Posts filed under ‘Phóng sự




Thác Loạn Đàn Bà Ham "Của Lạ"

Cùng một lúc, một người đàn bà sẵn sàng “gần gũi” với nhiều người đàn ông hoặc ngược lại. Họ không phải là gái mại dâm. Họ bao trai để thoả mãn nỗi… hận đời.

Hà Nội thời tiết nóng bức đến ngột ngạt. Đêm. Đám bạn điện thoại rủ tôi đi nhậu. 0h30, nhiều con phố dần chìm vào yên tĩnh, ấy cũng là lúc chúng tôi ngấm men say. “Đi hái hoa sạch thôi” – Kiên, một tay chơi có hạng trong nhóm la lớn. Thấy tôi không hiểu, đám bạn lắc đầu ngán ngẩm bảo tôi là người trên mây.

“Hoa sạch” là từ dân chơi dùng để gọi những người đàn bà thích đi tìm của lạ, sẵn sàng buông thả để đạt được cái gọi là… bản năng. Để minh chứng cho điều vừa nói, đám bạn kéo tôi lên chiếc taxi và phóng thẳng tới một nhà khách được xây dựng theo kiểu chung cư hiện đại. Sau khi thuê phòng, Kiên gọi đến cho một người đàn bà bảo đến ngay nhà nghỉ. “4 thằng đàn ông, sao mày chỉ gọi một…?

Trước sự thắc mắc của tôi, Kiên gật gù: “4 thằng mình cùng gặp nó một lúc thì mới gọi là chơi chứ”. 20 phút sau kể từ khi chúng tôi lên phòng, có tiếng gõ cửa và một người đàn bà ngoài 30 tuổi xuất hiện. Cô ta nhìn quanh phòng rồi ánh mắt dừng lại phía tôi: “Anh là người lạ?”. Dứt lời cô ta không quên ném cho tôi một cái nhìn tình tứ.

Theo giới thiệu của Kiên thì người đàn bà này tên là Sính, 34 tuổi, chuyên nghề làm đậu phụ, đã ly dị chồng, hiện đang sống với con trai học lớp 5 ở một phường thuộc quận Hoàng Mai. Qua cách nói chuyện của đám bạn với Sính, tôi hiểu, bọn họ đã quen nhau từ lâu. Bởi thế mà “công việc chính” của sự gặp nhau đêm nay lập tức được giải quyết chóng vánh.

Tỏ ra tế nhị và kín đáo, Sính đưa tay vặn nhỏ chiếc đèn ngủ rồi lần lượt trút bỏ xiêm y trước khi bước về phía chúng tôi. Và thế là một cảnh tượng thác loạn đến thô thiển giữa một người đàn bà với nhiều người đàn ông đã diễn ra ngay tại căn phòng. Ghê sợ trước cảnh tượng này, tôi lặng lẽ rời khỏi đây. Người đàn bà gọi với… Nghe nhân viên trực lễ tân nói lại thì sau hơn 2 giờ đồng hồ có mặt ở nhà nghỉ, Sính đi ngay trong đêm ấy…

“Mày là thằng điên! Con ấy không biết mày là ai thì cớ gì phải sợ. Nó đến đây không phải vì tiền mà đơn giản là vì nó thích chơi”. Vừa gặp tôi Kiên đã xổ thẳng một câu với vẻ tức tối. Kiên nói rằng đã có quan hệ với Sính từ 3 tháng nay.

Nguyên cớ khiến họ biết nhau là do một người bạn của Kiên giới thiệu. Chỉ sau một lần gặp nhau ở nhà nghỉ, Sính đã nói thẳng ra những suy nghĩ của mình là: thích “quan hệ” với nhiều người đàn ông cùng một lúc, hoặc ngược lại. Kiên là tay chơi lắm tiền nhiều của ở Hà thành nên ý thích bệnh hoạn của Sính dễ dàng được đáp ứng.

Từ mối quan hệ này, Sính đã giới thiệu cho Kiên nhiều người đàn bà khác cũng xấp xỉ tuổi Sính đang cùng cảnh ngộ. Để kiểm định lời nói của Sính, Kiên đã gọi điện “mời ” tất cả những người đàn bà do Sính giới thiệu tới nhà nghỉ để… mua vui. Tôi hỏi Kiên có tốn nhiều tiền cho những cuộc chơi như thế? Kiên cườị: “Không. Mục đích của họ là thích chơi với những người có thú như họ”.

Thấy tôi hỏi nhiều chuyện, Kiên ghi cho tôi một loạt số điện thoại di động và bảo: “Ông muốn khai thác đứa nào thì gọi điện rủ nó đi nhà nghỉ”. Tôi làm theo lời Kiên nhưng quả là không dễ làng gì. Dù đã nói rõ là bạn của Kiên nhưng nghe giọng lạ hoắc của tôi qua điện thoại, tất cả những người đàn bà này đều từ chối.

Hết cách, tôi lại gọi lên thì hắn cười xòa: “21 giờ đêm nay, ông tới nhà nghỉ Q ở đường Nguyễn Văn Cừ “. Tới trễ 10 phút, tôi được nhân viên lễ tân trực đưa lên phòng. Tôi đẩy cửa bước vào gặp Kiên đang lả lơi với 3 người đàn bà tuổi ngoài 30 mà tôi chưa một lần gặp mặt. Sau khi giới thiệu 3 người đàn bà này, Kiên vứt bỏ xiêm y không chậm trễ, những ngưười đàn bà kia cũng làm như vậy.

Một lần nữa, tôi lại được chứng kiến một sự thật nhớp nhúa đến kinh tởm về quan quan hệ tình dục tập thể giữa những con người có cùng thú chơi bệnh hoạn… Theo giới thiệu thì họ tên là Vân, Nhung và Phúc. Tất tất cả đều đã có con và sinh sống bằng nghề buôn bán, riêng Phúc thì chưa một lần lên xe hoa vì đứa con ấy là sản phẩm của một mối tình không chín chắn.

Sau những ngày yêu đương mãnh liệt với lời thề non hẹn biển, Phúc trao thân cho người bạn trai. Khi cô có bầu, đàn ông kia đã cao chạy bay xa, nhẫn tâm từ bỏ chính giọt máu của mình vì sợ trách nhiệm. Chán nản, nhưng Phúc vẫn quyết tâm giữ lại bào thai ấy để nuôi một mình, mặc cho những lời dè bỉu, chê bai của thiên hạ, mặc cho những vất vả nhọc nhằn khi một mình phải đương đầu với những khó khăn, thử thách ở phía trước.

Không “ăn cơm trước kẻng” như Phúc, nhưng Vân và Nhung cũng gặp phải nhiều éo le trong cuộc sống gia đình. Đó là căn nguyên dẫn đến những cuộc xô xát thường xuyên giữa hai vợ chồng. Khi mâu thuẫn ngày càng lớn, cả hai không hề có ý thức hàn gắn nên đã chia tay nhau. Vì một số lý do khiến bọn họ chán chường nên sống buông thả, trả thù đời. Mấy hôm sau, tôi lần đến địa chỉ của những người đàn bà này để kiểm chứng.

Tất cả vẫn vẹn nguyên một sự thật như lợi tự bạch của họ hôm nào. Bản lĩnh của họ là một mình làm việc nuôi con, chấp nhận đương đầu với nhiều thử thách trong cuộc sống để tìm ra một con đường tự lập. Nhưng tiếc rằng, điều vô cùng quan trọng của người phụ nữ Á Đông là phải biết giữ gìn phẩm giá và tiết hạnh thì họ lại không thể vượt qua.

Buông thả mình vào thú chơi bản năng đến mức bệnh hoạn, họ sẽ có được những gì nếu chẳng may mắc bệnh tật? Và tương lai của những đứa trẻ đã phải vắng cha sẽ ra sao, nếu người mẹ của chúng tiếp tục chọn cho mình con đường tối.

Advertisements

Thêm bình luận Tháng Bảy 16, 2007

Camera Siêu Nhỏ, Chụp Quay Lén

Hiện nay, cư dân mạng, đặc biệt là những con nghiện web sex luôn luôn săn lùng những thước phim độc, người thật, việc thật, nếu càng đời thường… càng tốt! Để có hàng cung cấp cho thị trường khổng lồ, đồng thời nhằm thỏa mãn sở thích bệnh hoạn cùng dục vọng bản thân, nhiều tay chơi đã hóa mình thành nhà quay phim lén cừ khôi. Trên thị trường mới xuất hiện một thứ đồ nghề có thể tiếp tay đắc lực cho những tay quay phim có dã tâm đen tối.
Bức ảnh bị chụp lén.

TỪ SỰ KHOE HÀNG CỦA MỘT BOY NGHIỆN SEX
Vốn là một tay nghiện sex từ lâu, D. (Hoàng Mai – Hà Nội) thường xuyên săn lùng loại mặt hàng mát mẻ này để thưởng thức và cảm nhận. Từ chiếc điện thoại, máy tính cá nhân đến những tranh ảnh dán ở nhà trọ của D. đều đậm mùi sex. Vốn thường xuyên lướt web sex nên D. rất hay doalowd được những thước phim rất độc như: “Hiếp dâm nữ sinh (Nhật Bản), Quay lén nhà vệ sinh công cộng” cùng các đĩa sex mới nhất có trên thị trường…

Hôm vừa rồi tôi lại có dịp ghé vào phòng trọ của D. chơi. Vẫn như ngày nào, cậu hào hứng khoe hàng mới, hàng độc thuộc thể loại sex với tôi. Tôi vờ tỏ ra tò mò quan tâm đến bộ sưu tầm sex này, nên cậu rất hào hứng. Trò chuyện được 5 – 7 phút, D. bắt đầu tiết lộ với tôi một bí mật: “Tôi vừa đi Lạng Sơn về, có thứ này đỉnh lắm, ông tham quan không?”.

Nhanh như cắt, hắn chạy vụt tới chỗ cái hòm sắp, mở khóa và lấy một vật nhỏ nhỏ ra. D. mang đến gần, tôi mới nhìn rõ đó là một vật hình vuông, chỉ bằng phân nửa bao diêm. Hình dạng nó khá giống cái webcam trong các quán internet. Thứ máy mini này có gắn một cái râu khoảng 15-20cm, đi kèm với nó là chiếc điều khiển (tôi đoán thế vì trông giống chiếc điều khiển tivi, nhưng nhỏ hơn nhiều). Không để tôi đoán già đoán non nữa, D. giới thiệu ngay đây là chiếc máy camera thu nhỏ, hắn vừa mua ở chợ Đông Kinh. Vừa giới thiệu, D. vừa cắm thử một đầu zắc vào tivi, còn cái máy có râu hắn treo lên trần nhà. Sau khi màn hình được bật lên, lúc này khung cảnh trong tivi chính là những diễn biến trong phòng được truyền hình trực tiếp, chỉ khác là không có lời bình.

Tôi nhận thấy đây là loại camera mà nhiều công ty, xí nghiệp, cơ quan, hay gia đình lắm của thường mua để lắp đặt theo dõi an ninh. Nhưng tôi không thể nào ngờ nổi chiếc camera mà D. giới thiệu lại siêu nhỏ đến vậy.

THÂM NHẬP CHỢ BIÊN GIỚI
Trước vẻ ngỡ ngàng của tôi, D. thông tin thêm: “Loại này mà cài vào đâu để theo dõi trộm thì tuyệt cú mèo luôn, có ma cũng chẳng biết. Ông muốn mua, hay xem hàng thì làm chuyến lên Lạng Sơn, trên ấy hàng này phong phú, đa dạng lắm, mà giá rẻ trời cho luôn!”

Không thể kiềm được sự tò mò nữa, sáng hôm sau một mình tôi phi lên Lạng Sơn. Tưởng khó tìm, nhưng nào ngờ ở những khu chợ như Kỳ Lừa, Đông Kinh, hay chợ biên giới Tân Thanh loại hàng này muốn mua cả thúng cũng có. Tôi mò đến những gian hàng điện tử ở tầng 1 chợ Đông Kinh. Hỏi mua máy quay camera, hàng chục cái đầu chủ quán đang ngóng trông quay ra hỏi: “Cậu em lại đây, mua hàng loại nào, cỡ nhỏ hay to, có dây hay không dây?”.

Đi đại vào một gian hàng, chị chủ ở đây đã lôi đủ các máy camera lên bàn từ bao giờ. Vừa nói, tay chị ta vừa chỉ vào máy, báo giá luôn: “Đây em này! Loại không dây, bắt được tín hiệu vào tivi khoảng 80-100m, loại này mới nhất đấy, giá cũng chỉ trên 500.000 chút thôi. Còn loại có dây rẻ hơn 100.000đ so với loại không dây. Loại này bất tiện lắm, phải ròng dây từ máy quay đến nơi xem, mà cũng chỉ được 40m là tối đa.

Thật khâm phục công nghệ của Trung Quốc, chỉ vài sợi dây điện nhỏ, mấy con vi mạch tí xíu… mà có thể biến thành camera quay phim hẳn hoi. Con camera không dây loại siêu nhỏ ở đây chỉ bằng đầu ngón tay cái, cực kì đơn giản. Nhưng đáng sợ hơn chúng có thể được cài vào cúc áo, quay lén bất cứ chỗ nào cũng đựơc, có trời mới phát hiện ra! Xem hàng thỏa thích, rồi tôi cũng trả với giá quá bèo để đi. Nhưng nếu có ý mua hàng thực thì chúng ta có thể mang hàng về nhà với giá chỉ bằng 2/3, hoặc có thể là 1/2 giá chủ quán đã chào ở trên.

ĐA PHẦN ĐƯỢC SỬ DỤNG VÀO MỤC ĐÍCH XẤU
Qua sự tìm hiểu, thăm dò ngay chính những người bán hàng ở đây thì tôi được biết, đa phần khách mua máy là người trẻ tuổi, ở nơi khác đi du lịch, có tính hiếu kì thấy rẻ nên mua chơi. Còn công ty, cơ quan lớn, hay những gia đình giàu có thường mua loại camera theo dõi chính hãng có giá từ 2-3 triệu/chiếc trở lên. Vì giá quá rẻ nên nhiều người (thậm chí là sinh viên) có thể mua được loại hàng này. Nếu mua một chiếc máy siêu nhỏ dạng này về cũng chẳng có gì đáng kể. Nhưng điều đáng cảnh báo là ở chỗ, những chiếc máy này thường được thanh, thiếu niên sử dụng vào mục đích không lành mạnh. Trên một số trang websex… hay một số blog “bẩn” gần đây thường có những hình ảnh, đoạn phim sex, phim tự chế quay lén cảnh sinh hoạt đời thường.

Quả thực, với sự nhỏ, gọn thì những tay chơi lạc loài khi quay bằng loại camera siêu nhỏ này sẽ có độ an toàn rất lớn, không bị đối phương phát hiện. Có thể tường thuật trực tiếp các đối tượng cùng hành động ở mọi lúc mọi nơi, thời lượng thì vô hạn. Thực tế đã cho thấy, đích ngắm của những tay quay phim lén, mà trong đó có thể D. sẽ trở thành thành viên, là những quán cafe, buồng tắm, WC công cộng… Thậm chí có thể có những cảnh ướt át trong nhà nghỉ, phòng riêng… Qua những gì tôi đã mắt thấy tai nghe thì quả thực loại máy này khi tiêu thụ không hề gặp phải một sự kiểm tra, kiểm soát nào từ phía các cơ quan chức năng. Tại các điểm bán hàng, người bán kẻ mua có thể tự do cầm máy quay người khác, trình chiếu hình ảnh lên tivi, nhưng chẳng có ai nhắc nhở.

Sự xuất hiện của loại máy camera siêu nhỏ, kẻ xấu lợi dụng vào những mục đích đen tối. Nhưng để hình ảnh, đời tư, thân thể, cảnh yêu đương, ướt át… của mình không vô tình lên mạng, không để mình trở thành những diễn viên phim sex lâm li bất đắc dĩ thì mọi người (nhất là phụ nữ, những đôi yêu nhau) hãy tuyệt đối cảnh giác tại những nơi công cộng, nhà tắm, nhà vệ sinh, phòng riêng.

D. Hải – D. Dũng

Thêm bình luận Tháng Bảy 16, 2007

Nghề chơi cũng lắm mưu cao

Các cô gái điếm của thành phố Mombasa thuộc Kenya (Africa) đồng quyết định từ bỏ thường phục hàng ngày để mặc trang phục truyền thống của đạo Hồi khi đi “làm việc”.

Bộ trang phục của phụ nữ đạo Hồi che toàn bộ phần thân và đầu, được người bản xứ gọi là buibubi – Nhật báo Ba Lan Gazeta Wyborcza đưa tin của BBC trong ngày 12/07/2007.

Phụ nữ Hồi giáo – Thế này thì làm sao phân biệt ai khác ai.
Cuộc “cách mạng” đổi mới y phục này của các cô gái điếm đang làm những người Hồi giáo nổi giận.

– Tôi cảm thấy dễ chịu hơn trong bộ buibubi vì được nhìn nhận có phẩm giá hơn. Tôi cũng có thể qua mặt cảnh sát để không bị bắt giữ. Tôi phải kiếm tiền bằng một cách nào đó – Một cô gái điếm trong bộ buibubi nói với phóng viên vào một buổi tối trên phố.

Một cô khác nhận xét rằng buibubi có thể che giấu được mình là ai. – “Tôi biết mình tội lỗi nhưng tôi bắt buộc phải như thế” – Cô gái nói.

Cô cũng cho hay rằng, đa số khách làng chơi là dân địa phương thành phố Mombasa. Họ dễ dàng nhận ra phụ nữ của nơi này hơn từ bộ buibubi .

Giới phụ nữ Hồi giáo đang phẫn nộ khi các cô gái điếm mặc bộ quần áo truyền thống chung dành cho họ.

“Buibubi đã bị đánh mất vẻ đẹp và uy tín của mình. Tôi xấu hổ tới mức đôi khi muốn lột bỏ và vứt đi bộ y phục đang mặc” – Mariam Salma, một phụ nữ của thành phố phát biểu.

Một số phụ nữ Hồi giáo thì khẳng định, phần lớn gái điếm không xuất phát từ Mombasa. – “Thậm chí đây không phải là gái đạo Hồi. Đa số họ đến từ Somalia và Ethiopia. Họ ăn bận y phục của chúng tôi để lẩn tránh sự ô nhục”- Asha Hussein nói.

Các nhà lãnh đạo Hồi giáo thì đang gây sức ép lên các nhà chính trị để có chính sách thích ứng.

Họ cho rằng, y phục của phụ nữ đạo Hồi làm thuận lợi cho gái điếm lẫn lộn vào đám đông phụ nữ bình thường, nhất là trong đêm tối với màu đen. Nhờ vậy mà cảnh sát rất khó phát hiện.

Không phải đây là lần đầu tiên các cô gái điếm Hồi giáo sử dụng phương pháp này. Trong những năm 90 họ đã có lần làm như vậy, nhưng họ đã bị các tổ chức đạo Hồi săn bắt được và bị phạt bằng đánh roi trước mặt công chúng.

Tuy nhiên giờ đây họ muốn chính nhà nước phải can thiệp. – “Chúng tôi không có quyền bắt giữ những cô gái đó mà thuộc về chính quyền” – Sheikh Muhammad Khalifa, thầy tế Hồi giáo nói – “Thật là buồn khi những nhà chính trị làm ngơ trước vấn đề này”.

Theo Sheikh Muhammad Khalifa tình cảnh này tiếp diễn sẽ rất bất ổn vì nhiều phụ nữ Hồi giáo bị ngộ nhận là gái điếm.

Việt Nam, nghề mãi dâm từ sau năm 1975 và đặc biệt từ thời “Đổi Mới” phát triển với mức tăng trưởng chẳng kém gì chỉ số của GDP, nhanh rộng, phổ biến từ thành thị đến nông thôn, từ cao cấp (Call Girls) đến bình dân. DCVOnline cũng đã có lần đưa tin về dịch vụ “gái chờ” dọc các đường quốc lộ 1.

Trên một số đường phố và con hẻm “truyền thống” của Hồ Chí Minh (Sài Gòn cũ) như Lê Quý Đôn, Công Chúa Huyền Trân (bên hông vườn hoa Tao Đàn), Nam Kỳ Khởi nghĩa (Công Lý cũ, đoạn gần Thư viện Quốc gia và Dinh Độc lập), Lý Thường Kiệt (đoạn gần trường đại học bách khoa)… các cô gái ăn sương đứng đầy dọc vỉa hè khi trời tối. Thấy động, tức là có tín hiệu công an “ăn đêm”, thì ngay lập tức, những chiếc xe gắn máy đậu “bí mật” gần đó tấp vào lề và các cô gái nhảy phóc lên xe mất hút, để rồi quay lại chỗ cũ sau một thời gian nào đó hoặc trên những con đường “nóng” khác. Dịch vụ này người trong nước nói là “điếm di động”.

Ai bảo áo dài không hấp dẫn?

Nếu biết được tin này, các cô gái điếm Việt Nam khỏi cần “di động”, cũng làm cách mạng như các cô gái Hồi giáo, không mặc thường phục mà bận chiếc áo dài thướt tha thì không biết phản ứng của dư luận sẽ ra sao?

Nguồn: Gazeta.pl, ngày 12/07/2007.

Thêm bình luận Tháng Bảy 14, 2007

Áo Quần "Đốt Nóng" Giảng Đường

Áo hai dây, váy ngắn, quần bò cạp trễ… là sở thích của một số nữ sinh thời nay khi đến giảng đường. Trang phục “nóng” ấy khiến bao người “ngứa con mắt bên phải, đỏ con mắt bên trái”.

Trường học nào cũng đều có nội quy về trang phục của sinh viên. Khi tới giảng đường, trang phục phải đảm bảo kín đáo, gọn gàng để thuận lợi cho các hoạt động học tập và vui chơi. Nếu cá nhân sinh viên nào vi phạm sẽ phải hứng chịu những hình thức từ nhắc nhở đến phạt cảnh cáo.

Đây là những quy định bình thường và dễ dàng thực hiện vì ít ra họ đã không phải mặc đồng phục cả tuần như hồi còn là học sinh trung học. Tuy nhiên, với một số nữ sinh viên “chịu chơi” lại khác. Quy định này của nhà trường tỏ ra hà khắc với bản thân họ. Rời xa cách ăn vận họ ưa thích là cả một vấn đề. Thế nên họ chỉ thực hiện nó khi để đối phó còn sau đó họ lại trở về với cách ăn vận của “chủ nghĩa cá nhân” họ.

