Posts filed under ‘Thế giới




Tình Dục Trong Thế Giới của Người Hồi Giáo Độc Thân

Sống trong một xã hội cấm quan hệ trước hôn nhân như ở Palestine, ngày càng nhiều đàn ông trẻ tuyệt vọng tìm lối thoát qua những đoạn băng khiêu dâm trên điện thoại di động. Một số thì đi tìm gái làng chơi. Nhưng đa số họ vẫn còn trinh cho tới tận đêm tân hôn.

Bốn người đàn ông chụm đầu vào màn hình một chiếc điện thoại di động. Ánh sáng nhợt nhạt của nó hắt ra nơi cầu thang tối ở một trung tâm mua sắm cũ kĩ tại Ramallah, thành phố được coi là thủ đô của người Palestine . Trong đoạn băng dài 30 giây, một người đàn ông bắt một phụ nữ trẻ phải quan hệ. Cô gái có vẻ như là một người theo đạo Hồi, miễn cưỡng tuân theo. Còn bốn người đàn ông hồi hộp xem đoạn băng, bởi nếu bị bắt quả tang, họ sẽ bị nhìn bằng một ánh mắt khác ngay lập tức.

Tất cả họ đều mới chưa đầy 30 tuổi, tất cả đều được xem là tầng lớp trí thức trung lưu. Mắt họ mở to, và có vẻ như tự thấy mình thật đáng ghê tởm khi xem đoạn băng. Từ trước đến nay đây là lần “tiếp xúc” gần gũi nhất của họ với sex.

Subaib, một nhà nghiên cứu 28 tuổi làm việc trong chính quyền Palestine cho biết: “Lần đầu tiên tôi xem đoạn băng như thế, nó làm tôi càng muốn xem nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Tôi cảm thấy xấu hổ vì điều đó, và chỉ xem mỗi đoạn duy nhất một lần”.

Viễn cảnh kết hôn


Một số đoạn phim ngắn khiêu dâm có “nguồn gốc” ở ngay Rammallah và Đông Jerusalem, thường được chuyển qua các máy điện thoại của những người quen biết nhau. Nhưng một số đoạn video lại có xuất xứ từ những nơi xa xôi như .

Không giống như bạn bè mình, Subaib sắp kết hôn. Anh may mắn sẽ được cưới người em họ của mình, mới 14 tuổi. Do là họ hàng nên anh có nhiều lợi thế. “Bởi vì cô ấy là em họ tôi, nên họ cho chúng tôi 4.000 đô la tiền hồi môn. Đó được xem là món hồi môn khá lớn”, anh cho biết.

Song đó vẫn chưa phải là tất cả những gì anh được cho. Theo truyền thống, chú rể phải trả cho các món đồ cưới bằng vàng, sẽ trở thành vật gia truyền của người mẹ sau này, tiệc cưới và các chi phí khác.Gia đình chú rể thường góp tiền để chi trả cho những chi phí trên, nhưng ngày nay rất ít gia đình có đủ lực để giúp đỡ con cái họ. Ở Gaza hầu hết người Palestine có thu nhập dưới 2 đô/ngày và tỉ lệ thất nghiệp lên tới gần 40%. Tình hình ở Bờ Tây cũng không khá khẩm hơn là mấy.

Theo nhà tâm lý hành vi người Palestine Leila Atshan, trước kia mọi người kết hôn ở độ tuổi trẻ hơn, và dưới sự sắp đặt của gia đình.

“Khi người ta chỉ làm nông, mọi việc đơn giản hơn”, cô cho biết. “Họ sống chỉ quanh quẩn trong đại gia đình của họ. Họ chia sẻ cùng một mái nhà và tất cả mọi thứ khác. Nhưng giờ đây xuất hiện quan niệm về đời sống cá nhân, về cuộc sống hiện đại, thành phố và những yêu cầu mới đối với chú rể”.

“Lúc nào cũng bồn chồn”

Shawki, 30 tuổi, là một sinh viên vừa mới tốt nghiệp tại đại học Bir Zeit ở Bờ Tây. Mỗi tháng anh kiếm được 500 đô. Thế là đủ cho anh mua bộ đồ hợp mốt đang mặc, nhưng còn lâu mới đủ cho một đám cưới, của hồi môn hay thậm chí là thuê một căn nhà.

Vào một đêm thứ năm mùa hè ở Ramallah, đêm trước ngày lễ thứ sáu Sabbath của người Hồi giáo, mọi người mở tiệc và ngắm pháo hoa. Nhưng đối với Shawki, âm thanh của buổi lễ chỉ làm cho anh thêm chán nản. Anh thấy mình càng bị kích động hơn.

“Lúc nào tôi cũng bồn chồn. Tôi bắt đầu chán ghét mọi người, ngay cả bạn bè tôi”, anh nói. “Dĩ nhiên tôi không muốn là một người vẫn còn trinh, đơn giản là tôi không thể có đủ tiền để cưới vợ”.

