Posts filed under ‘Con người – Sự kiện




Thảm kịch nhân đạo của nhóm người Việt Tỵ nạn cộng sản cuối cùng tại Cambodia

Cựu tử tù Nguyễn Phùng Phong

Sau sự sụp đổ của chính quyền Sàigòn tháng 4 năm 1975, hơn nửa triệu người Việt nam đã bỏ nước ra đi tìm tự do tại nhiều quốc gia trên thế giới, bởi sau khi cưỡng chiếm miền Nam Việt nam, chính quyền cộng sản Hà nội đã áp đặt một chính sách cai trị vô cùng hà khắc và chuyên chế lên toàn dân Việt nam, đặc biệt cộng sản đã tập trung sự đàn áp hết sức tàn bạo đối với những gia đình của các cựu viên chức của chính quyền Sàigòn cũng như các sỹ quan và hạ sỹ quan của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Bản thân họ bị tập trung cải tạo, nhà cửa bị tịch thu, gia đình bị đưa đến sinh sống tại những vùng kinh tế mới rừng thiêng nước độc. Cuối năm 1989, dưới sự bảo trợ của Cao Uỷ Liên Hợp Quốc Đặc Trách Về Người Tỵ Nạn (UNHCR) 74 quốc gia đã ký kết một chương trình hành động toàn diện (Comprehensive Plan Action) không mặc nhận thuyền nhân là người tỵ nạn chính trị nữa mà họ buộc phải trải qua một thủ tục phỏng vấn, thanh lọc, để xem họ có đủ tiêu chuẩn được hưởng quy chế tỵ nạn theo công ước 1951 về người tỵ nạn hay không. Chính chương trình hành động toàn diện này đã làm lắng dịu làn sóng thuyền nhân Việt nam đi tìm tự do.

Cho đến cuối thập niên 90 của thế kỷ trước và đầu những năm 2000, trước sự sụp đổ của các nước cộng sản Đông Âu, chính quyền cộng sản Hà nội lại tăng cường đàn áp các phong trào dân chủ trong nước, nhiều nhà bất đồng chính kiến, nhiều nhà hoạt động tôn giáo bị bắt bớ giam cầm, tra tấn hết sức dã man, một làn sóng tỵ nạn mới lại xuất hiện tại Việt nam, cùng với hàng ngàn người Thượng theo đạo Tin Lành ở Tây Nguyên phải đào thoát sang Cambodia để tránh sự bức hại của chính quyền Cộng sản Hà nội, cũng đã có gần 100 người Việt thuộc sắc tộc kinh là những nhà hoàt động dân chủ, hoạt động tôn giáo, những sinh viên, giảng viên cũng phải đào thoát sang xứ Chùa Tháp lánh nạn bởi không chịu nổi sự bức hại của chính quyền cộng sản Hà Nội đối với bản thân họ và gia đình. Khác với những người Việt thuộc các sắc tộc thiểu số, khi đến lãnh thổ Cambodia, họ được UNHCR đến tiếp đón, đưa vào tạm cư tại các trại tỵ nạn tại Phnom Penh, được chăm sóc y tế, được bảo vệ an ninh rất nghiêm ngặt nên chưa có trường hợp rủi ro nào xảy ra với người Thượng cả.

Trong khi đó, những người Kinh khi đào thoát đến được Cambodia, phải tìm đến trình diện tại văn phòng của Cao Ủy Tỵ Nạn của Liên Hiệp Quốc, rồi phải trải qua hàng chục cuộc phỏng vấn kéo dài nhiều tháng, có khi nhiều năm trời, trước khi nhận được quyết định cuối cùng của cơ quan này cho biết liệu đương sự có hội đủ diều kiện để được cấp quy chế hay không, đây là khoảng thời gian có nhiều rủi ro nhất, bởi hàng chục ngàn mật vụ của cộng sản Việt nam đang hoạt động rất tích cực tại Cambodia, đang ráo riết săn lùng để bắt bớ, đưa họ về Việt nam giam cầm và tra tấn, mà ít nhất đã có hai trường hợp xảy ra. Trường hợp thứ nhất là Đại Đức Thích Trí Lực, bị mật vụ của cộng sản Việt nam bắt cóc tại đô thị Phnom Penh cuối năm 2001 khi Đại Đức đã được cấp quy chế tỵ nạn và được UNHCR bảo vệ. Trường hợp thứ hai là nhà dân chủ Lê Trí Tuệ, đào thoát đến Cambodia vào ngày 11 tháng 4 năm 2007 và chỉ bốn tuần sau đó, Lê Trí Tuệ đã bị mất tích vào ngày 6 tháng 5 năm 2007 trong khi đang chờ đợi UNHCR xem xét cấp qui chế tỵ nạn.

Ngay cả sau khi được cấp quy chế tỵ nạn rồi, đời sống của những người Việt tại đây cũng không khá gì hơn, bởi lẽ ngoài việc hàng ngày phải đối mặt với sự kỳ thị của người dân bản xứ, thì lực lượng mật vụ của cộng sản Hà nội vẫn thường xuyên săn tìm và truy sát họ. Mọi việc trở nên tệ hại hơn kể từ sau ngày 01 tháng 12 năm 2006 khi UNHCR cắt hết mọi khoản tiền trợ cấp đối với những người Việt tỵ nạn này và khuyến khích họ hội nhập vào cộng đồng người Việt di cư tự do đến đây để cùng sinh sống, khiến nguy cơ họ bị mật vụ của cộng sản Việt nam bắt bớ càng trở nên cao hơn. Trong thực tế, đồng bào Việt nam đã định cư ở Cambodia từ nhiều thế hệ qua vẫn không có tình trạng công dân, không được đăng ký hộ khẩu thường trú, không có giấy tờ tuỳ thân, không được sở hữu đất đai nhà cửa hay bất cứ tài sản gì có giá trị khác, con cái của họ không được khai sinh, họ chết không được khai tử thì làm sao nhóm người tỵ nạn chính trị này lại có thể hội nhập được vào đời sống của họ được. Đó là lý do tại sao phần lớn những người tỵ nạn cộng sản tại Cambodia và con cái của họ đang mưu sinh bằng “nghề” thu lượm rác thải, chai lọ, bao bì nylon và chính công việc xú uế nầy đang tàn phá cả sức khoẻ và tinh thần của họ. Một trong những người tỵ nạn tại đây là mục sư Ngô Đắc Lũy cũng đã trải qua hơn sáu tháng tồn tại bằng “nghề” lượm rác này trên khắp đô thị Phnom Penh trước khi được UNHCR cấp cho quy chế tỵ nạn vào tháng 12 năm 2004.

Từ tháng 10 năm 2006 Mục sư Lũy đâ thành lập được Hội Thánh Tin Lành cho người tỵ nạn. Hội Thánh vừa là nơi để các tín hữu mà phần đa là người tỵ nạn đến nhóm, cầu nguyện và thờ phượng mỗi tuần, vừa là nơi chở che cho những mảnh đời bị rao bán tại Cambodia và cũng là trạm dừng chân và nhận được sự tiếp giúp đầu tiên của các nhà dân chủ, các nhà bất đồng chính kiến tại Việt nam bị đàn áp phải sang lánh nạn tại Cambodia. Tuy nhiên dù nổ lực đến đâu, Hội Thánh và Mục Sư Lũy cũng chỉ có những trợ giúp ban đầu cho những người mới đến một nơi ăn, chốn ở trong những tuần lễ đầu tiên, và cũng chỉ giúp đở được cho những gia đình anh chị em tỵ nạn những lúc trái gió trở trời, vì chính bản thân Mục Sư Lũy hiện cũng không còn nhận được trợ cấp nữa. Tương lai của những người Việt tỵ nạn cộng sản tại Cambodia rồi sẽ đi về đâu, con cái của họ rồi sẽ đi về đâu khi hàng ngày vẫn tiếp tục bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, gò mình trên những đống rác xú uế ở đô thị Phnom Penh ? Hởi những tấm lòng Việt, hởi những người Việt yêu tự do xin hãy góp tay cùng chúng tôi cứu giúp những nạn nhân của chế độ bạo quyền cộng sản đang vô cùng khổ đau, cùng cực và hiểm nguy trên địa ngục trần gian Cambodia này.

Nguyễn Phùng Phong
12/7/07

Ông Nguyễn Phùng Phong (trái), nguyên đại đội trưởng Biệt kích, cựu tù nhân trại tử thần A20 Xuân Phước, Đồng Xuân, Phú Khánh, là một trong 4 người trong Ban đại diện nhóm người Việt tỵ nạn cộng sản tại Cambodia. Bên phải là Mục sư Ngô Ðắc Luỹ. Hình chụp tại một bịnh viện Pnompenh sau khi ông Phong bị mật vụ công an CSVN dàn cảnh tông xe mưu sát ngày Chủ Nhật 10/10/06.

Ông Phong bên giường bệnh bà Vương Thị Viêng, bị thương nặng sau khi bị mật vụ công an CSVN dàn cảnh tông xe ngày Chủ Nhật 10/10/06.


Một buổi cầu nguyện của đồng bào Việt Nam tỵ nạn CS tại Cambodia do Mục sư Luỹ chủ lễ

Advertisements

Thêm bình luận Tháng Bảy 12, 2007

Dân oan tỉnh Bình Thuận sang ngày thứ 9 – Dân oan tỉnh Bình Phước sang ngày thứ 3, bám trụ trước văn phòng Thủ tướng

Dân Oan huyện Tánh Linh, Tỉnh Bình Thuận vẫn tiếp tục bám trụ trước văn phòng Thủ tướng Chính phủ bước qua ngày thứ 7


Hà Nội: Thứ Hai ngày 9/7/2007, hơn 100 nông dân huyện Tánh Linh, Tỉnh Bình Thuận vẫn tiếp tục bám trụ trước văn phòng Thủ tướng Chính phủ bước qua ngày thứ 7.
Dù bị công an phường Thuỵ Khuê đàn áp, xua đuổi, dù mưa gió họ vẫn bền lòng chặt dạ, bám trụ tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng.
Dù cảnh màn trời chiếu đất vẫn quyết tâm, cương quyết buộc thanh tra Chính phủ phải giải quyết đến nơi đến chốn. Công bằng như báo Tuổi Trẻ của nhà nước Việt Nam đưa tin ngày thứ bảy 7/7/2007.
Khẩn thiết yêu cầu các cơ quan truyền thông báo chí trong và ngoài nước, các nhà bất đồng chính kiến với nhà nước cộng sản Việt Nam, tiếp tục lên tiếng bảo vệ những người nông dân bị bọn quan tham địa phương cướp đất đai nhà cửa của họ, phải trả lại cách sòng phẳng.
Tiếng Dân Kêu
http://360.yahoo.com/tiengdankeu

Dân oan tỉnh Bình Thuận sang ngày thứ 9 – Dân oan tỉnh Bình Phước sang ngày thứ 3, bám trụ trước văn phòng Thủ tướng

Hà Nội: Sáng Thứ Tư 11/7/2007, lúc 7giờ30 nông dân hai tỉnh Bình Thuận – Bình Phước cùng nông dân các tỉnh khác gần 200 người ngồi bám trụ trước cổng cơ quan Thủ tướng Chính phủ, tất cả đều mặc áo trắng đồng phục: “Dân tỉnh Bình Thuận kêu oan”. Hôm nay họ ngồi cách xa cửa văn phòng Thủ tướng một đoạn ở ngã tư đèn xanh đèn đỏ, cách nhà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Nông Đức Mạnh, Tổng bí thư Đảng Cộng sản 300m, cho đến trưa. Người đi đường qua lại đều lắc đầu ngao ngán chế độ!

Lúc 14giờ30, nông dân hai tỉnh Bình Thuận và Bình Phước cầm biểu ngữ dài 2m, nền trắng vẽ chữ màu đỏ nội dung : “Van xin Đảng Nhà nước – Quốc hội – Chính phủ – cứu giúp dân tỉnh Bình Thuận chúng tôi trước sự chết đói”, vì UBND tỉnh Bình Thuận chỉ đạo ủi đất nông nghiệp, phá bỏ cây trồng, lấy đất bán cho dự án tư nhân Minh Thuận Phát. Dân oan hai tỉnh đồng lòng cùng nhau kéo băng rôn đến ban chỉ đạo Trung ương phòng chống tham nhũng ở số 1 đường Hoàng Văn Thụ. Khi các nông dân đến đây, ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng của Trung ương huy động một lực lượng trên 50 tên công an mặc thường phục, xe bịt bùng số 80 B 4400 trong tư thế chuẩn bị đàn áp dân oan.

Đến 15giờ40, công an lùa nhóm dân oan này trở lại vườn hoa Mai Xuân Thưởng. Thấy nhóm nông dân này đấu tranh quyết liệt, họ liền dùng chiêu bài xoa dịu với kế “An ninh mật vụ nữ” tiếp cận nhóm nông dân hai tỉnh này với lời đường mật: “Các em các chị để tôi giúp cho …” vv và vv …

Tên nữ an ninh mật vụ móc điện thoại ra gọi cho ai không biết. Sau khi tắt máy nữ an ninh mật vụ này hỏi: “Bà con có ở lại ngày Chủ Nhật không?”. Nhóm nông dân lên tiếng trả lời là có. Nữ nữ an ninh mật vụ nói: “Để Chủ Nhật tôi đưa bà con đến gặp Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao. Chỉ có Viện trưởng mới giải quyết được việc này!”. Dù cộng sản có mưu ma trước quỷ cũng không qua mặt được những phụ nữ dân oan tinh tường. Nhóm phụ nữ Bình Thuận lên tiếng: “Mời bà biến đi chỗ khác, ở đây không phải việc của bà!”, làm cho nữ an ninh mật vụ này xấu hổ đành lủi thủi bỏ đi, không một lời chào.
Chúng tôi tiếp tục theo dõi tình hình đòi đất đai của hai tỉnh nói trên.
Khẩn cầu các cơ quan truyền thông tiếp tục lên tiếng bảo vệ tính mạng và quyền lợi hợp pháp của những nông dân đang ở đất Ba Đình lịch sử.
Người dân Hà Nội đưa tin
http://360.yahoo.com/tiengdankeu

Người dân Tánh Linh – Bình Thuận bám trụ tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng, họ chia làm nhiều nhóm nhỏ để có thể đối phó khi công an đến

Người dân Tánh Linh – Bình Thuận bám trụ tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng, họ chia làm nhiều nhóm nhỏ để có thể đối phó khi công an đến

Người dân tập trung ngồi trước văn phòng Thủ tướng tại ngã tư Phan Đình Phùng

Buổi trưa người dân tranh thủ nằm nghỉ trước văn phòng Thủ tướng

Thêm bình luận Tháng Bảy 11, 2007

Vài hình ảnh dân oan biểu tình tại trung tâm Sài Gòn sáng 11.7.07

Tin SàiGòn:

Lúc 9 giờ sáng nay 11-07-2007, dân oan căng biểu ngữ kéo đi biểu tình tại khu trung tâm quận 1 Sài Gòn, trong lúc đoàn biểu tình kéo đi có 2 xe Honda công an mặc sắc phục chạy theo, cuối cùng đoàn biểu tình đến dàn hàng ngang ngồi đối diện UBND/TPHCM (tòa Ðô chánh cũ) ngay trước phòng vé Việt Nam Airline, khi đoàn biểu tình ngồi căng biểu ngữ thì có 1 ông cầm camera quay qua quay lại nhưng thật sự không biết ông ta quay cái gì? Vì bị canh me quá nên “Tiếng Dân Kêu” chỉ chụp được mấy tấm lúc đoàn đang di chuyển

Tiếng Dân Kêu
http://360.yahoo.com/tiengdankeu


Ðoàn biểu tình từ đường phía sau kéo đi ngang bên phía trái Nhà thờ Đức bà (phía trước Bưu điện Sài Gòn)


Ðoàn biểu tình tiếp tục kéo đến phía trước Nhà thờ Đức bà đi về hướng đường Đồng Khởi (Tự Do cũ)


Ðoàn biểu tình đang tập trung đứng ngay công viên tượng Ðức Mẹ phía trước Nhà thờ Đức bà rồi tiếp tục tiến về đường Đồng Khởi (Tự Do cũ)

Thêm bình luận Tháng Bảy 11, 2007

Thư ngỏ kính gởi Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam Xin hãy bênh vực cho những người dân oan

Kính thưa Đức TGM Ngô Quang Kiệt,
Kính thưa Đức Giám Mục Nguyễn văn Hòa,
Kính thưa Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn,
Kính thưa các đấng bậc trong HĐGMVN,
Kính thưa quý độc giả trong và ngoài nước,

Từ ngày 22 tháng 6 năm 2007 đến nay, những người dân oan từ các tỉnh Bình Dương, Tiền Giang, Bình Phước, Bến Tre .v.v.. kéo về thành phố SàiGòn khiếu kiện về đất đai nhà cửa của họ bị chế độ Việt gian CS cưỡng chiếm.