Hồng Vân – cô sinh viên được các bạn trong lớp gán cho biệt danh “ăn chơi” nhất khoa Xuất bản – Học viện Báo chí tuyên truyền không nằm ngoài những sinh viên ấy. Quê Vân ở TP Vinh (Nghệ An). Bố mẹ đều là công nhân một nhà máy nhưng cách ăn mặc của Vân thì chẳng khác nào một cô gái nhà giàu Hà thành đúng điệu.

Biết rõ quy định của trường phải mặc trang phục kín đáo nhưng Hồng Vân rất ít lần thực hiện được điều đó. Vân là người sính diện áo hai dây và quần bò cạp trễ. Vân vẫn mặc áo hai dây đến giảng đường nhưng trong cặp của Vân luôn có thêm một chiếc áo sơ mi trắng. Mỗi khi đến tiết học của thầy cô giáo nào hơi nghiêm là Vân lại lấy chiếc sơ mi đó khoác lên chiếc áo hai dây ở trên người. Vậy là mọi việc đều ổn.

Bạn bè trong lớp nhiều lần phải phá lên cười vì sự cuống cuồng đối phó của Vân mỗi khi gặp thầy cô “khó”. Thấy Vân phải khốn đốn thay ra thay vào nên khuyên Vân chịu khó mặc một sơ mi khi đến lớp nhưng Vân cười cười nói: “Mặc thế quen rồi, phải mặc kín cổng cao tường thì khó chịu lắm. Các ông bà trong lớp thông cảm cho”.

Thu Hòa, khoa Âm nhạc – Đại học Văn hóa Hà Nội thì lại phải thường áp dụng một mánh khóe khác để đối phó với nội quy cứng nhắc của trường mình bằng cách Hòa luôn mang một bộ đồ được cất trong một chiếc túi giấu ở hộp chứa đồ của chiếc xe máy. Sáng và chiều về, Hòa vẫn được ăn mặc “đúng với style của mình” là áo thun bó sát người và váy ngắn. Chỉ có thời gian trên lớp là Hòa phải cố diện những bộ quần áo “đứng đắn”. “Mất thời gian thật đấy, nhưng lại được thoải mái và đẹp” – Hòa nói.

Khác với hai trường hợp trên, Mai – sinh viên khoa Phát thanh, Cao đẳng Truyền hình tuy không dám diện những trang phục sexy ở trên lớp nhưng lại thoải mái mặc nó ở lớp học thêm tiếng Anh buổi tối. Là lớp học thêm nên không phải tuân thủ nội quy nào nên Mai có thể diện “tất tần tật” những kiểu trang phục mình thích như: Áo hai dây, váy ngắn, quần cạp trễ hở hang… mà không sợ ai nhắc nhở hay nguy cơ ngồi viết kiểm điểm cá nhân và nếu có lời bình phẩm gì thì cũng chẳng đáng bận tâm.

Bình – sinh viên Đại học Ngoại ngữ Hà Nội kể: Trên lớp mình cũng có vài cô nàng đỏng đảnh. Cách ăn vận của các nàng thì thật kinh khủng, có hôm mình mong có cái lỗ để chui ngay xuống đất mà trốn. Nhóm đó cứ như là thay phiên nhau diễn những kiểu áo thiếu vải như áo hai dây, áo thun bó ngắn như bikini. Nhiều lần bị thầy cô nhắc nhở, kể cả việc đã từng bị gọi lên khoa viết bản kiểm điểm nhưng họ vẫn cứ chứng nào tật nấy.

Khánh – Sinh viên Đại học Quốc gia phàn nàn: Cô bạn Lan ngồi bàn trên mình rất hay diện áo ngoài và áo lót trong màu tương phản đến lớp khiến lũ con trai bọn mình không tài nào tập trung nghe giảng được. Bọn mình đã tế nhị nhắc nhở, nhưng cô nàng vẫn thản nhiên nói cùn: “Tớ có mặc hở hang gì đâu, vẫn kín đáo đấy chứ. Các cậu không nhìn và suy diễn thì tớ mặc thế chả có vấn đề gì”.

Bác Chính – một phụ huynh có con đang học lớp 12 trường Kim Liên bày tỏ: Bác biết con gái mình cũng hay mặc quần áo hơi thiếu vải đến lớp. Đã nhiều lần nhắc nó nhưng nó chỉ hạn chế đi chút ít. Nhưng phải công nhận một điều, mặc thế trông con bé đẹp hơn rất nhiều. Và bạn bè của nó đứa nào cũng thế cả, không lẽ lại cấm nó. Mà thực ra, kết quả học tập mới của nó mới là điều bác đáng chú ý nhất.

Thêm bình luận Tháng Bảy 12, 2007

Thuê "Nàng" Mua Vui ở Đám… Ma

“Mỗi đêm đi hát đám ma cộng cả tiền bo chỉ được trên 200.000 đồng nhưng đến với đám ma ngoài hát cho thỏa mãn niềm đam mê còn chủ yếu là tìm khách. Mỗi đêm như vậy được 500.000 đồng”, Mai Dung (một “nàng” chuyển đổi giới tính) tâm sự.
Ảnh: “Nàng” thiếu vải tại một đám ma.
Xe xếp ken chặt con hẻm nhỏ trên đường Đoàn Văn Bơ, quận 4, Saigon, những người đi viếng người quá cố đã về hết chỉ còn lại một số bàn nhậu và mấy đám thanh niên choai choai. Khác với không khí tang thương, mất mát khi người thân ra đi, nơi đây sôi động hẳn với một đám pê đê “chuyên nghiệp” biểu diễn.

Sân khấu biểu diễn chỉ là mái hiên của một nhà hàng xóm đối diện với diện tích chưa đầy 3m2 nhưng có đến 3-4 “ca sĩ” chen chúc múa hát quay cuồng. Với những câu mào đầu giới thiệu gây sốc, các “ca sĩ” quay cuồng bên điệu nhạc bốc lửa.

Len chân vào trong đám hỗn độn ngột ngạt đó, chứng kiến được tận mắt “cô ca sĩ” bốc lửa với bộ cánh ngắn cũn cỡn, số vải dính trên người “cô” chỉ bằng 1/10 bộ quần áo bình thường. Những tiếng la ó từ đám thanh niên choai choai khi những thân hình kia uốn éo. Những tờ tiền polymer được rút ra nhét thẳng vào những bộ ngực đẫy đà, kèm theo những tiếng cười sảng khoái.

Không còn những bản nhạc theo kiểu hát lô tô thường thấy ở các hội chợ mà thay vào đó là những bản nhạc bốc lửa, đan xen với những cảnh uốn éo, kích dục của các “nàng” ở đây. Bài hát “đinh” của đêm nhạc mà tất cả các nhóm lúc nào cũng bắt đầu bằng bài “Ba nén hương trầm” như một lời chia ly, đau buồn khi mất đi người ruột thịt.

Hình thành như một kỹ nghệ, để kết thúc đêm “chia buồn”, một trích đoạn cải lương với đầy đủ “áo xống, mũ mã” được trình diễn. Cứ như thế đám ma nào ở đây cũng có một trình tự biểu diễn như vậy. Người đi chia buồn lấy đây là động lực để nán lại với đám tang của gia chủ.

Chị H. kể, đầu năm 2007, chị được mời đến dự một buổi mừng thọ của cha của một người chuyên bỏ mối hàng cho chị trong một nhà hàng ở quận 1. Ông cụ gần 80 tuổi ngồi xếp bằng ở giữa sân khấu móm mém nhận những lời chúc tốt đẹp của con cháu.

Nghi thức dành cho cụ chỉ diễn ra chóng vánh còn tất cả thời gian còn lại thì nhường chỗ cho ban nhạc pê đê quy tụ hơn 20 “diễn viên, người mẫu”. Những bài hát cất lên từ những “cô” ca sĩ này làm cho quý khách có mặt tại bữa tiệc được rửa tai thoải mái.

Sau những bài hát rất… hot là phần biểu diễn áo tắm, thời trang và thoát y. Mọi người vừa được chiêm ngưỡng người đẹp vừa được “sờ vào hiện vật” khi đã bo đầy đủ cho các em. Chị H. cười ngán ngẩm: “Không biết ông cụ có vui với lời chúc thọ của con cháu không hay lại bị đau tim bất đắc dĩ”.

Trong đêm 24/6, tại đám ma trên, một đám pê đê hơn 10 “ca sĩ” đi trên những chiếc Attila bóng lộn xếp thành hàng trên hẻm chờ đến lượt mình vào hát. Chúng tôi tiếp cận với nhóm trên và được một em tên Mai Dung (đã đổi tên) đon đả “xáp lá cà”: “Chút nữa tụi mình đi nhảy hip hop nha anh?”.

Chưa hiểu “cô nàng” có ý định gì thì được nàng chìa ra cho một cái danh thiếp ghi đầy đủ số ĐTDĐ. Chúng tôi giả lả: “Làm thêm nghề này nữa hả em?”. “Không làm lấy tiền đâu mà xài hả cha!”.

Sau một hồi nói chuyện cởi mở, Mai Dung tâm sự. Để có một thân hình như thế này cô ta phải mất 1.700 đô la cho vòng một và biến phần dưới cho giống như thật mất đứt 2.500 đô. Mỗi đêm đi hát đám ma cộng cả tiền bo luôn chỉ được trên 200.000 đồng.

“Bấy nhiêu đó tiền thì làm đến bao giờ mới thu hồi vốn. Đến với đám ma chủ yếu là hát cho thỏa mãn niềm đam mê còn ngoài ra chủ yếu là tìm khách. Có nhiều ông thấy mình “hay hay” nên khi có chút hơi rượu là rủ đi để tìm cảm giác lạ”.

Mỗi đêm như vậy được tính giá nửa “chai” (500.000 đồng), nếu muốn “đi dù” thì “OK”, 120.000 đồng một lần đi khách. Thấy chúng tôi hỏi hoài, Mai Dung sốt ruột nói: “Có đi không cha! Sinh viên hả? Giảm 20%”.

“Nếu đám ma mà không có pê đê hát hò thì đám đó được coi là lạ thường trong những xóm lao động này”- chú Sáu (người có tuổi trong xóm) cho biết. Dù nghèo khó cỡ nào, khi người thân mất đi họ cũng cố kéo được một nhóm pê đê về nhà mình.

Thêm bình luận Tháng Bảy 12, 2007

Văn Hóa Nhật Trong Cơn "Bão X"

Nước Nhật vẫn được coi là tấm gương cho sự phát triển của châu Á. Nhưng cái giá mà văn hóa Nhật phải trả cho sự “Tây hóa” quá đà nhằm dọn đường cho kinh tế phát triển cũng không nhỏ. Hiện nước này đang bị đẩy vào “cơn bão sex” với đầy rẫy những nguy cơ…
Biểu tình đòi bồi thường cho nô lệ tình dục.
Từ “nhà nước sex”
Có lẽ không một chính phủ nước nào trên thế giới lại bị dính líu nhiều đến vấn đề sex như chính phủ Nhật Bản. Suốt từ năm 1993 cho đến nay hầu hết các thủ tướng mới của Nhật lên cầm quyền đều phải xin lỗi về vấn đề “nô lệ tình dục” trong quá khứ do quân đội nước này gây ra với các phụ nữ châu Á mà chủ yếu là Hàn Quốc và Trung Quốc.

Giờ đây, nói đến văn hóa Nhật, người ta đề cập ngay đến từ “sex”. Có lẽ ngoài những lễ hội truyền thống thì Nhật Bản đang được biết đến như một nước cởi mở nhất trong tư tưởng tình dục cũng như các hoạt động liên quan tới tình dục.

Bằng chứng cho thấy sự thoáng đãng trong văn hóa sex của chính phủ Nhật là việc chính phủ công khai tuyển các cô gái vào hành nghề mại dâm tại các khu mua vui cho lính Mỹ ở Nhật sau thế chiến thứ hai.

Nhật đưa ra tư tưởng sự phục vụ của “những phụ nữ có kinh nghiệm” sẽ tạo một chiếc đê chắn sóng bảo vệ các phụ nữ và thiếu nữ bình thường của Nhật.

Chính vì thế Bộ Nội vụ Nhật đã ban hành những văn bản cụ thể kèm theo vào ngày 18/8/1945, một ngày trước khi phái đoàn Nhật Bản đáp máy bay đến Manila (Philippines) để đàm phán về các điều khoản thỏa thuận khi nước này đầu hàng và chịu sự tiếp quản của quân Đồng Minh.

Cảnh sát địa phương được huy động để mở mạng lưới tìm kiếm các cô gái. Địa điểm thích hợp cho việc mở nơi “mua vui” là một khu ký túc xá dành cho các sĩ quan độc thân. Hải quân Nhật góp vào giường nệm và đến khi khai trương vào 20/9/1945, nhà thổ đã có 20 chị em hành nghề.

Sau đó dưới sự bật đèn xanh của chính phủ quan chức cảnh sát và giới thương gia đã thiết lập một hệ thống nhiều nhà thổ dưới sự đỡ đầu của Hiệp hội Tiêu khiển và giải trí (RAA), do chính phủ rót tiền hoạt động.

Tuy là sản phẩm của cảnh sát và chính quyền điạ phương, hệ thống nhà thổ trên hoàn toàn giống những trạm mua vui do quân đội Nhật thiết lập ở nước ngoài.

Nhà thổ đầu tiên của RAA là Komachien có 38 phụ nữ, nhưng con số này tăng lên đến 100 do nhu cầu quá cao. Mỗi phụ nữ đã phải tiếp đến 15 – 60 khách mỗi ngày.

Cũng chẳng ngạc nhiên khi nhiều lính Mỹ siêng năng đến nhà thổ như vậy khi giá cho mỗi lần mua vui chỉ có 15 yen (khoảng 1 USD), tức bằng nửa giá tiền một gói thuốc lá.

Kaburagi, một cảnh sát thời đó cho biết nhu cầu tăng quá cao đã khiến giới quản lý tìm kiếm cả những phụ nữ bình thường.

Đến cuối năm 1945, quân số của lính Mỹ tại Nhật đã tăng lên 350.000 và tổng cộng RAA đã tuyển hơn 70.000 gái điếm để phục vụ họ. Vẫn chưa có chứng cứ xác định việc nước này đã nhập khẩu các cô gái từ nước khác theo chương trình trên.

Số lượng nhà thổ không thuộc hệ thống RAA còn cao hơn nhiều. Lãnh đạo Mỹ tại Nhật đã xây hẳn các trạm phòng bệnh kế bên các nhà thổ RAA để kịp thời cung cấp thuốc penicillin cho gái điếm. Một điểm đáng ngạc nhiên là giới chức Mỹ biết rõ rằng hầu hết các phụ nữ làm việc trong những “động” do RAA lập nên đều bị ép buộc vào con đường nhơ nhuốc.

Bằng những chiêu bài tuyển dụng công chức cho các dự án bí mật chính phủ Nhật đã đẩy không ít các cô gái vào con đường thành gái bán dâm chuyên nghiệp. Xung quanh vụ việc này cũng có khá nhiều cái chết thương tâm do mắc phải sự lừa phỉnh của chính quyền.

Natsue Takita, 19 tuổi, đã trở thành gái điếm tại Komachien sau khi đọc quảng cáo tìm nhân viên của chính phủ. Khi đến nơi, người ta nói với cô rằng chỉ còn vị trí “nhân viên mua vui” và cô đã bị thuyết phục chấp nhận công việc này. Chỉ vài ngày sau khi nhà thổ hoạt động, Takita đã nhảy trước đầu xe lửa tự tử.

Đấy là chuyện trong quá khứ còn thời điểm hiện nay, chính phủ Nhật thể hiện sự “năng nổ” của mình trong lĩnh vực quản lý các hoạt động tình dục bằng cách cho phép thành lập các khu “đèn đỏ”. Tại các khu này chỉ có người mang quốc tịch Nhật mới được vào.

Ẩn trong đó là hàng loạt những bar, vũ trường, hộp đêm. Mọi thứ đã được tính toán một cách kỹ càng sao cho có lợi nhất cho chính phủ. Giá thuêđất ở những địa điểm này cao ngất trời, tiền thuế được tính một cách cao triệt để cho rượu, thuốc,…

Với sự bước đi của mình trong quá khứ cũng như hiện tại chính phủ Nhật đang góp một tay to lớn trong việc hình thành lên nên văn hóa sex ở nước này.

Đến “nhân dân sex”
Vấn đề trinh tiết đã bị loại bỏ ra khỏi những quan niện truyền thống của văn hóa Nhật. Người phụ nữ được giải phóng khỏi các ràng buộc của lễ giáo phong kiến. Họ được mặc sức chạy theo những đam mê và khát vọng của mình.

Khi phụ nữ đã được giải phóng thì đàn ông sẽ càng có cơ hội thuận lợi hơn cho mình trong các mối quan hệ.

Ngày nay những cô gái Nhật có bạn tình rất chóng vánh.

Yamada, 28 tuổi hiện đang làm sale cho một công ty lớn trong lĩnh vực điện tử ở Tokyo thường có những cuộc tình xuyên quốc gia.

Cô cho biết mình hay lên mạng chat và kiếm bạn tình. Người gần gũi với cô hiện nay là một anh chàng Thái Lan cô quen trong dịp du lịch vào tháng trước.

Hai tuần cô bay sang Thái chơi với anh một lần. Chi phí không nhiều so với thu nhập của cô.

Một hiện tượng đang nổi lên trong xã hội Nhật mấy năm nay là chuyện các nữ sinh phổ thông sẵn sàng bán dâm để lấy tiền mua quần áo, giày dép. Đây đang là nỗi nhức nhối của xã hội Nhật.

Tuy có tư tưởng cởi mở trong sex nhưng việc nữ sinh vị thành niên tham gia vào lực lượng bán dâm là một hiện tượng không thể nào chấp nhận nổi. Nó cho thấy đạo đức xã hội Nhật đã đi xuống thật thảm hại.

Và sex có tổ chức
Dưới sự cho phép của chính quyền các nhà kinh doanh đã không tiếc tiền đổ vào những “thương vụ xác thịt”.

Tại Tokyo nếu có dịp đi ngang qua khu đèn đỏ (chỉ là đi ngang qua thôi, vì bạn không được đón tiếp ở đấy) bạn sẽ hiểu được tại sao người ta lại không tiếc tiền đầu tư cho lĩnh vực kinh doanh này.

Như ở một số nước Phương Tây, mại dâm được coi là một nghề ở Nhật. Nó mang lại thu nhập khá cao cho những người tham gia. Trung bình một tháng có thể kiếm được 2 đến 3 triệu yên. Một thu nhập đủ để sống dư dả.
Lính Mỹ tích cực tới nhà thổ khi giá chỉ bằng nửa bao thuốc lá.
Thôi thì đủ trò được bày ra để khách được vui. Nhưng chính vì vậy đã biến con người ta thành những kẻ bệnh hoạn. Một lần được chứng kiến các trò mua vui này thôi cũng đủ khiến bạn rùng mình choáng váng. Và tự hỏi sao lại có thể có những trò đầy bệnh hoạn như vậy ở một nước phát triển và tôn trọng truyền thống văn hóa như Nhật Bản.

Sau những giờ làm việc căng thẳng cánh đàn ông và cả phụ nữ kéo nhau tới các khu đèn đỏ. Tại đây các quý ông được thỏa sức thỏa mãn những ham muốn của mình. Ví như một trò mua vui khá hot tại khu này là “Hiếp dâm học sinh”.

Các cô gái được chọn phải có khuôn mặt trẻ thơ trong đồng phục học sinh. Họ được đưa tới một căn phòng bài trí như một lớp học với đủ bàn ghế, bảng phấn. Sau đó khách hàng sẽ vào để thực hiện cuộc vui.

Các cô sẽ càng được bo nhiều khi diễn càng đạt vai của mình. Sự sợ sệt, giãy giũa và cả những tiếng la hét nữa sẽ làm các quý ông thêm phấn khích.

Còn các quý bà thì luôn được chào đón bằng đội ngũ cave nam đông đảo. Tại đây họ được cung phụng như những bà hoàng mà ở nhà chưa bao giờ họ được hưởng.

Những bữa tiệc lớn được diễn ra cho những quý bà lắm tiền nhiều của nhưng thiếu tình.

Với họ thì vài nghìn USD chả thấm tháp vào đâu miễn là được vui. Các bar tại khu đén đỏ 100% có “hàng”.

Họ được quản lý và tuyển lựa một cách chặt chẽ để làm sao cho khách hàng vừa lòng nhất.

Được chia ra làm 3 khu riêng biệt: khu dành cho các quý ông, khu dành cho các quý bà và khu dành cho dân gay. Vì vậy tới đây sẽ không hề bị lạc lõng hay bị gây phiền toái gì.

Sở dĩ người Nhật hay đến những khu đèn đỏ, cả nam lẫn nữ, vì trong xã hội Nhật ngày nay những rào cản rằng buộc về tình dục đã bị phá bỏ.

Người ta thừa nhận sự tư do trong nhu cầu sex . Phải có nó để lấy lại tinh thần cho những con người đang làm việc như “robot” này. Chứ không còn coi nó là một hành vi mang nặng tính lễ giáo như xưa nữa.

Đến cả “sex tự phát”
Báo cáo mới công bố của Viện Nghiên cứu Sức khoẻ tinh thần Nhật Bản cho thấy, hơn 61% trong số 218 doanh nghiệp tham gia điều tra xác nhận tình trạng người lao động có vấn đề về sức khoẻ tinh thần đang gia tăng nhanh chóng trong vài năm trở lại đây. 75% phản hồi rằng số ngày nghỉ phép của nhân viên trong doanh nghiệp mình thường nhiều hơn 1 tháng mỗi năm.

Đáng chú ý, 61% doanh nghiệp tham gia nghiên cứu cho biết những nhân viên trong độ tuổi 30 là nhóm lao động mắc các chứng bệnh về tinh thần lớn nhất. Tỷ lệ tương tự của năm 2004 chỉ là 49,3%, còn của năm 2002 là 41,8%.