Theo Atshan, cảm giác của Shawki không phải hiếm thấy. “Mọi người ám ảnh bởi những gì đang bị cấm đoán, không biết liệu đó có phải do đói ăn hay do ức chế về tình dục”. Atshan cho biết thêm, tỉ lệ thất nghiệp cao cùng khó khăn về kinh tế “đã khiến rất nhiều người thấy tiếc vì đã sống quá bảo thủ. Thậm chí mối giao tiếp xã hội giữa nam và nữ ở trường học hay quán café cũng bị cấm đoán”.

Còn theo Bassem Ezbidi, giảng viên khoa học chính trị tại Đại học Bir Zeit ở Bờ Tây, thì người Palestine thậm chí còn cởi mở hơn rất nhiều người ở các nước khác tại Trung Đông. “Bế tắc về chính trị với và xung đột nội bộ giữa Hamas và Fatah cũng góp phần” cho những tuyệt vọng trên, chứ không chỉ riêng gì kinh tế.

Người sử dụng điện thoại di động tăng vọt trong 5 năm trở lại đây, ông cho biết. Sinh viên của ông trong tay lúc nào cũng cầm điện thoại di động đời mới, thứ duy nhất mà họ có thể có được.“Đáng buồn là họ dùng điện thoại không phải để liên lạc, mà để xem những đoạn băng khiêu dâm và download những kiểu nhạc chuông chẳng ích lợi gì. Điều đó đang dấy lên lo ngại ở trường học”, nơi những âm thanh đổ dồn của điện thoại, tiếng bíp bíp của tin nhắn trở thành một “nạn dịch”.

Trở lại trung tâm mua sắm ở Ramallah, bốn người đàn ông đã xem xong đoạn video. Họ trở lại nơi được gọi là quán bar dành cho các cặp đôi. Ở đây đàn ông và phụ nữ ngồi trong những góc tối, sát bên nhau, nhưng không bao giờ được chạm vào nhau. Chỉ có ở nơi đây, những người không bị ai “quản lý” mới rụt rè đưa ra những “hành vi xã hội” nằm trong khuôn khổ có thể chấp nhận được.

Còn trinh đến tận 50 tuổi?

Tháng sau Muhammed và Muna sẽ kết hôn. Muhammed là công nhân xây dựng, kiếm được khoảng 700 đô một tháng. Họ chẳng giàu có gì. Họ muốn một đám cưới giản tiện, nhưng truyền thống và cha mẹ bắt họ phải làm điều ngược lại. Đó là một thiệt thòi lớn cho Muna, không giống như những phụ nữ khác ở đây, khi kết hôn vì tình yêu.

Cô cho biết cảm thấy buồn chán khi ở nhà. “Tôi phát ốm trước những sức ép. Họ muốn Muhammed phải gánh chịu tất cả chi phí và muốn mời cả làng tới dự đám cưới”. Mà cả làng có ít nhất 2.000 người, tất cả phải được dự tiệc cưới, cô cho biết.

Một mặt, Muna tự coi mình là một phụ nữ hiện đại. Cô có việc làm và không cảm thấy cần phải có một đám cưới đúng theo truyền thống để đánh dấu ngày trọng đại trong cuộc đời mình. Mặt khác, cô cũng thấy không thể thoái thác được truyền thống và gia đình.

Đó là một nghịch cảnh ở trong một xã hội mà những người yêu nhau nắm tay trên đường phố thì bị coi là sai trái, mà những đoạn băng khiêu dâm được truyền qua điện thoại di động lại đang ngày một tăng.

Sinh viên vừa tốt nghiệp Shawki cho biết tuần nào chiếc điện thoại của anh cũng báo có những đoạn phim XXX mới dài. Anh cho biết anh xem chúng một lần rồi vội vàng xóa ngay.

Suhaib, bạn của Shawki, sắp kết hôn. Nhưng với Shawki thấy thật khó mà cảm thấy hạnh phúc được. “Tôi đảm bảo rằng, với kiểu như thế này, tôi sẽ vẫn còn trinh tới tận năm 50 tuổi mất”.

PV Theo ABC

Advertisements

Thêm bình luận Tháng Bảy 14, 2007

Boeing 787 Dreamliner "Ra Lò"

Nhà sản xuất máy bay Boeing sẽ tổ chức lễ ra mắt chiếc Boeing 787 Dreamliner đầu tiên tại nhà máy lắp ráp máy bay ở Seattle, tiểu bang Washington, vào ngày 9 tháng 7 – 2007. Dự kiến, sự kiện này sẽ được tường thuật trực tiếp trên khắp thế giới qua hệ thống truyền hình và internet bằng 9 ngôn ngữ khác nhau.

Dreamliner, thế hệ máy bay mới nhất của Boeing có kích cỡ trung bình và sử dụng cho các chuyến bay đường dài đã nhận được 642 đơn đặt hàng của 46 hãng hàng không và công ty chuyên cho thuê máy bay trên khắp thế giới kể từ năm 2004. Chuyến bay thử nghiệm đầu tiên của Dreamliner sẽ vào tháng 8 hay 9.2007 và chính thức được đưa vào khai thác các chuyến bay thương mại trong năm 2008.

