Trà theo tôi tình tự trên tấm thảm tím. Trà thơm tóc, thơm tay tôi. Tôi thẫn thờ, tự thấy tâm thần trì trệ, thiếu tỉnh táo, thấp tha thấp thỏm.

Trà trườn trên tôi:

“Thi… Trà thèm Thi…”

Trà thò tay thức tỉnh “thằng thao tác tình”. “Thằng thao tác tình” thõng thượt, teo tóp, trông thật thảm thương.

Tôi thơm Trà, thì thầm:

“Thi thấy thiếu thích thú…”

Trà thở thườn thượt, tìm tờ “Tuần tin tức” trong túi, tìm tin trong tỉnh. Tôi tựa tay Trà thiêm thiếp…

Trà thúc thúc tôi, thảng thốt:

“Thi, thím Trà tự tử!”

“Thím Trà?”

“Thím Trà tên Thu…”

“Thu?”

“Thu Thu thôn Tám – Trảng Tranh…”

“Trời!”

Tôi túm tờ “Tuần tin tức” tìm tin tự tử: “Trần Thị Thu Thu thôn Tám, Trảng Tranh, theo thằng trác táng, trúng thai.

Thằng tráng táng tráo trở, Thu thất tình tự tử!”.

“Tuần tin tức” truyền tin thống thiết!

Thôi thế thì thôi! Thu trong trắng thế, trẻ trung thế, tại tôi Thu tự tận! Thảm thương thay! Thê thảm thay!

“Thi! Trà thấy Thi thất thần…”, Trà túm tay tôi thì thầm.

Tôi thấy tôi thậm tồi tệ, thậm thiếu tử tế, thậm thiếu

thật thà, thậm thiếu trung thực. Trời, tôi thiếu toàn tính tốt! Tội tôi thật trầm trọng. Tôi túm tay Trà thổn thức

thú thật tội tôi tráo trở Thu Thu, thú tội tất thảy…

Trà trợn trừng, toàn thân tím tái.

“Thi… Thi thật tồi tệ…”

Trà trụy tim, thoi thóp thở. Tôi thét thất thanh:

“Trà!”

Trà từ từ tắt thở.

“Trà!”

Thi thể Trà trên tay tôi tê tái! Tình tôi thành tang tóc, thảm thương thay!

Từ tối Trà tạ thế, tối tối tôi trằn trọc, thao thức,

thui thủi trong tối tăm. Thu thì trong trắng, thật thà. Trà thì thơm tho, Thi tuệ. Tại tôi! Tại tôi Trà, Thu từ trần, thăng thiên, thành tiên trên trời.

Tối thứ tư, tôi thao thức tám tiếng, tới tiếng thứ tám thì tức tốc tới tờ: “Tuần tin tức” thú tội. Thủ trưởng “Tuần tin tức” thâm thấp, tròn tròn. Tính thủ trưởng trầm tĩnh, trên thích thủ trưởng tính thật thà, tuy thủ trưởng thiếu trí tuệ. Trên toàn thích thế thôi.

Thủ trưởng tập trung thao tác tờ Tết thì tôi tới. Thấy tôi, thủ trưởng từ tốn trao tôi tách trà:

“Tôi tiếp Thi thân tình, Thi từ từ tường trình thật trung thực…”

Tôi thút thít thú tội. Tội tôi tráo trở Thu, tội tôi thiếu trung thực Trà…

Thủ trưởng trách tôi thậm tệ. Thủ trưởng tru trời:

“Thú tội thật trễ tràng!”

Tôi túm tóc tôi thét to:

“Thưa thủ trưởng, tại tôi, tại tôi tất thảy!”

Thấy tôi thật thà thú tội, thủ trưởng trù trừ, tính tha tội tôi. Thấy thế, tôi túm tay thủ trưởng thống thiết:

“Tội tôi thật trầm trọng, thủ trưởng tha thì trời trị tội tôi. Thủ trưởng thanh toán tên trác táng, tống tù tôi, thế thì tôi thanh thản.”