Những con “robot” Nhật với áp lực công việc nặng nề, stress là điều không thể tránh khỏi nên từ đó dễ sinh ra những thú vui bện hoạn. Nên những năm gần đây nước Nhật phát ngượng vì hội chứng quấy rối tình dục nơi công cộng.

Hàng ngày trên các chuyến tàu điện ngầm phụ nữ luôn là đối tượng của các bàn tay dẻo. Họ luôn phải nhìn trước ngó sau để tự phòng vệ cho mình. Kêu hoài và chính quyền cũng đưa ra nhiều biện pháp kêu gọi cũng như giám sát.

Nhưng hình như quấy rối tình dục đã trở thành văn hóa nơi công cộng của Nhật mất rồi. Nhiều người lầm tưởng rằng hành vi đáng khinh đó chỉ là của những kẻ vô văn hóa. Nhưng sự thật không phải thế.

Trong trào lưu đặt máy quay trộm những chỗ nhạy cảm của chị em thì mới đây người ta đã bắt được thủ phạm là một giáo sư đại học. Ông này có một cách hành động hết sức tinh vi. Camera tí hon được ông gắn vào mũi giày.

Khi đi trên đường phát hiện được “con mồi” nào mặc váy ông tiến lại gần và ung dung đưa mũi giày áp sát đối tượng. Chẳng mất công thì ông cũng đã quay được những thước phim đọc nhất vô nhị mà không tốn một giọt mồ hôi.

Vì đâu Nhật rơi vào cảnh đó?
Nhật là nước châu Á tiên phong trong việc mở cửa ra với thế giới. Ngay từ thời Nhật hoàng Minh Trị, nước Nhật đã được dịch chuyển theo hướng Tây hóa tối đa nhằm dọn đường cho kinh tế xã hội phát triển theo con đường tư bản chủ nghĩa.

Bãi bỏ chế độ thi cử học hành theo kiểu phương Đông, bỏ lịch âm theo dương lịch, giải phóng phụ nữ khỏi những sự gò ép của truyền thống văn hóa… Những biện pháp này được các nhà lãnh đạo Nhật kế nhiệm sau này tiếp tục phát huy mạnh mẽ hơn nữa.

Suốt một thời gian dài hơn một trăm năm với các biện pháp nhằm Âu hóa cuối cùng nền văn hóa Nhật đã bị biến dạng đi rất nhiều làm những truyền thống mất đi không ít.

Nếu như trước khi duy tân sex là một vấn đề khá nhạy cảm thì ngày nay nó chỉ còn là vấn đề mang tính sinh lý.

Nó được công nhận là một văn hóa không thể thiếu được giống như: âm nhạc, điện ảnh,.. nhằm phục vụ cho nhu cầu giải trí của người dân.

Những biến tướng của nó càng ngày càng lớn và nghiêm trọng do người ta đang dỡ đi ngày càng nhiều những truyền thống văn hóa ràng buộc nó.

Không còn coi trọng sự trinh tiết, không còn sợ bị đánh giá kết tội vì những hành vi tình dục. Vậy có gì mà không thả lỏng mình ra trôi theo các cuộc vui để thỏa nhục dục của mình.

Thử hỏi những trò giải trí mô phỏng các kiểu phạm tội, bạo dâm kia được phổ biến đến thế thì cớ gì mà nó lại không xảy ra ngoài xã hội thực tế.

Trong cuộc hội nhập với quốc tế, người Nhật đã giữ lại được khá nhiều những truyền thống văn hóa của mình như: các lễ hội, di tích lich sử… nhưng họ lại “luôn lơi” một thứ quan trọng đó là truyền thống văn hóa gia đình.

Nhiều gia đình đã đánh mất nó bởi tư tưởng “giải phóng con người” được thực hiện quá nhiệt tình để rồi tự biến mình thành một phế phẩm của sự bắt chước không thành. Họ đi theo phong cách sống của châu Âu đề cao tính tự do của con người cũng như nêu cao sự tự do trong sex.

Nhưng bước đi đó không đến được đích nên cuối cùng đã tạo nên một nền văn hóa sex Nhật mang trong mình đầy những thương tật. Tự do họ hướng tới trong văn hóa sex dù đạt được, nhưng chưa văn minh. Nó chỉ làm cho đạo đức xã hội thêm đi xuống. Bởi sự cổ súy cho những trò giải trí bệnh hoạn.

Văn hóa sex ở phương Tây tuy “tự do” đấy nhưng nó mang xu hướng văn minh. Vì người phương Tây đã có một cái gốc rất khỏe bởi tự do là truyền thống của họ, chuyện quấy rối tính dục hay đặt máy quay trộm không phải là quá phổ biến. “Văn hóa sex” của họ vẫn nằm trong sự kiểm soát khá hữu hiệu – điều mà hiện nay Nhật chưa làm được.

Theo Việt Tú

Thêm bình luận Tháng Bảy 11, 2007

"Gái Chạy Rong" Săn Khách

Giải khuây trong khi chờ mối…

Giờ đây ở Sài thành nhiều “bông hồng” trang bị cho mình những loại xe ga đời mới “chạy rong” trên các tuyến đường để “chào hàng” khách làng chơi.

Muôn mặt…
“gái” săn tình

Đường Nguyễn Bỉnh Khiêm ở quận 1, đoạn đường Xô Viết Nghệ Tĩnh từ cầu Thị Nghè đi Hàng Xanh ở quận Bình Thạnh và đường Nguyễn Đình Chiểu, quận 1, quận 3… ngày cũng như đêm, có nhiều “bóng hồng” ăn mặc mát mẻ chạy rong lượn lờ bắt khách.

Trong vai khách làng chơi dạo trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, tôi cùng một đồng nghiệp đã được các “bướm ngày” đi trên những chiếc xe tay ga SH, Atilla và Nouvo “dí” sát theo chèo kéo rất lộ liễu ngay khi thành phố chưa lên đèn.

Một cô gái tên H ăn mặc hết sức mát mẻ, lả lơi: “Các anh ơi có đi giải khuây không, em chìu?”. Chúng tôi chưa kịp định thần, một cô nàng mắt xanh tóc đỏ, mặc chiếc áo hai dây ngắn củn, chạy chiếc SH tiến tới áp sát vào xe tôi:

“Tụi em đi ba, hai anh thích em nào cứ chọn đi. “Tàu nhanh” 3 “xị” còn theo giờ thì 4 “xị”: 4 trăm nghìn. Tiền khách sạn em lo, đảm bảo khách sạn xịn anh à!”.

Anh bạn tôi vừa gật đầu, lập tức em tên H liếc mắt đưa tình rồi dẫn chúng tôi chạy thẳng đến khách sạn T.H trên đường Trường Sa (quận Bình Thạnh).

Không trang bị được những loại xe đắt tiền, một số “bướm đêm” đã bị loại thải dạt về chôn chân ở đường Hồng Hà (phường 2, Tân Bình) tìm chốn mưu sinh.

Mới hơn 6 giờ tối nhưng tại cung đường này đã xuất hiện hàng chục cô ăn mặc hở hang “đón đầu” ngay ở khu sân tennis của Câu lạc bộ Hàng không. Thấy chúng tôi chạy xe chầm chậm ngang qua, từ trong vỉa hè, 3 em ăn bận mát mẻ lao ra chào hàng.

Anh bạn tôi chê “hàng hết đát”, một cô gái cỡ 25 tuổi mặc chiếc áo hai dây chỉnh ngay: “Tụi em mới vào “nghề” nên chọn khu vực này cho an toàn. Anh thấy không, bọn em còn phục vụ cho các “đại gia” sau giờ chơi tennis nữa thì làm gì có hàng dỏm”.

Nói xong cô này đòi “khuyến mãi” cho xem “hàng”, rồi ra giá 200.000 đồng lo luôn bãi đáp là một khách sạn trên đường Hồng Hà.

Nhộn nhịp “chợ tình” Văn Thánh!

Lâu nay khu vực chợ Văn Thánh nằm trên tuyến đường Điện Biên Phủ (Bình Thạnh) là “trạm” cho cánh xe ôm và gái bán dâm hoạt động “chào hàng” khách làng chơi.

Theo chân một “thổ địa” tên Long tới khu vực này, tôi bị choáng vì sự xuất hiện của đội xe ôm chở gái vây lấy chào mời rất nhiệt tình. “Anh có “đi” không, em lấy giá rẻ: “Tàu nhanh” một trăm nghìn” – Giọng của một “đào” miền Tây môi son, tóc đỏ lả lơi.

Theo thổ địa Long thì Văn Thánh bây giờ được mệnh danh là vùng đất lành cho những “cánh bướm đêm” và đội ngũ cò ăn theo. Long cho biết:

Một xe ôm tại đây “phụ trách” khoảng 2 hoặc 3 đào, các đào có thể đi cùng xe ôm để “chào hàng” khi có khách vãng lai, cũng có thể ngồi một chỗ để những xe ôm kiêm bảo kê này đi “săn” khách, nếu săn được sẽ dẫn khách tới chỗ các đào để xem hàng rồi đi nhà trọ hay khách sạn… giải trí.

Khi chúng tôi đi xe chậm chậm tại khu vực này, lập tức tiếng nẹt bô, rú ga vang lên. Nhiều “bướm đêm” không trang bị được xe máy lại “hợp tác” với cánh xe ôm chở nhau lao ra đường săn tình.

Đi “tàu nhanh” 100.000 đồng, đi theo giờ thì 170.000 – 200.000 đồng, còn đi qua đêm thì từ 400.000 – 500.000 đồng” – Một “cò” xe ôm chạy theo chào giá với tôi.

Khi chúng tôi đồng ý, anh này rồ ga dẫn chúng tôi tới bãi đáp ngay sát chợ Văn Thánh. Tại cạnh quán cắt tóc massage nam N.T, khi chúng tôi vừa được cánh xe ôm “gắp” tới, 2 cô gái phấn son loè loẹt đang đợi khách chạy ra chào đón nhiệt tình.

Một em tên có tên Thu Giang ra giá rồi dẫn chúng tôi thẳng tới một căn nhà trọ cũ nát trên tuyến đường D2 (Bình Thạnh). Em này còn trấn an: “Nhà nghỉ này vừa lịch sự vừa an toàn nên các anh đã vào đây cứ yên tâm”.

Giang kể: “Do có cánh xe ôm “chạy mối” và bảo kê nên số tiền kiếm được của mỗi lần đi khách đều phải chia cho xe ôm một nửa, bọn em giữ lại một nửa để trả tiền phòng và “tái đầu tư”.

Sau khi thấy tin tưởng chúng tôi, Giang không ngần ngại: “Ở khu này rất nhiều gái nghiện nên các anh cũng nên cẩn thận. Em còn có chút lo cho gia đình còn mấy đứa nghiện có được đồng nào là cúng tiền cho “nàng tiên nâu” hết.

Nhiều đứa buồn đời, ế khách ngày nào cũng sát phạt nhau bằng những trò đỏ đen”. Theo Giang thì đêm nào gặp may có thể kiếm được 3 – 4 “cuốc tàu nhanh”. Nhưng “hàng xấu” hoặc những hôm trời mưa gió thì “mo”!

Lê Nguyễn

Thêm bình luận Tháng Bảy 10, 2007

"Teen" Vũ Trường, Gái Gọi Online

Sau 3 lần “tâm sự” qua điện thoại, Thu mới đồng ý hẹn gặp tại một quán cà phê ở Thanh Xuân (Hà Nội). 8h tối, Thu xuất hiện, không xinh xắn nhưng cao ráo và duyên dáng. Câu chuyện cởi mở dần dần, cô tâm sự rằng mình cần tiền và đã giải quyết bằng việc đi “khách”.

Ngày nào Hoa cũng vào các chat room để đong hàng. Cô trưng số điện thoại lên trên cùng nick chat. Nếu chỉ nhắn tin chào hỏi, cô không thèm trả lời, trừ khi người ta gọi trực tiếp vào số, Hoa mới “tiếp chuyện” và ngã giá.

Sau vài lần gọi điện thoại, Hoa “thu xếp” lịch gặp và hẹn tới quán cà phê X, Cầu Giấy, Hà Nội. Nửa tiếng sau, Hoa xuất hiện với vẻ mệt mỏi. Cô còn rất trẻ, khoảng 20 tuổi nhưng vẻ mặt và phong cách từng trải. Vừa sà vào ngồi đã thanh minh luôn: “Hôm qua, em ngồi đến tận 4h sáng, nên giờ mới ngủ dậy”.

Khoảng 15 phút sau, Hoa đi thẳng luôn vào vấn đề: “Thế nào, anh đi “chơi” bây giờ được không. Giá cả thì như em đã nói rồi, 500.000 đồng/2 giờ”. Hoa đang nói thì điện thoại rung lên, cô càu nhàu: “Thằng điên, đã nói là đi có việc rồi, ở nhà ngủ đợi lại còn gọi. Không cho mình làm ăn chắc”.

Đó là bồ của cô. Nói chuyện một lúc, cô chửi thề trong điện thoại rồi cúp máy. “Em xin lỗi, thằng bồ em đang ”vật” quá, nó gọi về đi mua hàng trắng. Để khi khác nhé”, Hoa nói xong rồi vội vã gọi xe ôm đi thẳng lên mạn đường Láng.

Theo Hoa, kiếm hàng trên mạng dễ hơn là cứ phải vào làm trong nhà hàng, câu lạc bộ. “Em có khoảng 100 nick chat, cứ lập xong lại quên, mà mỗi list có hàng trăm nick. Một điều mà theo em biết, khách hàng dường như thích gái “hư” trên mạng hơn”.

Không chỉ thay nick thường xuyên, hầu hết những người như Hoa còn đổi số điện thoại liên tục. Cô bảo, việc đó là tất yếu. Hoa thú thực: “Con bạn em suýt bị “sập bẫy” công an cũng chỉ vì chuyện đó. Cứ khoảng một tuần em vứt số luôn”.

Không được “lịch sự” hẹn hò như Hoa, mọi thứ với Lan phải sòng phẳng luôn trên mạng. Bất kể một dân chat nào khi nhìn thấy cái nick “girlcantien…” cũng đều hiểu. Khi các nick lạ vào nói chuyện, Lan hiểu ngay họ như thế nào. Đặc biệt, cô rất nhạy cảm biết người đang chat với mình có phải cần “hàng” thực sự hay chỉ là chat cho vui.

Vừa mới nhảy vào nick, Lan nói ngay: “Muốn đi chơi hả? Nếu không đừng chat mất thời gian”. Xin số điện thoại nhưng cô không cho, Lan bảo thích thì đi chơi, nếu qua lại lâu dài mới đưa số. Cô nói mập mờ khi hỏi show hàng (mặt mũi…): “Cần gì phải xem, nếu “máu” đi thì đến Núi Trúc, đang ngồi ở đó, 300 “khìn” (300 nghìn đồng) “tàu” nhanh. Đồng ý được, xuống Giáp Bát luôn”.

Nói chuyện với một nick khác “girlnoiloan…”, cô bé này nói có biết nick của Lan vì ngồi chat cùng một nơi. Cô nói: “Ôi giời, hàng lởm đó anh, nó “dạt” ở quán net này gần 10 hôm nay rồi, có thằng nào đến rước đâu”.

Cô này lân la giới thiệu “hàng xịn”, giá rẻ, mà lại trẻ trung nữa, đặc biệt rất biết chiều khách. Cô nói thêm: “Bạn em ở tỉnh lẻ lên Hà Nội học, nhà khó khăn, muốn kiếm thêm chút”. Nói xong cô đưa số điện 090202xxxx và bảo nếu người nghe có hỏi nói Tâm giới thiệu.

Với Thu, cô nàng không thích chatmà đăng hẳn tin rao vặt trên một trang web. “Mình đang cô đơn, muốn tìm bạn tâm sự…..” cùng hai số điện thoại (0982xxxxxx, 0987xxxxxx) bên dưới thông tin cá nhân. Thu không trả lời tin nhắn điện thoại. Nếu người nào trực tiếp gọi đến, Thu tiếp ngay và nói một cách nhã nhặn.

Mất khoảng 30 phút điện thoại với ba lần “tâm sự”, Thu mới hẹn gặp. Cô đưa địa chỉ đến quán cà phê dưới Thanh Xuân và bảo đúng 8h tối qua đó bởi nghe cô nói khi ấy mới đi học về. Trông cô không xinh xắn nhưng cao ráo và duyên dáng. Ngồi chuyện trò một lúc, Thu ý nhị kể về hoàn cảnh gia đình vất vả, lên Hà Nội phải tự bươn trải kiếm tiền. Điều quan trọng hơn cả đối với cô hiện giờ là muốn tìm một “chỗ dựa” cho mình.

Thu thành thật bảo: “Thực ra, em cũng gặp một số anh. Nhưng chuyện cũng không đi tới đâu. Em không muốn mãi là kẻ chơi bời”. Rồi cô lỡ miệng nói rằng, những lần trước kiếm tiền cũng đủ trang trải sống ở Hà Nội.

Câu chuyện đã được cởi mở dần dần. Cô tâm sự rằng mình cần tiền và đã kiếm bằng việc đi “khách”.
Những “Teen” Thích Vũ Trường

Tại quán bar – vũ trường trên đường Cống Quỳnh, quận 1, Saigon, Huy ngồi đối diện bàn của 6 thanh niên. Bốn cô gái ăn mặc sành điệu ngồi đốt thuốc lá, chốc chốc lại thả những vòng khói điệu nghệ vào mặt các chàng, rồi cười ré lên thích thú.

21h30, vũ trường này khá vắng người. Tuy nhiên, muốn chọn một bàn trống là không tưởng vì hàng loạt bàn gần sàn đã được khách đặt trước ít nhất vài ngày.

”Đặc quánh mùi rượu, bia và thuốc lá, bar – sàn nhảy, nơi bạn có thể tự do làm mọi thứ mình thích mà chẳng ai ý kiến. Bạn có thể làm quen, đụng chạm ai đó, thậm chí là ”open share” mọi thứ” , Huy, sinh viên một trường kinh tế, cười nói,.

Ngồi chưa nóng chỗ, Huy đã được một cô bạn bàn bên cạnh qua… chào làm quen. Cô bé bá cổ Huy, thì thầm điều gì đó vào tai anh chàng, lắc lư người theo tiếng nhạc. Huy rỉ tai: “Nhỏ ấy là “gà” đó, nhỏ cho tớ số điện thoại để hẹn đi chơi”. Cô bé mặc trên người một chiếc mini jeans… dài 30 cm, chiếc áo hai dây trễ ngực có dây kéo giữa ngực, trong suốt buổi tối, cô bạn ấy rất nhiều lần hứng khởi tự kéo khoe hết bên trong.

Bước vào WC, khung cảnh lộn xộn bày ra trước mắt. Những cô nàng tuổi còn trẻ đã chớm già vì quen bôi lên mặt lớp phấn dày, áo quần đủ kiểu hở. Cứ sau vài bản nhạc, các cô bé mệt nhoài, trang phục xộc xệch phải vào để chỉnh sửa, dặm thêm vài lớp son, phấn.

Dạo một vòng các bar Bến Thành, MTV, Mưa Rừng, Now Club, MGM… phần lớn khách đến đây ở độ tuổi 15-20. “Vào bar rất dễ phân biệt đối tượng. Nhóm học trò nào mới đi toàn chọn… bia vì rẻ tiền, nhóm “già dặn” chọn rượu XO, Hennessy kèm theo nước suối…”, Hà, lớp 12 trường H., quận 5 cho biết.

Hà cho hay, từ năm lớp 11, nhóm “tứ quái” của cô đã hay đi bar. Mỗi lần tốn 2-3 triệu đồng cho một hoặc hai chai rượu. Một tháng đi vài lần

Quang, học sinh lớp 12 trường DH, quận 10, kể: “Lớp tớ có nhóm công tử rất hay đi bar, lần nào đi cũng phải chọn SH, @…, ăn mặc hàng hiệu. Nhóm chỉ dung nạp những bạn cùng hội xe ga, xài tiền thả ga, không thì vào bar sẽ quê với các đàn anh, đàn chị”.

Ở bar không có khái niệm “rẻ tiền”. Chỉ cần gọi 2 chai Heineken, hoặc các loại rượu nhẹ cho hai người kèm theo một đĩa trái cây đã mất hơn 300.000 đồng. Giá trung bình cho một chai bia ở các sàn dao động 60.000 – 80.000 đồng/chai, chưa kèm theo các phí phục vụ, trái cây, nước suối.

Để có tiền đi bar, nhiều teen như Chung, sinh viên năm thứ nhất ĐH Công nghiệp phải áp dụng chiêu… nhịn ăn, nhịn mặc cả tháng. “Tụi bạn cùng xóm vẫn thường rủ nhau đi bar mỗi tháng một lần, mỗi lần đi phải dằn túi ít nhất 400.000 đồng mới không lo”, Chung nói.

Minh Hoàng, sinh viên ĐH Mở, từng giữ xe tại một bar, cho biết, khách đến bar đang có xu hướng trẻ hóa. Họ ăn mặc, tiêu tiền không thua các đại gia. Công thức phổ biến là: “tăng” 1 tại bar, “tăng” 2 đi ăn đêm, “tăng” 3 là chui vào một khách sạn nào đó ngủ.

(Theo Mực Tím)

Thêm bình luận Tháng Bảy 8, 2007

Giọt Nước Mắt… Bụi Đời

“Nói thật, hai ngày rồi chú chưa có hột cơm trong bụng, đói hoa cả mắt”- người đàn ông da sạm nắng, tay run run bưng cốc nước hướng cái nhìn khắc khoải nửa như van xin về phía tôi.

Họ – những con người lang thang, không nhà cửa, không nghề nghiệp, lẳng lặng như chiếc bóng bên lề cuộc đời, thường quay mặt đi để giấu giọt nước mắt tủi cực chực trào ra.