Chiếc Boeing 787 Dreamliner đầu tiên sẽ được giao hàng cho hãng All Nippon Airways của Nhật, một trong những khách hàng chiến lược của Boeing với kỷ lục 50 đơn đặt hàng cho loại máy bay này.

787 Dreamliner là thế hệ máy bay mới nhất của Boeing tiếp sau loại máy bay 777 được đưa vào khai thác thương mại kể từ năm 1995. Trong lúc đó, đối thủ truyền kiếp Airbus của châu Âu hiện vẫn đặt nhiều hy vọng trong tương lai cho loại máy bay khổng lồ hai tầng A380 bất kể những trục trặc vừa qua. Tuy nhiên, đây là hai loại máy bay khác nhau với những mục tiêu cũng khác nhau.

So sánh giữa Boeing 787 Dreamliner và Airbus 380 – Ảnh: BBC.
Nhà sản xuất máy bay Airbus cho rằng loại máy bay Airbus 380 nhằm đáp ứng nhu cầu sử dụng các loại máy bay khổng lồ cho số lượng hành khách ngày càng gia tăng trên những chuyến bay đường dài giữa các châu lục. Trong khi đó, quan điểm của Boeing là tập trung vào thế hệ máy bay có kích cỡ trung bình có thể hạ và cất cánh tại các sân bay quốc tế không thể phục vụ cho loại máy bay cực lớn như A380. Chính vì vậy, Airbus hiện đang tiến hành triển khai thiết kế loại máy bay A350 được xem là đối thủ trực tiếp của Boeing 787 về mặc kích thước trung bình. Nhưng thế hệ máy bay này dự kiến sẽ không thể xuất xưởng trước năm 2011.

Tại triển lãm hàng không quốc tế Paris vừa qua, Boeing đã nhận thêm một đơn đặt hàng lớn với 50 chiếc Dreamliner từ tập đoàn tài chính quốc tế (ILFC), một trong những tổ chức cho thuê máy bay lớn nhất, điều này chứng minh thêm cho sự thành công lâu dài của thế hệ máy bay này.

Lắp ráp máy bay Boeing 787 Dreamliner – Ảnh: AP
Được biết, việc lắp ráp chiếc Dreamliner đầu tiên được thực hiện trong tháng năm vừa qua. Boeing nói rằng sau khi tất cả mọi thứ đã sẵn sàng thì chỉ mất ba ngày để hoàn tất việc lắp ráp một chiếc Boeing 787.

Thêm bình luận Tháng Bảy 8, 2007

Homeless Trên Ðất Mỹ



Trong xã hội chúng ta đang sống, dường như đường kẻ vô hình ngăn cách giữa sự giàu sang và nghèo khổ không thể nào có thể bôi xoá được. Phải thành thực mà nói, cuộc đời quả bất công. Trong một bản tin được loan tải mới đây, một nhóm viên chức cao cấp của một công ty tại Hoa Kỳ đã bị sa thải vì đã “chịu chơi” chi gần 70,000 Mỹ kim cho ba chai rượu quí trong một bữa ăn tối. Cùng lúc đó, trên những đường phố tại các nước nghèo như Việt Nam, dẫy đầy những người ăn xin đói khổ, ngửa tay xin từng đồng để có thể kiếm một chút gì đó ăn cho đỡ đói, lây lất sống qua ngày.

Có những câu chuyện rất thương tâm khi được nghe kể đã làm chúng ta rơi lệ. Chẳng hạn như chuyện một Việt kiều về Việt Nam, trong một buổi tối tại một nhà hàng anh bắt gặp hai đứa bé gái, một đứa khoảng dưới 10 tuổi, và đứa kia, có lẽ là em, khoảng 6 tuổi, đang đứng thèm thuồng nhìn anh ăn uống. Ðộng lòng, anh gọi chúng vào và mua cho mỗi đứa một phần ăn. Nhưng khi thấy đứa lớn không đụng đũa đến phần ăn của mình, anh tò mò hỏi thì bé đã bật oà khóc và xin anh cho nó được đem phần ăn về cho mẹ nó đang bệnh nằm ở nhà.

Tôi viết đoạn này mà nước mắt tôi như muốn trào ra khỏi khoé mắt. Tôi đang xúc động tột cùng. Còn bao nhiêu câu chuyện thương tâm như thế đã và đang xảy ra hằng ngày trên quê hương của tôi? Nhất là khi những kẻ bất hạnh, đáng thương kia chỉ là những em nhỏ chưa đến 10 tuổi.

Nhưng thật phũ phàng, trái lại, cũng có nhiều người, vì lười biếng hoặc vì tham lam đã lợi dụng lòng hảo tâm, quảng đại của người khác để trục lợi. Họ dùng đủ mọi mánh khoé, xảo thuật để moi tiền của những người giàu lòng nhân ái.