Trái tim tôi: trái tim tráo trở, trái tim trâng tráo, trái tim thú tính. Trái tim thối tha, tanh tưởi thế thì tất thảy tránh tôi thôi, tất thế. Tiền tài, thân thế tôi thiêu thành tro than. Tôi trơ trọi từ thuở tứ tuần tới tuổi thất thập. Tết Tân Tỵ, tôi tự tay thảo truyện “Tuyệt tình” thành thực trình tới toàn thể.

Thêm bình luận Tháng Sáu 23, 2007

Nói Xấu Vợ !

Xin kính chào tất cả các bác các anh, các chị. Chào tất cả quý vị từ thành thị tới nông thôn, từ sân “golf” tới sân bóng đá. Em chào từ Thanh Hoá đến tít tận Tuyên Quang; và em chào từ Hà Giang chào sang Yên Bái, em chào từ Móng Cái đến mãiiii… Hà Nội quê mình. Với tất cả ân tình, em xin chào các bác ạ!

Tên em là Lò Văn Son người thì thấp bé nhỏ con nhưng có tài. Bố em là Lò Văn Sài bán rượu ở đường Liễu Giai gần nhà. Mẹ em là Bạch Thu Hà bán trà đá tít bến phà Phiến Lương. Gia đình kinh tế [*] tầm thường nhà chỉ có mỗi cái giường 4 chân. Bố mẹ em sống ly thân bởi vì bố quá nhiều lần rượu say, mà rượu say thì bát đĩa cũng bay… xin các bác 1 phát vỗ tay cho đỡ buồn…

Các bác ạ, các cụ đã bảo rồi: “Trai khôn lấy được vợ hiền như nhặt được tiền như trúng được lô [1.]” Em dại lấy con vợ ngu mấy lần nó doạ… cắt ư..ư..hứ..hứ… nhưng mà không thành. Khổ quá.

Con vợ em nó đểu lắm các bác ạ, hôm nào nó cũng đánh em, vui nó cũng đánh, buồn nó cũng đánh, phấn khởi nó cũng đánh; kể cả lúc xúc động nó cũng đánh. Có đêm 2 vợ chồng vừa mới… (abc) nó cũng đánh em. Nó bảo là đánh để cảm ơn ! Có hôm em đang ngồi xem “ti-vi,” nó đi đâu về nó tắt “ti-vi,” nó “xông phi” em 1 phát vào mặt. Nó bảo là: “Vừa trúng con lô” May mà nó trúng lô chứ nó mà trúng ô-tô nó phải dùng vồ nó đập em các bác ạ ! Con này đểu lắm các bác ạ, uhm… đấy hôm nào nó cũng ra đường nó đọc vè chửi chồng. Nó bảo là:

“Chồng người đi Pháp, Hồng-Kông.
Chồng em như con chó chạy dông suốt ngày.
Chồng người thịt nạc da dày.
Chồng em chẳng khác nào cái cầy mất răng”

Em cũng không chịu thua kém. Em ra đường em đọc vè chửi nó còn to hơn. Em bảo là:

“Vợ người khuya sớm tảo tẩn.
Vợ em vừa dốt, vừa đần lại vừa ngu”

Đây này, hậu quả của mùng 8 tháng 3 [2,] nó phấn khích [*] nó tung 3 cú đòn. Nó bảo đấy là nó còn nể các con; chứ không thì nó đập cho không còn 1 cái răng đấy các bác ạ !

Các bác ơi ! Em tán con vợ em mất 4 đôi dép tông [*,] mất không mấy tạ thóc, khóc ròng rã mấy năm tròn mới đưa được nó về. Ai lại cái hôm cưới rất là hoành tráng [*]. Lúc ông trưởng ban tổ chức đang đọc diễn văn (cũng rất là hoành tráng;) tự nhiên cô dâu phớn lên. Nó lao lên cướp “mi-cờ-rô” của ông trưởng ban tổ chức khi ông ấy đang đọc cái diễn văn của ông như thế này các bác ạ :

“Gia đình chúng tôi vô cùng cảm ơn họ hàng gần xa, bà con khối phố [*,] họ hàng bên nội, họ hàng bên ngoại, các cháu thiếu niên nhi đồng hội phụ nữ, hội phụ lão đã không quản ngại đường xá xa xôi đến đưa tiễn cháu chúng tôi là cháu Thoát-Thị-Y về nơi ‘yên nghỉ cuối cùng’ bên nhà chồng.”