Đi bụi vì… thích

Gió từ sông Sài Gòn thốc từng đợt mang không khí mát rượi lẫn mùi tanh nồng của nước. Đang tìm chỗ nghỉ trưa, tôi lò dò lại gần ba người đàn ông đang ngủ vùi dưới chân cầu Sài Gòn. Tiếng xe chạy rầm rì, tiếng gọt dừa rất ngọt của anh bán dừa cứ sột sột, đều đều đơn điệu, buồn tẻ. Người đàn ông to, mập, đang say giấc vẫn không quên quàng tay giữ chặt chiếc xe đạp cũ. Một đôi dép nhựa sứt quai gối đầu, tấm mền rách và ít quần áo lỗ chỗ thâm kim của anh treo vất vưởng trên cổ xe. Rất thính nhạy, anh mở to mắt nhìn tôi cảnh giác. Hàng chân mày tỉa tót kỹ lưỡng, anh mặc quần đen nên nhìn vào tôi tưởng là bà béo ị nào đó. Vẻ mặt bặm trợn mà nói chuyện hiền lành, anh hỏi:

– Sao không về nhà mà ra đây nằm?

– Chán, mới bỏ nhà đi bụi.

– Mấy bữa nay ngủ ở đâu?

– Vỉa hè.

Thứ ngôn ngữ cụt ngủn, cộc lốc pha chút bất cần của dân bụi vận vào tôi lúc nào chẳng hay. Tôi buột miệng:

– Mới lên chưa có việc làm à? Theo tui lượm bọc đi, ngày cũng kiếm được vài chục. Tối tui hay ngủ ở vỉa hè ngoài Hàng Xanh ấy. Ở đó có đứa cỡ tuổi cô hoặc nhỏ hơn cô tận Đà Nẵng vào, tụi nó cũng đi lượm bọc”. Tuấn “Vũng Tàu” – người đàn ông chết tên với địa danh quê mình cho biết. Không vợ con, không giấy tờ lận lưng, một mình Tuấn lên Sài Gòn sống bằng nghề lượm bọc mười mấy năm rồi. Lâu lâu anh cũng về thăm nhà nhưng chỉ vài hôm lại đi. Người ở quê anh không biết thằng Tuấn đi đâu, làm gì trong suốt thời gian đó, chỉ thấy lúc nào về bộ dạng của anh cũng lê thê lếch thếch với chiếc xe đạp cà tàng, vẫn nghèo rớt mồng tơi dù đã gần 30 tuổi…

Tôi hỏi: “Tắm ở đâu?”. “Dưới đó”. Nhìn khúc sông Sài Gòn đang lặng lờ chảy, chỗ nào nông, sâu, làm sao biết. Thấy tôi ái ngại, anh cười khẩy: “Ngoài mé sông có bậc thềm, đứng đó tắm, giặt tại chỗ, phơi đồ ở mấy lùm cây kia kìa. Anh chỉ về phía những bụi cỏ khô cháy, rậm rạp đến xác xơ mà một thằng nhóc vừa chui vào phóng uế; có vài bộ quần áo cũ nhăn như miếng giẻ lau nằm rạp trên ngọn cỏ lất phất theo gió. Ban ngày nằm đây ngủ, đêm xuống anh đi lượm, mệt quá thì lăn lóc đâu đó ngủ bừa.

Những mảnh đời côi cút

Rời cầu Sài Gòn, tôi lần về hướng chợ Thủ Đức. Có khá nhiều người sống bằng nghề móc bọc, vác bao đi thất thểu cố tìm cái gì có thể lượm để bán. Đêm xuống thật nhanh, mới nắng vàng tươm, nóng hầm hập giờ lại mát dịu như tấm khăn voan. Tôi theo chân hai cậu nhóc đi chân đất, da đen nhẻm, còm nhom, mặc độc chiếc quần tà lỏn, mái đầu lơ thơ khét nắng. Hai cậu bé độ 9, 10 tuổi ôm một đống cây sắt vừa lượm được kéo lê vô vỉa hè. Thằng nhỏ phanh cái bao tời con cho thằng lớn bẻ cong bỏ vào. Tôi lại gần hỏi:

– Hai em lượm ở đâu vậy?

– Hỏi chi? Để lượm hả? – thằng nhỏ hỏi ngược. Thằng lớn nạt:

– Ăn cắp chớ đâu.

Vừa nói, nó trân gân đạp cong cây sắt, mắt láo liên như sợ ai nhìn thấy. Tôi nói như tạo sự an tâm:

– Tui cũng mới đi lượm bọc, chưa có chỗ ngủ, tối ngủ ở đâu cho tui theo với!

– Tụi tui đi bụi, không có nhà, ngủ ở chợ đầu mối – thằng nhỏ trả lời thành thật. Nó ngây thơ, thiệt thà bao nhiêu thì thằng lớn khôn ranh, lọc lõi bấy nhiêu:

– Thôi xạo quá bà ơi, đừng có giả điên!

Nó lôi bao sắt đi xềnh xệch rồi như nặng quá nó bảo: “Mày vác đi!”. Thằng nhỏ ghé vai, mím chặt môi cho thằng lớn đặt lên, mấy ký sắt oằn vai khiến thân thể ốm như que tăm của nó lảo đảo. Nó hỏi tôi bằng một giọng hụt hơi:

– Bà nói thiệt không, chứ ba mẹ bà đâu, hổng ai nuôi bà hết hả, mà sao thấy bà thơm dữ vậy?

Câu nhận xét vừa ngây ngô vừa thành thật của thằng nhỏ làm tôi bật cười:

– Thì mấy ngày rồi tui mới được tắm chứ bộ, tui không có ba mẹ…

Thằng nhỏ hồn nhiên quá khiến tôi bối rối. Tôi hỏi như cố lấp liếm những lời nói dối:

– Còn em thì sao?

– Từ nhỏ “tự nhiên” tui lớn lên, không có ai nuôi hết, đi lạc, lượm bọc nilon tới giờ. Mặt nó thoáng buồn xo, rồi nó lại cười toe khi thấy cuộn thước dây ai đó làm rớt. Thích thú như vừa lượm được món đồ chơi quý, nó kéo ra rút vào đến tội nghiệp. Lục lọi trong đống rác bên đường, hai đứa nhỏ lôi ra ống nhựa dài ngoằng, kéo lê dưới lòng đường một cách mệt mỏi.

Đi từ chiều tới giờ mà cái bao tời con của hai đứa chỉ được mấy cây sắt, vài vỏ lon sữa bò, một bọc bánh sandwich đã “quá đát” người ta vứt lẫn trong thùng rác trước nhà. Thằng nhỏ hí hửng phủi lớp bụi bám ngoài bọc bánh mốc thếch, mở ra lấy một cái nhai nhồm nhoàm. Đưa cho tôi nguyên bọc, nó bảo: “Ăn đi, ngon lắm!”. Thằng lớn giật lại: “Chê thì thôi, để tao, mà sao bà cứ lẽo đẽo theo tụi tui vậy?”. Ánh mắt nó nhìn tôi dè chừng. Thỉnh thoảng nó đi tụt lại phía sau để canh chừng như sợ tôi giật mất “chiến lợi phẩm”. Nó sợ cũng phải, dân lượm bọc thường hay chôm đồ của nhau, hở một chút là mất… Lâu lâu, nó kéo thằng nhỏ lại xầm xì cái gì đó, thằng nhỏ nghe xong cười khì: “bả” không có nhà thiệt mà, hay mình chỉ “bả” ra ba trong một hen!”.

– Ra đó mấy thằng đó “làm thịt” bả ráng chịu! Thằng lớn nói xong mắc cỡ nhìn tôi cười ngượng nghịu.

Đã khá khuya, chợ tan, lòng chợ vắng hoe. Hai thằng nhỏ ngập ngừng trước đống rác ngay chợ Thủ Đức. Tụi nó không dám vào bởi có người đàn bà phục phịch, xăm cặp mắt sắc lẻm án ngữ ở đó, bà “đôn” vào bao những gì chú bé đi cùng nhặt được từ đống rác. Còn một chồng bao lành lặn để gần đó chưa dùng đến, hai chú nhóc lại nhìn săm soi:

– Dì Chín, cho con cái nghen!

– Để đó, thằng nào lấy tao đập què tay – cất giọng the thé bà quát. Rồi bà sấn lại nhìn kỹ coi có mất cái nào không. Hai thằng nhóc rụt cổ, thằng lớn moi trong bịch rác cố tìm cái bao lớn hơn nhưng không có, bực bội nó quay sang quát tôi:

– Đã bảo bà đừng theo tụi tui rồi mà, bà có tiền trong túi á, đi thuê phòng mà ngủ, cứ theo ám không à! Thằng lớn thật tinh mắt, nó nhìn thấy vài chục ngàn trong túi quần tôi lòi ra vì sơ ý. Tôi cười giả lả:

– Có ít à! Để dành ăn chớ.

Thằng nhỏ nhìn tôi mủi lòng bảo:

– Hay bà về chợ Tam Bình trước đi, bà xin khuân, bốc hàng cho mấy chủ vựa ở đó, một đêm người ta trả cho bà 50.000 đồng lận, có chỗ ngủ, tụi tui còn phải đi lượm nữa, thằng Tí Chuột nó không thích cho bà theo. Tôi đứng nhìn theo hai dáng nhỏ liêu xiêu khuất sau con hẻm, chẳng biết đêm nay tụi nó có lượm thêm được nhiều thứ!?

Chợ đầu mối Tam Bình 12 giờ đêm mà nhộn nhịp như ban ngày. Đèn đường sáng choang, tấp nập những xe cút kít, xe tải chở hàng… Nhịp sinh học của những người ở đây dường như bị đảo lộn, công việc mưu sinh cuốn hút khiến người ta quên mất giấc ngủ đêm. Thằng nhóc chừng 10 tuổi trải bao trên đám cỏ gần cổng ra vào ngủ chập chờn. Tôi vừa ngồi xuống cạnh liền bị nó đuổi thẳng: “Chỗ này có người nằm rồi, bà đi chỗ khác đi”. Định hỏi nó dăm ba câu, nhưng thấy mắt nó mỏi nhừ, tôi lại thôi.

Ngang qua những khuôn mặt túa mồ hôi đẩy những xe cút kít hàng đi vội vã, có em chừng 8, 9 tuổi cởi trần trùng trục làm xăng xái, gương mặt tươi tỉnh; có bác xích lô già đang co ro trong “tổ ấm” của mình đợi khách. Vài anh bảo vệ nhìn chằm chằm từng dòng người qua lại, như chờ có tên trộm nào chạy qua là “thộp cổ”.

Thằng bé tên Minh đẩy một lúc hai chiếc cút kít nhiệt tình chỉ cho tôi chỗ ngủ. Rồi nó dắt tôi lại làm quen với một chú bé bằng tuổi nó. Không biết Minh đã nói gì mà thằng nhóc gặp tôi ngơ ngác: “Nó nói em lại chị cho em đồ hả?”. Tôi phì cười: “Ừ!”. Thằng nhóc mở to đôi mắt nhìn tôi chờ đợi. Gương mặt nó bầu bĩnh, lem luốc, như thể mấy ngày không được tắm: “Nói chuyện với chị chút nha! Em ở đây với ai, ba mẹ đâu ?”

– “Biết chết liền!”.

Thằng nhỏ trả lời cộc lốc, nhưng rồi lại cho tôi biết trước đây nó cùng cu Sún, bé Bẻo, thằng Tèo lượm củ cải dạt ở chợ Cầu Muối. Đêm xuống, chờ chủ vựa phân hàng, những rau, củ dạt đổ đi, tụi nó xúm lại lượm lặt, sáng ra phân thành “mớ” bán lẻ. Bây giờ chợ Cầu Muối giải tỏa cũng đồng nghĩa với miếng cơm bị cắt mất, tụi nó lên đây kiếm sống. Trong đám bạn đi cùng, có đứa có mẹ mà chẳng có ba, có đứa “tự nhiên” lớn lên như nó với thằng Tèo ở gầm cầu Ông Lãnh.

Có ai đó vừa ngang qua chỗ chúng tôi ngồi văng tục mắng yêu nó. Tiến còi (tên thằng bé) nhe hàm răng sún cười hì. Nó hất mặt về phía bờ tường chỉ: “Ngủ bên kia kìa”. Tôi nhìn theo, thấy mấy con người nằm lấp xấp ngủ ngon lành trên manh chiếu rách trải dưới nền đất lạo xạo đá cuội. Mặc cho mấy chị hàng rau, củ sát cạnh xăng xái gọt, bưng bê, xê dịch, ồn ào… thỉnh thoảng thằng bé nằm ngoài cựa quậy nó gãi khắp mình vì ngứa ngáy, muỗi chích tứ phía… Tấm mền ngắn cũn không đủ che hết bàn chân mốc thếch, đen sì của nó.

Tiến còi dắt tôi tìm chỗ ngả lưng sau khi tôi dúi cho nó vài đồng ăn kẹo. Trải tấm chiếu rách bươm mà nó giấu ở một góc khuất nào đó xuống khoảng đất trống, nó nằm cựa quậy một lúc thì ngáy khò. Tôi ngồi cạnh thằng bé ngả lưng qua đêm. Ý nghĩ những nguy hiểm xung quanh rình rập khiến tôi không sao chợp mắt. Bất giác tôi đưa tay vuốt nhẹ má Tiến còi, nhìn nó vùi mình vào giấc ngủ hồn nhiên không trăn trở, mặt buồn như phủ một lớp sương giá, tôi chắc trong trái tim nhỏ của nó cũng cồn lên sự khao khát được vỗ về. Giá mà những người mẹ, người cha không đang tâm vứt bỏ núm ruột mình thì đâu có những Tiến còi, bé Bẻo… sống cù bất cù bơ trong cảnh đói rách, thiếu thốn tình thương. Vậy mà nhiều đứa trẻ được nuông chiều, yêu thương, sống sung túc trong cảnh giàu sang thì lại bỏ nhà đi bụi khiến mẹ cha khóc hết nước mắt.

Một đêm ngồi ăn hủ tíu trên đường Võ Văn Ngân, tôi được nghe tâm sự của hai bà mẹ đi tìm hai đứa con gái bỏ nhà theo “tiếng gọi tình yêu”. Một bà than thở: “Ở nhà mở mắt ra là réo mẹ ơi con đói bụng, mẹ ơi con nhức đầu… không biết nó ra ngoài có được ăn no, tối ai đắp chăn cho. Đêm nghe tiếng kéo cửa rột rột, tôi cứ tưởng nó về mà đâu phải. Bưng chén cơm cứ nghĩ tới nó là nước mắt lưng tròng, nuốt không nổi!”. Bà kể: Một thằng lang thang bảo có gặp con bé ốm nhách, đen thui sống cùng thằng bụi đời trong căn chòi lá gần Saigon Water Park . Tụi nó lấy mì tôm sống nhúng nước sông cho nở rồi ăn, con bé chỉ có một bộ đồ mặc trên người nên khi tắm sợ ướt, nó treo đồ trong lùm cây, trần trụi trầm mình xuống sông. Thằng đó thấy tội nghiệp cho cái quần đùi mặc đỡ.

Bà mẹ tới tìm con, bà băng qua những bãi đất bồi lắng bùn đặc quánh, mênh mông, vắng bóng người, nhiều lần thót tim vì sợ. Người cha thì lầm lì không nói, ông quá đau lòng đã bỏ mặc đứa con gái “muốn làm gì thì làm”. Đã mấy lần ông lặn lội tìm nó về nhốt lại, dỗ dành, đe nẹt, nhưng rồi nó cũng trốn đi. Căn chòi lợp bằng lá dừa mà con bà ở nằm heo hút dưới rừng dừa nước rậm rạp. Nó sơ sài đến nỗi chỉ cần cơn gió mạnh thổi qua là mọi thứ có thể bị cuốn bay. Dưới nền là đống rơm khô mà nhìn vào người ta cứ tưởng lót ổ cho heo con nằm. Không gặp con gái mà gặp thằng bụi, bà khóc lóc, năn nỉ tha cho con gái bà, năm nay nó chỉ mới 15 – cái tuổi còn bồng bột, nông nỗi. Hôm sau, bà tìm đến thì căn chòi chỉ là đống tro tàn. “Nó đốt nhà đi rồi!” – giọng bà thảng thốt, đau khổ. Những cô con gái “rượu” của hai bà mẹ, có biết từng đêm hai bà rong ruổi khắp ngõ ngách trong thành phố, chỉ mong được tìm thấy chúng.

Bài và ảnh của Lệ Loan

Thêm bình luận Tháng Bảy 8, 2007

Bretagne (Pháp): Hội Thảo về Việt Nam và Nhân Quyền

Bretagne tháng Sáu.

Trời mưa.

Mưa từ cửa ngõ Rennes vào. Mưa từ mũi cực Tây Brest xuống. Mưa từ miệt dưới Vannes, Quimper thổi ngược lên. Một, hai trăm cây số vẫn còn gần so với Paris, Poitiers. Ba trăm cây số hơn nhưng không làm sờn lòng những đấu sĩ đã vào tuổi bát tuần, hay “thất thập”… nản chí. Các cụ đã tuần tự về Langueux từ ngày trước chuẩn bị sẵn sàng. Chiều chù nhật 24 tháng 6, già trẻ “tỵ nạn” nào ngại chi “đưởng xa ướt mưa”, cùng tề tựu về. Để quyết tâm nói rõ cho người ở vùng Bretagne biết và hiểu về nhà nước cộng sản Việt Nam. Để cho mọi người thấy rõ những nổi khổ hiện nay của dân tộc Việt. Để ai ai cũng thấu hiểu những khó khăn tù đầy hiện tại của những người tranh đấu trong nước. Và để mong người Việt Nam tỵ nạn báo động đến các bạn láng giểng và chính quyền sở tại để tạo một áp lực ngoại giao hay kinh tế với chế độ đương quyền độc tài đảng trị ngõ hầu trả lại Tự do, Nhân quyền và Dân chủ cho nhân dân Việt Nam.

Chúng tôi là ai?

Mở đầu buổi Hội luận, đoạn phim “Vớt Thuyền Nhân Trên Biển Đông” đã khiến mọi người bồi hồi nhớ lại thuở hôm nào. Người tỵ nạn gốc Việt ta cũng như những người bạn Pháp, kẻ im lặng sống lại, người cảm động chứng kiến.

Trên một phần ba số người tham dự trong phòng là những boat-people thì làm sao quên được những ngày lênh đênh trên biển cả, mong manh trên chiếc thuyền, sau lưng bỏ lại cả một quê hương tù ngục, trước mặt là biển đen hiểm nghèo với cái khát, cái mệt, với cái chết chỉ chực chờ ập đến, nhưng với hy vọng sẽ đến bờ tự do.

Phải, chúng tôi đi tìm tự do.

– “Ở Việt Nam, trong chế độ cộng sản, chúng tôi không được nói những gì mình nghĩ. Dứt khóat, không bao giờ quay về sống trong chế độ đó!”.

Câu trả lời quả quyết của một thiếu phụ khi được vớt lên tàu tưởng đã khép lại thảm kịch nơi quê nhà để hướng về tương lai trước mặt.

Nhưng không!

32 năm sau.

Hình ảnh linh mục Nguyễn Văn Lý bị công an bịt miệng trước toà khiến những người bạn không cùng màu da cũng phải lắc đầu giận dữ, hồ chi những phận lưu vong.

Bước lên diễn đàn, nhà báo lão thành Bùi Tín đã không cầm được nổi nghẹn ngào, thưa rằng: “Nay là một người tỵ nạn, một nhà báo tự do, xin được nói cho những người không được nói bên nhà”.

Vietnam: les obstacles, les challenges et comment s’en sortir.

Việt Nam: những chướng ngại, những thách đố và những lối ra.

Qua hơn 30 phút trình bày. Người Pháp nay đã biết rõ hơn, rằng tuy những thành quả kinh tế đạt được, nhưng nước Việt Nam vẫn còn thua xa những nước láng giềng trong khu vực. Ngoài những hào nhoáng phát triển du lịch, Việt Nam vẫn là một nước không có tự do dân chủ. Nguyên nhân chính là chế độ độc quyền độc đảng hiện tại. Đây là chướng ngại cần dẹp bỏ để Việt Nam hoà nhập cùng các nước trên thế giới.

Cựu đại tá Quân Đội Nhân Dân, người đã can đảm quyết bỏ tất cả những huy chương, tin tưởng rằng tương lai của đất nước sẽ thuộc về phía những người đang vận động đấu tranh dân chủ. Ông kêu gọi mọi người hãy tập hợp cùng nhân dân Việt Nam để đấu tranh cho một Việt Nam dân chủ, đa nguyên, đa đảng, tôn trọng và thực thi quyền căn bản con người để có thể phát triển và hội nhập cùng thế giới văn minh.

Trái lại với kiểu lưỡi gỗ của phái đoàn Nguyễn Đình Bin, đại diện Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam tại Pháp, trong buổi tuyên truyền, kêu gọi đầu tư vào cuối tháng 3 vừa qua cũng tại Rennes (Bretagne, Pháp), Ban tổ chức, cởi mở và chân tình, đã mời mọi người đừng ngần ngại và hãy đặt thẳng câu hỏi đến các diễn giả. Trong gần một tiếng rưỡi đồng hồ, diễn đàn người Việt có, người Pháp có, mà đa số là những đại diện hội đoàn thiện nguyện và những sinh viên trẻ từng sang phục vụ giúp đỡ Việt Nam đã nêu lên những câu hỏi về những thắc mắc từ lãnh vực chính trị sang kinh tế, nhất là xã hội.

Mặc dù họ không chấp nhận những hành xử của nhà cầm quyền, nhưng vì lòng vị tha, vì lòng bác ái, những hội đoàn từ thiện Pháp không thể làm ngơ trước những nghèo đói, bệnh tật. Thật là, bỏ thì thương vương thì tội.

Tất cả đã được các tiến sĩ Phan Văn Song, Nguyễn Văn Trần, Võ Nhân Trí và nhà báo Bùi Tín giải đáp tháo gỡ rất khoa học và xác thật. Xác thật đến nỗi đôi lúc, khiến người đặt câu hỏi, nay được trả lời thỏa mãn, tuy thoát ra được những ray rứt. nhưng họ phải thú thật, đầu óc cứ phải bâng khuâng, vì đã vỡ lẽ là việc giúp đỡ nhân đạo của họ đã bị lợi dụng, bị đụng vào một sự thật quá phủ phàng. Nhà cầm quyền Việt Nam đã khoán trắng cho những đoàn thể thiện nguyện ngoại quốc giải quyết những thảm nạn xã hội. Thậm chí Nhà nước Việt Nam còn muốn giữ những hình ảnh đáng thương tâm đó để làm động lòng trắc ẩn phương Tây. Chưa kể đến những lạm dụng lòng bác ái thế giới để tham nhũng ăn chia, làm ăn.