Trước thực trạng đau khổ và bi đát của những người dân oan đang bị lâm vào cảnh “màn trời chiếu đất”, kính xin Đức TGM Ngô Quang Kiệt, Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và những đấng bậc trong Hội Đồng Giám Mục Việt Nam chọn cách hiện hữu và hiện diện đối với những người dân oan qua dụ ngôn “Người xứ Samaria nhân hậu”.

Trong bài viết mới nhất của Đức TGM Ngô Quang Kiệt gởi ra Hải Ngoại dưới nhan đề “Nhớ Mang Theo Trái Tim”.

Để nội dung bài viết “Nhớ Mang Theo Trái Tim” của Đức TGM Ngô Quang Kiệt được đi đôi với hành động cụ thể: con kính mong Đức TGM Ngô Quang Kiệt, Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và những đấng bậc trong Hội Đồng Giám Mục Việt Nam hãy thương xót bằng cách:

– Quyết tâm hành động và lên tiếng bảo vệ những người dân oan bị Việt gian CS cướp bóc đất đai nhà cửa.

– Mở cửa Nhà Chung cho những nạn nhân bị cướp bóc nhà cửa trú ngụ gọi là “cho khách đỗ nhà”. Vì vườn hoa Mai Xuân Thưởng và Văn Phòng 2 Quốc Hội Việt gian CS không xa Nhà Chung, không xa Tòa Giám mục, nơi Ðức TGM Ngô Quang Kiệt và Hồng Y Phạm Minh Mẫn cư ngụ.

– Kêu gọi các Linh Mục, tu sĩ nam nữ và Giáo Dân tại các Giáo Phận cứu trợ khẩn cấp cho những dân oan.

Trân trọng,
Sarah-Anne Nguyễn


Xin trích dẫn bài viết từ Đức TGM Ngô Quang Kiệt:

Thứ Ba, 10.07.2007
Nhớ Mang Theo Trái Tim
+ TGM Giuse Ngô Quang Kiệt

NHỚ MANG THEO TRÁI TIM (Lc 10, 25-37)

Trường sinh bất tử, muốn được hạnh phúc vĩnh viễn, muốn được sống đời đời, đó là mơ ước muôn đời của mọi người. Hôm nay, một thầy thông luật nói lên mơ ước đó khi ông hỏi Chúa “làm cách nào để được hưởng sự sống đời đời”.

Để trả lời ông, Chúa Giêsu kể câu chuyện, một câu chuyện bình thường xảy ra hằng ngày: Một người đi đường từ Giêrusalem xuống Giêrikhô, dọc đường bị cướp trấn lột, đánh nhừ tử, dở sống dở chết nằm rên rỉ bên vệ đường. Thầy tư tế đi ngang thấy thế tránh qua bên kia đường mà đi. Thầy Lêvi cũng thế. Nhưng một người xứ Samaria , một người ngoại đạo, đã chạnh lòng thương, dừng lại băng bó cho nạn nhân. Chưa hết, ông còn chở nạn nhân đến quán trọ. Hơn thế nữa, ông gửi tiền để nhờ chủ quán chăm sóc nạn nhân cho đến khi bình phục.

Qua câu chuyện người xứ Samaria nhân hậu, Chúa Giêsu chỉ cho ta con đường dẫn đến sự sống đời đời.

Đường Giêrikhô tượng trưng cho con đường về Nước Trời. Đó là con đường gập ghềnh khó đi. Đó là con đường nguy hiểm vì có trộm cướp rình rập. Đó là con đường thử thách. Để vượt qua thử thách, vũ khí duy nhất hữu ích là trái tim. Trái tim chiến thắng có những phẩm chất như sau:

1. Đó phải là một trái tim nhạy bén.

Người xứ Samaria nhân hậu có một trái tim nhạy bén. Dù đang bận việc riêng, dù vó ngựa phi nhanh, ông vẫn nhìn thấy người bị nạn nằm bên vệ đường. Dù tiếng gió vù vù xen lẫn tiếng vó ngựa lộp cộp, ông vẫn nghe được tiếng rên rỉ rất yếu ớt của người bị nạn.

Trong khi đó, thầy Tư Tế và Thầy Lêvi chỉ đi bộ lại không thấy, không nghe. Hay nói đúng hơn, các thầy có nghe, có thấy nhưng trái tim các thầy đóng kín, nên các thầy chẳng động lòng. Trái tim các thầy bị đóng kín vì những cánh cửa lề luật: Sợ đụng chạm vào máu, vào người bị thương, sẽ trở thành ô uế không được tới đền thờ dâng lễ vật.

Người xứ Samaria không nghe bằng đôi tai, không nhìn bằng đôi mắt, nhưng nghe và nhìn bằng trái tim. Trái tim nhạy bén có đôi tai thính lạ lùng. Có thể nghe rõ tiếng rên rỉ thì thầm tận đáy lòng. Trái tim nhạy bén có đôi mắt sáng lạ lùng. Có thể nhìn thấy cả những nỗi đau âm thầm trong tâm khảm.

2. Đó phải là một trái tim quan tâm.

Trái tim quan tâm đưa ta đến gần gũi anh em. Trái tim quan tâm biết làm tất cả để phục vụ anh em. Các thầy Tư Tế và Lêvi không có trái tim quan tâm nên khi thấy người bị nạn đã tránh sang bên kia đường mà đi.

Người xứ Samaria có một trái tim quan tâm nên ông lập tức đến gần nạn nhân. Vì có trái tim quan tâm nên ông có thể làm tất cả để giúp nạn nhân. Vì quan tâm nên ông đã mang sẵn bên mình nào là dầu, nào là băng vải. Chẳng học nghề thuốc mà ông săn sóc vết thương một cách thành thạo. Chẳng luyện tập mà ông đã lấy dầu xoa bóp rất nhanh, băng bó rất khéo. Chẳng có kỹ thuật mà ông biết cách đưa được bệnh nhân lên lưng ngựa. Ông đã làm tất cả theo sự hướng dẫn của trái tim. Với trái tim, ông đã làm tất cả với sự chuẩn xác và nhất là với nhiệt tình để cứu nạn nhân.

3. Đó phải là một trái tim chung thuỷ.

Trái tim chung thuỷ không làm việc nửa vời, nhưng làm đến nơi đến chốn. Trái tim chung thuỷ không mỏi mệt buông xuôi, nhưng theo dõi giúp đỡ cho đến tận cùng. Người xứ Samaria bận rộn công việc, nhưng vẫn lo lắng cho nạn nhân đầy đủ, gửi gắm chủ quán tiếp tục thuốc thang. Và khi xong việc ông sẽ trở lại thăm hỏi để tiếp tục săn sóc cho đến khi khỏi hẳn. Ông làm tất cả với một trái tim chung thuỷ vẹn toàn.

Qua dụ ngôn, Chúa Giêsu dạy ta hiểu rằng: đường đến sự sống đời đời là con đường mọi người vẫn đang đi. Nhưng chỉ người đi với trái tim, mới mong đến đích. Thầy Tư Tế và Thầy Lêvi đã rẽ sang hướng khác vì các thầy không mang theo trái tim.

Người xứ Samaria đã đi đến nơi vì ông đi đường với trái tim nhân hậu, trái tim rất nhạy bén, rất quan tâm và rất chung thuỷ. Với trái tim ấy, ông đã yêu người thân cận như chính mình ông. Với trái tim ấy, ông đã mở đường đi đến sự sống đời đời.

Chúa Giêsu dạy tôi bắt chước người xứ Samaria nhân hậu. Hãy lên đường với trái tim. Hãy lắng nghe với trái tim. Hãy hành động với trái tim. Hãy đi trên đường của trái tim. Hãy để trái tim tham dự vào mọi lời nói, mọi cử chỉ, mọi suy nghĩ. Hãy mang theo trái tim theo trên khắp mọi nẻo đường. Con đường đi với trái tim chính là con đường dẫn đến sự sống đời đời.

Lạy Chúa Giê-su hiền lành và khiêm nhường trong lòng, xin uốn lòng con nên giống Trái Tim Chúa. Amen.

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG
1- Theo ý bạn đâu là những dấu hiệu cho thấy một tình yêu đích thực và đáng tin?
2- Mỗi khi gặp một người cần giúp đỡ, bạn có hăng hái ra tay giúp ngay hay còn chần chờ, viện lý do để thoái thác?
3- Sau khi nghe dụ ngôn “Người xứ Samaria nhân hậu”, bạn có quyết tâm gì?
4- Mang theo trái tim nghĩa là gì?

+ TGM Giuse Ngô Quang Kiệt

Thêm bình luận Tháng Bảy 11, 2007

Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 20

* Đơn Thỉnh Nguyện gởi Văn Phòng Quốc Hội 2, Văn Phòng Chính Phủ, Bộ Công An và Cơ Quan Thông Tấn Báo Chí Trong và Ngoài Nước.

* Khoảng 100 đồng bào tỉnh Bình Thuận biểu tình tuần hành trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa sáng hôm nay (Thứ Tư 11/07/2007) và bị giải tán lúc 9 giờ sáng trước công viên Dinh Độc Lập cũ.

*** Chúng tôi vừa nhận được Đơn Thỉnh Nguyện của đồng bào biểu tình khiếu kiện tại trụ sở Văn Phòng Quốc Hội 2, làm ngày 07/07/2007 để gởi cho Văn Phòng Quốc Hội 2, Văn Phòng Chính Phủ, Bộ Công An và Cơ Quan Thông Tấn Báo Chí Trong và Ngoài Nước để thỉnh nguyện:

1/ Văn Phòng Quốc Hội II mở cửa để dân oan được sinh hoạt bình thường.

2/ Văn Phòng Quốc Hội II can thiệp khẩn cấp để dân oan được giải quyết dứt điểm, bảo vệ quyền lợi hợp pháp của người dân theo luật pháp nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam .

3/ Văn Phòng Quốc Hội II giám sát việc giải quyết dứt điểm cho dân oan theo tinh thần luật pháp với sự kết hợp của chính quyền các tỉnh Tiền Giang, An Giang, Kiên Giang, Bến Tre, Bình Dương, Đồng Tháp… cùng đoàn chính phủ liên ngành.

Đơn Thỉnh Nguyện với tên họ và chữ ký của đại diện các tỉnh: Tiền Giang, An Giang, Kiên Giang, Đồng Tháp, Bến Tre, Long An, Cần Thơ …

*** Tin đặc biệt: Sáng hôm nay (Thứ Tư 11/07/2007) chúng tôi nhận được tin khoảng 100 đồng bào tỉnh Bình Thuận biểu tình tuần hành trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa đi hướng về công viên trước mặt Dinh Độc Lập cũ với biểu ngữ : “Tố Cáo Huỳnh Tấn Thành, Chủ Tịch UBND tỉnh Bình Thuận tham nhũng” . Trong đoàn biểu tình có nhiều nam nữ mặc áo thun trắng với hàng chữ : “Đả đảo bọn cướp đất, đánh đập dân dã man”. Lúc 9 giờ cùng ngày đoàn biểu tình dừng lại ở công viên trước Dinh Độc Lập cũ thì bị CA đến giải tán.

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

Người đưa tin từ Sài Gòn
Lúc 11:00 sáng tại Sài Gòn ngày 11/07/2007



Thêm bình luận Tháng Bảy 11, 2007

XHCN: Xạo Hết Chỗ Nói – Báo ơi là báo!

Báo Nhân Dân “chế biến” phỏng vấn CNN? (*)

Những bàn luận trên mạng internet vẫn tiếp diễn về khác biệt giữa bản ghi phỏng vấn Chủ tịch Việt Nam Nguyễn Minh Triết của chính hãng CNN và bản đăng lại của báo Nhân Dân và sau đó được các báo khác đăng nguyên văn.

Đứa nào nói láo trời đập tan đảng của nó!
Một số người theo dõi sát tin tức nói cả câu hỏi của CNN và câu trả lời của ông Nguyễn Minh Triết đều được sửa đổi.

Báo Nhân Dân không chỉ cắt gọt câu hỏi của nhà báo Wolf Blitzer (lược bỏ đi chữ ”Cha” trong câu hỏi của phóng viên, các phần nói về ”nhân quyền”, ”tù chính trị”), sai chi tiết (như bài phát biểu của ông Bush tại Praha chứ không phải ở Pháp), mà phần về vụ Linh mục Nguyễn Văn Lý sai hoàn toàn” – một người theo dõi phỏng vấn trên CNN và đọc lại bản ghi của Nhân Dân cho biết.

”Cùng câu trả lời nhưng câu hỏi khác hẳn”.

Câu hỏi mà báo Nhân Dân đưa ra là: ”Tôi không biết trong lúc xử, ông Lý có lời lẽ thô bạo hay không?”, và để trong ngoặc đoạn “Phóng viên vừa hỏi vừa đưa tấm ảnh Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng tại tòa và hỏi Chủ tịch nước có biết tấm ảnh này không?”.

Câu hỏi của phóng viên trên thực tế là: “Bây giờ tôi sẽ đưa cho ông xem một bức ảnh đã được truyền đi khắp nơi trên thế giới và gây ra quan ngại, nhất là ở Hoa Kỳ. Có lẽ ông biết bức ảnh này?”.

Thêm thắt

Ngoài ra trong bản ghi của CNN cũng không có câu mà báo Nhân Dân thuật lại là ”Có báo báo nói rằng Nguyễn Văn Lý la lên tại tòa?”.