Ngay sau khi con vợ em nó cướp “mi-cờ-rô” của ông trưởng ban tổ chức. Nó bảo là: “Xin cho cô dâu hát 1 bài.”

Ngu thế nị ? Ngày cưới mà lại để cô dâu xin hát 1 bài. Nhưng con này nó dở hơi rất lâu rồi các bác ạ. Mãi đến hôm cưới em mới phát hiện ra thì cũng đã muộn rồi. Nó xin hát 1 bài chẳng lẽ không cho nó hát – bởi vì nó là “ngôi sao [3]” trong ngày cưới. Thế là nó lên, nó tung tẩy, nó bảo: “Cô dâu xin hát bài ‘Áo em chưa mặc 1 lần’ ” (Con lợn này ngu thật ấy chứ lị! Chọn cái bài không chọn, lại chọn bài “Áo em chưa mặc 1 lần ?” Chẳng hoá ra từ bé đến giờ con này toàn cởi trần à?)

Ông già tía em đang ngồi nói chuyện với ông già nó trong nhà. Ông nghe thấy con dâu hát như thế, ông ấy cũng tớn lên, lao ra cướp cho bằng được cái “mi-cờ-rô” của con dâu. Tưởng bố gìa lên để giữ thể diện cho con giai; có ai ngờ đâu bố gìa bảo: “Nhà trai cũng xin hát 1 bài cho nó máu [*.] Nhà trai xin hát bài ‘Sao em lỡ vội lấy chồng !’ ”

Ối giời ơi! Em mong ngày mong đêm để được lấy vợ; bố gìa lại tương ngay bài “Sao em lỡ vội lấy chồng” cũng cầm bằng như ông bảo rằng “Cho mày ở không [4] suốt đời.”

Còn con vợ em. Nó càng sống với em nó càng bộc lộ những cái tinh hoa hơn giời !

Ai đời, nó thấy cái thằng “sun sun,” “săn săn,” “choi choi” nào đó ở trong 1 phim Hàn Quốc đẹp dzai hơn chồng. Nó đang ngồi xem “ti-vi” nó bảo: “Chậc.. chậc.. chậcccc… thằng này mà ở bên này thì mình phải… chậc… hôn cho nó 1 phát.”

Úi dzời đất ơi! “Hôn cho nó 1 phát!” Hôn cho nó 1 phát; nó chả tát cho vêu mồm ra chứ ở đó mà “hôn cho nó 1 phát!”

Nhưng mà nó cực kì tài giỏi đấy các bác ạ! Ai ngờ nó ăn một lúc hết 3 bát cơm, nó lại đơm bát thứ 4, nó ăn ngốn bát thứ 5, xong nó tăm sang bát thứ 6, máu lên nó chơi luôn bát thứ 7, xong nó nhảy sang bát thứ 8! (Không ngờ đánh nhầm vào nồi cám!)

Trong làng em gọi nó là “ngôi sao” đánh chồng. Nó đánh cực kì là giỏi. Em đã lẩn vào đống củi, lủi vào đống rơm; thế mà làm sao không biết dép guốc của nó vẫn tìm ra để “thơm” vào cái mặt của em đánh “đốp” một cái chứ lị ! Dạo này nó còn chơi cái kiểu chê đồ nội sính đồ ngoại [*.] Em bảo nó rồi:

“Chồng mình rách rưới mình thương.
Chồng người tứ xứ thập phương mặc người.”