Các bạn hãy nghe những câu chuyện sau đây:

Một buổi tối mát trời vào đầu năm 1972 tại Sài-Gòn, tôi đang thưởng thức tô hủ tíu mì bò viên tại một quán ăn trong khu Nguyễn Thiện Thuật thì bỗng có một người đàn ông tuổi khoảng ngũ tuần đến bên xin giúp đỡ. Ông ăn mặc sạch sẽ, với quần tây, áo sơ mi, ngoài khoác một cái áo vest sậm màu đã sờn một vài chỗ nơi khuỷu tay. Bằng một giọng nhỏ nhẹ, trầm ấm ông nói:

– Bác rất e ngại khi phải làm việc này. Bác không quen nhưng vì hoàn cảnh quá quắt nên bác phải đánh liều xin cháu giúp đỡ.

Tôi chưa kịp phản ứng gì thì ông đã nói tiếp: – Số là, thằng con trai lớn của bác đi lính vừa tử trận

Ông móc túi áo lấy cho tôi xem một tấm ảnh chụp của một quân nhân trẻ, nghẹn ngào:

– Bác lặn lội từ miền Trung vào đây nhận xác nó. Có bao nhiêu tiền mang theo bác đã bỏ ra hết để lo việc chôn cất. Bây giờ, bác không còn một đồng dính túi, không biết làm thế nào để trở về quê. Bác đã xa bác gái và mấy đứa nhỏ hơn một tháng rồi, không biết gia đình bác bây giờ ra sao ? Nếu cháu có thể, giúp bác một ít để bác mua vé xe đò.

Tâm hồn tôi tôi bỗng chùng xuống. Tôi tự nghĩ, tại sao lại có người lâm vào hoàn cảnh bi đát như vậy. Móc hết tiền trong túi, tôi nhẩm tính giữ lại đủ để trả tiền ăn, còn bao nhiêu đưa hết cho ông.

Tôi an ủi ông: – Cháu cũng là lính nên không dư giả nhiều, nhưng dù sao đi nữa, cháu còn may mắn hơn bác. Cháu chỉ có bao nhiêu đây, bác cầm đỡ.

Ông nhận tiền, mắt như đẫm lệ: – Cám ơn cháu, trời phật sẽ phù hộ cho cháu.

Nói xong, ông rảo bước ra khỏi quán.

Ðêm đó, tôi ngủ thật ngon vì nghĩ rằng mình đã làm một việc đáng làm. Tôi đem chuyện người đàn ông đáng thương kể cho một tên bạn thân. Nghe xong, hắn ôm bụng cười ha hả:

– Trời ơi, mày mắc bẫy rồi con ơi.

Như bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt, tôi hỏi:

– Hả, mày nói gì ? Tao bị lừa?

– Ừ, còn gì nữa.

– Tao không tin.

– Tội nghiệp cho thằng bạn thật thà của tôi. Có phải thằng cha có gương mặt hiền lành, tóc hớt ngắn, mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần nâu, khoác cái áo vest cũng màu nâu, hai bên khuỷu tay sờn rách không? Hắn là dân mánh mung, chôm chĩa chuyên nghiệp đó con ơi. Nè, mày muốn biết sự thật, cứ tới khu Huỳnh Thúc Kháng sẽ rõ.

Tôi vẫn không tin lời nó tuy cũng hơi bán tín bán nghi.

Câu chuyện tưởng đã qua đi trong tiềm thức tôi thì bỗng dưng vài tháng sau đó?

Một buổi sáng tôi đang lang thang khu chợ trời Huỳnh Thúc Kháng thì bỗng tôi trông thấy hắn.

Vâng, chính hắn, người đàn ông buổi tối hôm nào với vẻ mặt thật phúc hậu, tóc cắt ngắn, áo sơ mi trắng cùng chiếc áo vest sậm màu. Tôi vẫn không quên giọng nói thật trầm ấm của hắn. Mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, hắn đang ngồi tại một cái bàn trước cửa một quán ăn. Trên bàn, cạnh cái tô, dĩa rau, là ly cà phê sữa đá và gói thuốc Mallboro đỏ. Hắn dựa lưng thoải mái, mắt nhìn ra đường, nhả từng vòng khói thuốc trông rất nhàn hạ. Một sự uất nghẹn chợt dâng lên trong cổ họng tôi. Tôi đứng lặng một hồi, nhìn hắn rồi lặng lẽ quay lưng?Tôi đã có lần nghe nói về thành phần bất hảo này, nhưng tôi không bao giờ ngờ rằng có ngày chính tôi lại trở thành nạn nhân của họ.

Ngày xưa, tôi cứ tưởng loại người vô lương này chỉ có thể tồn tại ở những quốc gia, nghèo đói và nhược tiểu như Việt Nam, nhưng thưa các bạn, ngay trên đất nước bơ sữa này, chúng cũng rẫy đầy trên các đường phố như những câu chuyện dưới đây đã chứng minh.