Vẫn người theo dõi sát tin tức nói thêm: ”Câu trả lời cũng bị thêm vào mấy đoạn (ít nhất là so với script của CNN), như việc Vatican đồng ý bắt Linh mục Nguyễn Văn Lý, rồi Nguyễn Cao Kỳ về thăm Việt Nam, tuyên bố ”nước Việt Nam có luật Việt Nam”.

”Nói chung trình độ của người ”chế biến” có vẻ kém hơn so với tầm của ông Triết một bậc, nhưng lại hung hăng hơn một bậc.

”Đây là điều đáng ngạc nhiên và cũng thật buồn cười trong kỷ nguyên internet”.

Một số sự khác biệt khác giữa bản ghi của CNN và báo Nhân Dân và phiên bản tương tự trên Tuổi trẻ, VietnamNet (DCVOnline, dưới bài của nhà báo Bùi Tín, 11/07/2007 – DCV) và cũng đã được đưa lên diễn đàn X-cafe.

Người đưa vấn đề lên X-cafe nói rằng hai câu cuối cùng trong bản của báo Nhân Dân cũng không có trong bản ghi lại phỏng vấn của CNN.

Cuộc phỏng vấn với Chủ tịch Triết do nhà báo kỳ cựu Wolf Blitzer thực hiện được chiếu trên đài CNN hôm Chủ Nhật 24/06 lúc 11 giờ trưa giờ miền Đông Hoa Kỳ.

(*): Bài của BBC, ngảy 10/07/2007.

Thêm bình luận Tháng Bảy 11, 2007

Tem Gửi Thư "Lê Thị Công Nhân"

Con tem này có giá trị với tất cả các bưu điện tại Hoa Kỳ.

Xin xữ dụng nó gửi đi toàn thế giới cho công cuộc tranh đấu chung cũng như nêu cao gương sáng của anh thư Lê Thị Công Nhân.

Loại tem có hình nữ luật sư Lê Thị Công Nhân, mổi tập 20 con tem 41 cents giá $ 19. 95.

Mọi chi tiết xin liên lạc về:

Quyen Le
9353 Bolsa Ave # C5
Westminster, CA 92683

Thêm bình luận Tháng Bảy 9, 2007

Làm sao không bật khóc trước thảm cảnh của đồng bào khiếu kiện tại Sài Gòn





Hôm nay đầu tuần ngày 09/07/2007 đồng bào khiếu kiện tiếp tục đổ về thành phố đến Văn phòng Quốc Hội 2 ở số 194 Hoàng văn Thụ, quận Phú Nhuận, Sài Gòn. Hôm nay chúng tôi ghi nhận an ninh chìm nổi lùng sục khắp nơi nhưng đồng bào vẫn căng biểu ngữ nhiều hơn mọi khi, dọc hai bên cổng chính vào trụ sở (xem hình) để biểu lộ sự phẩn uất của mình, đồng thời đồng bào còn giăng biểu ngữ dọc theo con đường bên hông ngay dưới trời mưa. Cơn mưa gây thêm khổ não cho đồng bào.

Hôm qua Chúa Nhật, một số đồng bào vẫn quyết tâm “bám trụ” nên căng bạt ngồi suốt đêm ngày dọc theo bờ tường, dưới các cây xanh ven đường, giữ vững những biểu ngữ đã căng mấy ngày qua. Bên trong, những nông dân khốn khổ từ tỉnh xa không có thân nhân tại thành phố SG, họ đã ăn ngủ vật vờ tại chổ, giặt đồ trong mưa và phơi trên bờ rào. Nhà vệ sinh sang trọng của tòa nhà vẫn bị chỉ đạo khóa chặt không cho đồng bào xử dụng gây trở ngại lớn cho bà con dân oan, thật không thể biện hộ cho sự vô nhân đạo của bọn bạo quyền.

Ngoài bờ rào, phía trụ sở bên lề đường Hồ Văn Huê một cô gái nông thôn lên thành phố khiếu kiện, cô mặc hai caí áo dài tay, đội nón và dưới nón là một cái mũ kéo che mặt tay ôm một bao ny lon trắng đựng khăn, quần áo, đồ đạc cá nhân và một chai nước ngồi nhìn mọi người qua đường. Lại gần, thấy cô độ tuổi đôi mươi với khuôn mặt lo buồn, thể hiện rõ một người nghèo khổ vùng sâu, với đôi dép nhựa cũ dưới chân mà lòng chúng tôi như quặn lại, nước mắt chúng tôi không thể nào ngăn được.

Tới gốc cây phía trên, những bà mẹ, những nông dân ngồi ủ rũ xúm nhau giữ băng rôn, có người cầm khúc bánh mì lót dạ. Quan sát toàn cảnh, thấy họ rất ốm, thể hiện sự suy kém dinh dưỡng hàng ngày, màu da rạm vàng, lưng còm xuống làm chúng tôi phải bật khóc! Trở về nhà tôi cầu trời phù hộ cho những đồng bào chúng ta sớm đòi lại ruộng đất là nguồn sống chân chánh duy nhất mà cha ông của họ truyền lại bao đời nay.

Kỹ Sư Ngọc Anh
Sài Gòn

(Xin mời xem đoạn Video để thấy nhiều biểu ngữ và “băng rôn” của các tỉnh trải dài theo đường lộ)

Thêm bình luận Tháng Bảy 9, 2007

Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 18

* Chị Cao Quế Hoa vẫn tiếp tục bị đe dọa an ninh cá nhân trong thời gian cuối tuần.

* CA tăng cường kiểm tra trong ngoài trụ sở Văn Phòng Quốc Hội 2 và các bến xe miền Tây để ngăn chặn đồng bào lên hưởng ứng biểu tình khiếu kiện ở Sài Gòn.

* Hơn 100 đồng bào khiếu kiện biểu tình tại Cần Thơ mặc dù một số bị CA bắt và trù dập.

* CA ở các địa phương tiếp tục lên Sài Gòn để “lùa” dân của địa phương mình về không cho lên Sài Gòn để khiếu kiện.

* Với những áp lực ngăn cản của CA và an ninh địa phương nhưng số đồng bào khắp các tỉnh miền Tây vẫn tiếp tục lên Sài Gòn nâng số đồng bào tham dự cao nhất trong ngày là trên 1500 (Xin nghe phát biểu của chị Hoa lúc 8g30 tối ngày 09/07/2007)

Lúc 8 giờ 30 tối ngày 09/07/2007, chúng tôi đã trao đổi với chị Hoa và được biết mới có 3 người thuộc Ủy ban Nhân dân Tỉnh và Thanh tra Chính phủ ở tỉnh Tiền Giang đến “mời miệng” đồng bào về lại Tiền Giang để chính quyền và Thanh tra Chính phủ sẽ cứu xét khiếu kiện của họ nhưng đồng bào không đáp ứng vì nghĩ “bổn cũ lừa dân” đang được dàn dựng lại.

Chị cũng cho biết hiện tại đang có trên 800 người đang ngủ lăn lóc tại đây và cao điểm nhất lúc 4 giờ chiều nay, số người lên trên 1500 người. Hôm nay họ cũng chiêu dụ đồng bào qua bên Phòng Tiếp Dân đường Võ Thị Sáu nhưng chỉ có một ít người qua bên đó.

Nghe trao đổi với chị Hoa

Suốt thời gian cuối tuần qua, CA tăng cường kiểm soát trong ngoài VP/QH2 và tỏ vẻ như muốn trấn áp đồng bào rời khỏi đây cũng như hăm doạ bắt chị Hoa nên đồng bào luôn đề cao cảnh giác và tỏ thái độ sẵn sàng “đối đầu” với sự đàn áp của CA, có lẽ nhờ đó mà CA chưa thực hiện được ác ý của họ. Vì thời tiết mưa bão và VP/QH2 nghỉ cuối tuần nên đồng bào biểu tình đã tranh thủ về quê nhà thay áo quần và tắm giặt nên chỉ còn vài trăm ở lại “trấn ải”.

Nghe tình hình cuối tuần

Từ bữa thứ năm 05/07/2007 đến hôm nay, các phòng vệ sinh đã bị đóng cửa không cho đồng bào sử dụng làm cho đồng bào rất bất mãn và yêu cầu ban quản trị Văn phòng Quốc Hội 2 phải can thiệp để mở cửa các phòng vệ sinh cho đồng bào đang biểu tình sử dụng

Nghe đồng bào bức xúc

Được biết trong ngày 8/07/2007, đã có gần 100 đồng bào đã biểu tình tại Cần Thơ để đòi lại ruộng đất, tài sản đã bị quan chức địa phương cướp đoạt nhưng bị CA đàn áp dã man và bắt nhốt một số người.

Nghe VSR phỏng vấn chú Tư Cần Thơ

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

Người đưa tin từ Sài Gòn
Lúc 10:00 đêm tại Sài Gòn ngày 09/07/2007

Thêm bình luận Tháng Bảy 9, 2007

Đại sứ Na Uy gặp Hoà thượng Thích Quảng Độ

Theo tin của BBC và của Phòng Thông Tin Phật giáo quốc tế có trụ sở đặt tại Paris ngày 3/07/2007, trong ngày 2/07/2007, đại sứ Na Uy (Norway) tại Hà Nội, ông Kjell Storlokken cùng ông Fredrik Steen, bí thư thứ nhất Đại sứ quán Na Uy đặc trách Chính trị và Kinh tế, đã đến vấn an Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ tại Thanh Minh Thiền viện ở Sài Gòn. Đây cũng là lần đầu tiên Đại sứ Na Uy từ Hà Nội bay vào Sài Gòn để gặp Hòa thượng Thích Quảng Độ.

Cuộc thăm viếng và trao đổi diễn ra trong một tiếng rưởi đồng hồ, từ 9 giờ sáng đến 10 giờ 30.

Hòa thượng Thích Quảng Độ là Viện trưởng Viện Hóa Đạo của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, một tổ chức không được nhà nước thừa nhận từ năm 1981. Vào tháng 10 năm ngoái, tổ chức nhân quyền Na Uy, Quỹ tài trợ Thorolf Rafto, đã trao giải nhân quyền cho Hòa thượng Thích Quảng Độ.

Hòa thượng Thích Quảng Độ trình bày với đại sứ Na Uy sơ lược về lịch sử Phật giáo Việt Nam, đặc biệt nhấn mạnh sinh thế Phật giáo trên các lĩnh vực tôn giáo, văn hóa, giáo dục, từ thiện xã hội trước năm 1975 và tình hình Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất bị nhà cầm quyền cộng sản đàn áp, không cho hoạt động kể từ sau ngày 30/4/1975.

Đại sứ Na Uy đã đặt câu hỏi về khả năng thống nhất Phật giáo Việt Nam thống nhất, thay vì có hai Giáo hội tranh chấp ngày nay.

Hiệp định Genève năm 1954 chia cắt Việt Nam thành hai thể chế chính trị. Năm 1955 Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa do ông Hồ Chính Minh cầm đầu về tiếp quản Hà Nội, thì hai năm sau Tổng hội Phật giáo Việt Nam, tiền thân của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (1) bị giải thể. Nhà nước cộng sản cho ra đời “Hội Phật giáo Thống nhất Việt Nam”, thực tế là một thứ bình phong về tín ngưỡng, là công cụ chính trị phục vụ cho các mục đích của Đảng.

Sau năm 1975, chủ trương đối với Phật giáo miền Bắc trước kia của chính quyền cộng sản lại được áp dụng tại miền Nam. Nếu như trong năm 1955, nhà cầm quyền cộng sản bỏ ra 2 năm để tiêu diệt Tổng hội Phật giáo Việt Nam, thì sau năm 1975, nhà cầm quyền Cộng sản bỏ ra 6 năm để giải thể Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất khi cho thành lập một Giáo hội Phật giáo vào năm 1981, tức là Giáo hội Phật giáo quốc doanh ngày nay.

Hòa thượng Thích Quảng Độ cũng giải thích cho Đại sứ Na Uy hiểu rằng, công cuộc đàn áp nhằm tiêu diệt tôn giáo nói chung và Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất nói riêng, diễn ra trên hai phương án. Một mặt đàn áp, khủng bố, vu khống, miệt thị, bắt bớ, giam tù và quản chế, nếu không là thảm sát, hàng giáo phẩm Phật giáo. Mặt khác đem lợi danh, mua chuộc hoặc đe dọa, khủng bố nhằm lôi kéo một số tăng sĩ làm tay sai cho nhà cầm quyền trong việc chính trị hóa Phật giáo, thông qua Phật giáo quốc doanh để kiểm soát Phật tử.

Hiện nay, ở thời điểm cần hội nhập cộng đồng thế giới trên lĩnh vực kinh tế và chính trị, nhà cầm quyền cộng sản không thể khủng bố trắng bằng những cuộc thảm sát hay bắt bớ đại quy mô như trước. Nhà cầm quyền Hà Nội kích động, tuyên truyền làm cho quần chúng sợ hãi và dư luận quốc tế e dè, bằng thủ thuật vu cáo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất “làm chính trị”, “âm mưu lật đổ chính quyền”, v.v… Mặt khác, họ thổi kèn đánh trống cho chủ trương “thống nhất hai Giáo hội”. Thực tế nhằm thanh toán sự hiện hữu của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, lập lại mô thức Giáo hội Phật giáo quốc doanh của năm 1981. Vì nếu thực tâm, nhà cầm quyền Cộng sản hãy để cho Phật giáo toàn quyền lo chuyện nội bộ của mình. Do đó, Hòa thượng Thích Quảng Độ tuyên bố lập trường thống nhất Phật giáo Việt Nam của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất như sau :

1 – Hà Nội phải phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.

2 – Hà Nội phải hoàn trả Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tất cả các cơ sở chùa viện, văn hóa, giáo dục, từ thiện mà Nhà nước chiếm dụng sau năm 1975. Bước đầu, hoàn trả ngay cho Giáo hội hai cơ sở chính yếu là Việt Nam Quốc tự và Trung tâm Văn hóa Quảng Đức để Giáo hội có cơ ngơi đặt trụ sở cho Viện Tăng thống và Viện Hóa Đạo.

3 – Giáo hội Phật giáo Việt Nam do Đảng và Nhà nước thiết lập năm 1981 ra khỏi Mặt trận Tổ quốc.

4 – Hà Nội phải làm sáng tỏ cái chết của Cố Hòa thượng Thích Thiện Minh năm 1978.