Nó nghe ở đâu không biết? Nó thấy thằng Thi chồng con Thố ở bên Nga ngố mới về, đi ngang qua ngõ nhà em. Thế là lúc nó đang cho con út bú; nó giật con bé ra khỏi vú đến “phịch” 1 cái. Xong, nó ném con bé xuống giường. Nó lao ra đường nó bảo: “Ối giời ôi, phong độ [*] thế!” Vừa nói “phong độ thế” xong thì nó được ăn ngay 1 cái ghế của thằng Thi nó phi vào mặt.

Các bác ạ. Em lấy vợ năm nay đã được 10 năm rồi, mới được 9 mặt con. 8 cháu đầu thì đều là gái. Đẻ mãi đến cháu thứ 9 cũng là nữ. Nói chung các cháu đều ngoan cả, cãi mẹ như chém chả, cãi bố như băm viên. Cho nên con vợ em nó đánh thường xuyên luôn.

Đầu tiên là nó đẩy con bé cả, xong nó vả con thứ 2, nó véo tai con thứ 3, nó rầy la con thứ 4, nó đốn ngã con thứ 5, xong nó bóp cằm con thứ 6, nó nổi cáu con thứ 7, nó nhảy lên nó “xông phi” con thứ 8. Nó không dám đánh con thứ 9 – bởi vì con thứ 9 còn bé quá!

Các bác ơi. Nhưng cái điên của em là nó bảo em là thằng chồng vô trách nhiệm. Nó nghĩ đâu năm ngoái mùng 8 tháng 3, nó phấn khởi nó đi ra đi vào, trên tay nó cầm nửa quả đào, vừa đưa vào miệng thế nào đánh rơi. Thương vợ em mới cất nhời. Nó bảo: “Thằng dở hơi lắm mồm.” Thế là vào hôm 20 tháng 10 [?] cả ngày nó cứ nói nói cười cười với em. Nó bảo: “Em có mảnh giấy rất muốn mở cho anh xem. Giở ra cho anh thấy cái dòng chữ lem nhem. Anh không tặng em cái gì à?” Tính em vốn tính dĩ thật thà, nghe vợ nói là mua quà tặng ngay. Đầu tiên là 2 chỉ đeo tay; qua đầu chợ sắm ngay cho cái váy đầm. Bánh kẹo thì chất 1 mâm. Sau đợt đấy, nó lại bảo em là “thằng hâm [*]” nhất làng.

Năm nay lại mùng 8 tháng 3. Nó phấn khích [*] nó ăn na, ăn đào. Trên tay nó cầm 1 con dao. Đang lúc gọt vỏ thế nào đứt tay ? Em liền dùng giẻ băng ngay. Nó bảo: “Không phải việc của mày phắn đê [*.]” Cũng lại hôm 20 tháng 10 [?] cả ngày nó cứ nói cười huyên thuyên. Em mặc cho nó hồn nhiên, thế mà tối nó lại nổi điên nó đánh chồng. Em hỏi có nhất thiết phải thế không? Nó liền vớ mấy quả hồng nó ném em. Lúc đấy trời đã nhá nhem. Còn em đứng ngoài thềm khóc than. Nó liền rút cái cọc màn. Nó khua 1 phát vỡ tan cái ấm trà. Nó bảo chứ là: “Đừng có mà đụng đến bà. Léng phéng bà bán cả nhà đánh lô.” Ối dzời ơi ! Các bác nghe thế có được không ?

Mấy cái đấy em còn bỏ qua được; nhưng mà có một cái điên nhất đối với em bây giờ mà em không thể bỏ qua được. Các bác có biết là cái gì không? Nó sống với em mà nó tơ tưởng đến cái ông Nguyễn Ngọc Ngạn ở bên hải ngoại. Nó bảo nó không nhìn thấy hình của ông đấy thì nó chết ! Nó không nghe được tiếng của ông ấy trong đêm thì nó không ngủ được. Đêm nào cũng như đêm nấy các bác ạ.