Anh B., một buổi chiều đang du dương, thủ thỉ bên người tình trong một quán nước thì bỗng có một người thanh niên người da trắng ăn mặc sạch sẽ đến xin anh giúp đỡ. Hắn cho biết là xe của hắn bị hư �starter� và hắn cần mượn một ít tiền để thay cái mới. Hắn hứa là anh sẽ gởi tiền hoàn trả cả vốn lẫn lời trong vài ngày bằng đường bưu điện. Ðể bảo đảm cho lời hứa, hắn còn dám đưa anh B. giữ bằng lái xe của hắn để làm tín vật. Tỏ ra hào hoa trước mặt người đẹp, anh B. móc bóp lấy tặng hắn tờ giấy 5 đô và bảo hắn không cần hoàn trả.

Anh B. cảm thấy rất hãnh diện với người yêu vì đã tỏ anh là người có lòng quảng đại cho đến khi?hơn một tháng sau đó? tại một địa điểm khác, một thanh niên khác cũng đến xin anh giúp đỡ vì xe của hắn cũng bị hư starter. Và anh ta cũng hứa là sẽ gởi tiền lại trả cho anh bằng đường bưu điện? Lúc đó, anh B. mới ngã ngửa và biết mình đã bị lừa.

Thủ đoạn này một thời ăn khách nhưng sau này có lẽ bị bể mánh nên không thấy chúng xuất hiện nữa.

Cách đây không lâu, một buổi chiều tối tôi đang đổ xăng tại ngã tư Magnolia và Bolsa thì một thanh niên Việt Nam, tuổi khoảng trên đôi mươi, cũng đến xin giúp đỡ.

Anh nói: – Xin anh cho em 1 đồng để em đi xe buýt về nhà. Xe em bị hư giữa đường.

Anh chỉ vào một chiếc xe cũ đang đậu trong góc sân.

Tôi nhìn anh một vài giây, dò xét và cuối cùng móc túi tặng anh một đô.

Khoảng hơn tháng sau, cũng chính anh đến xin tôi một đô để đi xe buýt về nhà nữa. Tôi tưởng tôi đã khôn hơn sau hai mươi mấy năm sống trên đất Mỹ, nhưng hỡi ơi, tôi vẫn còn bị mắc bẫy.

Một ngày khác, tôi vừa từ một cửa hàng bước ra thì một thanh niên Việt Nam chận tôi lại và nói:

– Anh làm ơn cho em xin 1 đồng rưỡi

Tôi hỏi: – Anh xin tiền mà còn có giá nữa sao ? Nhưng tại sao lại 1 đồng rưỡi ?

Anh nói: – Dạ, để em mua ly cà phê sữa đá

– Trời đất, tôi tưởng anh xin tiền mua cơm ăn ai dè anh xin tiền mua cà phê sữa đá. Sao sang vậy cha nội? Không tiền thì ráng nhịn uống cà phê, còn nếu ghiền quá sao không tới 7-11 mua cho rẻ. Hết ý. Xin lỗi, tôi không thể dung dưỡng cho anh được.

Nhưng không phải ai cũng lợi dụng người khác đâu. Có những trường hợp họ cần sự giúp đỡ thật sự như câu chuyện dưới đây.

Một buổi sáng tôi đang đẩy máy cắt cỏ thì một người đàn ông, có lẽ người Mễ, thở dốc, hổn hển đến nói với tôi:

– Xe tôi bị hết xăng trên xa lộ. Xin anh vui lòng cho tôi mượn phôn để tôi gọi cho vợ tôi. Con gái tôi đang bị bệnh, tôi đi mua thuốc nhưng xui quá xe lại bị hết xăng.

Tôi dợm bước định vào nhà lấy cái điện thoại không giây cho anh ta mượn. Bỗng mắt tôi nhìn thấy cái bình đựng xăng trong góc garage mà tôi vẫn chứa xăng dự trữ để chạy máy cắt cỏ. Tôi cầm bình lên mở nắp nhìn vào thì thấy trong bình còn hơn một gallon xăng. Cầm bình xăng ra đưa cho anh ta, tôi nói:

– Anh khỏi cần gọi vợ của anh. Lượng xăng này đủ để anh đi mua thuốc cho con anh và về nhà. Nhưng xin anh làm ơn nhớ trả lại tôi cái bình sau khi dùng.

Anh cám ơn, cầm lấy bình xăng và hối hả quay gót. Khoảng nửa giờ sau, anh lái xe trở lại, trả cho tôi cái bình xăng không, kèm theo tờ giấy 20 đô gọi là để trả ơn. Tôi bảo anh tôi không nhận tiền. Anh cố nài nỉ nhưng tôi nhất quyết không nhận. Cuối cùng, anh cất tờ giấy bạc vào túi, nói lời cám ơn tôi lần nữa và mở cửa bước lên xe. Nhưng khi xe anh vừa ngang qua chỗ tôi đứng, anh đã nhanh tay quăng tờ giấy bạc xuống sân cỏ và rồ ga phóng xe đi mất.

Chiều hôm đó, tôi đã bỏ tờ giấy bạc của anh vào giỏ quyên góp của nhà thờ.