© DCVOnline

——————————————————————————–

Chú Thích của Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế (International Buddhist Information Bureau), B.P. 63 – 94472 Boissy Saint Léger cedex (France), Tel.: (331) 45 98 30 85, Fax: Paris (331) 45 98 32 61, Email : ubcv.ibib@buddhist.com:

(1): Theo sử liệu, Tăng đoàn Phật giáo thống nhất thành giáo hội từ thời Đinh. Đại Việt Sử ký toàn thư, Kỷ Nhà Đinh viết “năm Tân Mùi (Tây lịch 971), Tống Khai Bảo năm thứ 4, vua quy định cấp bậc văn võ, tăng đạo. Tăng thống Ngô Chân Lưu được ban hiệu là Khuông Việt Đại sư, Trương Ma Ni làm Tăng lục”. Tăng thống là chức triều Đinh phong cho người đứng đầu và lãnh đạo giáo đoàn Phật giáo, Tăng lục là chức quan trông coi Phật giáo dưới Tăng thống. Dưới thời Pháp thuộc, văn hóa và đạo lý Việt bị suy đồi, nên vào những năm 20 đầu thế kỷ XX, các bậc Cao tăng và Cư sĩ đứng lên Chấn hưng Phật giáo Việt Nam. Nhờ vậy, năm 1931, Hội Nam Kỳ Nghiên cứu Phật học ra đời tại Saigon, rồi Hội An Nam Phật học ở Huế (1932) và Hội Phật giáo Bắc Kỳ ở Hà Nội (1934), v.v… Ngày 6/5/1951, 6 tập đoàn Tăng Ni và Cư sĩ ba miền Bắc, Trung, Nam họp hội nghị Phật giáo toàn quốc ở Huế và cho ra đời Tổng hội Phật giáo Việt Nam. Nguyên do dưới thời Pháp thuộc, Dụ số 10 không công nhận Phật giáo như một giáo hội và buộc phải sinh hoạt theo quy chế hội đoàn. Sau cuộc tranh đấu cho tự do tín ngưỡng của Phật giáo thành công năm 1963, sang năm 1964 Dụ số 10 mới bị hủy bỏ, nên từ đây Phật giáo mới có danh xưng Giáo hội, gọi là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.

Thêm bình luận Tháng Bảy 4, 2007

Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 12






Nghe phỏng vấn chi Hoa

*Phái đoàn Thanh tra Chính phủ đến để giải quyết khiếu kiện của dân

* Mời qua Phòng Tiếp Dân để được giải quyết vào lúc 8 giờ sáng ngày 03/07/2007 nhưng giấy mời được phát lúc gần 4 giờ chiều cùng ngày.

* Trong một hai ngày tới sẽ có Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội sẽ đến đây với sự hướng dẫn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và các bộ ngành phải giải quyết dứt điểm cho dân.

Ngay sáng tinh sương ngày thứ ba 03/07/2007, đồng bào biểu tình đã thấy không khí căng thẳng khi công an và an ninh chìm được tăng cường và kiểm soát trong ngoài chặt chẽ, phải chăng có một việc gì đặc biệt sẽ xẩy ra. Vì quá đông, đồng bào không có chỗ ngủ nên phải về ngủ nhờ ở nhà bà con hay bạn bè đã lần lượt trở lại khu biểu tình để chuẩn bị “băng rôn”, biểu ngữ, tiếp tục “dàn quân” biểu tình dọc theo đường lộ trước trụ sở VP/QH2.

Đồng bào cho biết lúc đông nhất là vào khoảng 9 đến 11 giờ sáng, người đông nghẹt cả lề đường và bên trong không thể đếm cho xuể và ước lượng có thể lên đến cả ngàn người (?), những tiếng hô vang dội đường phố :

“Đã đảo chính quyền Tiền Giang tham nhũng !!!”,
“Đã đảo ông Trần Thanh Trung, Phó chủ tịch Tiền Giang tham nhũng”,
“Đã đảo bà Chánh Thanh tra của TG tham nhũng”,
“Đã đảo chính quyền Bến Tre tham nhũng”,
“Yêu cầu trả đất tập đoàn cho dân”,
“Thủ tướng cứu dân, Quốc hội cứu dân, chính phủ cứu dân”…

của đồng bào ở các nơi như Tiền Giang, Bến Tre, Long An, Bình Dương, Bình Phước, An Giang, Kiên Giang, Bà Rịa, Vũng Tàu…

Trong ngày, có một phái đoàn Thanh tra Chính phủ do ông Phó Tổng thanh tra Mai Quốc Bình đã đến để giải quyết cho hơn 30 người dân khiếu kiện thuộc Gò Công, những người nầy sau khi được làm việc và giải quyết (!?) đã rời khỏi chỗ biểu tình để về nhà. Tuy nhiên, có đồng bào cho rằng những người dân ở Gò Công đã quá tin vì tuy có mặt ông Mai Quốc Bình, nhưng ông không ký tên trong biên bản thì nó không có giá trị và như thế là những đồng bào Gò Công lại bị lừa gạt nữa để yên tâm ra về (!?)

Một chuyện bất thường khác là đồng bào được giấy mời đến số 210 Võ Thị Sáu, là Phòng tiếp dân Trung ương 2 lúc 8 giờ sáng nhưng giấy mời lại được phát ra lúc gần 4 giờ chiều cùng ngày !!!

Đồng bào cũng nhận được tin là trong một hai ngày tới sẽ có Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội sẽ đến đây với sự hướng dẫn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và các bộ ngành phải giải quyết dứt điểm cho dân.

Lúc gần chiều thì trời đỗ cơn mưa tầm tã nên đồng bào phải dẹp các biểu ngữ hay “băng rôn” và tìm chố trú mưa cũng như về nhà người thân nên số đồng bào còn lại ở đêm khoảng trên dưới 300.

Được biết thì chị Lê Thị Nguyệt cũng đã được thả và đã trở lên biểu tình với đồng bào từ ngày hôm qua 02/07/2007.

Số lượng công an tăng cường ngoài đường để ngăn chặn không cho khách đi đường dừng chân hay chụp hình, có một xe gắn máy hai người chở nhau chạy qua chỗ biểu tình bị công an phát giác và rượt đuổi theo nhưng hai người nầy đã chạy thoát.

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

Người đưa tin từ Sài Gòn
Lúc 10:00 tối tại Sài Gòn ngày 03/07/2007

Thêm bình luận Tháng Bảy 3, 2007

Thả người bất đồng chính kiến: trò lừa bịp

DCVOnline – Phỏng vấn Nguyễn Quốc Quân

Một số người Việt hải ngoại tham gia vận động cho dân chủ và nhân quyền Việt Nam và hai tổ chức quốc tế vừa gặp gỡ Hội đồng An ninh Quốc gia Hoa Kỳ hôm 27/06/2007 với mục đích chủ yếu là để nghe Hội đồng An ninh Quốc Gia trình bày lại về nội dung trao đổi giữa tổng thống G.W. Bush và chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết hôm 22/6.

Thả 3 người không cùng chính kiến trước khi Chủ tịch Triết sang gặp Tổng thống Bush chung cuộc chỉ là một trò lừa bịp. Ai lừa, ai bị lừa? Mời bạn đọc theo dõi bài phỏng vấn một người đã vào nghe “off the record debriefing” của Hội đồng An ninh Quốc gia Hoa Kỳ.

Ông Nguyễn Quốc Quân, một người được mời tham dự cuộc họp đã cho Đàn Chim Việt biết rằng phía chính quyền Mỹ yêu cầu những tin tức về cuộc gặp của chủ tịch Triết và tổng thống Bush là “off the records debriefing” nên ông không thể trích dẫn lời nói của các viên chức chính phủ trong cuộc họp này.

Tuy nhiên ông Quân cho biết sẵn sàng bày tỏ các hiểu biết và một số thông tin dưới dạng phát biểu ý kiến cá nhân của ông.

Trước câu hỏi là mặc dù được phía chính phủ Mỹ yêu cầu, ông có nên giữ bí mật những thông tin này đối với những người Việt Nam có quan tâm hay không, ông Quân khẳng định “không phải là họ yêu cầu mình giữ bí mật” và nói rõ những người dự họp có thể phát biểu ý kiến riêng, “nhưng mà quý vị đừng có nhân danh chúng tôi (chính quyền Mỹ – DCV)”.

“Chúng tôi cũng cố gắng một phần nào chia sẻ được với đồng bào”, ông Quân nói.

Nghe: Audio 1

Những điều nói được

Cũng theo ông Nguyễn Quốc Quân, các viên chức của Hội đồng An ninh Quốc gia cho biết một trong những phần chính tổng thống Bush nêu ra trong buổi gặp gỡ hôm 22/6 với chủ tịch Triết chính là vấn đề nhân quyền.

Tổng thống Bush đã nhắc nhở chính quyền Việt Nam thông qua chủ tịch Triết rằng điều kiện cần phải có để phát triển sâu rộng hơn quan hệ Việt Mỹ chính là yếu tố nhân quyền. Ông Bush cũng công khai bày tỏ quan niệm về một xã hội mà người dân có những quyền tự do căn bản, trong đó có quyền tự do tôn giáo.

Ông Nguyễn Quốc Quân cũng suy đoán rằng có lẽ tổng thống Mỹ cũng đã đưa cho nhà cầm quyền Việt Nam một tín hiệu rõ ràng rằng “đây là một cơ hội, nếu quý vị muốn đưa Việt Nam trở thành một thành viên có uy tín trong cộng đồng quốc tế, nếu quý vị muốn đưa đất nước Việt Nam tiến lên thì đây là một cơ hội rất tốt. Nhưng nếu quý vị muốn tự mình phá huỷ tất cả những cơ hội này đi thì đó là quyền ở quý vị”

Về những quyền căn bản khác như quyền tự do thông tin, tự do lập hội… ông Quân cho biết “đây cũng là trong phạm vi chúng tôi không phát biểu được. Nhưng mà cá nhân tôi, tôi nghĩ hai ông (Bush và Triết – DCV), nhất là ông tổng thống Bush cũng đã nhắc đến tất cả, nhất là quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội và tự do phát biểu ý kiến”.

Nghe: Audio 2

Kinh tế và nhân quyền

Trước câu hỏi liệu rằng những quyền lợi về kinh tế trong quan hệ Việt – Mỹ có lấn át vấn đề nhân quyền, dân chủ hay không, ông Nguyễn Quốc Quân cho rằng không những không phải thế mà ngược lại, đầu tư phát triển sẽ giúp nhân dân Việt Nam, nhất là giới trẻ có cơ hội để giao tiếp với thế giới bên ngoài.

“Thứ hai là giúp cho người dân Việt Nam có cơ hội có công ăn việc làm.

Thứ ba là giúp cho nhân dân Việt Nam có một tư thế độc lập về kinh tế đối với chính quyền. Và vì vậy, nhờ đó mà nó sẽ có một tầng lớp trung lưu mới độc lập về tài chánh đối với chính quyền và nó đã có tham vọng về kinh tế thì nó cũng có tham vọng về chính trị.

Nghĩa là nếu đã có thay đổi về kinh tế, về hạ tầng thì nó cũng sẽ đòi hỏi thượng tầng cũng phải thay đổi theo”.

Tuy nhiên, ông Quân cho rằng “phát triển kinh tế chỉ giúp đỡ nhân dân Việt Nam khi nó có đi đôi với nhân quyền”, và muốn thế thì các nhà đầu tư phải giao dịch trực tiếp với nhân dân Việt Nam mà không nên qua đảng cộng sản trong nước.

Cũng theo ông Quân, khi đầu tư càng phát triển bao nhiêu thì nhà cầm quyền càng khó kiểm soát bấy nhiêu về thông tin và điều này sẽ đưa đến thay đổi nhanh chóng.

Nghe: Audio 3

Các tổ chức quốc tế nói gì

Trong lần gặp mặt này có cả đại diện của Amnesty International và Human Right Watch.

Theo ông Quân, Human Right Watch đã nêu lên trường hợp các nhân vật bất đồng chính kiến bị bắt rất nhiều sau khi Hà Nội tổ chức Hội nghị thượng đỉnh APEC.

Tổ chức Amnesty International thì nhận xét có sự đồng nhất ý kiến giữa hành pháp và lập pháp Hoa Kỳ trong vấn đề nhân quyền ở Việt Nam và họ cũng muốn nhìn thấy kết quả cụ thể trong những ngày sắp đến.

Ông Quân cho hay những người có mặt cũng nhấn mạnh rằng ba người được nhà cầm quyền Hà Nội trả tự do “không phải là những người tính vào được”.

Cụ thể là ông Nguyễn Vũ Bình đã được hứa thả từ tháng 11/2007 khi tổng thống Bush sang Việt Nam và đến bây giờ mới thả.

Ông Lê Quốc Quân thì không phải được thả mà thực ra “chúng tôi có được tổ chức đã cấp học bổng cho ông ấy (National Endowment for Democracy, NED, DCV) họ nói rõ với chúng tôi là ông ấy được bailed out”, tức là đóng tiền để được tại ngoại hầu tra, ông Nguyễn Quốc Quân nói.

Ông Phan Văn Bàn đã được trả tự do từ mấy tháng trước và không liên quan gì đến chuyến đi của Nguyễn Minh Triết.

“Tóm lại là trong cái deal này họ vẫn cứ dùng thủ đoạn cù nhầy mà sự thực đếm ra thì không có ai cả”, ông Quân kết luận.

1 Bình luận Tháng Bảy 3, 2007

Saigon Chuẩn Bị Biểu Tình Lớn

300 Dân Cả Nước Kéo Về Saigon Hợp Sức Tiền Giang Kêu Oan

Sự kiện cả tuần qua mấy trăm đồng bào tỉnh Tiền Giang đã lên Sài Gòn biểu tình trước Văn phòng II Quốc hội để đòi hỏi CSVN phải giải quyết tình trạng đất đai, tài sản gia đình họ bị tước đoạt một cách bất công, mà nhà cầm quyền cộng sản địa phuơng không giải quyết thỏa đáng, đã khiến các cơ quan truyền thông và đồng bào hải ngoại vô cùng quan tâm.

Qua đài RFA, sáng ngày 28 tháng 6, bà Cao Quế Hoa cho biết thêm một số chi tiết là, tính đến hôm nay thì đồng bào Tiền Giang đã biểu tình đến ngày thứ bảy rồi. Mỗi ngày đồng bào đều luân phiên người túc trực vì những ngày qua mưa bão nên nhiều người bị bệnh. Nếu đồng bào mà còn ít thì Văn phòng Quốc hội và Công an CSVN sẽ trục xuất mọi người ra khỏi thành phố. Bà Hoa còn cho biết thêm là, sẽ có thêm những đoàn đồng bào từ Bà rịa- Vũng Tàu và Đồng Tháp kéo về tham gia cùng với đồng bào Tiền Giang.

Bà nói: “Sau nhiều năm đi đòi công lý, nhiều lần lãnh đạo tỉnh ra đến Hà Nội rước chúng tôi về hứa giải quyết nhưng rồi không giải quyết gì. Do đó chúng tôi phải kiên quyết đòi hỏi quyền chính đáng của chúng tôi. Giải quyết thỏa đáng theo đúng nghị định, chủ trương của nhà nuớc, không thể hứa suông”.

Khi được hỏi trong những ngày qua có viên chức nhà nước nào ra làm việc với đoàn không thì bà Cao Quế Hoa cho hay, chỉ có Ông Nguyễn Văn Phòng, phó chủ tịch tỉnh Tiền Giang, phó thanh tra Tỉnh, ông Hoa, Ủy ban tỉnh và hai vị bên công an tỉnh Tiền Giang đến khuyên nhủ đồng bào về tỉnh để giải quyết. Nhưng đồng bào vốn đã bị chính những quan chức này từng ra Hà Nội rước họ về trước kỳ Đại hội Đảng, và hội nghị APEC; nhưng sau đó vẫn không giải quyết dù có văn bản đóng dấu hẳn hoi.

Bà Hoa nói: “Tối qua có ông Nguyễn Văn Vạn, vụ truởng công tác quốc hội phía nam nói đã xin ý kiến văn phòng chính phủ yêu cầu lãnh đạo Tiền Giang rước dân về giải quyết; nhưng chúng tôi không tin tưởng”.