Các bác thấy như thế có được hay không? Nó sống với em mà nó còn mê ông Ngạn, thế nó mới thật là đểu chứ lị. Mà biết bao nhiêu đứa con gái đẹp trong làng em phũ phàng [* ] không yêu, em lại đâm đầu yêu con dở hơi tập bơi này đấy! Có con bé Hành nhà bà Hạ đấy… Nó làm cái nghề tối tối đứng ở gốc cây vẫy khách. Nghề nghiệp của nó ổn định như thế mà em không thèm. Thế mà em lại đâm đầu vào con này.

Các bác đừng có vội cười! Con Hành này hôm nào nó chả có việc làm ? Nó có việc làm đều đặn đấy chứ! Tháng nào nó cũng mang tiền về nuôi mẹ nó ở dưới quê. Vừa mới rồi, nó đưa một số chị em dưới quê thất nghiệp lên thành phố tìm việc. Tất cả có việc làm hết cả rồi nhá; mà lại làm tập trung 1 chỗ mới giỏi! Nó làm cái gì mà hiện đại [*] lắm. Nó làm “mát từ xa” ở đằng sau nhà bà Na. Mọi người trìu mến gọi là “mát xa sau na [5.] Đấy! Ngày xưa em tán con Hành nhà bà Hạ chỉ có mỗi một câu vọng cổ mà nó đổ [*] luôn; có phải mất 4 đôi dép tông nào đâu ? Em chỉ tán như thế này các bác ạ. Các bác cho phép em được bắt đầu ca cái câu vọng cổ ấy nhá:

“Đêm hôm đó Đảo về nhà, hắn rất là buồn vì chiều nay đánh con lô 89 nó lại về 90… ”

Đấy em tán có mỗi 1 câu mà con Hành nhà bà Hạ nó đổ [*] luôn. Mà con Hành nhà bà Hạ này nó nó hồn nhiên lắm các bác ạ! Sáng nó nhặt lá, trưa nó đá ống bơ [6,] tối nó làm thơ, đêm nó thẫn thờ chờ trời sáng. Nhiều người lại cứ bảo nó điên, nhưng theo em thì không phải nó điên, đây là 1 sự hồn nhiên của 1 thanh niên đứng trong công viên. Nó nhảy theo vũ điệu thần tiên, điên đâu mà điên, mọi người đừng có liên thiên!

Các bác à ! Cứ nghĩ đến con Hành nhà bà Hạ em lại càng căm phẫn con vợ dở hơi tập bơi nhà em. Mà có nói xấu con này thì cũng đến sáng mai cũng em không nói hết được các bác ạ. Thôi xin phép các bác em phải vào ngủ với nó một tí; chứ bây giờ nói xấu mà nó nghe được thì đêm nay nó “cấm vận [7]” em chết.

Xin phép các bác cho em về. Hết ạ !

Khuyết Danh

Ghi Chú:

[1] “trúng được lô” : trúng sổ số – Win lottery.

[2] “mùng 8 tháng 3”: ngày phụ nữ ở VN – Women’s Day

[3] “ngôi sao” : Minh tinh – Star.

[4] “ở không” : độc thân, ở giá – Single.

[5] “mát xa sau na:” Phòng tắm hơi, đấm bóp – Massage sauna.

[6] “ống bơ” : ống lon – Empty can.

[7] “Cấm vận” : Phong tỏa kinh tế – Economic embargo.

[*] Những chữ được xử dụng sau ngày 30/4/75 ở VN. Xin đọc gỉa tự tùy nghi mà luận ý.