Bất mãn về hình ảnh những cuộc đàn áp những nhà tranh đấu bên Việt Nam, một Nghị viên đại diện Vùng và cũng là chủ tịch hội đoàn từ thiện vùng Bretagne đã đến gặp Ban Tổ chức để xin thêm bản công bố danh sách các tù nhân lương tâm còn bị giam cầm. Ông cũng xin lá thư yêu cầu can thiệp gửi Ngoại trưởng Pháp Bernard Kouchner và lá thư yêu cầu bộ ba Mạnh-Triết-Dũng thả tức khắc những tù nhân chính trị, để sẽ in ra thêm ba mươi bản để vận động những người trong hội và những đồng Viện của ông ký tên ủng hộ. Và sau đó ông hứa ông sẽ đặt lại vấn đề về các Viện Trợ Thiện Nguyện, từ nay bắt buộc phải có điều kiện Nhân quyền và Dân chủ, với Hội đồng trong vùng.

Đặc biệt, sự có mặt của 3 phóng viên của 3 nhật báo. Thông tín viên của báo “Ouest-France” đã ở lại trò chuyện cùng các diễn giả và đã hỏi Ban Tổ chức cho mượn CD tài liệu “Vớt Thuyền Nhân” và “Linh Mục Lý Bị Bịt Miệng Trong Phòng Xử” để viết bài đăng đầy đủ cho tuần sau.

Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách

Buổi hội luận đã chấm dứt từ lâu. Mưa vẫn phủ ngoài trời như lúc mới đến. Mưa không giữ được chân người. Nhưng có lẽ tình người đã khiến ai nấy chưa muốn rời. Ngoài phòng giải lao, không còn phân biệt diễn giả, khán giả, nhà báo hay hội đoàn, Pháp hoặc Việt, mọi người vẫn còn đó tiếp tục chia sẻ nhau những suy nghĩ về những người cùng khổ bên kia trời.

Văng vẳng trong kia, Bích Chiêu, người ca sĩ danh tiếng của một thời đang diễn lại bản “Nổi Lòng” của Nguyễn Văn Khánh.

«Il pleut sur la ville,
Comme il pleut dans mon cœur … »

Có phải cơn mưa khiến hồn ai chùng xuống hay tiếng hát năm xưa?

Renner, cuối tháng 6/2007
V. Phạm

Thêm bình luận Tháng Bảy 8, 2007

Buổi ra mắt Tuyển Tập "Vụ Án Lm. Nguyễn Văn Lý" tại San Jose, California

Thêm bình luận Tháng Bảy 7, 2007

THỊT CHÓ Little Saigon CA – USA – Bê Thui Giả Cầy

Thêm bình luận Tháng Bảy 6, 2007

Kinh Doanh Sex Trên Mạng: Những Chiếc Vòi Bạch Tuộc!

Ngụy trang dưới những chiêu bài như “giúp các bạn trở thành người sành điệu”, “thưởng thức trọn bộ những phim hay và nóng bỏng nhất trên thị trường”,… nhiều trang web ảo phục vụ cho việc ăn chơi trụy lạc, hẹn hò, ngã giá đang thò những chiếc vòi bạch tuộc đi khắp nơi. Mới đây, một tờ nhật báo tại miền Nam Cali đã tải đăng một phóng sự về các trang Web này. Nhưng giới thạo tin thì thào tờ báo này đang cố tình quảng bá cho các trang Web Sex đó. Một tờ báo trong nước đã “báo động” hiện tượng tràn lan về Web Sex như sau:

TRĂM KIỂU ĂN CHƠI
“Thưởng thức trọn bộ nhưng phim hay và nóng bỏng nhất trên thị trường, bao gồm Âu và Á. Phim được cập nhật 2 lần 1 tuần. Hàng tuần được cập nhật những hình ảnh người mẫu và những đoạn phim ngắn sau hậu trường khi thực hiện phim. Gia nhập ngay với V1 – VIP Club. VIP Club với những bộ phim thật hấp dẫn với giá rẻ bất ngờ không thể tìm thấy ở nơi nào… Tham gia ngay, tham gia ngay”. Đó là nội dung đoạn quảng cáo chào mời sống sượng trên một website dành cho dân gay với cái tên khá mỹ miều là TinhNhan…

Để tăng thêm sức hấp dẫn, đội ngũ điều hành viên của trang web còn cho đăng tải một cách vô tội vạ các hình minh họa có nội dung quảng cáo cho các bộ phim sex boy, kèm theo đó là các trích đoạn: “Đây chỉ là những clip ngắn được cắt ra từ những bộ phim dài mà bạn sẽ được xem trọn bộ sau khi gia nhập VIP Club, bạn có thể truy cập GayDa… để biết thêm chi tiết về giá cả và các chương trình khuyến mãi đặc biệt”. Và lời mời gọi thống thiết của nhân vật có cái tên CongTuVuonTinh này được đáp trả một cách nồng nhiệt.

Hiện nay, TinhNhan… là website tập trung giới đồng tính lớn nhất Việt Nam với hơn 40 ngàn thành viên, gần 100 ngàn bài viết và được biết đến như một “khu vườn” ảo phục vụ cho việc ăn chơi trụy lạc, hẹn hò, ngã giá của những người thuộc giới tính thứ ba. Thử bấm vào một đề mục có tên “Phim nghệ thuật” tại diễn đàn của website này, chúng tôi không khỏi rùng mình với những thứ được coi là nghệ thuật dưới con mắt của những kẻ điều hành. Hàng trăm đề mục với những cái tên đầy khiêu khích, kèm theo đó là những lời lẽ tâng bốc người gửi lên tận mây xanh như: “Ôi bạn là thần tượng của bọn mình, gửi nữa nha bạn, yêu bạn nhất”, “Thật là xứng danh H.P, thương hiệu đã được khẳng định”…

THẾ GIỚI ẢO NHƯNG TIỀN KHÔNG… ẢO
Điểm qua hàng trăm đề mục các bộ phim khiêu dâm và hình ảnh bệnh hoạn trên các website này, chúng tôi chú ý tới một cái tên người gửi xuất hiện nhiều nhất với hàng tá lời ca tụng. Tìm hiểu, chúng tôi được biết đây là một nhân vật khoảng 22 – 23 tuổi, tên thường gọi là Huỳnh Phong (H.P – có lẽ chỉ là tên giả), đang sống ở ngoại thành Saigon và có quan hệ mật thiết với nhân vật được xưng tụng là “chủ vườn” đang ở cách Việt Nam cả nửa vòng trái đất. Chúng tôi nhanh chóng tiếp xúc được với H.P qua chương trình nhắn tin trực tuyến Yahoo Messenger. Theo lời kể của H.P, website TinhNhan… được lập nên bởi hai thành viên tại nước ngoài. Hai thành viên này thông qua một đầu mối liên lạc tại Việt Nam để tập hợp một đội ngũ tình nguyện viên đông đảo chuyên lo việc sưu tầm truyện, phim và hình ảnh sex để “làm giàu” cho website, thu hút đông đảo người tham gia nhằm phục vụ cho công cuộc kiếm tiền – vốn là một bài toán được tính khá kỹ của nhân vật “chủ vườn”. Tự nhận mình là một con người nghĩa khí, chỉ biết phục vụ nhu cầu giải trí lành mạnh của các “chị em” (ý nói các thành viên đồng tính khác), H.P bộc bạch: “Nhà em có tiệm net dưới Biên Hòa, em làm make-up, thỉnh thoảng rảnh rang thì lên Sài Gòn làm thêm. Thì đó, có tiệm net rồi cũng rảnh, tối tối đưa hình lên phục vụ “chị em”, hình Thái, Hàn, Nhật đủ cả. Thế mạnh của em là trai châu Á. Anh chủ vườn cũng mời em qua làm quản lý nhưng em thích tự do tự tại cho vui, chứ bây giờ người ta bán account VIP rồi, kiếm tiền quá trời, em vô làm mắc công “chị em” nghĩ này nghĩ nọ, mất hết nghĩa khí, hỏng hình ảnh của mình nữa”.

Cũng theo H.P, bắt đầu từ tháng 1-2006, ban điều hành website này đã tổ chức việc bán account VIP cho các thành viên tại Việt Nam (việc bán account VIP cho các thành viên ở nước ngoài đã được thực hiện từ trước thông qua hệ thống thẻ tín dụng cho phép thanh toán trực tuyến như visa và master card). Khi được hỏi con số chính xác account VIP được bán ra, H.P không biết nhưng số lượng “công tử vườn tình” (danh hiệu tự phong của các thành viên VIP) đã lên tới con số hàng ngàn. Chi phí cho một account VIP là 18 USD/tháng và số tiền mà ban điều hành website này thu về thừa để nuôi sống trang web với chi phí vận hành và trả lương cho các cộng tác viên trung bình khoảng 10 ngàn USD/năm.

NHỮNG THỦ ĐOẠN TINH VI
Cách đây gần 2 năm, cộng đồng internet Việt Nam choáng váng với cái tin webmaster (người điều hành website) trang quannhala… bị tra tay vào còng số 8. Đây là trường hợp đầu tiên và duy nhất tại Việt Nam (tính đến thời điểm nhân vật này bị công an phát giác) sử dụng thẻ tín dụng của các ngân hàng trong nước để kinh doanh sex trên mạng. Sau sự kiện đó, hàng loạt các websex khác chui vào vòng hoạt động bí mật và chỉ phục vụ cho các “thượng đế” là người Việt Nam ở nước ngoài với hình thức thanh toán quen thuộc là sử dụng dịch vụ trung gian của Paypal hay 2checkout.

Đầu năm 2006, ngân hàng TMCP xuất khẩu Việt Nam (Eximbank) lần đầu tiên giới thiệu hệ thống thẻ thanh toán quốc tế Eximbank visa debit với tính năng nổi bật nhất là cho phép thanh toán qua mạng internet và ưu điểm là không cần ký quỹ. H.P cũng cho biết: “Nắm bắt thời cơ này, người cố vấn của bọn em nghĩ ra ngay một cách để thu tiền thông qua hệ thống thẻ của Eximbank. Theo như bọn em được biết, sắp tới cả ACB và EAB đều đưa vào hệ thống thẻ visa debit, khi ấy việc làm ăn sẽ còn khả quan hơn (!)”. Từ trước đến nay, các website kinh doanh sex trên mạng không có cơ hội thò sâu vòi bạch tuộc của mình vào giới trẻ Việt Nam vì việc sở hữu thẻ visa hay master card là tương đối khó, nó đòi hỏi người đứng tên phải có chứng minh thu nhập tài chính hoặc một số tiền ký quỹ khổng lồ có khi lên tới hàng chục triệu đồng chứ không miễn phí như loại hình thẻ visa debit của Eximbank và ACB như ở thời điểm hiện nay.

Nhờ sự móc nối của H.P, chúng tôi làm quen với cái tên Trần Ngọc Hoàng (T.N.H), người được coi là cố vấn kinh doanh trong hệ thống nhớp nhúa của TinhNhan… Tỏ ra thận trọng, T.N.H cho chúng tôi nickname sao-dem-lion với câu hẹn đầy… xã hội đen: từ chối gặp mặt, từ chối nghe điện thoại, cần thì liên lạc qua chat hoặc email. T.N.H cho biết: “công việc làm ăn” của mình đang rất phát đạt với cách thức thu tiền qua hệ thống thẻ tín dụng với các thành viên ở nước ngoài và qua… hệ thống thẻ điện thoại trả trước của các công ty viễn thông Việt Nam. T.N.H hiện đang điều hành một số trang web khiêu dâm như vuonmo…, tinhv… với số lượng thành viên cũng lên tới con số hàng trăm ngàn. Và cách thức mà T.N.H đang thực hiện là yêu cầu các thành viên đi mua thẻ điện thoại với các mệnh giá khác nhau, cào ra để lấy số PIN, chuyển vào email cho Hoàng. Hoàng tiến hành “kiểm tra” xem dãy số PIN này có hợp lệ (có khả năng nạp tiền hay không) và tiến hành quy đổi ra các gói dịch vụ tải phim sex trên mạng và cấp quyền cho thành viên. Chúng tôi dám tin rằng, nhân vật này đang kinh doanh thẻ điện thoại hoặc các dịch vụ có liên quan đến các công ty viễn thông trong nước.

CÔNG KHAI “HỌP CHỢ”?
Thông báo tại trang chủ của một website nhấn mạnh: “Nhằm tăng sức hấp dẫn và thu hút thành viên, ban điều hành quyết định đưa vào chuyên mục Radio online với hộp thư thoại 802…” kèm theo đó là nội dung hướng dẫn chi tiết cách thức gửi lời nhắn vào hộp thư thoại: “Nếu bạn đang ở Saigon hãy bấm số 802…, nếu ở các tỉnh khác, bấm số 08-802…, nếu ở ngoài Việt Nam hãy bấm số 848-802…”.

Với sự phát triển đến chóng mặt của internet và gần như chắc chắn rằng việc mua bán, thanh toán qua mạng internet là xu thế tất yếu của xã hội thì những công cụ như thẻ visa debit hay thẻ điện thoại trả trước đáng được đón nhận nồng nhiệt như một công cụ hữu dụng chứ không phải là một khe hở để thực hiện hành vi kinh doanh sex qua mạng internet. Phải chăng món lợi băng thông của việc download các bộ phim sex, hình sex… đang làm mờ mắt các nhà cung cấp dịch vụ? Chỉ một cú nhấn chuột là ngay lập tức những địa chỉ website bệnh hoạn kia sẽ bị đưa vào vùng tử địa…

Thêm bình luận Tháng Bảy 6, 2007

Quý Ông Nâng Cấp "Thằng Nhỏ"

Vài năm gần đây, một số quý ông cũng mon men đến dịch vụ “tẩy, chống, gọt, mài…” vốn chỉ dành cho các chị. Không dừng lại ở việc săn sóc dáng vẻ bên ngoài, nhiều đấng nam nhi còn có những kiểu làm đẹp vô cùng “kinh dị” với khát khao thể hiện “bản lĩnh” đàn ông!

Tại một thẩm mỹ viện ở quận 1, Saigon, nhìn dáng “Hai Lúa sinh viên” của khách hàng, cô nhân viên lắc đầu: “Trước kia có làm nhưng giải nghệ mấy tháng nay rồi”. Nhưng khi thấy một khách hàng khác trông to béo và giới thiệu là Việt kiều muốn được “săn sóc đặc biệt” cho “cái ấy”, bác sĩ Cường của mỹ viện vui vẻ cho biết có làm dịch vụ này.

Chẳng cần sổ khám bệnh, bác sĩ mời khách vào một căn phòng kín đáo nằm phía cuối tầng trệt. Ông còn dặn dò cô y tá mang qua phòng ông máy chụp hình rồi thông báo: “Chuẩn bị khám!”. Bất ngờ trước tác phong làm việc hết sức khẩn trương của bác sĩ Cường, khách xin hoãn binh bằng cách xin ngồi tâm sự “nỗi khổ đàn ông” trước.

Sau khi nghe anh tỉ tê rằng “thiếu tự tin, muốn làm cho bằng bạn bè”, bác sĩ giảng giải về phương pháp thực hiện phẫu thuật: Dùng cái của mình bỏ vào cho mình thôi, có nghĩa là hút mỡ từ bụng đem bơm trực tiếp vào “chỗ ấy”. Ông khẳng định phương pháp này không hề gây đau đớn và sẽ giúp “cục cưng” tăng 1,5-2 cm. Bước tiếp theo là cắt dây chằng. Sau khi cắt, “nó” cũng dài thêm 1 cm nữa. Phẫu thuật xong, chỉ cần dùng thuốc bổ để mau lành, riêng “cái đó” sẽ khỏe mạnh bình thường. Tuy nhiên, phải thật kiên nhẫn vì mất đến vài tháng để bơm mỡ vô từ từ.

Một thẩm mỹ viện khác trên đường Trần Quý Cáp, quận Bình Thạnh, cũng an ủi quý ông kém may mắn bằng những chiêu quảng cáo “giật gân” trên trang web riêng. Đại khái nếu các ông không hài lòng với kích cỡ thì mỹ viện có thể hỗ trợ nó “đô” ra cả chiều dài lẫn bề ngang. Không chỉ dừng lại ở việc “nâng cao thẩm mỹ”, cơ sở này thòng thêm một câu đầy khiêu khích: “Đây cũng là kỹ thuật cần thiết để mang lại sự tự tin trong việc giữ gìn và tăng cường hạnh phúc hôn nhân!”.

Bác sĩ Nguyễn Thành Như, Trưởng đơn vị nam khoa Bệnh viện Bình Dân, cho biết độ dài ngắn, to bé của dương vật là do gene di truyền quyết định. Hiện nay, một số ông bị yếu, không “hoạt động” được thường tự mua thuốc thoa, xức, uống hoặc dùng dụng cụ hút với hy vọng làm cho nó “cường tráng” hơn. Những biện pháp trên chỉ là cách làm lớn tạm thời trong một thời điểm nhất định.

“Nơi ấy” một khi đã phát triển hoàn chỉnh rồi thì không phát triển được nữa, do bộ gene đã bị “khóa” lại và không có gì can thiệp được. Thế nhưng, một số người dù dương vật làm việc tốt, đã “đạt chuẩn quốc gia” rồi nhưng lại đòi “đạt chuẩn quốc tế”! Nắm bắt tâm lý này, một số nơi đã quảng cáo và nhận phẫu thuật… dù không đem lại lợi ích được bao nhiêu cho khách hàng.

Theo bác sĩ Như, người ta có thể kéo dài “cái ấy” ra thêm 2-3 cm bằng cách cắt dây treo “bộ chỉ huy” rồi lôi gốc cho nó ló ra. Cách này để lại sẹo, khó chịu, khi “phấn khởi” không thẳng được mà dễ rớt xuống. Để làm to, người ta độn bằng cách hút mỡ bụng đem bơm vào nó cho phồng lên, chứ thật ra kích thước không to thêm, nhiều khi bơm xong “nó” còn lùng nhùng không giống ai. Vài năm sau, mỡ bơm vào sẽ tan hết hoặc vón lại, đóng cục to như trứng gà, phải vào bệnh viện để mổ lấy ra. Chưa kể sau khi bơm mỡ, dương vật sẽ có dáng thân to đầu nhỏ, rất xấu.

Một phương pháp khác là mổ lấy một miếng da, vạt cân vùng đùi, bụng đem cuốn xung quanh thân “thằng nhỏ”, cũng tạo cảm giác to lên, nhưng cũng chỉ là “to mỡ” chứ không “to xương”. Đây là phẫu thuật lớn, để lại sẹo lớn, có thể bị to không đều, dày, cộm và bì bì. “Tại Bệnh viện Bình Dân chỉ nhận phẫu thuật kéo dài khi bệnh nhân bị ung thư phải cắt bỏ một đoạn, hoặc những người thật sự có bất thường chỗ ấy”, bác sĩ Như nói.

Bác sĩ Như đã gặp khá nhiều người đến khám và nhờ phẫu thuật cho to hơn, dài thêm. Trong đó đa số là thanh niên chưa có gia đình, thậm chí cả sinh viên, còn một số ít là đàn ông đã có gia đình. Lý do mà họ đưa ra chủ yếu là “cái ấy” gần đây làm cho gia đình không có hạnh phúc. Nhưng sau khi khám, bác sĩ nhận thấy chỉ có một số rất ít là bất thường, còn tất cả vẫn “đạt chuẩn quốc gia và chạy tốt”.

Hiện nay, một số ông còn quan niệm lệch lạc rằng hạnh phúc chỉ là vấn đề tình dục, vì vậy “cái đó” phải cao, to thì mới hạnh phúc. Có người được giải thích nhưng vẫn không chấp nhận mà tìm đến một số cơ sở để chích hoóc môn nam.

Thêm bình luận Tháng Bảy 6, 2007

Chông Chênh Bước Chân Người Mẫu

Người mẫu Thân Thúy Hà

Đó là một nghề lắm hào quang nhưng cũng hết sức nhạy cảm: nổi tiếng song cũng rất dễ tai tiếng. Ngay những người trong nghề cũng tuyên bố: Nếu chỉ làm người mẫu thôi thì khó mà có thể giàu có. Những bộ đồ hàng hiệu cả ngàn đô la Mỹ, căn nhà hàng tỷ đồng, xe hơi đời mới… không cách nào chỉ những sải chân trên sàn catwalk mà có thể có được…

“Chân dài = người mẫu”
Quan niệm “chân dài” là để làm người mẫu đang dần trở nên phổ biến trong suy nghĩ của nhiều người. Bắt gặp một cô bé có vóc dáng cao vượt trội so với bạn bè cùng trang lứa, thể nào cũng nghe câu nói: “Mai mốt lớn lên làm người mẫu”. Phải chăng cứ chân dài là có thể làm người mẫu? Đúng, “chân dài” là một ưu thế để trở thành người mẫu, tuy nhiên để được nghề chấp nhận thì “chân dài” không phải là yếu tố quyết định. Theo một nhà tạo mẫu thì điểm khác nhau giữa một cái giá áo “biết đi” với một người mẫu là phong cách chuyên nghiệp, thông minh và nhanh nhạy trong mọi tình huống…

Người mẫu thường xuất hiện lộng lẫy trong những chương trình biểu diễn thời trang, ấn tượng trong dịp giới thiệu sản phẩm mới, hội nghị khách hàng, hoặc các màn quảng cáo… Có cô còn được mời làm đại sứ nhãn hiệu hàng hóa. Với nhiều người chưa có tên tuổi, ngoài việc diễn lót ở sàn catwalk, còn minh họa video clip ca nhạc, gameshow truyền hình, tiếp tân tại hội nghị khách hàng của doanh nghiệp… Cát-sê một sô diễn của các chương trình ở phía nam dành cho người mẫu chưa có tên tuổi thường ở mức trên dưới 300.000 đồng, người mẫu hạng A, B: 500.000 – 1 triệu đồng và siêu mẫu cao hơn, có thể 3 – 4 triệu đồng.