Riêng đối với thái độ của công an CSVN thì bà Cao Quế Hoa cho hay, vào ngày 22-6 đồng bào đến Đài Truyền hình với mong mỏi cơ quan truyền thông nói lên nỗi oan ức của đồng bào nhưng khi đoàn kéo xuống đường Trần Quốc Thảo thì có công an đến cướp xe. Tuy nhiên, đồng bào cương quyết đoàn kết bảo vệ nhau để không bị công an làm cho tan rã.

Bà Hoa cũng cho biết, dân chúng rất ủng hộ đoàn biểu tình, thông cảm nỗi khổ sở của đồng bào tỉnh Tiền Giang nhưng họ không dám nói vì nhiều thứ; bà con vẫn ủng hộ đoàn, khuyên đoàn cố gắng tiếp tục, và bà con đã sẵn lòng giúp đỡ để đoàn có thể trải qua những ngày ở đây.

Đề cập đến tình trạng truyền thông và báo chí trong nước có ai lui tới hỏi han, bà Cao Quế Hoa nói rằng: “Tôi thấy có một phóng viên nước ngoài đến nói chuyện với một bà mẹ Việt Nam Anh hùng đeo huân chuơng, thì có một viên chức an ninh đến và người đó rút thẻ nhà báo BBC ra, và nguời nhân viên đó xuống nước. Còn đối với các nhà báo trong nước thì ai quay phim chụp ảnh đều bị bắt. Đến nay chúng tôi biểu tình công khai ở thành phố mà không có báo đài nào nêu lên”.

Một nguời khác trong đoàn biểu tình đã cho đài RFA biết nguyên nhân đi theo đoàn Tiền Giang để khiếu kiện và tự giới thiệu rằng:

“Tôi tên Lê Minh Duy, ở Gò Công Tây Tiền Giang. Tôi mất đất đã chín năm rồi. Nay tôi lên Văn phòng Quốc hội để khiếu kiện. Trước đây tôi khiếu kiện ở đủ các cấp rồi mà họ chỉ qua chỉ lại. Tôi nghĩ đây là cơ quan cao nhất nên phải đến để khiếu kiện để đòi quyền lợi gia đình vì gia đình mất đất, kinh tế đi xuống từ đó em/con tôi phải thất học…

Ngoài ra, trong số mấy trăm người thuộc đòan biểu tình này còn có những nguời được công nhận là có công với cách mạng. Một bà mẹ “Việt Nam Anh hùng” tên là Nguyễn Thị Thê, ấp Long Bình, xã Văn Luông, Gò Công Tây cho hay, bà đã bị mất đất bảy năm nay rồi. Nhà nước CSVN cũng đã bắt bà và giam trong xà lim 12 tháng chỉ vì bà không chịu giao đất cho họ.

Bà nói: “Họ lấy đất giao cho nguời ”dư ăn dư để”; bí thư, chủ tịch cướp đất đem đi bán. Tôi tố cáo mà không giải quyết gì. Gia đình tôi đi cách mạng còn bị vậy huống gì người dân nữa. Chồng tôi đi cách mạng đã hy sinh rồi”…

Tin tức ngày hôm nay từ người đưa tin Sài Gòn có mặt đến 10 giờ đêm ngày 29-06 (giờ VN) cho biết, suốt đêm 28-6, đồng bào Tiền Giang hồi hộp chờ sự đàn áp của nhà cầm quyền CSVN khi thấy hơn 100 CA sắc phục tăng cường bao vây trụ sở của Văn Phòng Quốc Hội 2, và với quyết tâm chấp nhận mọi sự bất hạnh có thể đến để cố bám trụ với một mong ước được Quốc Hội, những người đại diện cho dân đáp ứng thỉnh cầu can thiệp chính quyền áp dụng đúng luật pháp, thay vì để cho các quan chức địa phương lợi dụng chính sách của nhà nước, bóp méo luật pháp để cướp đoạt tài sản của họ và đẩy họ vào đường cùng, không nhà không cửa không nơi nương thân.

Nhưng đêm dài cũng đã qua với nhiều sự “thăm hỏi” của các cơ quan truyền thông trên khắp thế giới, với sự quan tâm của các cơ quan quốc tế nhân quyền cùng với sự quyết tâm chấp nhận sự hy sinh của đồng bào Tiền Giang. Sáng 29-06, lực lượng CA sắc phục đã rút chỉ để lại một số kiểm soát dọc đường phối hợp với nhân viên của Ban Chỉ huy Quân sự (Dân quân) ngăn cấm tất cà khách bộ hành đi ngang qua thấy chuyển lạ dừng chân xem thì bị Dân quân dùng dùi cui hăm dọa đuổi khỏi chỗ biểu tình. Sau buổi trưa, đồng bào Tiền Giang đã phát giác ra có nhiều Công an mặc thường phục, An ninh Tỉnh, An ninh chính trị và phản gián… đứng dọc theo đường để theo dõi và canh chừng đồng bào không cho chụp hình và theo dõi làm khó dễ những người ra ngoài đi mua thức ăn hay đi vệ sinh. Hôm nay có một số đồng bào lớn tuổi bị ở ngoài trời mưa nắng liên tục cả tuần nên bị bệnh nặng không thể ở lại nên đành phải đưa họ về lại Tiền Giang, nhưng lại có một số đồng bào ở các nơi khác nghe tin đồng bào Tiền Giang đang biểu tình trước Trụ sở Văn Phòng Quốc Hội 2 đã 1 tuần lể để khiếu kiện nên tụ tập kéo về để cùng biểu tình. Chúng tôi ghi nhận có sự hiện điện của đồng bào ở Bình Phước, Vũng Tàu, Bà Rịa, An Giang và Đồng Tháp đã tăng cường đem tổng số hiện diện lên đến khoảng 300.

Đặc biệt bữa nay Trụ sở Quốc Hội đóng cửa không cho đồng bào vào trong để sử dụng nhờ cầu tiêu, cầu tiểu nên gây khá nhiều khổ sở cho các cụ lớn tuổi và phụ nữ nhưng cũng không làm họ nao núng và vẫn quyết tâm ở lại cho đến cùng vì có về lại địa phương cũng không có nhà để ở và cũng phải ở bờ ở bụi.

Đồng bào ở ngoài nắng mưa để tha thiết cầu xin quốc hội can thiệp cúu cuộc sống của họ, thì những chức sắc của Quốc Hội đóng cửa ngồi bên trong (xin xem hình đính kèm).

Trong khi chúng tôi trao đổi với đồng bào qua điện thoại thì Công an đi tuần tra bên ngoài cũng như bên trong tăng cường để ngăn chặn không cho sử dụng điện thoại di động hay chụp hình. Những thống khổ, bất hạnh của đồng bào đã được thu âm tại chỗ biểu tình lúc 7 giờ 30 tối ngày 29/06/2007, trong đó có 6 đồng bào tỉnh Tiền Giang và Đồng Tháp: ông Cao Văn Hải, Ông Nguyễn Ngọc Nhuận, ông Nguyễn Văn Sinh, ông Võ Châu Thao, bà Nguyễn Ngọc Giàu, bà Nguyễn Thị Huệ, và một phụ nữ không rõ tên, đã được chuyển quảng bá rộng rải trong các ngày qua.

Cuộc biểu tình đã qua ngày thứ 8 và đêm nay không biết việc gì có thể xẩy ra cho những đồng bào bất hạnh nầy, chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

(Người đưa tin từ Sài Gòn – 10:00 giờ đêm ngày 29/06/2007
tại trước Văn Phòng Quốc Hội ở Sài Gòn)

Thêm bình luận Tháng Bảy 1, 2007

Compass News: Người dân tộc thiểu số theo đạo Tin Lành chết vì bị công an CSVN tra tấn

Người dân tộc thiểu số theo đạo Tin Lành chết vì bị công an CSVN tra tấn.
Nguyên nhân cái chết được xác nhận trong lúc chủ tịch Việt Nam đối diện với những phê phán về nhân quyền tại Hoa Kỳ
VIETNAM: ETHNIC CHRISTIAN DIES FROM TORTURE INJURIES
Cause of death confirmed as Vietnamese president faces human rights criticisms in U.S.
Compass Direct News 26/6/07 . Khánh Đăng lược dịch

Một thanh niên người dân tộc thiểu số Hroi từ chối ký đơn bỏ đạo Tin Lành đã chết vì những vết thương do hậu quả của việc bị tra vấn bởi các cán bộ nhà nước. Compass xác nhận tin này trong lúc Chủ tịch VN Nguyễn Minh Triết đang gặp gỡ các viên chức Hoa Kỳ. Triết đã gặp TT. Bush hôm Thứ Sáu (22/6), vào giữa lúc có những phản đối vì những vi phạm nhân quyền của Việt Nam.

Anh Vin Y Het khoảng hơn 20 tuổi, chết ngày 20/4, bỏ lại người vợ đang mang thai và 2 con thơ

Từ Huyện Sơn Hoà thuộc tỉnh ven biển Phú Yên, tại phía nam Trung phần Việt Nam, anh Het chết do nội thương vì bị cán bộ nhà nước đánh đập nhiều tháng trước đó vì không chịu bỏ đạo Tin Lành, Compass đã xác nhận.

Anh Het là người làng Krong Ba, trở thành một tín hữu Tin Lành vào tháng 9, 2006. Sau đó không lâu, chính quyền địa phương gọi anh lên văn phòng uỷ ban và làm áp lực bó buộc anh ký một lá đơn xin bỏ đạo. Khi anh từ chối, họ đánh đập anh tàn nhẫn.

Người thanh niên dân tộc thiểu số Hroi này bị chấn thương nội tạng, làm anh bị sưng vù khắp mình mẩy. Cán bộ nhà nước thả anh ra và đe dọa sẽ hành hạ anh thêm hoặc đối xử tệ hơn trừ khi anh rút lại việc theo đạo.

.Anh Het đã báo việc đã xảy ra cho Mục sư Đinh Thông, là một nhà truyền giáo lâu năm tại nhà thờ thành phố Tuy Hoà, tỉnh Phú Yên, đồng thời cũng là đại diện cấp tỉnh của Giáo hội Truyền giáo phúc âm (Evangelical Church of Vietnam) được nhà nước công nhận , thuộc khu vực phía nam hay ECVN (S) . Mục sư Đinh Thông đã viết một lá thư cho chính quyền tỉnh và yêu cầu mở một cuộc điều tra.

Chính quyền tỉnh gởi một toán điều tra đến làng Krong Ba để làm việc. Cuộc “điều tra” ngắn ngủi lòi ra một tờ giấy có chữ ký của anh Het với nội dung rằng anh không có bị đánh đập. Toán điều tra cũng cáo buộc Mục sư Thông đã báo cáo sai sự thật.

Nhà cầm quyền CSVN trước đây đã từng điều tra về những cái chết như vậy, sau khi có những quan tâm mạnh mẽ của dư luận quốc tế. Nhưng những nguồn tin từ giáo hội Tin Lành tại Việt Nam cho biết, những cuộc điều tra này chỉ đưa ra những bao che lẫn nhau; chưa một đối tượng nào bị đưa ra toà.

Đã nhiều năm, các vị lãnh đạo giáo hội đã nói với nhà cầm quyền rằng nếu nhà nước thật sự có chính sách tốt hơn cho các tín đồ tôn giáo thì họ có thể chứng tỏ một cách rất dễ dàng bằng cách đưa ra xử những cán bộ nhà nước nào đã đàn áp các tín hữu Tin Lành truyền giáo phúc âm vì lý do tín ngưỡng. Trong trường hợp của anh Het, ngay cả báo cáo của một nhà truyền giáo uy tín của giáo hội ECVN được nhà nước công nhận đã rơi vào khoảng không.

Đối diện những vấn đề nóng hổi
Một chiến dịch đàn áp các nhà tranh đấu nhân quyền mới đây tại Việt Nam đã đe doạ huỷ bỏ chuyến đi của ông Triết (đến Hoa Thịnh Đốn), nhưng chuyến đi đã được tiến hành trên một căn bản bị giảm thiểu về vài mặt.

Trước buổi hội kiến lịch sử với TT. Bush, ông Triết đã gặp các vị lãnh đạo Tin Lành truyền giáo phúc âm tại Tòa Đại sứ Việt Nam tại Hoa Thịnh Đốn vào ngày Thứ Năm (21/6). Cuộc gặp gỡ này, vốn chưa bao giờ xảy ra trước đây, được tiếp theo buổi gặp gỡ đầy căng thẳng của ông Triết với các lãnh đạo Quốc hội Hoa Kỳ trước đó.

Tại Việt Nam, các cơ quan truyền thông báo chí quốc doanh như báo Thanh Niên đã lái chuyến đi của ông Triết về hướng thương mãi, với các tiêu đề thổi phồng lên 11 tỷ Mỹ kim hợp đồng thương mãi mà ông ta đã ký kết, nhưng chủ tịch Việt Nam đã không thể thoát khỏi những phê phán về nhân quyền và tự do tôn giáo trong khi ông ta đang ở Hoa Thịnh Đốn.

Chủ tịch Việt Nam đã gặp những phê phán từ Dân biểu Loretta Sanchez, thuộc Đảng Dân Chủ tiểu bang California và Dân biểu Ed Royce, thuộc Đảng Cộng Hoà tiểu bang California, cả hai đều có đông đảo người Việt sinh sống trong đơn vị bầu cử của họ. Hai Dân biểu đã “quay” ông Triết khá mạnh về chiến dịch đàn áp các nhà tranh đấu ôn hoà cho nhân quyền, điển hình là việc các nhân vật lãnh đạo tôn giáo như Linh mục Nguyễn Văn Lý và hai Luật sư Tin Lành Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân bị kết án tù vì kêu gọi cho tự do tôn giáo và cải tổ dân chủ.

Trước chuyến viếng thăm của ông Triết, TT Bush đã tiếp 4 nhân vật nổi bật hàng đầu, là phát ngôn viên về nhân quyền của người Việt hải ngoại, để cho thấy sự bất bình của ông Bush về chiến dịch đàn áp này.

Dân biểu Chris Smith, thuộc Đảng Cộng Hòa tiểu bang New Jersey, đã tổ chức một buổi họp báo lưỡng đảng đồng thuận có liên quan đến chuyến đi của chủ tịch Việt Nam. Một diễn gỉa trong buổi họp báo là ông Mike Benge, một nhân viên cứu tế xã hội trong thời chiến tranh Việt Nam, là một nhân vật ủng hộ hàng đầu cho người dân tộc thiểu số tại vùng Cao nguyên Trung phần.

Ông Benge khẩn cầu công lý cho hàng trăm người, mà đa số là người Tin Lành Montagnards, đang bị tù vì biểu tình đòi tự do tôn giáo và phản đối việc cưỡng chiếm đất đai của tổ tiên họ để lại, vào năm 2001 và 2004, hoặc vì trốn chạy sang Cambodia sau cuộc biểu tình.

Dưới áp lực của mặt trận nhân quyền, nhà nước VN đã thả 3 nhà bất đồng chính kiến trước chuyến đi của ông Triết. Theo một báo cáo của Nhóm Nghiên Cứu Việt Nam, thì khoảng 38 nhà tranh đấu đã bị bắt từ tháng 8, 2006, và từ tháng 3, 2007 thì 20 người trong số các nhà tranh đấu này đã bị kết án tổng cộng là 80 năm.