Thêm bình luận Tháng Sáu 23, 2007

Lấy Vợ… Nên và Không Nên

Lấy vợ nên kiêng lây vợ non
Ra đường ai biết cháu hay con
Nhí nha nhí nhảnh đòi vàng bạc
Bán cả bàn thờ sắm phấn son

Lấy vợ nên kiêng lấy vợ già
Ra đường ai biết chị hay bà
Sanh hai ba lượt mình teo nhếch
Má hóp, xương lòi, ốm như ma

Lấy vợ nên kiêng lấy vợ lùn
Chồng cao vợ thấp khó đi chung
Giữa đường vợ muốn bàn câu chuyện
Chồng phải quỳ bên tiếp chuyện cùng

Lấy vợ nên kiêng lấy vợ cao
Tay chân lẵng khoẵng, tướng quều quào
Rủi khi đau bụng, đi cầu cá
Lớ ngớ quều quào lọt xuống ao

Lấy vợ nên kiêng lấy vợ ù
Đêm nằm ôm vợ, ngỡ ôm lu
Rủi khi bà mớ đè lên bụng
Dẹp xác ông chồng khóc hu hu

Lấy vợ nên kiêng lấy vợ ròm
Người toàn xương xẩu, làm sao ôm?
Thuốc tàu, thuốc bắc, cao hổ cốt
Uống cả trăm ly vẫn ốm nhom

Lấy vợ nên kiêng lấy vợ ghen
Áo quần khi xé rách teng beng
Rủi hôm cao hứng chồng về trễ
Bể chén, bể ly, bể cái đèn

Lấy vợ nên kiêng vợ sún răng
Giận con lè lưỡi tựa bà chằng
Tiệc tùng rủi gặp bò xào giấm
Mắc nghẹn có ngày té ngã lăn

Lấy vợ nên kiêng lấy vợ hô
Hàm răng lởm chởm nói bô bô
Rủi khi bả giận ôm chồng cắn
Ưô? máu phu quân chạy thấy mồ

Lấy vợ nên kiêng lấy vợ giàu
Ra đường thiên hạ bảo trèo cao
Về nhà bị vợ đì giặt áo
Mất mặt trượng phu đấng anh hào

Lấy vợ nên kiêng lấy vợ nghèo
Ông bà cha mẹ khó ăn theo
Cày sáng cày khuya mà vẫn nợ
Tội đàn con nhỏ đói leo nheo

Lấy vợ nên kiêng vợ ngáy to
Đêm nào đi ngủ cũng khò khò
Tội đức lang quân nằm kế cạnh
Mất ngủ lâu ngày chắc phát ho

– o –

Lấy vợ nên lấy vợ non
Tóc thề mườn mượt xõa eo thon
Mắt sáng, môi hồng, da tươi thắm
Đỡ tiền mua sắm những phấn son

Lấy vợ xin anh lấy vợ già
Ra đường em biết chuyện gần xa
Lỡ anh đi lạc thì em nhắc
Cũng tốt cho anh đó thôi mà.

Lấy vợ xin anh lấy vợ lùn
Áo quần em mặc, vải hay thun
Người cao một bộ, em hai bộ
Tiết kiệm cho anh gấp bội phần.

Lấy vợ xin anh lấy vợ cao
Chúng mình đùm bọc lẫn cho nhau
Cây trái anh thèm, em tay với
Đỡ mất công anh bắc thang trèo.

Lấy vợ xin anh lấy vợ ù
Tay em đầy đặn, tối em ru
Kê đầu anh ngủ “êm hơn gối”
Mộng đẹp, hiên ngoài gió vi vu

Lấy vợ xin anh lấy vợ ròm
Bỡi vì vừa đủ”một người” ôm
Nuôi em còn dễ hơn nuôi kiến
Đỡ tiền ăn vặt, đỡ tiền cơm.

Lấy vợ xin anh lấy vợ ghen
Vì anh, em gác cửa cài then
Vì anh, em mới làm như thế
Nên đành phải thức trắng đêm đen.

Lấy vợ xin lấy vợ sún răng
Đỡ tiền nha sĩ, ngại sâu ăn
Sáng, trưa, chiều, tối em ăn cháo
Khỏi phải mua bàn chải đánh răng.

Lấy vợ xin anh lấy vợ hô
Lỡ sau mà có gặp côn đồ
Em cười, chúng tưởng Chung Vô Diệm
Hồn xiêu phách lạc cõi hư vô.

Lấy vợ xin anh lấy vợ giàu
Mặc người thiên hạ bảo gì nhau
Chúng mình có phận nên duyên nợ
Anh đừng nghi kỵ dạ em đau.