Tại các nước nghèo, vấn đề vô gia cư, ăn xin trên đường phố có thể hiểu được vì do hoàn cảnh khắc nghiệt của đất nước đã đưa đẩy họ vào tình trạng này. Nhưng tại Hoa Kỳ, một siêu cường quốc, một nước mệnh danh có nền kinh tế đứng hàng số 1 trên thế giới, vậy mà cũng không thiếu những người vô gia cư, tiếng Anh gọi là �homeless�. Ðiều này có thể hơi khó hiểu đối với những đọc giả mới đến Hoa Kỳ, nhưng đối với những người đã sống ở đây lâu, chẳng có gì là lạ cả.

Thực vậy, theo thống kê của Bộ Y tế An sinh và Xã hội, năm 1998, trên toàn Hoa Kỳ, dân số homeless đã vượt mức 700,000 người, trong đó 78% là đàn ông và 22% là đàn bà. Da trắng chiếm 40%, da đen chiếm 42%, dân latinô chiếm 12%, dân da đỏ chiếm 5% và dân Á châu chỉ chiếm có 2%.

Dân homeless thường đóng đô tại những công viên, những khu nhà ổ chuột, những gầm cầu, hoặc trong những bụi rậm bên bờ freeway.

Nếu ai muốn tìm hiểu đời sống của những người homeless, hãy đến viếng thăm khu vực được mệnh danh là Skid Row của vùng downtown Los Angeles. Tại đây, bạn sẽ được chứng kiến tận mắt hình ảnh của những người homeless, già, trẻ, nam, nữ, chui rúc trong những hộp giấy carton, hay nằm la liệt trên các vỉa hè.

Tại thành phố nổi tiếng của người giàu Santa Barbara, dân homeless cũng chiếm đầy một công viên ngay gần đường State, con đường chính của thành phố thơ mộng này.

Tại quận Cam, thủ đô tinh thần của người tị nạn, cũng không thiếu dân homeless. Mới đây nha lộ vận đã phải huy động nhiều nhân viên và các xe ủi của họ để dọn sạch những căn nhà bằng hộp carton của dân homeless được dựng lên trong các bụi rậm bên bờ freeway thuộc thành phố Huntington Beach và nhiều thành phố khác.

Với tỷ lệ chỉ chiếm 2% trên tổng số, vì vậy, rất ít khi chúng ta thấy dân homeless là người Á Châu, nhất là người Việt Nam. Dường như, người Việt Nam, với câu giấy rách cũng giữ lấy lề, thà vất vả chứ không thể mất mặt, hoặc có lẽ vì đã quen chịu cực khổ nên khi được sống trên đất nước tự do, đầy cơ hội này, ít ai lâm vào cảnh vô gia cư cả.

Nhưng ít có không có nghĩa là không có. Tôi đã gặp nhiều người Việt Nam, có thể gọi là homeless, hằng đêm trải giấy dầu ngủ tại các vỉa hè ngay giữa trung tâm Little Sài-Gòn.

Một điều an ủi là tại Hoa Kỳ, những người homeless không chết đói vì họ đã có nơi ăn, chỗ uống. Rải rác trong các thành phố, thường có những trung tâm thiện nguyện cung cấp thực phẩm cho những người vô gia cư. Những trung tâm này thường do những nhà thờ điều hành, với ngân quỹ một phần từ chính phủ tài trợ, một phần do các người hảo tâm đóng góp. Hằng năm, vào dịp lễ Thanksgiving và Giáng Sinh, những trung tâm này còn cung cấp một bữa ăn gồm gà tây, thịt heo và những món khác để phần nào giúp những người kém may mắn hưởng được không khí của những ngày lễ. Những ngày mùa đông, khi nhiệt độ xuống dưới -40°F, các trung tâm của chính phủ được mở cửa để những người homeless có chỗ ngủ qua đêm.

Trong khi phần đông những người homless là do hoàn cảnh đưa đẩy, hoặc vì mắc bệnh tâm thần, thì một số lại được liệt kê vào loại “homeless-by-choice”, nôm na gọi là “vô gia cư tự nguyện”. Những người homeless-by-choice này thật ra có một đời sống rất ư là thoải mái. Suốt ngày họ chẳng phải làm gì ngoài chuyện ngủ, sắp hàng để ăn tại các trung tâm thiện nguyện và xin tiền mua thuốc hút.

Bạn hãy nghe câu chuyện dưới đây.

Tôi có một người bạn làm việc cho toà thị chính tại downtown Los Angeles. Văn phòng làm việc của chị có một cái cửa sổ nhìn xuống một cái công viên, nơi tập trung của dân homeless vùng downtown. Chị kể cho tôi nghe về đời sống của một anh chàng homeless da đen có một thân hình khoẻ mạnh, lực lưỡng, đóng đô tại một băng ghế đá, đối diện với văn phòng của chị.