Thu nhập bình quân người mẫu hạng A, B khoảng 7 – 10 triệu đồng/tháng. Ngoài những show thời trang, những người mẫu tên tuổi còn thường xuyên được mời làm mẫu để chụp hình. Người mẫu Thân Thúy Hà được trả 700 USD cho 2 giờ chụp hình, còn Hồ Ngọc Hà là 1.000 USD… Đa số người mẫu chọn hình thức đầu quân cho một công ty tổ chức biểu diễn để có sô diễn liên tục, dĩ nhiên cát-sê phải “nộp lại” cho công ty 30%-40%. Chỉ khi đã thực sự có tên tuổi, người mẫu mới có thể tách ra hoạt động độc lập…

Nghề “chân trái”…
Không ít người mẫu sau một thời gian hoạt động bắt đầu mở cửa hàng, mở công ty kinh doanh. Tuy nhiên, bên cạnh những người mẫu thành công bằng chính năng lực và công sức của mình thì vẫn có những cô gái chọn con đường ngắn hơn để nhanh chóng đứng trong hàng ngũ “thượng lưu”.

Hà Kiều Anh
Thỉnh thoảng, trong giới lại đồn lên chuyện siêu mẫu K., A. bay “show” ra nước ngoài để “đi khách”. Đối tượng của những siêu mẫu này là ngoại kiều và giá cho những chuyến bay như thế là cả ngàn USD. Các cô này không dại gì dính tới một đường dây nào, mà tự mình hoạt động riêng lẻ để tránh bị phát hiện, cũng như tai tiếng. Trong giới thời trang không ai không biết nhà thiết kế V. Không chỉ thiết kế mà còn làm công việc “dắt khách” mấy em người mẫu cho các đại gia. “Gà” (người mẫu) trong tay anh ta luôn sẵn sàng chơi tới bến và cũng không ngại bất cứ tai tiếng gì.

Chuyện một đại gia trong làng du lịch nổi tiếng chuyên cặp kè với nhiều người mẫu cùng một lúc, song vừa qua cũng bị một cô người mẫu chơi cho 1 cú đau điếng, vẫn đang “nóng sốt” ở trong giới người mẫu. Cô này đã đá dạt 2 địch thủ cũng là người mẫu ra khỏi cuộc chơi khi tuyên bố có thai với đại gia và kiên quyết không từ bỏ cái thai, đồng thời còn tỏ ra cao thượng khi không cần tới đám cưới. Đại gia này đã bỏ tiền cho cô sang Singapore sanh đẻ, nhưng khi trở về thử ADN thì đứa bé lại không phải con của đại gia. Câu chuyện kết thúc bằng một đám cưới của người mẫu với cha ruột đứa trẻ…

Thực tế, một số người mẫu chọn lối sống ở một đẳng cấp khác với xuất phát điểm. Để “sành điệu”, họ chỉ dùng hàng hiệu. Giá một chiếc túi xách tay giá cả ngàn “đô”. Ăn uống phải vào nhà hàng, khách sạn tên tuổi. Làm đẹp cũng đến những beauty salon, spa… Sáng ngủ dậy muộn la cà cà phê, trưa “đóng bộ” đi ăn tiệm… Quen dần với tiện nghi và sự an nhàn, họ không thể dễ dàng từ bỏ những cám dỗ vật chất, trong khi bên tai luôn có nhiều lời mời khiếm nhã. Vậy nên, số người này sa ngã là điều dễ hiểu.

Một siêu mẫu ở Hà Nội cho biết, thù lao diễn cật lực tháng “cao điểm” của cô khoảng 10 triệu đồng, nhưng có đồng nghiệp của cô chỉ nhận lời đi ăn với “đại gia” 5 lần/tháng đã được “bo” bằng ngần ấy tiền. Một chuyến du lịch trong và ngoài nước với các đại gia đều có cái giá bằng cả năm trời chăm chỉ sải bước nghiêm túc trên sàn diễn!

Người mẫu Bằng Lăng
Không dễ sống với nghề
Giải Vàng Siêu mẫu VN 2005 Thúy Hương kể, Giám đốc Công ty New Talent Nguyễn Quang Tú nhiều lần đưa cô và các nhân viên đi diễn xa. Không mệt vì đường xá mà… khổ vì phải từ chối những lời mời tiệc tùng sau sô diễn. Ấn tượng nhất là lần diễn ở một tỉnh phía bắc. Đối tác ra sức mời mọc đoàn nghệ sĩ Hà Nội ở lại ăn tối dù khá muộn và ai nấy đều chuẩn bị lên xe về Hà Nội. Họ nói thẳng với ông giám đốc: “Chúng tôi mời là mời các cô kia chứ mời gì ông” kèm những lời trách móc… Kể từ lần không “chiều” khách ấy, mối quan hệ giữa công ty và đối tác kia coi như chấm dứt.

Bước chân vào nghề người mẫu, các cô gái phải chịu chung “tai tiếng” từ một vài “con sâu”. Thậm chí, các cô cũng chính là đối tượng để những kẻ xấu nhắm tới… Nếu như người bình thường có thể dễ dàng đo đếm được tình cảm của “đối tác” trên con đường đi tới hạnh phúc thì người mẫu phải “nâng lên hạ xuống” nhiều lần hơn. Bởi hơn ai hết, họ luôn sẵn hồ nghi rằng, người đến với họ có xuất phát từ tình cảm chân thành, có thực sự hiểu và thông cảm cho “cái nghề nhạy cảm” mà họ đang theo đuổi.

Thêm bình luận Tháng Bảy 6, 2007

Thụt Người… Thụt Bi Da

Những cuộc chơi bida cá cược lớn, người thua kẻ thắng đều muốn có những cuộc vui thâu đêm, và các cô gái phục vụ chính là người bị điều khiển, kể cả đi… khách sạn ngủ với khách khi có yêu cầu.

Với giá tiền 15-20 ngàn đồng/giờ vào ban ngày, ban đêm có giá từ 30-40 ngàn đồng/giờ, có nơi lên đến 50 ngàn đồng/giờ mà quán bida cũng chẳng còn bàn trống.

Những cô gái “trưởng thành” từ việc phục vụ ở các điểm bida máy lạnh lại là tâm điểm chú ý của một số cánh mày râu hảo ngọt. Vào đấu bida thì ít, mà ngắm nghía, hẹn hò cùng các em gái thì nhiều.

Đường bi lăn, có em ở bên
Một buổi tối cuối tuần, sau khi rời khỏi quán bar Dr. ở quận Tân Phú, lúc ấy đã hơn 10 giờ đêm, anh bạn liền chở tôi đến một điểm bida máy lạnh mới khai trương được vài ngày, nằm trên đường T.C, quận Tân Bình…

Vừa bước đến cửa, tôi choáng ngợp bởi ánh đèn neon và sự xuất hiện của gần chục cô gái trẻ trung, xinh đẹp, đồng phục váy ngắn màu đen, áo thun xanh hai dây mỏng manh. “Hai anh chơi gì? Lỗ hay phăng?”. “Cho tụi anh bàn bida lỗ đi em…”.

Qua lời đối đáp giữa anh bạn tôi và cô tiếp viên, tôi được biết, mỗi bàn bida lỗ (đa số chơi tính theo số nút trên bộ bài, mỗi người được phát 9,13,15 lá bài tùy theo sự giao ước lúc đầu) hay phăng (loại bàn ba quả bi, chơi tính điểm) gì cũng có hai cô gái phục vụ.

– Anh ơi, các con bài của mình nè… Cô gái “của tôi” đưa cho tôi xem những lá bài vừa phát ra. Xong cô gái nhanh nhẹn lấy cục lơ thoa nhẹ vào đầu cơ tôi đang cầm trên tay, nói nhỏ vào tai tôi: “Hôm nay chủ em nói cuối tuần, chơi tới sáng luôn, em mới lên ca, anh ở lại chơi tới sáng luôn nhé”.

Tôi mỉm cười lấy lệ, nhìn sang anh bạn thì thấy cô gái “của anh ấy” cũng đang thì thầm to nhỏ, có lẽ là những điều tương tự mà cô gái vừa nói với tôi…

“Anh đánh giỏi quá. Thắng ba quả nữa là em thưởng anh liền…”. Cô gái “của tôi” tán thưởng khi thấy tôi đề pa một phát, lấy điểm được hai quả bi. Tiếp đến, dù tôi chưa thắng được ba quả bi như cô gái ra điều kiện nhưng tôi vẫn được thưởng bằng một cái “chóc” vào má.

Anh bạn tôi vỗ tay và nói: “Em hôn say đắm như thế, thằng em anh chắc nghỉ đánh luôn quá…”. Để tiếp lời anh bạn, cô gái “của tôi” hỏi chúng tôi dùng gì.

Cũng từ sự gợi ý của hai cô gái, chúng tôi kêu bia và một đĩa khô mực nướng. Đảo mắt nhìn quanh, nơi đây có tám bàn bida, chúng tôi nhận thấy bàn nào cũng có khách và tiếp viên nữ bu quanh.

Gần một giờ sáng, chúng tôi rời khỏi điểm bida, dù bên trong vẫn còn đông khách. Anh bạn tôi nói: “Lúc nãy cô bé đó có cho cậu số điện thoại không? Cô bé của anh thì đêm nay kẹt trực ca đêm, nên hẹn gặp trưa mai…”.

Tôi nhớ lại, tôi và cô bé “của tôi” có trao đổi số điện thoại và hẹn là sẽ cùng nhau đi hát karaoke…

Số tiền cho cuộc vui bida mà chúng tôi phải trả gần 600 ngàn đồng, cho một két bia Sài Gòn xanh, tiền giờ, mồi nhậu và boa mỗi em phục vụ là 100 ngàn đồng.

Biến tướng ít… ai ngờ!?
Nhiều ngày liên tiếp sau đó, dưới sự dẫn dắt của anh bạn tên T, chúng tôi được mục kích việc tiếp viên nữ phơi bày thân thể, lựa lời ngon ngọt đẩy đưa cùng khách làng chơi.

Phục vụ tại quán bida “khoe hàng”.

Nói về bida máy lạnh, không ít người trong giới cầm cơ phải luôn miệng nhắc đến chuỗi hệ thống bida máy lạnh Q., hoạt động dập dìu ngày đêm, với việc mở ra nhiều điểm bida cùng tên rải rác khắp thành phố như: đường H.V.T. (quận Phú Nhuận), T.C. (quận Tân Bình), P.V.T., Đ.B.P. (quận Bình Thạnh)…

Được biết, một điểm bida trong chuỗi hệ thống Q. ở đường H.V.T. từng bị bắt quả tang hàng trăm tiếp viên nữ cùng khách chơi bida sử dụng thuốc lắc, nhảy múa điên cuồng lúc rạng sáng.

Hầu hết nhân viên, tiếp viên nữ không có lương, hoặc có chỉ là tượng trưng từ 300 đến 600 ngàn đồng, nhưng bị trừ vào tiền may sắm đồng phục mỗi người 2,3 bộ, số tiền lương của mấy tháng đầu xem như bỏ sông bỏ biển.

Có nơi sẵn sàng chi trả cho tiếp viên nữ số tiền hậu hĩnh từ 2,3 triệu đồng/tháng. Và để lãnh được số tiền ấy, tiếp viên nữ phải đáp ứng được yêu cầu của chủ và khách chơi bida.

Bởi vì có những cuộc chơi bida cá cược lớn, người thua, người thắng đều muốn có những cuộc vui thâu đêm, và các cô gái nhận lương hậu hĩnh chính là người bị điều khiển, kể cả đi… khách sạn ngủ với khách khi có yêu cầu.

Đa số các cô gái chấp nhận mức lương thấp, để hưởng trọn tiền boa của khách và có thể chủ động trong mọi tình huống, giờ giấc, sinh hoạt… và để có chi phí cho việc sắm sửa điện thoại, xe gắn máy đắt tiền, quần áo hợp thời trang…

Trong lúc tìm hiểu hoạt động của “ca-ve bida”, theo cách gọi của những người cầm cơ, tôi được cô gái tên L. cho biết: “Anh nghĩ xem, em ở Kiên Giang, lên thành phố, phải thuê nhà trọ, tiền vài trăm ngàn không đủ ăn, nói chi là để sống.

Nhưng cũng chọn mặt gửi vàng chứ anh, người nào mình cảm thấy thích, có tình cảm thì đi chơi, vui vẻ cả đôi bên. Vừa có tiền tiêu, vừa không bị mang tiếng…”.

Bida máy lạnh là loại hình giải trí không phải là mới, nhưng điều đáng nói là một số điểm bida máy lạnh có thể đáp ứng nhu cầu của khách chơi bida từ A-Z.

Và với hình thức sử dụng tiếp viên nữ chân dài, xinh đẹp, ăn mặc mát mẻ, sau khi uống vài chai bia, có hơi men trong người, bida máy lạnh cũng có thể trở thành điểm ăn chơi không thua gì quán bar, vũ trường, karaoke ôm…

Thêm bình luận Tháng Bảy 4, 2007

Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 10

Đồng bào Tiền Giang vẫn còn tiếp tục biểu tình trước Quốc Hội 2 sang ngày thứ 10 :
* Chị Cao Quế Hoa đã trốn thoát sự kiểm soát để trở lại biểu tình
* Cụ bà Võ Thị Thu đang điều trị tại BV Phú Nhuận

Xin mời nghe hai đoạn âm thanh mới nhất:

Chị Hoa về chị Lê Thị Nguyệt

Chị Cao Thế Hoa

Sau khi bị gián đoạn liên lạc với chị Cao Quế Hoa chiều ngày 30/06/2007, hôm nay chúng tôi đã tìm mọi cách để liên lạc được với chị và được biết sau khi trao đổi với chúng tôi lần cuối trên xe đò, chị đã bị tịch thu các điện thoại lưu động và cưỡng bức vào đồn Công An rồi sau đó bị còng tay tống lên xe CA cùng với chị Lê Thị Nguyệt để đưa về trụ sở Công An tỉnh Tiền Giang (TG). Tại đây, đích thân ông Võ Tấn Tài, phó giám đốc Công An thường trực của tỉnh TG đến động viên và an ủi và đem cơm nước cho chị nhưng chị Hoa không thèm ăn. Sau đó ông Nguyễn Chí Thi, giám đốc CA tỉnh TG cũng đến cùng Võ Tấn Tài năn nỉ chị đừng làm như vậy nữa và thả cho về nhà lúc 1 giờ sáng ngày 01/07/2007.

Mặc dù luôn bị CA theo dõi kiểm tra nghiêm ngặt nhưng chị Hoa đã dùng mọi cách để lẫn trốn và thoát được về lại nơi biểu tình tại trụ sở Văn Phòng QH2 Sài gòn lúc 2 giờ trưa ngày 01/07/2007.

Xin mời nghe phát biểu của chị Hoa lúc 07:30 giờ sáng (VN), trong phát biểu chị Hoa cho biết “… Tôi tố cáo hành động ngày 30/06/2007 của CA quận 6 đối với tôi như một tội phạm đặc biệt nghiêm trọng … ông Nguyễn Minh Triết qua Hoa Kỳ… để cam kết thực hiện dân chủ nhân quyền cho nhân dân Việt Nam nhưng tôi không có chút xíu dân chủ, nhân quyền gì hết… Có phải tôi bị tội dám đấu tranh đòi lại quyền lợi hợp pháp của tôi nên tôi bị CA đối xử man rợ dã man như thế?

Như vậy dân chủ nhân quyền của bản thân tôi và của những người dân TG khiếu kiện tại đây ai bảo đảm? Ai đòi lại? Ai thực hiện để có công bằng dân chủ, công bằng xã hội? ….”

Để tìm hiểu về người bạn khiếu kiện của chị Hoa là chị Lê Thị Nguyệt, chúng tôi được biết khi chị Hoa được thả lúc 1 giờ sáng ngày 01/07/2007 thì chị Nguyệt vẫn còn bị giam tại trụ sở CA tỉnh TG, xin mời nghe phát biểu của chị Hoa về việc nầy.

Chúng tôi cũng được biệt cụ bà Võ Thị Thu, 84 tuổi ở chợ Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang, người được cáng từ trụ sở CA quận 6 về đến trụ sở VP/QH2 và bị CA đưa xe chở đi cứu cấp nay đã hồi sinh và đang điều trị tại Bệnh viện Quận Phú Nhuận và được bà con biểu tình đến bệnh viện trông nom săn sóc cụ.

Sau biến động CA quận 6 hành hung và cưỡng bách bắt chị Hoa và chị Nguyệt cũng như chút nữa làm mất mạng cụ Võ Thị Thu, đồng bào khiếu kiện khắp nơi như Bình Phước, An Giang, Bạc Liêu, Hậu Giang, Bến Tre, Kiên Giang, Cờ Đỏ, Bà Rịa, Vũng Tàu … và thêm đồng bào ở Tiền Giang đã kéo về tăng cường cho đoàn biểu tình tăng số người hiện nay lên đến gần cả ngàn người giăng biểu ngữ, bảng hiệu khắp nơi trước Trụ sở VP/QH2 nhưng vì CA và an ninh chìm tăng cường dày đặt khu vực nên việc thu hình rất khó khăn và vì điện trong khu vực bị cúp nên rất khó chuyển hình ảnh ra ngoại quốc, khi có chúng tôi sẽ thông báo.

Xin các đài báo và cơ quan truyền thông hỗ trợ cho những người dân “thấp cổ bé miệng” đòi hỏi cuộc sống cho mình.

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông báo diễn tiến.

Người đưa tin từ Sài Gòn
Lúc 3:00 chiều tại Sài Gòn ngày 02/07/2007

Thêm bình luận Tháng Bảy 2, 2007

"Gái Chạy Rong" Săn Khách

Giải khuây trong khi chờ mối…

Giờ đây ở Sài thành nhiều “bông hồng” trang bị cho mình những loại xe ga đời mới “chạy rong” trên các tuyến đường để “chào hàng” khách làng chơi.

Muôn mặt…
“gái” săn tình

Đường Nguyễn Bỉnh Khiêm ở quận 1, đoạn đường Xô Viết Nghệ Tĩnh từ cầu Thị Nghè đi Hàng Xanh ở quận Bình Thạnh và đường Nguyễn Đình Chiểu, quận 1, quận 3… ngày cũng như đêm, có nhiều “bóng hồng” ăn mặc mát mẻ chạy rong lượn lờ bắt khách.

Trong vai khách làng chơi dạo trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, tôi cùng một đồng nghiệp đã được các “bướm ngày” đi trên những chiếc xe tay ga SH, Atilla và Nouvo “dí” sát theo chèo kéo rất lộ liễu ngay khi thành phố chưa lên đèn.

Một cô gái tên H ăn mặc hết sức mát mẻ, lả lơi: “Các anh ơi có đi giải khuây không, em chìu?”. Chúng tôi chưa kịp định thần, một cô nàng mắt xanh tóc đỏ, mặc chiếc áo hai dây ngắn củn, chạy chiếc SH tiến tới áp sát vào xe tôi:

“Tụi em đi ba, hai anh thích em nào cứ chọn đi. “Tàu nhanh” 3 “xị” còn theo giờ thì 4 “xị”: 4 trăm nghìn. Tiền khách sạn em lo, đảm bảo khách sạn xịn anh à!”.

Anh bạn tôi vừa gật đầu, lập tức em tên H liếc mắt đưa tình rồi dẫn chúng tôi chạy thẳng đến khách sạn T.H trên đường Trường Sa (quận Bình Thạnh).

Không trang bị được những loại xe đắt tiền, một số “bướm đêm” đã bị loại thải dạt về chôn chân ở đường Hồng Hà (phường 2, Tân Bình) tìm chốn mưu sinh.

Mới hơn 6 giờ tối nhưng tại cung đường này đã xuất hiện hàng chục cô ăn mặc hở hang “đón đầu” ngay ở khu sân tennis của Câu lạc bộ Hàng không. Thấy chúng tôi chạy xe chầm chậm ngang qua, từ trong vỉa hè, 3 em ăn bận mát mẻ lao ra chào hàng.

Anh bạn tôi chê “hàng hết đát”, một cô gái cỡ 25 tuổi mặc chiếc áo hai dây chỉnh ngay: “Tụi em mới vào “nghề” nên chọn khu vực này cho an toàn. Anh thấy không, bọn em còn phục vụ cho các “đại gia” sau giờ chơi tennis nữa thì làm gì có hàng dỏm”.

Nói xong cô này đòi “khuyến mãi” cho xem “hàng”, rồi ra giá 200.000 đồng lo luôn bãi đáp là một khách sạn trên đường Hồng Hà.

Nhộn nhịp “chợ tình” Văn Thánh!

Lâu nay khu vực chợ Văn Thánh nằm trên tuyến đường Điện Biên Phủ (Bình Thạnh) là “trạm” cho cánh xe ôm và gái bán dâm hoạt động “chào hàng” khách làng chơi.

Theo chân một “thổ địa” tên Long tới khu vực này, tôi bị choáng vì sự xuất hiện của đội xe ôm chở gái vây lấy chào mời rất nhiệt tình. “Anh có “đi” không, em lấy giá rẻ: “Tàu nhanh” một trăm nghìn” – Giọng của một “đào” miền Tây môi son, tóc đỏ lả lơi.

Theo thổ địa Long thì Văn Thánh bây giờ được mệnh danh là vùng đất lành cho những “cánh bướm đêm” và đội ngũ cò ăn theo. Long cho biết:

Một xe ôm tại đây “phụ trách” khoảng 2 hoặc 3 đào, các đào có thể đi cùng xe ôm để “chào hàng” khi có khách vãng lai, cũng có thể ngồi một chỗ để những xe ôm kiêm bảo kê này đi “săn” khách, nếu săn được sẽ dẫn khách tới chỗ các đào để xem hàng rồi đi nhà trọ hay khách sạn… giải trí.

Khi chúng tôi đi xe chậm chậm tại khu vực này, lập tức tiếng nẹt bô, rú ga vang lên. Nhiều “bướm đêm” không trang bị được xe máy lại “hợp tác” với cánh xe ôm chở nhau lao ra đường săn tình.

Đi “tàu nhanh” 100.000 đồng, đi theo giờ thì 170.000 – 200.000 đồng, còn đi qua đêm thì từ 400.000 – 500.000 đồng” – Một “cò” xe ôm chạy theo chào giá với tôi.

Khi chúng tôi đồng ý, anh này rồ ga dẫn chúng tôi tới bãi đáp ngay sát chợ Văn Thánh. Tại cạnh quán cắt tóc massage nam N.T, khi chúng tôi vừa được cánh xe ôm “gắp” tới, 2 cô gái phấn son loè loẹt đang đợi khách chạy ra chào đón nhiệt tình.