Lấy vợ xin anh lấy vợ nghèo
Bởi nghèo “chung thủy” mới đi theo
Sáng chiều em phụ lo cơm áo
Anh sẽ vì em thấy tự hào.

Lấy vợ xin lấy vợ ngáy to
Lỡ bề ăn trộm nó hăm ho
Đêm khuya thanh tịnh em ngay ngáy
Trộm tưởng thiên lôi chạy cao giò.

Thêm bình luận Tháng Sáu 20, 2007

Bi Vi Ci "Lai Giống" Đọc Tiếng Việt Sai, Nghe Như…. "Lộn Dòng"

Con cháu Đảng gởi ra ngoại quốc
Học nằm vùng vào được Bi Bi Xi
Không biết chúng học được gì
Mà nghe toàn giọng …Vi Ci không hà !!!

Đi đâu cũng khoe khoang đài lớn
Ta phòng viên Cà Chớn …thua ai ?
Suốt ngày tưởng tượng mình hay
Ăn nói xấc láo như bầy… không cha

Bọn nằm vùng khua trương gióng trống
Để đón thằng giặc Cộng sang đây
Dắt theo một đám cáo cầy
Xách theo bị gậy , một bầy ăn xin

Bi Bi Xi đưa tin đi trước
Để dọn đường cho Chủ Nước qua
Cháu Hồ phỏng vấn gần xa
Để dò phản ứng dân ta thế nào ?

Thằng Lê Hưởi hỏi dân Hà Nội
Ông dân này từ chối chuồn êm
Công An nó đứng gần bên
Nó mà nghe được thì đen tối đời !

Quay phỏng vấn thêm cô phụ nữ
Cô biết rằng ông Triết công du ?
Em thì chỉ biết đói thôi
Chạy ăn không kịp dư đâu thì giờ…

Thằng Phạm Khim bày trò vơ vẩn
Hỏi toàn câu gợi ý dẫn đường
Cộng đoàn người Việt ly hương
Đón chào tên Triết tiện đường qua thăm

Tị nạn đang hờn căm chống Triết
Vì cái trò bịt miệng dân lành
Kêu gào dân chủ đấu tranh
Tị nạn mà gặp hắn thành… đống phân

Thằng cháu Cụ phân vân bối rối
Tung tin đồn thất thiệt loan ra
Đồng bào tổ chức gần xa
Hễ mà thấy Triết là….la quá trời ?!

Mấy ngày họp trốn chui trốn nhũi
Đi đâu thì cúi mặt che đầu
Trốn vào cửa hậu cổng sau
Còn gì thể diện đứng đầu quốc gia

Con cháu Đảng chạy ra ngoại quốc
Mua bằng xong về nước không đi
Quốc ngoại nhất định ở lì
Bố mẹ gửi gấm Bi Bi Xi nằm vùng

Chương trình Việt tha hồ thao túng
Giọng quê mùa của lũ chăn trâu
Quê em Bình Trị dép râu
Họ hàng Hồ tặc đứng đầu Đảng ta

Con cháu bác vênh vang danh giá
Đâu phải phường …đá cá lăn dưa
Bằng cấp chứ đâu phải đùa
Học hành giỏi quá phải… mua bằng tiền !

Bây giờ làm phóng viên đài nhớn
Chúng tha hồ Cà Chớn sợ ai
Tiếng Việt chúng chế thêm xài
Thường chôm vài tiếng của đài…Trung Hoa *

Ngôn ngữ Việt Cha Ông để lại
Bọn nhãi con lải nhải trên đài
Chêm vào những chữ… quái thai
Là tụi… ” lai giống “, nghe như…” lộn dòng ”

Vesau

* Tụi VC này rất mê phim bộ của Tàu

Thêm bình luận Tháng Sáu 20, 2007

Trang

Chuyên mục

Khác

Meta

Lịch

Tháng Chín 2018
H B T N S B C
« Th7    
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930

Posts by Month

Posts by Category