Nhưng khi được hỏi về chiến dịch đàn áp này trong các buổi họp, thì chủ tịch Triết không làm được điều gì khá hơn ngoài cái việc nhắc lại câu giáo điều của cộng sản là các nhà bất đồng chính kiến đơn giản chỉ là những người vi phạm luật pháp – mà không có lời bàn thảo nào về việc luật pháp Việt Nam có vi phạm các tiêu chuẩn căn bản về nhân quyền quốc tế hay không.

Các nhà truyền giáo phúc âm quan tâm
Đề cập đến buổi gặp gỡ của ông Triết với các nhà truyền giáo phúc âm, Học viện Quan hệ Toàn cầu (IGE) đã cho ra một thông báo ngày hôm qua (25/6), gọi đó là “một trường hợp chưa bao giờ xảy ra trong lịch sử ngoại giao của Việt Nam, cho phép các nhà truyền giáo phúc âm một cơ hội hiếm có để nói chuyện cởi mở với chủ tịch Triết về các vấn đề tự do tôn giáo.”

Chủ tịch Học viện Quan hệ Toàn cầu (IGE), ông Chris Seiple, người có nhiều quan hệ tốt đẹp với các cán bộ nhà nước Việt Nam về các vấn đề tự do tôn giáo trong hơn 5 năm nay, đã nêu lên 3 vấn đề: sự cần thiết để đẩy mạnh việc đăng ký giáo hội; sự cần thiết để huấn luyện cán bộ chính quyền địa phương về chính sách tôn giáo mới của Việt Nam; và sự cần thiết để mở rộng huấn luyện về lý thuyết như là một sách lược để ngăn ngừa việc phát triển các lý thuyết chống nhà nước.

Ông Bob Roberts, là giáo sĩ chính của giáo xứ Northwood gần Dallas, tiểu bang Texas, đã tham gia vào một số công tác từ thiện tại Việt Nam trong hơn một thập niên, nói với ông Triết rằng những nỗ lực để thay đổi những thành kiến về Việt Nam trong giáo xứ của ông ta đã bị khó khăn hơn vì “điều đã xảy ra với cha Lý”

Phái đoàn (gặp ông Triết) cũng gồm có Mục sư Phúc Đăng của cộng đồng người Việt hải ngoại, và Mục sư Frank Page, chủ tịch Southern Baptist Convention (SBC). Mục sư Frank Page hy vọng sẽ đi Việt Nam vào tháng Giêng năm tới để chứng kiến (lời hứa đã lâu của nhà nước VN) cho việc hợp pháp hóa hàng chục giáo xứ nhỏ tại VN có liên quan đến SBC, mà các giáo xứ này đã bị coi là bất hợp phát từ 1975.

Các lãnh đạo giáo hội của các nhóm chưa đăng ký lẫn các nhóm đã được nhìn nhận hợp pháp tại VN, khi được liên lạc để hỏi ý kiến trước thềm chuyến viếng thăm của chủ tịch Triết, đều đồng thanh kêu gọi nhà nước VN hãy tái lập và đẩy nhanh việc đăng ký các giáo xứ và tiến tới việc “hợp thức hoá” tôn giáo.

Tiến trình này đã vô cùng chậm chạp sau khi Việt Nam đã đạt được điều mong ước từ Hoa Kỳ – việc được rút tên ra khỏi sổ bìa đen của Hoa Kỳ về tự do tôn giáo, một chuyến viếng thăm hữu nghị VN của TT. Bush, và sự ủng hộ của Hoa Kỳ để trở thành thành viên của Tổ chức Thương mãi Thế giới (WTO). Hàng trăm đơn xin đăng ký của các giáo xứ địa phương, tất cả đã phải chấp hành một cách cẩn thận các yêu cầu của nhà nước, đã không được cứu xét mặc dù có những lời hứa hẹn trên lý thuyết là sẽ đáp ứng trong một thời gian nhất định.

Tình trạng này gây khó khăn đặc biệt cho những giáo xứ của người dân tộc thiểu số dọc theo vùng biên giới với Lào và Trung quốc tại các tỉnh tây bắc Việt Nam. Tại những khu vực hẻo lánh này, việc không có đăng ký vẫn được dùng như một cái cớ để dẹp bỏ hoặc ngăn ngừa những nghi thức tôn giáo hàng ngày.

Giáo hội Truyền giáo phúc âm Việt Nam (khu vực phía Bắc) đã nạp đơn đăng ký cho trên 600 giáo xứ, và được biết ở vùng Cao nguyên Tây Bắc chỉ có 31 giáo xứ được đăng ký. Chỉ có 13 trong số 31 giáo xứ này được đăng ký sau khi VN được rút tên ra khỏi danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt (CPC) hồi tháng 11 năm ngoái.

Văn phòng về Tự do Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ đang thúc đẩy thêm cho việc đăng ký tại vùng Cao nguyên Tây bắc.

Lãnh đạo Giáo hội mất tích
Có vài điều bí ẩn chung quanh việc chủ tịch Giáo hội truyền giáo phúc âm Việt Nam (khu vực phía Bắc) Mục sư Phùng Quang Huyến không biết ở đâu, trong lúc ông Triết đang ở thăm Hoa Kỳ.

Một đồng sự của ông ta tại Hà Nội đã cho các thân hữu tại Hoa Kỳ biết là Mục sư Huyến đã được bí mật mời tháp tùng chuyến đi thăm Hoa Kỳ của ông Triết như một đại diện tôn giáo duy nhất. Tên của ông ta đã được xác nhận tại Hoa Thịnh Đốn trên danh sách chính thức của phái đoàn.

Mục sư Huyến đã không có mặt ở buổi họp với các giáo sĩ truyền giáo phúc âm tại Hoa Thịnh Đốn vào ngày 21/6, và một lãnh đạo giáo hội khác tại Hà Nội đã báo cho Compass biết là mọi người đã bị bối rối khi Mục sư Huyến đi Trung quốc với Văn phòng Tôn giáo chính phủ của Việt Nam vào cùng lúc phái đoàn của chủ tịch Triết đi Hoa Kỳ.

Mục sư Huyến có một kiến thức sâu rộng về những khó khăn liên tục mà các tín hữu người dân tộc thiểu số đang gặp phải tại các tỉnh vùng tây bắc Việt Nam.

——————————————————————————–
Tuesday June 26, 2007
VIETNAM: ETHNIC CHRISTIAN DIES FROM TORTURE INJURIES
Cause of death confirmed as Vietnamese president faces human rights criticisms in U.S.

HO CHI MINH CITY, June 26 (Compass Direct News) – A young Hroi ethnic minority man who refused to recant his Christian faith died from injuries received while under official interrogation, Compass confirmed as Vietnamese President Nguyen Minh Triet met with U.S. officials. Triet met with President Bush in Washington, D.C. on Friday (June 22) amid some protests over Vietnam’s human rights violations.
In his early 20s, Vin Y Het died on April 20, leaving a pregnant wife and two small children.
From Son Hoa district in the costal province of Phu Yen in south-central Vietnam, Het died from internal injuries suffered when officials beat him several months earlier for refusing to deny his Christian faith, Compass has confirmed.
Het, of Krong Ba Commune, became a Christian in September 2006. Not long after that, local government officials summoned him to their offices and pressured him to sign a document denying his faith. When he refused, they had him savagely beaten.
The young Hroi man suffered internal injuries that caused severe swelling in various parts of his body. Officials released him with threats of further abuse or worse unless he recanted.
Het reported what had happened to him to the Rev. Dinh Thong, long-time pastor of the Tuy Hoa City church in Phu Yen Province, and chief provincial representative of the legally-recognized Evangelical Church of Vietnam (South), or ECVN (S). Rev. Thong wrote a letter to provincial authorities describing the abuse and asking for an investigation.
The province sent a team to the commune to investigate. The brief “investigation” yielded a paper signed by Het saying that he had not been beaten. The investigators also accused Rev. Thong of making a false report.
Vietnamese authorities previously have investigated such deaths following expressions of strong foreign concern. But church sources in Vietnam said that these investigations thus far have produced only cover-ups; no perpetrators have ever been prosecuted.
For many years, church leaders have told authorities that government sincerity about better policies for religious believers could be easily demonstrated by prosecuting officials who persecute Christians for religious reasons. In the case of Het, even the report of a reputable pastor within the legally-recognized ECVN (S) went unheeded.

Facing the Heat
A recent crackdown on human rights activists in Vietnam threatened to scuttle Triet’s visit, but it went ahead on a somewhat downgraded basis.
Before Triet’s historic meeting with Bush, he met with evangelical leaders at the Vietnamese Embassy in Washington, D.C. on Thursday (June 21). The unprecedented meeting followed Triet’s testy meeting with U.S. congressional leaders earlier in the day.
In Vietnam, state media such as Thanh Nien Daily highlighted the business dimension of Triet’s visit with headlines trumpeting the $11 billion in commercial deals he secured, but the Vietnamese president did not escape human rights and religious freedom criticisms while in Washington.
The Vietnam president met with carping from Rep. Loretta Sanchez, D-Calif., and Rep. Ed Royce, R-Calif., both with large ethnic Vietnamese populations in their constituencies. They pressed him hard on the crackdown on peaceful rights advocates, which has seen religious leaders such a Father Nguyen Van Ly and Christian lawyers Nguyen Van Dai and Le Thi Cong Nhan sentenced to prison for calling for more religious freedom and democratic reform.
In advance of the visit, President Bush hosted four prominent overseas Vietnamese spokespersons for human rights to show disapproval of the crackdown.
Rep. Chris Smith, R-N.J., held a bipartisan press conference in connection with the Vietnam president’s visit. One speaker was Mike Benge, an aid worker in Vietnam during the Vietnam War who has been a leading advocate for Vietnam’s minorities in the Central Highlands.
Benge appealed for justice for several hundred chiefly Christian Montagnards who remain in prison for demonstrating for religious freedom and against confiscation of their ancestral lands in 2001 and 2004, or for fleeing to Cambodia in the aftermath.
Under pressure on the human rights front, Vietnam did release three dissidents in advance of Triet’s U.S. trip. According to a report by the Vietnam Study Group, some 38 dissidents have been arrested since August 2006, and since March 30, 2007, 20 of them have received sentences totalling 80 years.
Asked about the crackdown during meetings, however, the president could do no better than repeat the communist mantra that all the dissidents were simply lawbreakers – without any discussion of whether Vietnam’s laws violate international human rights standards.

Evangelical Concerns
Regarding Triet’s meeting with evangelicals, the Institute for Global Engagement (IGE) released a statement yesterday (June 25) calling it “unprecedented in Vietnam’s diplomatic history, allowing evangelicals a rare opportunity to speak openly with the President about issues of religious freedom.”
IGE President Chris Seiple, who has been constructively engaging Vietnam officials on religious freedom issues for more than five years, raised three issues: the need to accelerate church registrations; the need to train local government officials in Vietnam’s new religion policy; and the need to expand theological training as a means to prevent anti-state theologies from developing.
Bob Roberts, senior pastor of NorthWood Church near Dallas, Texas, which has participated in numerous humanitarian missions to Vietnam for over a decade, told Triet that efforts to change perceptions of Vietnam in his congregation were complicated by “what has happened to Father Ly.”
The delegation also included overseas Vietnamese Pastor Phuc Dang, and Frank Page, president of the Southern Baptist Convention. The latter hopes to go to Vietnam in January to witness the long-promised legal recognition of the dozen or so small congregations related to the SBC, which have been considered illegal since 1975.
Church leaders of both unregistered and legally recognized groups in Vietnam, contacted on the eve of their president’s visit to Washington, unanimously called on their government to resume and accelerate the registration of congregations and move toward “regularizing” religion.
This process slowed considerably after Vietnam fulfilled its wish list from the United States – removal from the U.S. religious liberty blacklist, a state visit by President Bush, and U.S. support for membership in the World Trade Organization. Hundreds of applications by local congregations for registration, all carefully following government protocol, have gone unanswered in spite of legislative promises to reply within a set time.
The situation remains particularly hard for ethnic minority churches along the borders of Laos and China in Vietnam’s northwest provinces. In these remote places, lack of registration is still used as an excuse to break up or to prevent regular worship services.
The Evangelical Church of Vietnam (North) has submitted requests for well over 600 churches, and the Northwest Highlands reports only 31 church registrations. Only 13 of the 31 church registrations came after Vietnam’s status as a Country of Particular Concern was lifted last November.
The U.S. Office of International Religious Freedom is pressing for further registrations in the Northwest Highlands.

Disappearance of Church Leader
Some mystery surrounded the whereabouts of the president of the ECVN (N), the Rev. Phung Quang Huyen, during Triet’s U.S. visit.
One of his colleagues in Hanoi reported to friends in the United States that Rev. Huyen had been secretly invited to accompany the country’s president on his U.S. visit as the only religious representative. His name was even confirmed in Washington as being on the official delegation list.
He was not present at the meeting with evangelical pastors in Washington on June 21, and another church leader in Hanoi informed Compass that people were confused when Rev. Huyen had gone to China with Vietnam’s Bureau of Religious Affairs at the same time the presidential delegation left for the United States.
Rev. Huyen has extensive knowledge of the continuing difficulties faced by ethnic minority Christians in Vietnam’s northwest provinces.

http://www.compassdirect.org/en/display.php?page=
news=en&length=long&idelement=4922

Thêm bình luận Tháng Bảy 1, 2007

Bản tin khẩn cấp về trường hợp kỹ sư Đào Văn Thụy bị khủng bố nặng nề trong nước đã phải đào thoát và tỵ nạn ở Cămpuchia…

Đào Văn Thụy và thân hữu nếu đọc được những giòng chữ này xin liên lạc về Take2Tango gấp, vẫn ở địa chỉ củ. Sẽ có người đến tận nơi lo cho Thụy ngay.

Ngày hôm nay 28/6/2007 trong một bức thư điện tử được gửi về trong nước lúc 19 giờ 30 kỹ sư điện Đào Văn Thụy đã cho biết:

Vào đúng ngày 25/4/2007, ngày mà công an huyện Nam Đàn đã phục kích bắt công dân Hồ Thị Bích Khương tại tiệm Internet thuộc thị trấn Nam Đàn, tỉnh Nghệ An, thì nửa đêm hôm đó công an tỉnh Bắc Ninh phối hợp với công an huyện Từ Sơn và dưới sự chỉ đạo của các quan chức bộ công an từ Hà Nội về để lãnh đạo trực tiếp đã bất ngờ ập vào nhà bố mẹ đẻ của Đào Văn Thụy để thực hiện lệnh bắt giam khẩn cấp đối với Đào Văn Thụy. Nhưng rất may, hôm đó kỹ sư Đào Văn Thụy đi công tác cho xí nghiệp, nơi Thụy vừa được nhận vào làm việc mới đây sau khi bị công an ép xí nghiệp cũ đuổi việc. Do đó toán công an hơn 10 tên không bắt được anh. Ngày hôm sau an ninh – bộ công an CSVN đã treo giải thưởng 30 triệu đồng VN cho ai nếu bắt được Đào Văn Thụy nộp cho công an tại Hà Nội. Ngoài ra, theo kỹ sư Đào Văn Thụy còn cho biết : “Bộ công an VNCS nói đã thông báo cho tất cả các tòa Đại sứ của các quốc gia phương Tây, là Âu- Mỹ nếu thấy Thụy chạy vào xin tỵ nạn chính trị thì mau chóng giao nộp cho phía nhà chức trách CSVN tại Hà Nội, và tất cả các cơ quan ngoại giao này họ đã đều đồng ý hợp tác với công an của nhà cầm quyền CSVN !!!”