Một em tên có tên Thu Giang ra giá rồi dẫn chúng tôi thẳng tới một căn nhà trọ cũ nát trên tuyến đường D2 (Bình Thạnh). Em này còn trấn an: “Nhà nghỉ này vừa lịch sự vừa an toàn nên các anh đã vào đây cứ yên tâm”.

Giang kể: “Do có cánh xe ôm “chạy mối” và bảo kê nên số tiền kiếm được của mỗi lần đi khách đều phải chia cho xe ôm một nửa, bọn em giữ lại một nửa để trả tiền phòng và “tái đầu tư”.

Sau khi thấy tin tưởng chúng tôi, Giang không ngần ngại: “Ở khu này rất nhiều gái nghiện nên các anh cũng nên cẩn thận. Em còn có chút lo cho gia đình còn mấy đứa nghiện có được đồng nào là cúng tiền cho “nàng tiên nâu” hết.

Nhiều đứa buồn đời, ế khách ngày nào cũng sát phạt nhau bằng những trò đỏ đen”. Theo Giang thì đêm nào gặp may có thể kiếm được 3 – 4 “cuốc tàu nhanh”. Nhưng “hàng xấu” hoặc những hôm trời mưa gió thì “mo”!

Lê Nguyễn

Thêm bình luận Tháng Bảy 2, 2007

Chuyện Săn Gái Quê tại Việt Nam

Thưa quý bạn, phải công nhận rằng các cô gái quê miền Nam, nhất là ở vùng đồng bằng sông Cửu Long – ngày trước chúng ta thường gọi là miền Tây – nhiều cô rất đẹp. Tại sao con gái miền Tây lại đẹp hơn các nơi khác trong khi biển miền Tây là biển bùn, đất các tỉnh miền Tây đều là đất bồi nên rất thấp, chỉ trừ Cần Thơ” là “gạo trắng nước trong” còn các nơi khác hầu hết đều là nước phèn, lẽ ra với môi trường sống như vậy thì khó đẹp được?

Tôi đã suy nghĩ rất kỹ để tìm nguyên nhân. Sau, căn cứ vào khoa học, tôi kết luận rằng sở dĩ họ đẹp có lẽ do sự pha trộn giữa các dòng máu, cái mà khoa học gọi là “ưu thế lai” – ưu thế của sự lai giống xa giữa các chủng tộc – còn chúng ta thì nói nôm na với nhận xét đơn giản là “con lai thường đẹp”. Sự thực, cũng theo khoa học, không phải họ chỉ đẹp mà còn thông minh và có nhiều ưu điểm khác nữa.

Như chúng ta đã biết, dân chúng các tỉnh miền Tây thường có nhiều chủng tộc sống lẫn lộn với nhau: người Việt, người Hoa, người Khmer (tức Campuchia), kể cả người Chăm (người Chàm hay Chiêm Thành) như ở An Giang, nhưng người Chăm rất ít, không đông như các chủng tộc kia.

Người Việt lấy người Hoa, người Hoa lấy người Khmer, người Khmer lấy người Việt..v.v.., lung tung beng. Hễ thương nhau, thấy được là lấy, cha mẹ không hề ngăn cản. Rồi con cái của các gia đình hai dòng máu này có khi lại kết hôn với con cái của các gia đình hai dòng máu khác. Sự kết hôn giữa những cặp vợ chồng có nguồn gốc khác nhau đó sinh ra các con – nhất là con gái – thường rất đẹp.

Bạn có thể nói: “Xí, người Khmer da bánh ít mà đẹp nỗi gì!”. Không, đúng là da bánh ít thật nhưng khi họ lấy người Hoa, đẻ ra những đứa con kêu là “đầu gà đít vịt”, da có thể bánh ít, trắng, hoặc trung gian giữa trắng và bánh ít nhưng mặt mũi xinh lắm, nhất là thân hình, thường vừa phải, không ốm không mập, không cao không thấp, không thể chê vào đâu được.

Bạn thấy đấy, mấy cô hoa hậu thế giới người Nam Mỹ như Venezuela, Mexico hay Colombia, da cũng bánh mật theo kiểu Nam Mỹ chứ đâu có trắng mà vẫn trúng tuyển như thường. Tương tự như vậy, người Việt lấy người Khmer hay người Hoa, đẻ ra các con cũng hết sẩy mặc dầu có thể là họ rất nghèo, sống ở trong đồng, không được ánh sáng văn minh soi tới.

Sau đây, để chứng minh các cô gái quê vùng đồng bằng sông Cửu Long đẹp như thế nào, Đoàn Dự tôi xin thuật lại một vài câu chuyện đặt nền tảng trên cuốn Công tử Bạc Liêu của tác giả Phan Trung Nghĩa, một người rất gần gũi với ông Phan Kim Cân, em rể của Công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy. Ông em rể này trước cũng là một tay ăn chơi có hạng, sau ông ta theo Việt Minh, làm cán bộ lãnh đạo cấp tỉnh.

Năm1946, khi Việt Minh cướp chính quyền, họ bắt được Công tử Bạc Liêu, giam giữ ở trong đồng, định xử tử. Ông Phan Kim Cân xin giúp và đề nghị chính ông đứng ra bảo lãnh để Công tử Bạc Liêu được thả về nhà, đem một số tiền cực lớn vào giúp cách mạng đặng chuộc tội. Công tử Bạc Liêu thoát chết. Nộp tiền như lời đã hứa xong, cậu về sống tại Sài Gòn lúc ấy đã thuộc Pháp, không dám trở lại Bạc Liêu tranh tối tranh sáng lúc đó nữa.

Năm 1954, ông Phan Kim Cân đem người con lớn tên Phan Kim Sơn tập kết ra Bắc. Những chuyện sau đây hầu hết đều do ông Phan Kim Khánh, người con nhỏ của ông ở lại trong Nam, cháu gọi Công tử Bạc Liêu bằng cậu ruột, hiện nay vẫn sống tại Bạc Liêu, kể cho ông Phan Trung Nghĩa nghe.

Chuyện thứ nhất, chúng ta thử xem Công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy, con người bán trời không văn tự đó, khi đã lớn tuổi, gặp một cô gái quê từ miền Tây lưu lạc lên đất Sài Gòn, làm nghề gánh nước mướn trong xóm ở đường Nguyễn Du, ông đã xử sự như thế nào. Một điều đáng ngạc nhiên là người con gái này mặc dầu kém ông tới 40 tuổi nhưng vẫn chung thuỷ với ông suốt đời (Công tử Bạc Liêu mất năm 1973). Năm nay bà 67 tuổi, vẫn sống tại Sài Gòn.

Chuyện thứ hai, Công tử Bạc Liêu mặc dầu đã có “người vợ cuối cùng” nói trên nhưng vẫn bay bướm, mê một cô ca sĩ phòng trà rất đẹp cũng gốc miền Tây. Bà này hiện đang ở nước ngoài nên người ta tránh, không nói rõ tên.

Chuyện thứ ba, “công tử” Phan Kim Cân lúc còn trẻ tuổi bắt cóc người đẹp nhà quê đang rửa chân một mình bên sông.Chuyện thứ tư, một “công tử” khác – cậu Hai Đinh, anh ruột của Công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy – mua một người vợ lai Campuchia với giá tương đương với…7 ngôi biệt thự!

Tất cả những chuyện trên đây Đoàn Dự trích lại chỉ với mục đích để chứng minh rằng con gái miền Tây nhiều cô rất đẹp. Sau khi kể xong, chúng ta thử xem hiện nay người ta đi “săn” các cô gái quê như thế nào, đem về Sài Gòn và các nơi khác làm tiếp viên (waitress) và nhiều chuyện khác không tiện nói.

Bạn cũng có thể hỏi lại: “Ủa, thế ngày trước, khi còn trẻ tuổi, Đoàn Dự cũng sống ở miền Tây tới mấy năm trời, Đoàn Dự có gặp cô gái nào đẹp không và có mê cô ta không?” – Có chứ, làm sao tránh được chuyện đó. Chu Mạnh Trinh đã nói “Ta cũng nòi tình, thương người đồng điệu”, rõ ràng là quý bạn thấy Đoàn Dự cũng “nòi tình” quá đi mất ấy chứ, làm sao không thương người nọ người kia được.Nhưng, như đã có lần Đoàn Dự đã từng than thở với quý bạn:

Bây giờ em ở phương trời xa
Bỏ lại nơi đây một mình ta
Thăm thẳm nhớ nhung chiều xứ Bạc
Kỷ niệm năm xưa chẳng nhạt nhoà

Ta mơ ước đến khi ta chết
Tà áo năm xưa lại hiện về
Đứng bên thềm cũ, sân trường cũ
Như một kiếp nào trong giấc mơ…
(Đoàn Dự – Áo trắng ngày xưa)

“Phương trời xa” là bên Úc đấy quý bạn ạ. Bởi vậy cho nên chuyện chẳng ra sao hết. Hơn nữa nội dung bài này Đoàn Dự nói về các cô gái ở trong đồng, gia đình thường nghèo, còn cái tà áo trắng làm cho Đoàn Dự “thăm thẳm nhớ nhung chiều xứ Bạc” thì ở thị xã, gia đình khá giả và là người Việt gốc Hoa, không phải là điều Đoàn Dự nói đến. Bây giờ chúng ta tiếp tục câu chuyện về Công tử Bạc Liêu quý bạn nhé.

Cô gái gánh nước
Đó là vào khoảng năm 1960, một buổi chiều, Trần Trinh Huy đứng trên ban công ngôi biệt thự ở đường Nguyễn Du, Sài Gòn, của mình để hóng gió thì chợt thấy một người con gái gánh nước đi ngang qua.

Nhìn kỹ, tâm thần Ba Huy bấn loạn. Ở đâu mà có một nàng tiên xuất hiện như vậy? Ba Huy hỏi người nhà và được biết đó là một cô gái ở miền Tây lên Sài Gòn, sống bằng nghề gánh nước mướn trong khu phố, còn cha cô thì vá xe đạp đầu đường.Lúc này, Trần Trinh Huy đã hơn 60 tuổi (ông sanh tháng 6 năm 1900). Một bữa, Ba Huy trực tiếp đến gặp ông già vá xe đạp rồi nói thẳng:

– Tôi thích con gái ông. Nếu ông gả cho tôi, tôi sẽ cho ông một căn phố lầu và giúp đỡ tiền bạc…

Ông già vá vỏ xe về suy nghĩ lung lắm. Được tặng một căn phố lầu là chuyện ngoài sức tưởng tượng của ông. Công tử Bạc Liêu tuy đã lớn tuổi nhưng ai mà không biết ông ta giàu? Nếu gả con gái cho ông ta, nó sẽ sung sướng, thoát khỏi cảnh đi gánh nước mướn.

Thế là ông đồng ý. Công tử Bạc Liêu bèn làm giấy tờ, cho ông một căn phố lầu và giúp đỡ tiền bạc như lời đã hứa. Đó là người vợ cuối cùng của ông và lạ lùng rằng cô sống hạnh phúc với ông tới khi ông mất (1973) và vẫn giữ trọn lòng chung thuỷ cho đến bây giờ. Tay ăn chơi Phan Kim Cân Trần gia có một người rể, chồng của cô Sáu Đông, em gái Trần Trinh Huy.

Người con rể của “ông Lớn” Trần Trinh Trạch đó tên Phan Kim Cân. Cân là con người đặc biệt, xuất thân từ một gia đình cũng rất nổi tiếng ở Bạc Liêu, cháu nội của ông Phan Hộ Biết. Ông này vừa là đại điền chủ vừa là vua lúa gạo và vua muối tỉnh Bạc Liêu.

Tất cả những ruộng muối từ Vĩnh Châu đến Gành Hào xưa kia vốn là sở hữu của Phan Hộ Biết – đó là cái thuở mà người ta còn gọi Bạc Liêu là tỉnh muối. Phan Kim Cân vốn là “dân cậu”, cùng nhóm với Công tử Bạc Liêu, khi còn trẻ tuổi cũng ăn chơi vào hạng thượng thừa.

Có một giai thoại do Phan Kim Khánh, con trai của ông kể lại như sau: Một bữa, Phan Kim Cân (lúc ấy đã có vợ là cô Sáu Đông, mẹ của Phan Kim Khánh), cỡi ngựa thong dong vào thăm điền Vĩnh Hưng, đến bờ sông thì gặp một cô gái đang rửa chân. Khi cô gái ngửng lên, Cân ngẩn ngơ, tay chân tê liệt đến nỗi làm rơi chiếc roi ngựa lúc nào không hay.

Tại sao ở cái xứ quê mùa này lại có một nàng con gái đẹp đến thế? Cân bèn vội vàng quay ngựa trở về Bạc Liêu, lấy ca nô, xách theo súng, lái vào trong sông, nhào lên bắt cóc cô gái, bịt miệng đem xuống ca nô, dông thẳng về Bạc Liêu. Về tới nhà rồi Cân mới biết đó là con gái của ông bá hộ Bành Tòng Mậu – một điền chủ khá lớn trong vùng.

Gia đình ông Bành Tòng Mậu biết tin, huy động tá điền của mình, đánh trống, gõ mõ đuổi theo nhưng không đuổi kịp, mà kéo tráng đinh ra Bạc Liêu đánh nhau, cứu con gái về thì không đủ sức. Họ bèn kiện lên quan chủ tỉnh và nói rằng Phan Kim Cân là tên côn đồ hung hãn.

Quan chủ tỉnh biết Phan Kim Cân là ai, ăn tiền của gia đình Cân, xếp việc đó lại, khuyên gia đình ông Bành Tòng Mậu nên hoà hoãn tìm cách giải quyết. Gia đình ông Bành Tòng Mậu dần dần nguôi giận, người con gái trở thành vợ nhỏ của Cân, ăn ở với Cân có con, được Cân rất mực yêu quý.

Sách “Bạc Liêu Xưa Và Nay” của tác giả Huỳnh Minh nói dân chúng thời đó ai cũng chê trách nhóm Công tử Bạc Liêu, cho rằng đó là những tay ăn chơi quá mức. Riêng Phan Kim Cân, sách nói rằng dù sao Cân cũng có vài điểm đáng khen. Bởi vì Cân xuất thân trong một gia đình giàu có, tầng lớp thượng lưu, con rể của “ông Lớn” Trần Trinh Trạch nhưng ai gặp hoạn nạn Cân cũng ra tay giúp đỡ. Đặc biệt là khi chí sĩ Nguyễn An Ninh đi các tỉnh miền Tây bí mật tuyên truyền chống Pháp, đến Bạc Liêu thì được Cân mời về nhà tiếp đãi hàng tháng và giúp rất nhiều tiền bạc hoạt động, không sợ bị mật thám Pháp theo dõi. Sau, Cân theo Việt Minh, năm 1954 tập kết ra Bắc và có vợ con ở ngoài đó, đến năm 1976 có về thăm gia đình.

Cô nữ ca sĩ trẻ đẹp phòng trà
Những người quen biết Công tử Bạc Liêu kể rằng ông ta là người ăn chơi vô độ. Sự giàu có cộng với tính nết coi tiền như rác khiến TrầnTrinh Huy trở thành con người có ma lực thu hút đối phụ nữ, nhưng dù sao ông ta cũng có lần phải chinh phục “người đẹp” một cách khó khăn.

Đó là vào khoảng giữa thập niên 1960s, lúc ấy Công tử Bạc Liêu đã ngoài 60 tuổi, phong độ đã xuống nhưng thói ăn chơi thì vẫn như cũ, không hề thay đổi. Một đêm, đến chơi tại một nhà hàng ca nhạc sang trọng đường Trần Hưng Đạo, Trần Trinh Huy chợt sững sờ trước nhan sắc cũa một nữ ca sĩ trẻ đẹp. Cặp chân dài, thân hình vừa phải, đặc biệt đôi mắt buồn não nùng như ánh sao xa khiến Công tử Bạc Liêu ngây ngất. Lạ lùng là cô ta toàn hát những bản buồn, mang tính lãng mạn nhưng cực kỳ nổi tiếng của thời tiền chiến. Ba Huy bị rung động dữ dội. Ông ta hỏi người hầu bàn:

– Cổ tên gì vậy?

– Thưa tên TT. Cổ chuyên hát ở đây, rất được hâm mộ. (Ca sĩ này hãy còn sống, hiện đang ở hải ngoại nên tên viết tắt, xin quý bạn đừng hiểu lầm kẻo trùng tên người khác). Huy dúi cho người hầu bàn một số tiền

– Nói giùm với TT là Công tử Bạc Liêu muốn mời cổ tới đây uống với ổng ly rượu làm quen.

Sau đó Ba Huy tự tin ngồi chờ. Xưa nay có ai từ chối lời mời của Công tử Bạc Liêu đâu? Bởi vì lời mời dẫn đến sự quen biết thường đi đôi với tiền bạc. Trước năm 75, sau luật Người Cày Có Ruộng, gia đình Công Tử Bạc Liêu lãnh tiền “nợ” truất hữu ruộng đất của nhà nước, từng đợt cỡ ba tháng một vào hạng lớn nhất miền Nam, những số tiền đáng nể đó phải chuyển thẳng vào ngân hàng rồi lãnh dần, không thể lãnh trong một lúc. Công tử Bạc Liêu được nhận phần của mình, nhưng nếu cần ông vẫn bán những căn phố ở Sài Gòn, Cần Thơ, Bạc Liêu, Vũng Tàu, Đà Lạt, cộng lại tới vài chục căn, “đốt tiền” không tiếc.

Nhưng điều bất ngờ xảy ra, nữ ca sĩ TT đi vài bàn nhấp mỗi chỗ một chút rượu, không ghé bàn Công tử Bạc Liêu và phớt lờ, không cần biết ông là ai cả. Việc đó làm Trần Trinh Huy rất chạm tự ái. Đêm sau, Ba Huy không nói với hầu bàn nữa mà cho mời đích thân chủ nhà hàng tới, đưa cho ông ta một xấp tiền:

– Ông ca-đô giùm cô TT, ra lệnh cho cổ đến uống với tôi ly rượu.

Ông chủ nhà hàng ra lệnh, TT nể lời đến gật đầu chào, uống với Công tử Bạc Liêu một ly rồi đi, không tỏ ra thân mật khiến Ba Huy càng cay cú. Hôm sau, Công tử Bạc Liêu đã nghĩ ra một cách, bèn gọi điện thoại hẹn trước rồi kêu tài xế lái xe đưa mình tới trực tiếp gặp chủ nhà hàng

– Tôi muốn ông đề bảng không tiếp khách một tối, tôi sẽ bao cả nhà hàng.

– Thưa, chắc ông muốn đặt tiệc gồm toàn người quen

– Không, một mình tôi thôi. Tôi ăn một mình, nghe cô TT ca một mình,coi cổ không tiếp đãi tôi được không. Thường thường, doanh thu một tối như vậy của nhà hàng là bao nhiêu

– Dạ, thưa lớn, tới vài trăm ngàn. (Vàng lúc ấy 12,000 đồng một lượng).

– Được, ông tính bao nhiêu tôi sẽ trả đủ không bớt một cắc, nhưng với điều kiện cô TT phải ca và vui vẻ với tôi. Nếu cổ vui vẻ, chiều đãi tôi, tôi sẽ ca-đô cho cổ thiệt hậu đặng cổ nể mặt, còn không thì khỏi, hổng có một xu.

Sau đó Công tử Bạc Liêu đặt lên bàn một xấp 100 ngàn tiền cọc, giống như ngày xưa đã có lần ông đặt xuống chiếu bạc, quyết định một ván bài trị giá 30,000 đồng khiến tất cả các con bạc đang chơi ở Đại Thế Giới đều phải ngẩn ngơ, sửng sốt.

Đêm ấy Công tử Bạc Liêu ngồi một mình trong ngôi nhà hàng rộng thênh thang để nghe cô ca sĩ trẻ đẹp hát. Cũng chính từ cái đêm “chơi cho đáng mặt” ấy, báo chí Sài Gòn đăng tải, lại tạo nên một giai thoại nữa về việc quăng tiền qua cửa sổ của Công tử Bạc Liêu. Nhưng, cũng có bài báo vẽ hình biếm họa: Công tử Bạc Liêu tay chỏi cằm, đang nhìn chăm chăm vào một cô ca sĩ há miệng thật rộng trên micrô, ngực và mông rất to.

Chính từ đêm ấy, ca sĩ TT thay đổi thái độ, đêm nào cũng ghé bàn Công tử Bạc Liêu một hai lần, uống với ông một hai ly rượu, thân mật với ông và tặng ông những nụ cười đẹp mê hồn. Ba Huy không đêm nào vắng mặt tại nhà hàng. Mỗi lần ông đến, từ các em hầu bàn tới các ca sĩ đều bu quanh ông. Ông móc tiền cho phứa phựa, không cần đếm.

Có báo nói rằng khi Trần Trinh Huy đã 70 tuổi, mỗi lần về Bạc Liêu trên xe của ông vẫn có một cô gái trẻ đẹp. Hậu duệ của ông thuộc dòng họ Trần Trinh nói rằng đó chính là cô ca sĩ phòng trà TT, quê ở miền Tây.

Người vợ Khmer giá 20,000 đồng
Hai Đinh cũng là một nhân vật trong nhóm Công tử Bạc Liêu khét tiếng ăn chơi. Giai thoại kể rằng, có lần ngồi trên chiếc xe do một người Khmer lái (người này là tài xế của ông hoàng Xi-ha-núc lúc còn ở bên Campuchia), thấy vợ tài xế đẹp quá, Hai Đinh tâm thần mê mẩn, đặt thẳng vấn đề:

– Mày bán vợ mày cho tao đi, muốn bao nhiêu cũng được.Tài xế nổi nóng, nói cho bõ ghét

– Tôi bán 20,000 đồng đấy, ông có đủ tiền mua không?

Tưởng nói cho đỡ giận, không ngờ Hai Đinh mua thật. Thưa quý bạn, chuyện này xảy ra năm 1938. – Khi tôi dạy học ở Bạc Liêu, bảy anh em độc thân ở chung mỗi người một phòng trong một ngôi biệt thự rất rộng, nguyên cái nền của nó lát bằng loại gạch bông 8 màu của Ý, cứ mỗi lần người làm lau xong thì các màu nổi lên trông đẹp như gấm.