Mỗi sáng, anh thức giấc lúc 10 giờ. Sau đó anh làm một màn thể dục khoảng nửa giờ. Rồi anh đi đâu không biết, có lẽ đi sắp hàng ăn trưa. Cho đến khoảng hơn 1 giờ, anh trở lại băng ghế, mồi thuốc hút. Hút xong điếu thuốc, anh móc trong túi áo khoác một bao giấy dầu và lôi ra một chai rượu nhỏ. Anh làm một hớp, đóng nắp chai rượu, bỏ vào bao giấy, nhét vôi túi áo khoác rồi ngả lưng làm một giấc đến khoảng 3 giờ chiều. Thức dậy, anh lại tập thể dục khoảng nửa giờ rồi lại biến đi đâu mất, có lẽ lại đi sắp hàng ăn cơm. Ðến gần 7 giờ, anh lại xuất hiện bên ghế đá, lại mồi thuốc, lại móc chai rượu nhỏ trong túi ra và làm một hớp. Một ngày như mọi ngày, diễn tiến được lập lại y như vậy.

Với cuộc đời nhàn hạ như thế, chả trách anh chọn làm dân homeless.

Không ai trong chúng ta lạ gì với cảnh những anh chàng Mỹ, da trắng có, da đen có, vóc dáng khoẻ mạnh, thường đứng tại các ngã tư, trên tay cầm cái bảng bằng giấy bìa nghuệch ngoạc mấy chữ “Homeless – Will work for food” hay “Homeless – Hungry – Need help”. Nhưng nếu bạn thử cho họ thức ăn, họ sẽ thẳng thừng từ chối. Họ chỉ nhận tiền mặt.

Lâu lâu, tôi lại thấy một chiếc xe quay cửa xuống và quăng ra tờ giấy bạc 1 đô hoặc vài đồng quarters. Ðiều đáng nói là, theo một bài báo mà tôi có lần đọc được, lợi nhuận của những người này nhiều khi lên đến trên năm mươi ngàn đô một năm, không phải đóng thuế. Cao hơn lương của một kỹ sư áo trắng cổ cồn.

Tôi cũng có lần được xem một phóng sự bởi Dateline của đài truyền hình NBC về những người giả dạng homeless này. Ống kính của người cameraman của NBC đã thu hình được một anh chàng homeless khoẻ mạnh, sau khi vài tiếng “làm việc” tại một ngã tư, đã lên áo quần sạch sẽ, sau đó lái xe hơi để tới một hộp đêm du hí.

Bây giờ thiên hạ khôn hơn nên nghề này không kiếm ăn được nhiều nhưng không vì vậy mà dân xin tiền ngã tư biến mất. Tôi vẫn thấy họ đứng ở những ngã tư, nhất là những ngã tư đông người qua lại.

Qua những điều tôi trình bày trên đây, bạn hỏi, vậy thì chúng ta có nên giúp đỡ hoặc cho tiền những người ăn xin hay không?

Câu trả lời hoàn toàn tuỳ thuộc vào bạn.

Riêng tôi, nhất quyết không bao giờ tôi cho tiền những người đàn ông khoẻ mạnh. Nếu đã có những người Mễ phải đi làm ruộng dâu dưới sức nóng như thiêu như đốt của vùng Bakerfield, hoặc có những người Việt tị nạn phải nhọc nhằn rửa những chồng chén dĩa cao ngất trong các nhà hàng để kiếm được mấy đồng một giờ hầu có thể nuôi sống gia đình và bản thân, thì không có lý do gì một tên Mỹ khoẻ mạnh lại có thể “homeless – hungry – need help” được.

No way.

Trần Quốc Sỹ

Thêm bình luận Tháng Sáu 25, 2007

Bí Mật Tranh Cử của Bà Clinton


Thượng nghị sĩ (TNS) Hillary Clinton thành lập “nội các” lớn nhất trong các chiến dịch vận động tranh cử Tổng thống Mỹ từ trước đến nay bao gồm các nữ cố vấn hàng đầu.

Việc chiêu mộ gần như toàn phụ nữ vào “nội các” vận động tranh cử của bà Hillary Clinton nhằm giành được sự ủng hộ tối đa của các cử tri thuộc phái yếu, những người có thể nắm giữ “chìa khóa” vào tòa Bạch Ốc.

Nhóm phụ nữ đặc biệt này bao gồm các chiến lược gia, trợ lý cao cấp trên mọi lĩnh vực và nhiều người từng sát cánh với TNS Hillary Clinton từ cách đây 15 năm.

Những người phụ nữ này thường tập yoga cùng nhau, tặng bánh sinh nhật cho nhau, tâm sự những chuyện gia đình thầm kín và điều quan trọng nhất với bà Hillary Clinton là họ không bao giờ để rò rỉ thông tin.

Họ cùng nhau chia sẻ một mục tiêu: Đảm bảo cho cựu Đệ nhất Phu nhân làm nên lịch sử khi trở thành nữ Tổng thống đầu tiên của nước Mỹ.

Tamera Luzzatto, cố vấn hàng đầu của TNS Hillary Clinton, nói rằng khi tham gia vào chiến dịch bà dễ hòa đồng hơn với những người đồng giới có thể hiểu bà đang nghĩ gì, cần gì và đưa ra lời khuyên tốt nhất.

“Nội các” tranh cử của bà Hillary Clinton do Giám đốc chiến dịch quốc gia Patti Solis Doyle, 41 tuổi, đứng đầu. Bà Patti Solis Doyle được TNS Hillary Clinton chiêu mộ từ năm 1991, trước khi ông Bill Clinton vào tòa Bạch Ốc.