Công an CSVN sở dĩ muốn bắt giam kỹ sư Đào Văn Thụy là vì họ cho rằng Thụy đã hợp tác chặt chẽ với chị Hồ Thị Bích Khương mở nhiều đợt tuyên truyền những kiến thức về Nhân quyền, Dân chủ trong hàng ngũ học sinh, sinh viên nơi Đào Văn thụy đang trú trọ thuộc thôn Mỹ Đình, huyện Từ Liêm ngoại thành Hà Nội. Còn chị Hồ Thị Bích Khương thì tập trung rất nhiều bà con nông dân, dân oan các huyện thuộc tỉnh Nghệ An để giúp họ viết đơn từ tố cáo các hành vi trong các vụ án có quan chức CSVN Nghệ An cướp đất đai, nhà cửa, tài sản của thường dân và cán bộ công nhân viên tai địa phương này. Tỉnh Nghệ An là nơi sinh ra ông Hồ Chí Minh và nhiều lãnh tụ cộng sản khác của chế độ CSVN, nhưng hiện nay là tỉnh nghèo đói nhất nhì đất nước, cũng là nơi nóng bỏng về nạn cường hào CSVN hiếp đáp, đàn áp nhân dân lao động. Đào văn Thụy cho biết theo kế hoạch của công an CSVN thì họ sau khi bắt được kỹ sư Thụy sẽ khởi tố vụ án và sẽ truy tố cùng với Hồ Thị Bích Khương trong thời gian tới đây.

Trước áp lực khủng bố nặng nề như vậy kỹ sư Đào Văn Thụy đã quyết định vượt thoát sang Căm Pu Chia để lánh nạn. Đào Văn Thụy đã ra đi khỏi Việt Nam từ ngày 16/6/2007 sau 4 ngày bí mật vượt hàng ngàn cây số, đến ngày 20/6/2007 Đào Văn Thụy đã đến trại tỵ nạn của Cao Ủy Liên Hợp Quốc đóng tại nước láng giềng. Tại đây kỹ sư Thụy đã gặp các nhân vật tranh đấu trong nước hiện đang có mặt trong trại tỵ nạn cộng sản đã sang từ trước như : Gia đình anh Trần Văn Hòa, Trương Quốc Tuấn- em ruột Trương Quốc Huy, Cao Văn Nhâm…còn kỹ sư Bạch Ngọc Dương thì ở một trại khác. Như vậy là Thụy đã trở thành nhân vật thứ 3 của tổ chức Công đoàn Độc lập Việt Nam phải sang lánh nạn khủng bố của chính quyền độc tài tàn bạo CSVN để tỵ nạn chính trị ở Cămpuchia kể từ đầu năm 2007 khi giơí cầm quyền CSVN mở chiến dịch đàn áp điên cuồng quy mô lớn và tội tệ nhằm vào những người đối lập ôn hòa trong nước.

Đào Văn Thụy là một trí thức trẻ tuổi nhất trong phong trào tranh đấu dân chủ, nhân quyền trong nước hiện nay, anh sinh năm 1983 quê ở huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Anh đã sống, làm việc gắn bó với anh chị em công nhân và người lao động thuộc nhiều tỉnh, thành phố trong nước, nên rất hiểu biết tình hình thực tế và cuộc sống cơ cực của các thành phần lao động này. Ước mơ cháy bỏng của người trí thức trẻ Đào Văn Thụy là muốn đem kiến thức hiểu biết và nhiệt huyết của mình để chuyên tâm hoạt động trong lĩnh vực Công đoàn nhằm bênh vực quyền và lợi ích chính đáng của giai cấp công nhân đang bị bóc lột thậm tệ trong nước.

Kỹ sư Đào văn thụy đã viết khá nhiều bài tiểu luận về tình hình chính trị, pháp lý và các bài chuyên đề về thực trạng đời sống cay đắng của công nhân Việt Nam. Là một công dân khá trẻ tuổi, nhưng các bài Anh viết phê phán khá quyết liệt chế độ độc tài đảng trị trong nước và đòi tự do, dân chủ, nhân quyền cho mọi công dân Việt Nam. Anh chỉ rõ thảm cảnh người công nhân trong nước hiện nay đã phải lao động, sống và làm việc trong các điều kiện thật tồi tệ, bị bóc lột đến xương tủy. Trong khi đó ĐCSVN vẫn không ngừng vỗ ngực mạo danh và tự nhận mình là đại diện chân chính cho toàn thể giai cấp công nhân và người lao động Việt Nam !!!

Tháng 6/2006 kỹ sư Đào Văn thụy sau khi tốt nghiệp xong đại học về ngành Điện thuộc đại học tỉnh Thái Nguyên đã về Hà Nội công tác, và liên hệ ngay với các nhà tranh đấu có tên tuổi để tham gia phong trào dân chủ như : tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, cụ Hoàng Minh Chính, nhà văn Hoàng Tiến, ông Lê Hồng Hà, nhà báo Nguyễn Khắc Toàn … Thụy cũng đã gặp các bạn trí thức dân chủ trẻ tuổi như Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Bạch Ngọc Dương, Dương Thị Xuân, Phạm Văn Trội, Nguyễn Trung Lĩnh… Trong đợt vào miền Nam công tác cuối năm 2006 Đào Văn Thụy đã gặp các nhân vật khác trong phong trào dân chủ như các linh mục Nguyễn Văn Lý, Phan Văn Lợi, nhà văn hóa Hán Nôm Trần Khuê, kỹ sư Đỗ Nam Hải, anh Lê Trí Tuệ, chị Vũ Thanh Phương….Đào Văn Thụy là trí thức trẻ có nhân cách, phẩm chất đạo đức tốt, trung thực, nhiệt tình trong đấu tranh được nhiều anh chị em trong phong trào tin tưởng, mến yêu…. Kỹ Sư Đào Văn Thụy là một nhân vật bất đồng chính kiến tuổi thanh niên, nhưng không quản nguy hiểm vất vả, khó nhọc đã giúp đỡ khá tích cực nhiều dân oan trong nước được dân chúng tin yêu, cảm mến…

Dư luận trong, ngoài nước và quốc tế phải tiếp tục theo dõi chặt chẽ số phận của anh chị em trong phong trào đấu tranh dân chủ trong nước phải chạy lánh nạn ở nước láng giềng. Tuy nhiên chúng ta cũng đặc biệt kêu gọi Chính phủ Hoàng gia Cămpuchia phải tôn trọng Nhân quyền và đối xử Nhân đạo với số đồng bào ta phải tỵ nạn CSVN theo đúng nội dung, tinh thần của Hiến pháp quốc gia Vương quốc này với các công dân tỵ nạn chính trị, của Công ước quốc tế về Nhân quyền, và Tuyên Ngôn toàn thế giới về Nhân quyền mà Cămpuchia cũng là 1 quốc gia thành viên đã tham gia ký tên cam kết thực hiện. Làm như vậy để đề phòng công an CSVN lẻn sang nước bạn dùng mọi thủ đoạn bắt cóc các anh chị em là tỵ nạn CSVN đã bị chúng bắt đem về Việt Nam giam cầm như trường hợp công dân Lê Trí Tuệ vừa qua.

Phóng viên Vũ Lê Phương Bắc tường trình

Hà Nội , Ngày 28/6/2007

Thêm bình luận Tháng Sáu 28, 2007

Năm đầu làm thủ tướng: Nguyễn Tấn Dũng

NS cải lương Tấn Tài & người thích ca cải lương Tấn Dũng


Roger Mitton – Phan Tường Vi lược dịch

HÀ NỘI – Ít người biết ông thích hát.

Nhưng ông Thủ tướng nhiều lôi cuốn Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam thường làm nhiều nhà lãnh đạo đã thăm viếng Việt Nam ngạc nhiên về giọng hát mạnh và cách diễn tả tự nhiên trong những bài hát ưng ý của ông.

Ông thích cải lương, một dòng nhạc dân ca đặc trưng của miền Nam quê hương ông, thường được phụ họa bằng những nhạc khí cổ truyền. Nhưng không có nét cổ hủ hay truyền thống nào ở ông Dũng và ngược lại sự sắc sảo và sức hăng hái đã đưa ông đến vị trí lãnh đạo cấp cao khi còn rất trẻ.

Một năm trước, vào ngày 27 tháng Sáu, ông nhận chìa khóa để dọn vào căn biệt thự kiểu Pháp nằm ở số 55 đường Phan Đình Phùng, Hà Nội, tư dinh chính thức của thủ tướng Việt Nam.

Kể từ lúc đó ông năng nổ lao vào công việc tưởng như là chỉ một mình ông đang điều hành một đất nước đang chuyển mình của 85 triệu dân.

Theo lời Tiến sĩ Đặng Hùng Võ, môt vị thứ trưởng (Bộ Tài nguyên Môi trường – PTV) mới về hưu (01/03/2007 – PTV) : “Ông ta hết sức là năng động – điển hình của một người miền Nam “dám làm”, không như những người miền Bắc chỉ giỏi nghĩ và nói.”

Hiển nhiên, cái phong cách dám làm của ông Dũng đã mua được lòng nhiều nhà đầu tư. Theo như lời ông Nguyễn Đăng Hiếu, một nhà kinh doanh đang quản trị một về dịch vụ viễn thông và mậu dịch ở Hà Nội: “Ông không những là một người năng động, ông còn là một người có đầu óc cởi mở, thông thoáng và thật sự muốn mở cửa Việt Nam để hòa đồng với thế giới.”

Nực cười là, ông Dũng vẫn là nhân vật bí ẩn khó hiểu với nhiều người Viêt Nam.

Ngay cả nhiều viên chức cao cấp không biết tên của vợ ông, hoặc ông có mấy người con, hay ông lớn lên ở nơi nào.

Thực ra, ông Dũng sinh ra ở thị xã ven sông Cà Mau, là một tỉnh cực nam Việt Nam mang cùng tên.

Khi ông và người chị cùng người em lớn lên, Cà Mau là hậu cứ của của lực lượng võ trang Cộng Sản dưới sự lãnh đạo của (“cha gìa dân tộc”, nguyên văn của RM: “nation’s founding father”) Hồ Chí Minh.

Ở tuổi niên thiếu, “Ba Dũng” (cách gọi tên người con thứ hai trong gia đình miền Nam), cũng như bây giờ tuy là Thủ tướng ông vẫn được gọi như vậy, đã bị lôi cuốn theo phong trào Việt Minh và rồi gia nhập đảng Cộng Sản năm 18 tuổi.

Vào lúc cuộc Chiến tranh Việt Nam trở nên khốc liệt, ông Dũng sang Guanxin theo học trường Đại học Sư phạm ởTrung Quốc để hoàn tất việc học của mình.

Sau đó, ông phục vụ trong quân đội như sĩ quan quân y và chính trị viên, và sau cùng lên cấp trung úy.

Khi cuộc chiến chấm dứt năm 1975, ông tiếp tục lên cao trong hệ thống đảng – và thành hôn với một người đồng chí xinh đẹp, bà Trần Thanh Kiêm, một người đàn bà thông minh, hoạt bát và cởi mở hơn hầu hết vợ của những nhà lãnh đạo khác.

Đào Xuân Tân, người thợ thường đến hớt tóc cho ông Dũng tại tư dinh nói với Vietnamnet: “Đôi khi vợ ông Dũng xuất hiện. Bà ấy ăn mặc đơn gỉan và ăn nói nhẹ nhàng.”

Sau khi nhậm chức bí thư tỉnh Kiên Giang, một tỉnh miền Nam cạnh biên giới Việt Miên, cặp vợ chồng trẻ sanh hai con trai và một gái.

Cả ba đều thừa hưởng tài trí và năng lực của người cha, tuy nhiên không như ông Dũng chỉ biết nói một ngôn ngữ là tiếng Việt, ba người con ông đều thông thạo tiếng Anh.

Người con trai đầu, Nghi, từng theo học ngành kỹ sư công chánh (xây dựng) ở Đại học George Washington ở Washington, DC đã gặp và thành hôn với môt nữ sinh viên Việt Nam, ở Hoa Kỳ.

Tiến sĩ Nghi bây gìờ là khoa trưởng của khoa hậu đại học ở Đại học Kiến trúc thành phố Hồ Chí Minh. Cặp vợ chồng này vừa sinh một đứa cháu nội cho vợ chồng ông Dũng.

Cô con gái, Phương, tốt nghiệp MBA ở Geneva, Thụy sĩ, bây giờ đang quản trị công ty VietCapital Fund Management ở thành phố Hồ chí Minh, người được coi là một chuyên viên tài chính có tài.

Cùng với con trai út của ông Dũng hiện đang theo học đại học ở Châu Âu, còn có nhiều lời đồn đãi về chuyện chi tiêu đắt đỏ dành cho cậu ấm cô chiêu đi học và thích tán tỉnh người nước ngoài.

Trong cuộc phỏng vấn trực tuyến, ông Dũng nói: “Con tôi được Bộ Giáo dục gởi đi học ở Hoa Kỳ. Bây giờ cháu làm việc tại Việt Nam và đã là đảng viên thời còn học ở Đại học.”

Ông cũng đã cáu lên và nói thêm: “Còn con gái tôi thì không học ở Mỹ và bây gìờ vẫn chưa chồng” .

Ở tuổi 58, ông Dũng có thể phục vụ hai nhiệm kỳ năm năm ở ghế thủ tướng, nghĩa là ông sẽ là Thủ tướng cho đến năm 2016.

Cho đến bây giờ, quyền lực chưa làm con người ông thay đổi nhiều và người ta vẫn thường thấy ông vẫn đội nón cối màu lục đậm, giới công nhân thích dùng.

Cần phải nói thêm, ông cũng thích chơi môn golf của giới tư bản và mặc những bộ com-lê hợp thời trang do những tay thợ miền nam cắt may, thay vì dùng những tay thợ vụng về ở Hà Nội.

Tuy nhiên ông vẫn ưa cắt tóc với anh thợ Tân với giá 1.20 đô la Mỹ. Và ông Thủ tướng quyết chống tham nhũng trả này đúng gía, không thêm, không bớt.

“Ông ấy tử tế và thân thiện,” Ông Tân nói. “Khi tôi cắt xong, ông nhìn vào gương và mĩm cười. ‘Anh không phải sửa gì hết’, ông thường nói vậy.”

Giờ này đây, ông Dũng sửa Việt Nam tốt hơn chút theo như nhận định chung – và cũng cùng lúc hát khúc yêu đời.

Man on a mission

Khi lên nhậm chức, ông Dũng hứa sẽ giữ nền kinh tế đang phát triển ở mức độ tốt đẹp và chống nạn tham nhũng. Ông đã đạt được nhũng điều đáng kể trong hai lãnh vực trên, với nền kinh tế gia tăng 8% và nhiều viên chức tham nhũng bị nhắm bắt.