Bác chủ cho biết ngôi biệt thự này xây năm 1938, bác bằng tuổi với Công tử Bạc Liêu và xây tổng cộng ngôi biệt thự hết 3,000 (ba ngàn) đồng, tiền lúc đó. Tôi tính ra, ông Hai Đinh – anh ruột của Công tử Bạc Liêu – cũng mua cô vợ Miên lai năm 1938 với giá 20,000 đồng, như vậy tương đương với khoảng gần… 7 ngôi biệt thự chúng tôi đã ở

Mấy tay “công tử Bạc Liêu” này đúng là chịu chơi thật! Tác giả Phan Trung Nghĩa cho biết, sau khi được mua, vợ người tài xế ăn ở với Hai Đinh cho đến cuối đời, và từ đó, vì yêu vợ quá nên Hai Đinh có thói quen vận xà rông giống như người Miên.

Ha ha, nếu Đoàn Dự tôi không được đổi về Sài Gòn, thời cuộc không thay đổi, cô gái năm xưa không theo gia đình vượt biên sang Úc “bỏ lại nơi đây một mình ta” thì có lẽ bây giờ Đoàn Dự mặc áo xá xẩu, bập bẹ nói tiếng Quảng Đông hay tiếng Triều Châu om sòm và có những tí nhau mang hai dòng máu “mèo trắng mèo đen đều là mèo cả” giống như trong truyện Tịch Dương Hồng Đoàn Dự đã viết.

Thì ra, “Một buổi lỗi thề hiên Lãm Thuý, ngàn năm để hận chốn Tiêu Tương” chỉ vì thời cuộc giống như hai câu thơ than thở trên đây của thi sĩ Bùi Khánh Đản, hay thiệt!…

Bây giờ xin mời quý bạn coi tiếp phần hai của bài, tức chuyện
hiện nay người ta đi săn các cô gái quê ở miền Tây như thế nào…

Nếu như trước đây, các nhà hàng, khách sạn, quán cà phê muốn tuyển tiếp viên thì họ đăng báo, treo bảng tuyển dụng hay qua sự giới thiệu của người quen hoặc các trung tâm môi giới việc làm. “Lối đó xưa lắm rồi. Bây giờ chúng tôi trực tiếp đi săn tiếp viên. Muốn lứa tuổi nào, nhan sắc đến dâu, dân miệt nào đều có thể tìm được ngay lập tức. Chỉ cần một cú phôn là tụi này sẽ cho người dẫn đến…”. Ông Hai H., một “chuyên gia” đi lùng tiếp viên tự nói về mình như thế.

“Cò” tiếp viên và công nghệ “săn hàng
Chúng tôi nài nỉ mãi, cuối cùng ông H. cũng đồng ý cho đi theo một chuyến săn “hàng”, tức đi kiếm các cô thôn nữ dưới quê, đưa về thành phố làm tiếp viên hay các loại “dịch vụ” giải trí khác không thể diễn tả bằng lời. Ông H. vốn quen biết với nhiều nhà hàng, khách sạn, tiệm nhậu, tiệm karaoke ở thành phố.

Nghe đâu vốn đầu tư- của ông vào chuyện làm ăn tới hàng chục tỷ đồng. Ông bảo, trước đây mỗi khi muốn tuyển tiếp viên cho quán của mình, ông phải treo bảng tuyển dụng trước tiệm hoặc đăng trên báo. “Nhưng làm như vậy rất thụ động và nhiều khi không được như ý mình muốn”

Cách đây ít lâu, ông nảy ra sáng kiến hình thành hẳn một công ty săn tiếp viên, và bây giờ trở thành một đại gia chuyên kiếm nguồn tiếp viên cho các nhà hàng, quán nhậu trong thành phố

Chuyến đi về miền Tây lần này, ông H. nói sẽ kiếm chừng 20 em cỡ từ 17 – 18 tới 20 tuổi, trông phải trắng trẻo, xinh xắn và “có văn minh” một chút. Hơn nửa số đó ông sẽ cung cấp cho các quán bar bên Phú Nhuận để lấy tiền công, số còn lại sẽ huấn luyện họ để bổ sung vào các “dịch vụ” giải trí của chính ông, vì các em cũ một số thì nghỉ việc, một số được “sang tay” cho các quán khác khi họ cần gấp. “Cứ mỗi em mà họ -ưng ý, tôi được hưởng từ 2 tới 3 triệu đồng.

Có khi họ thích gái Nam Bộ biết ca vọng cổ, cải lương thì mình về miền Tây, còn nếu họ thích gái miền Trung, mình sẽ ra Ninh Thuận, Phú Yên, Bình Định… Nói chung là tùy nhu cầu của bên đặt hàng. Công việc bây giờ phải thật nhạy bén vì ít lâu nay có nhiều kẻ cũng muốn nhảy vào làm ăn như mình. Lơ mơ là họ chơi tay trên liền…”.

– Nhưng “nguồn” ở đâu mà có hoài được? Và đưa các em vào trong “guồng máy” là thế nào?” – tôi thắc mắc. Ông H. cười:

– Đi với tôi, từ từ rồi các bạn sẽ hiểu.

Thì ra “nguồn” ông H. được cung cấp chính là những thông tin từ các em tiếp viên đã đến trước. Em nào vào làm ông cũng hỏi về gia cản và các “nữ lao động” khác ở quê. Ông ra giá, hễ em nào cung cấp được nhiều thông tin thì ông sẽ thưởng cho vài trăm ngàn và sẽ tăng lương từ một tới hai trăm ngàn đồng mỗi tháng.

Bởi vậy cho nên các chuyến đi tìm “hàng” của ông rất có kết quả và lần nào đi ông cũng dẫn theo các em cũ để họ dẫn lối, giới thiệu cho được thuận tiện À ra vậy, bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao đi cùng xe với chúng tôi có hai cô gái trạc 20 tuổi, trông khá xinh nhưng đối với ông H. cóvẻ khép nép và ít hào hứng trả lời khi chúng tôi hỏi chuyện. Họ đi theo ông chủ, về quê cũ để giới thiệu “hàng”.

Xe chạy qua thị trấn Chợ Gạo tỉnh Tiền Giang rồi xuôi theo một con đường đất đỏ dài hun hút hàng chục cây số nữa mới tới quê của Hoa – tên một cô tiếp viên có mái tóc xõa ngang vai và nước da trắng như trứng gà bóc.

Những căn nhà tranh xơ xác nằm cặp bên một con sông khá rộng, nước chảy mạnh. Căn nhà của gia đình Hoa nằm sâu trong xóm thực chất chỉ như một chiếc chòi lá nằm trên nền đất, có thể sập bất cứ lúc nào khi gió lớn. Mấy đứa em nhỏ của Hoa đen đúa, lấm láp chạy ùa ra mừng chị về, mắt cứ trố lên nhìn những người khách sang trọng.

Má của Hoa gầy ốm hom hem, ho khọc khạch lúc ông H. và chúng tôi cúi đầu chào lịch sự.Hoa cười rất tươi, mở túi xách lấy quà chia cho các em và mẹ. Chẳng hiểu sao tôi cứ cảm thấy một cái gì đó xót xa khi nhìn nụ cười giả tạo của cô tiếp viên này với vai trò của người chị lớn, của đứa con ngoan vừa từ Sài Gòn trở về. Chao ôi, cái miệng đó…Tôi biết nói làm sao được?

Nói ra quý bạn lại bảo tôi là một thằng khốn nạn, mô tả ra những điều mà người ý tứ phải giữ kín, không nên mô tả… Hoa mời mọi người ngồi tạm trên chiếc giường tre ọp ẹp rồi rủ Phương, cô bạn tiếp viên đi cùng, bảo rằng ra xóm để nhắn mấy “đứa em” đến chơi… Lúc ngồi trên xe, ông H. có nói với tôi rằng, cách đây mấy hôm, ông đã cho hai cô tiếp viên này về quê để “sắp xếp” trước.

“Đây là ông chủ của chị, giám đốc một công ty lớn trên thành phố. Công ty đang cần tuyển nhân công, ông chủ nghe nói mấy em muốn kiếm việc làm nên đích thân xuống đây xem xét, nhận các em đi làm”, Hoa nói với bốn cô gái quê trông cô nào cũng rất xinh xắn, cặp mắt đen láy như mắt chim bồ câu.

Tâm hồn tôi ứ nghẹn. Những gương mặt đó, những đôi mắt đó rồi sẽ vẩn đục, bởi vì kiếm được đồng tiền ở Sài Gòn không phải chuyện dễ. Các cô sẽ phải đánh đổi sự trong sạch ở nơi thôn quê đó để lấy những gì mà trí óc các cô không hề nghĩ đến. “Ông chủ” nói: “Về làm với qua công việc nhàn hạ, lương lại cao. Các em xinh thế này ở quê mãi thì uổng quá, tiền bạc đâu có kiếm ra được đồng nào…”.

Cuộc nói chuyện diễn ra chớp nhoáng và tốt đẹp hơn cả mọi người tưởng tượng. Các cô gái quê gật đầu đồng ý và xin phép về sắp xếp quần áo, buổi chiều sẽ theo xe chúng tôi đi Sài Gòn. Ông H. cười rất tươi vì vừa tìm được “hàng” vừa ý… Xe lại xuôi về ngã rẽ, qua hướng Bến Tre để đến quê của Phương, cô tiếp viên còn lại, ở bên kia phà Rạch Miễu.

Đang đi trên đường đất đỏ, Phương bảo xe rẽ vào một con đường nhỏ. Xe dừng lại. Đi bộ cả cây số, qua ba cây cầu khỉ rồi đến nhà một cô bé vừa tốt nghiệp cấp 3, thi rớt đại học, gia cảnh rất khó khăn. Lại những lời hứa hẹn, đường mật về một tương lai sáng lạn. Gương mặt cô bé ngời lên niềm vui về cuộc đổi đời trong nay mai…

Nhìn vẻ hớn hở của T, cô bé quê ở Châu Thành, Bến Tre, tôi lại nhớ cách đây ít tháng, tôi cũng đã gặp một tiếp viên quán nhậu trên đường Phan Đăng Lưu quận Bình Thạnh, có gia cảnh giống như T. Tốt nghiệp cấp 3, cô gái này cũng nghe bạn bè giới thiệu, lên thành phố làm tiếp viên với mức lương 800,000 đồng/tháng tức cỡ 50 USD.

Rồi hoàn cảnh đẩy đưa, ở trong môi trường bia, rượu và muốn kiếm thêm tiền, cuối cùng cô cũng chấp nhận đổi đời bằng cách… bán mình. Bán mình là khá đấy quý bạn ạ, còn nhiều chuyện khác đáng mắc cở và tội nghiệp hơn nữa kia. Không dưng mà tôi than thở rằng cái miệng xinh tươi và trong sạch đó…

Bây giờ, Thủy – cô gái – khóc, nói với tôi rằng muốn trở lại con đường cũ, về lại quê nhà nhưng không được nữa, khó biết chừng nào… Ông H. khoe với tôi có những nơi ông trở lại người ta mừng rỡ lắm, mừng như gặp lại vị ân nhân đã giúp con họ đổi đời. Có những gia đình vây lấy ân nhân, khoe rối rít rằng hàng tháng con họ vẫn gửi tiền về đều đều và cho gia đình biết tin công việc ở trên đó vẫn ổn định, tốt đẹp, nhàn hạ. Lâu lâu lại có cô về, da trắng hẳn ra, xinh hơ hớ, quần áo thì mô-đen, nước hoa thơm phưng phức, vàng đeo trên tay. Họ đi trên đường đất nhà quê trong sự thèm thuồng của các cô gái khác, cũng con nhà nghèo nhưng không được xinh đẹp như vậy.

“Guồng máy” tiếp viên
Ông T.H.M ở quận 5 cũng là một chuyên viên đi “săn” và “kinh doanh” tiếp viên Sài Gòn. Ông cho biết, để săn được nhiều tiếp viên trẻ đẹp cung cấp cho các nhà hàng, khách sạn, ông đã thiết lập hẳn một đường dây chân rết có thể thông báo rất nhanh cho ông tin tức về các cô gái đang cần việc làm, ở 6 tỉnh miền Tây và 5 tỉnh miền Trung là những nơi ông quen biết nhất.

Theo ông, việc săn tiếp viên chỉ mới xuất hiện gần đây thôi nhưng được xem là có nguồn thu nhập khá béo bở nên nhiều người nhảy vô. Người ta thi nhau đổ xô về các tỉnh, càng miền quê heo hút càng tốt để “huy động” và đưa “hàng” về thành phố.

Còn các “guồng máy”, ngày nay người ta đã khôn, không cư xử tàn nhẫn hoặc bắt buộc các cô phải “đi khách” như trước đây. Họ đăng ký tạm trú, tạm vắng cho các cô đàng hoàng và dứt khoát không cho phép chuyện “chiều” khách tại chỗ dù các cô đã thạo nghề, muốn kiếm ăn thêm. Nhưng các cô đi “vui vẻ” với khách ở nơi khác thì được, họ rất… khuyến khích. Không phải họ muốn chia chác gì cả nhưng nếu các cô chiều khách tại chỗ, họ sẽ bị công an bắt bớ, còn đi nơi khác, khách sẽ thích thú, thân thiết, lần sau sẽ trở lại ăn uống hoặc massage nữa.

Có một qui định ngầm mà cả chủ lẫn tiếp viên đều không nói ra: các cô càng chiều khách, làm khách vui lòng bao nhiêu nhà hàng càng quý các cô bấy nhiêu, ngoài tiền “bo” (tip) các cô được hưởng, nhà hàng sẽ tăng lương cho các cô hơn tăng cho những cô không được khách thích.

“Cuối cùng thì đường nào rồi cũng sa chân vào cạm bẫy thôi. Vả lại, một khi mình đã sống trong môi trường đó, với “công nghệ” đào tạo để giữ chân khách của các quán thì khó mà tính được chuyện giừ mình”. “Cứ khăng khăng không chịu chiều khách sẽ bị đuổi việc. Về quê sẽ dở dang rồi còn gánh nặng gia đình? Qua quán khác thì cũng chạy trời không khỏi nắng đâu chú”, Hoa tâm sự với tôi như vậy nhân một bữa tôi ghé qua, muốn kiếm đề tài để viết. “Mà giữ làm chi? Chú thấy đó, nhà cháu nghèo muốn chết.

Nói thiệt với chú, nhờ có cái chuyện Sid (AIDS) nên tụi cháu không sợ gì hết. Khách họ hiểu biết, chính họ cũng giữ gìn chớ không phải chỉ riêng bọn cháu. Họ…chạy vòng ngoài, đã đi chơi là đem theo đồ nghề đàng hoàng chớ cho ăn kẹo họ cũng không đá chân không. Tụi cháu có mất gì đâu? Có tiền gởi về gia đình, nuôi các em đi học…”.

Đúng, các cô không mất gì cả. Vì chuyện AIDS nên ai cũng phải tự bảo vệ lấy mình. Nhưng sự thực là tiếp xúc nhiều thì tâm hồn các cô sẽ trơ đi, như cục đá, như cục đất, không còn sự ngây thơ trong sáng của cô gái quê bình thường. Nói cho cùng, ai cần sự ngây thơ đó? Gia đình các cô nghèo đói, túng thiếu, những đứa em lấm lem chạy ra mừng chị, mái nhà tranh cũ kỹ, ọp ẹp sắp bay xuống sông…

Tôi không bênh vực cho sự mong muốn kiếm tiền của các cô nhưng cũng không chê trách các cô. Tôi nhớ ngay nhà độc tài La Mã Caesar Borgia cũng còn nói câu: “Nghèo đói, túng thiếu, sống không nổi thà chui vào trong quan tài còn sướng hơn”. Thôi thì trên đường đời, muốn kiếm đồng tiền để thoát khỏi cảnh nghèo túng như vậy, tôi chỉ cầu mong cho các cô đừng gặp những thằng cám hấp dở dở ương ương, nó ngu đến độ cứ khăng khăng đòi…đá chân không để các cô có thể gặp nguy hiểm.

Đoàn Dự

Thêm bình luận Tháng Bảy 2, 2007

Chuyện Kinh Hoàng

Tẩy trắng mực, lòng bò bằng thuốc tẩy; làm tươi thịt, cá biển đã ươn tới mức có dòi bên trong bằng hàn the, formol… Công nghệ giữ tươi, làm tươi cá, mực, thịt… kinh hoàng như thế đang được áp dụng hằng ngày ở các chợ. Những gì mục kích tận mắt ở một số chợ ở Saigon, Bình Dương khiến chúng tôi rùng mình…

10 giờ sáng tại chợ An Bình (thuộc xã An Bình, huyện Dĩ An, tỉnh Bình Dương), nơi cung cấp thực phẩm cho hàng chục nghìn công nhân ở khu công nghiệp Sóng Thần và khu chế xuất Linh Trung, người đàn ông bán thịt cao to lần lượt cho thịt heo đã chuyển màu đỏ sẫm vào một cái xô. Ông ta đổ nước có pha hàn the vào xô thịt lắc đều, khoảng 1 – 2 phút sau vớt ra. Những miếng thịt đã chuyển sang màu đỏ hồng được ông ta dùng một mảnh mền cáu bẩn lau khô rồi bày trở lại lên sạp. Chỉ vào hũ đựng hàn the đặt trên sạp, chúng tôi hỏi: “Bộ anh bỏ hàn the vô thịt hả?”. Ông ta lớn tiếng: “Ở đâu chẳng vậy! Không ướp hàn the thì chiều còn thịt đâu để mấy người ăn?”.

“Ở đâu chẳng vậy” – ông bán thịt này nói hoàn toàn đúng sau những gì chúng tôi chứng kiến ở nhiều chợ khác. Cứ khoảng từ 10 giờ sáng trở đi, thời điểm thịt, cá bắt đầu ngả màu và ôi thiu, tiểu thương bắt đầu dùng hàn the để ướp. Tình trạng này đặc biệt phổ biến ở các chợ nằm gần khu vực các khu công nghiệp và khu chế xuất. Tiểu thương ướp, tẩm hàn the công khai ngay tại sạp. Nhiều người bán cá sau khi ướp hàn the còn ngụy trang vài cục nước đá nhỏ trên mâm cá cho người mua… yên tâm. Hàn the lại tiếp tục được sử dụng vào buổi chiều, tối với liều lượng càng lúc càng tăng. Lòng bò, mực ươn thì được làm trắng bằng thuốc tẩy cho bắt mắt.

Tại chợ An Bình, mọi người còn rỉ tai nhau về một tiểu thương nổi tiếng với việc “hô biến” cá thối, lúc nhúc dòi thành cá… mới chết. Một tiểu thương bán cá lâu năm cho biết, những ai ăn phải loại cá này đầu lưỡi sẽ tê cứng lại vì chát. Cách ngôi chợ này không xa, hẻm 561 xa lộ Đại Hàn (P.Linh Trung, Q.Thủ Đức, Saigon) nổi tiếng là “bãi đáp” của thịt heo chết, heo bệnh. Nhiều người đến đây mua thịt mang về bán lại. Một người tên L. – theo nhiều tiểu thương – là đầu mối lớn tại đây, chuyên cung cấp loại thịt này cho tiểu thương, quán cơm, quán nhậu trong khu vực.

Những chợ tự phát xung quanh khu chế xuất Tân Thuận (Q.7) cũng diễn ra tình trạng ướp hàn the công khai. Trong đó, khu chợ tự phát trên đường Bùi Văn Ba là trầm trọng nhất. Ngay cả những chợ Phạm Thế Hiển (Q.8), Nhị Thiên Đường (Q.8), Bà Chòi (huyện Nhà Bè), Bà Chiểu (Q.Bình Thạnh)… và cả ở chợ đầu mối nông sản thực phẩm Bình Điền cũng xảy ra tình trạng này.

Bác sĩ Nguyễn Đỗ Như Tuệ (khoa Nhi, Bệnh viện Hùng Vương) cho biết: “Hàn the là chất hóa học không màu, dễ tan trong nước, có tính sát khuẩn nhưng rất độc. Khi vào cơ thể người, chỉ được đào thải khoảng 80%, còn lại sẽ tích tụ trong người vĩnh viễn. Triệu chứng dễ nhận biết là rối loạn tiêu hóa, chán ăn, mệt mỏi khó chịu… Với trẻ em sẽ gây suy dinh dưỡng, chậm phát triển trí não. Ngoài ra, hàn the còn làm tổn thương các tế bào gan, thoái hóa cơ quan sinh dục, gây vô sinh và là một trong những tác nhân gây ung thư. Đặc biệt, trẻ em ăn phải thực phẩm có lượng hàn the 1 – 2g/kg thể trọng sẽ bị tử vong sau 10 – 12 giờ”.

Bất kể hàn the độc hại đến như vậy, bất kể các quy định cấm sử dụng hàn the trong chế biến thực phẩm, không màng đến sức khỏe của khách, nhiều tiểu thương kinh doanh cá thịt vẫn ngày ngày sử dụng “công nghệ” kinh khủng nói trên để kiếm lợi cho mình.

Hàn the cũng đang được sử dụng lan tràn trong chế biến các loại thực phẩm khác. Sau khi ăn thử miếng dưa chuột muối giòn ngon của một tiểu thương ở chợ Bình Tây, tôi tỏ ra nghi ngờ về sự có mặt của hàn the. Chị này thật thà cho biết: “Chỉ cho vào chút ít thôi em. Các loại dưa chua khác như dưa kiệu, dưa cải… cũng đều phải thế, nếu không thì làm sao ngon được!”. Theo chị thì các loại bánh xèo, bánh bột lọc, rau câu, sương sa, sương sáo… đều có sự góp mặt của hàn the để tăng thêm độ giòn, độ dai. Một tiểu thương bán giò chả ở chợ Bà Chiểu (Q.Bình Thạnh) cũng “bật mí”: “Giò chả có thêm một ít hàn the sẽ làm cho thịt có màu hồng tươi, bắt mắt hơn; không có hàn the miếng chả sẽ mềm, nhợt nhạt”.

Thêm bình luận Tháng Bảy 2, 2007

Previous Posts

Trang

Chuyên mục

Khác

Meta

Lịch

Tháng Chín 2018
H B T N S B C
« Th7    
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930

Posts by Month

Posts by Category