Ông Dũng cũng tổ chức thành công hội nghị APEC vào tháng 11 năm ngoái (2006) cũng như chuyện chào đón các vị nguyên thủ quốc gia tại Hà Nội, như Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush, Tổng thống Nga Vladimir Putin và Thủ tưởng Trung Quốc Hồ Cẩm Đào.

Ở cương vị thủ tướng nước Việt Nam, chuyến công du đầu tiên ra ngoại quốc là đến nước Nhât Bản, mà không phải là Trung Quốc. Điều này như một dấu hiệu cho thấy rằng chính phủ của ông sẽ không sợ hãi ông láng giềng khổng lồ phương bắc, và xem Nhật Bản như là một đối tác chính.

Ông là nhà lãnh đạo Việt Nam đầu tiên viếng thăm Toà Thánh Vatican, diện kiến Đức Giáo Hoàng Benedict XVI và cải thiện quan hệ với cộng đồng Thiên Chúa Giáo trên thế giới từng chỉ trích Việt Nam đàn áp tôn giáo.

Ông đấu tranh nội bộ để trở nên người thủ tướng đầu tiên được quyền chọn lựa Nội các của mình và sẽ nhân cơ hội này để tuyển chọn thêm những nhà kỹ trị được đào tạo ở phương Tây làm việc giỏi trong lãnh vực của mình.

Ông cũng thúc đẩy Hà Nội dẹp bỏ lối nhìn cục bộ để chấp nhận thêm thế giới quan bên ngoài, thí dụ, bằng cách đảm nhận vài vai trò tiên phong trong khối Asean, và vận động để Việt Nam trở thành ủy viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc vào năm tới.

Thêm bình luận Tháng Sáu 28, 2007

Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 7

Với phát biểu của chị Hoa

Với phát biểu của ông Nguyễn Văn Út

Với phát biểu của ông Nguyễn Văn Xinh

Với phát biểu của chị Lê Mỹ Nhân Sinh

Với phát biểu của chị Lê Thị Nguyệt

Vào xế chiều ngày Thứ Tư 27/06/2007, một phái đoàn của nhà nước Việt Nam gồm có ông Nguyễn Văn Vạng, vụ trưởng Trụ sở Quốc Hội 2 tại Sài Gòn, các lãnh đạo phường và quận Phú Nhuận cùng với đại diện của chính quyền tỉnh Tiền Giang (TG) gồm có 6 người trong đó có ông Phó Chủ Tịch UB Nhân Dân tỉnh TG Nguyễn Văn Phòng, ông Phước, phó thanh tra tỉnh TG; ông Sáu Hoa, Văn phòng Ủy Ban tỉnh TG; 2 ông Dũng và Sách của Ban An Ninh tỉnh TG … đã đến gặp đồng bào biểu tình trước Trụ sở Quốc Hội 2 Sài Gòn yêu cầu bà con về lại địa phưong để được giải quyết dưới sự giám sát của Quốc Hội. Nhưng toàn thể đồng bào hiện diện không nhất trí vì đã bao lần chính quyền TG đã hứa hẹn suông cho xong chuyện nhưng không bao giờ giải quyết. Vì thế, đồng bào biểu tình quyết tâm chỉ giảì tán với điều kiện phải có sự cam kết trên văn bản ghi rõ : Lãnh đạo TG phối hợp với chính phủ liên ngành giải quyết đúng qui định của luật pháp dưới sự giám sát của văn phòng Quốc Hội 2. Nhưng nguyện vọng nầy chưa được đáp ứng đúng mức nên bà con nhất định “bám trụ” để đòi lại quyền lợi được qui định bởi luật pháp đã bị tước đoạt.

Chúng tôi đã trao đổi với một số bà con trong đoàn biểu tình và ghi nhận cảm nghĩ cũng như những bức xúc của các nạn nhân trong việc cơ hữu hóa tài sản và bồi thường của nhà nước từ năm 1995 cho đến nay. Kính mời nghe phát biểu của 4 người trong đoàn biểu tình đó là : ông Nguyễn Văn Út, ông Nguyễn văn Xinh, chị Lê Mỹ Nhân Sinh và chị Lê thị Nguyệt để thấy được sự bức xúc, đau khổ của đồng bào TG khi bị quan chức địa phương lợi dụng chính sách của nhà nước để cướp đoạt tài sản của nhân dân trong đó cả những cựu chiến binh và những người có công với nhà nước CSVN. Đồng bào TG đã khiếu kiện nhiều năm (từ 1995) và hai lần được chính quyền hứa hẹn giải quyết khi đồng bào Tiền Giang khiếu kiện tại Trung Tâm Tiếp Dân Mai Xuân Thưởng tại Hà Nội và lần thứ hai trong dịp hội nghị APEC đang họp tại Việt Nam năm 2006 nhưng đây chỉ là những lời hứa suông cho qua chuyện và chưa bao giờ được cứu xét thật sự.

Cuộc biểu tình của đồng bào Tiền Giang vẫn tiếp tục qua ngày thứ 7.
Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

Người đưa tin từ Sài Gòn
7:00 giờ sáng ngày 28/06/2007 tại trước Văn Phòng Quốc Hội ở Sài Gòn

Thêm bình luận Tháng Sáu 28, 2007

Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 6











Sáng nay lúc 8 giờ 30 sáng ngày 27 tháng 6 năm 2007, chúng tôi tiếp xúc với một số đồng bào Tiền Giang đang chuẩn bị tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 và được biết dù là gặp khó khăn vể thời tiết (mưa tầm tả và nắng gay gắt) cũng như phải ngủ ngoài trời suốt mấy đêm liền nên nhiều bà con bị cảm lạnh nhưng vẫn quyết tâm tiếp tục ở lại biểu tình cho đến khi nào nguyện vọng của họ đụợc giải quyết thích đáng. Đồng bào cũng cho biết một cán bộ cao cấp đến từ Hà Nội cho biết hôm nay sẽ có phiên họp tại đây để yêu cầu chính quyền tỉnh Tiền Giang phải giải quyết việc nầy không thể để cho đồng bào chịu quá nhiều cực khổ màn trời chiếu đất như mấy ngày nay. Tuy được hứa hẹn như vậy nhưng đồng bào vẫn … phải chờ xem kết quả hôm nay ra sao vì đã được hứa nhiều lần nhưng “chuyện đâu vẫn còn đó”. Vì thế, cuộc biểu tình vẫn tiếp diễn. Được biết trong ngày 25/06 có hai người đứng căng biểu ngữ ngoài nắng bị ngất xỉu phải chở đi cấp cứu, một trong hai người bị nguy kịch nhưng may mắn đến nay họ đã qua được nguy hiểm và trở lại cùng đồng hương tiếp tục biểu tình.

Cuộc biểu tình của đồng bào Tiền Giang vẫn tiếp tục qua ngày thứ 6.

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

Người đưa tin từ Sài Gòn
9:00 giờ sáng ngày 27/06/2007 tại trước Văn Phòng Quốc Hội ở Sài Gòn

Thêm bình luận Tháng Sáu 27, 2007

Cải tổ nội các: cãi nhau toé lửa

Nguyễn Thiện Nhân, Thủ tướng tương lai?
Nguồn: toquoc.gov.vn

Roger Mitton – Phan Tường Vi lược dịch

Thủ tướng quyết định thăng cấp một bộ trưởng đang làm nóng mặt một số đảng viên gạo cội.

HÀ NỘI – Nhóm lãnh đạo của đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ họp hôm nay để thông qua lần cuối cùng cuộc cải tổ nội các toàn diện có nguy cơ vạch trần sự chia rẽ ở cấp cao nhất.

Sự thay đổi nhân sự do Nguyễn Tấn Dũng, người nhận chức Thủ tướng đúng một năm vào ngày mai, đề bạt đã làm nóng mặt một số đảng viên gạo cội.

Đặc biệt, đề nghị của ông nhằm thăng chức một người đồng sự gần gũi gốc miền Nam – Bộ trưởng Bộ Giáo dục Nguyễn Thiện Nhân – lên chức phó Thủ tướng (DPM) đã gây nhiều vấn đề.

Ông Nhân, người tu nghiệp tại Đại học Harvard (về đào tạo về thẩm định dự án đầu tư – PTV) là một trong những bộ trưởng ăn nói lưu loát và có khả năng nhất trong Nội các, nhưng Nhân chỉ là bộ trưởng mới tròn một năm.

Thêm nữa, Việt Nam đã có ba phó Thủ tướng (DPM). Nếu ông Nhân được thăng chức sẽ có đến bốn phó Thủ tướng.

Một viên chức cao cấp của Đảng nói với tờ Straits Times: “Ông Dũng tuyên bố là ông muốn làm Nội các nhỏ gọn lại. Nhưng nếu ông làm như vậy cùng lúc gia tăng số phó Thủ tướng, thì nó trông mâu thuẫn. Điều này sẽ gởi ra một thông điệp không mấy ổn.”

Để tránh sự mâu thuẫn, những nguồn tin trong đảng cho hay có sự gợi ý rằng một trong ba phó Thủ tướng cần được chuyển qua một nhiệm sở khác để tổng số các phó Thủ tướng vẫn là ba.

Người bị nhắm đến là ông Nguyễn Sinh Hùng, thường được xem như là phó Thủ tướng thâm niên, mặc dù ông Dũng đã nói rằng vai trò của bộ ba phó Thủ tướng đều ngang nhau.

Các nguồn tin trong Đảng cho hay là ông Hùng đang được xét duyệt cho vai trò phó chủ tịch Quốc Hội, ngành lập pháp của Việt Nam.

Nhưng sự thuyên chuyển này sẽ được xem rõ ràng là sự giáng cấp đối với một ủy viên Bộ Chính trị cao cấp như ông Hùng.

Thực vậy, những người ủng hộ ông Hùng trong Đảng, đặc biệt là một đồng chí người cùng gốc Nghệ An và cũng là ủy viên Bộ Chính trị, ông Hồ Đức Việt, nói rằng ông phản đối chuyện thuyên chuyển này.

Và sự chống đối của ông Việt có thể nghiêm trọng vì ông ta cầm đầu ủy ban (Ban Tổ chức Trung ương Đảng – PTV) đảng để bổ nhiệm những thay đổi nhân sự then chốt.

Như vậy, ở buổi họp hai ngày của ủy ban trung ương đảng được dự định bắt đầu vào hôm nay, ông Việt rất có thể sẽ ngăn cản chuyện giáng cấp ông Hùng, và như thế, buộc ông Thủ tướng phải chọn giữa hai điều hoặc là có cùng lúc bốn ông phó Thủ tướng hoặc là từ bỏ ý định bổ nhiệm ông Nhân vào chức vụ phó Thủ tướng.

Cách nào thì cách, cuộc họp hai ngày này hứa hẹn sẽ gay gắt, và sĩ diện hảo của một số người sẽ phải xẹp.

Đảng viên chắc chắn sẽ muốn biết cơ sở hợp lý đằng sau chuyện nâng ông Nhân lên.

Về mặt cấu trúc,cùng lúc luôn luôn bảo thủ thâm căn cố đế, đảng Cộng Sản đương quyền cũng có những quan điểm tiên tiến.

Khi có những thăng cấp bất thường, sự thường đó là dấu hiệu một người nào đó đang được gò vào một chức vụ đặc biệt nào đó trong tương lai.

Điều đó có thực sự đúng trong trường hợp của ông Nhân không thì chưa rõ, nhưng nhiều người cho rằng ông sẽ ở trong chức bộ trưởng bộ Giáo dục hai năm nữa là cùng.

Trong lúc tranh cãi gay gắt có thể xảy ra trong buổi họp cải tổ Nội các ngày hôm nay, sẽ có một sự đoàn kết nhiệt tình để ca ngợi chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết tuần rồi.

Hai năm trước, khi chuyện đàm phán với Hoa Thịnh Đốn lần đầu tiên được đề cập đến, đã có sự chống đối từ thành phần bảo thủ ngoan cố.

Và ngay cả đến lúc ông Triết sắp đi Hoa Kỳ, vẫn có người cho rằng còn quá sớm để thắt chặt mối quan hệ với Hoa Kỳ, là một nước đã xung đột với Việt Nam qua một cuộc chiến lâu dài và cay đắng và mới vừa đây đã xỉ vả thậm tệ Hà Nội qua chuyện vi phạm nhân quyền.

Nhưng chuyến đi của ông Triết, trong đó nhiều hợp đồng làm ăn cuối cùng được ký kết với các công ty Hoa Kỳ (Thực chất, Triết có đi Mỹ hay không những hợp đồng thương mại và cả hiệp định khung về đầu tư và mậu dịch đã được chuẩn bị từ trước để sẵng sang ký kết – PTV). Chuyến công du được xem như là thành công và đã được hệ thống truyền thông đại chúng trong nước liên tục ca ngợi.

Nguồn: Roger Mitton, The Straits Times, June 26, 2007

Thêm bình luận Tháng Sáu 26, 2007

Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 5



Sáng nay lúc 10 giờ sáng ngày 26 tháng 6 năm 2007, chúng tôi đã trao đổi với chị Hoa và được biết hiện nay số đồng bào Tiền Giang ở lại trước Quốc Hội 2 được tăng cường thêm và tổng số lến đến gần 300 người, tinh thần đồng bào vẫn quyết tâm tiếp tục biểu tình dù ngày hôm qua phải dầm mưa để cố gắng “bám trụ” cho đến khi nào nguyện vọng của họ đụợc giải quyết thích đáng. Dù có những hứa hẹn sẽ giải quyết nhưng đòi hỏi chính đáng của đồng bào Tiền Giang cho đến hôm nay vẫn chưa … thấy động tỉnh gì và đồng bào vẫn tiếp tục dầm mưa dãi nắng để chờ. Với nguyện vọng chính đáng và sự ôn hòa bất bạo động của đoàn biểu tình nên áp lực bắt buộc giải tán của công an cũng giảm tuy rằng họ tăng cường để theo dõi và kiểm soát chặt chẽ hơn.

Được biết vào khoảng hơn 2 giờ chiều ngày hôm qua (25/06/2007) một đoàn người gồm 2 xe bus khoảng 100 người đã đến từ Vũng Tàu và Bà Rịa với mục đích kết hợp với đồng bào Tiền Giang để thỉnh cầu Quốc Hội can thiệp với chính quyền trả lại tài sản đất đai của họ đã bị cưỡng chiếm bởi quan chức địa phương. Nhưng khi họ mới đến thì được đại diện chính quyền tiếp xúc “khuyên bảo” họ trở về với lời hứa hẹn Ủy Ban Nhân Dân tại địa phương sẽ giải quyết nguyện vọng của họ nên họ đã lên xe trở về lại địa phương.

Cuộc biểu tình của đồng bào Tiền Giang vẫn tiếp tục qua ngày thứ 5.
Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

Người đưa tin từ Sài Gòn
10:00 giờ sáng ngày 26/06/2007 tại trước Văn Phòng Quốc Hội ở Sài Gòn

Thêm bình luận Tháng Sáu 26, 2007

Previous Posts

Trang

Chuyên mục

Khác

Meta

Lịch

Tháng Năm 2018
H B T N S B C
« Th7    
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

Posts by Month

Posts by Category