Chủ trì trong các cuộc gặp gỡ hàng ngày trong thời gian qua, bà Patti Solis Doyle được đánh giá là người đã mang tới thành công ban đầu cho TNS Hillary Clinton trong việc vượt qua đối thủ nặng ký nhất trong đảng Dân chủ là TNS Barack Obama.

Cuộc khảo sát tuần trước cho biết, số cử tri nữ có ý định bỏ phiếu cho bà Hillary Clinton nhiều gấp đôi so với ông Barack Obama.

Bà Peggy Noonan, người viết diễn văn cho Tổng thống Ronald Reagan, cho rằng bà Hillary Clinton đang thay đổi chiến thuật tranh cử, thay cho việc cố chứng minh mình cứng rắn bằng việc thể hiện mình là một người phụ nữ dịu dàng, dễ gần và linh hoạt, mềm mỏng trong các chính sách.

Các thành viên “nội các” tranh cử tất nhiên cũng đồng ý với chiến thuật mới. Họ vừa tung lên mạng internet các đoạn phim để khẳng định rằng một người phụ nữ 59 tuổi, thông minh và gần gũi với người dân hoàn toàn đủ khả năng gánh trên vai trọng trách của một Tổng thống Mỹ.

Không chỉ “nội các” toàn nữ, bà Hillary Clinton còn quyết định chọn ca khúc “You and I” (Anh và em) của nữ ca sĩ Celine Dion làm bài hát của chiến dịch tranh cử.

Bà Hillary Clinton xuất hiện khắp mọi nơi trong cuộc vận động tranh cử cùng với Huma Abedin, 32 tuổi, người bắt đầu làm việc ở Bạch Ốc cách đây 10 năm.

Một cố vấn nổi tiếng khác cũng luôn sát cánh với bà Hillary Clinton là Evelyn Lieberman, 62 tuổi, cựu Phó chánh văn phòng Bạch Ốc. Maggie Williams, 53 tuổi, cựu Chánh văn phòng TNS Hillary Clinton, giờ đang giúp bà vận động lá phiếu của cử tri da màu.

Đây là những người bạn mà bà Hillary Clinton từng trút bầu tâm sự khi ông Bill Clinton dính vào vụ tai tiếng tình ái với Monica Lewinsky.

T.Đ (Theo Telegraph)

Thêm bình luận Tháng Sáu 25, 2007

Moulin Rouge PARIS





Khi nói đến Paris, không thể không nói đến những hộp đêm sang trọng nổi tiếng như: Lido, Crazy Horse, Moulin Rouge. Ba hộp đêm này có những sắc thái khác biệt nhau, khác biệt về lối trình diễn những màn vũ, cũng như trang cách trang trí sân khấu .v.v.

Hộp đêm Lido đã có từ 60 năm nay, đây là biểu tượng sự sang trọng và lịch sự, với đoàn vũ 60 nam và 42 nữ vũ công. Tiêu chuẩn chiều cao các vũ công, nam 1,83m, nữ 1,75m. Người ta đếm nơi đây có 600 bộ áo quần lộng lẫy. Ngoài 102 vũ công, trong hộp đêm Lido có thêm 400 nhân viên làm việc trong đó kể cả nhân viên về kỹ thuật sân cũng như người phụ trách áo quần cho vũ công thay đổi v.v. Lido chứa được 1.150 khách. Khách vào phải mặc áo vết và mang cà vạt, nếu khách quên, sẽ có nhân viên đưa cà vát cho mượn. Trước khi ra về, khách trả cà vạt lại cho nhân viên.

Hộp đêm Crazy Horse (được 56 tuổi) một biểu tượng cho sự gợi cảm một cách tinh vi và nghệ thuật với 20 nữ vũ công biểu diễn những màn vũ nghệ thuật gần như là khoả thân, và đặc biệt nhảy theo màu sắc của ánh đèn. Nơi đây sẽ cho bạn một bầu không khí giải trí 1giờ 35 phút, với những màn biểu diễn vũ điệu taboo, bạn cảm thấy bị thu hút từ màn đầu cho đến màn cuối. Hộp đêm Crazy Horse nằm trong khu Champs Elysées.

Hộp đêm Moulin Rouge (118 tuổi) tuy là một hộp đêm ca vũ nhạc, nhưng là biểu tượng một khiá cạnh về văn hoá của Paris. Nói đến Moulin Rouge người ta nghĩ ngay đến Paris về đêm. Trước mặt tiền của hộp đêm có một nhà máy xay lúa đặt trên nóc với cánh quạt gió, nhấp nháy đang quay bằng những ánh đèn néon đỏ, ngay trung tâm khu phố hợp thời trang. Những cảnh trang trí trên sân khấu Moulin Rouge huy hòang lộng lẫy ( nơi đây có 1000 bộ áo quần ). Vũ điệu sống động luôn luôn đổi mới, và những nữ vũ công xinh đẹp được mệnh danh là Doris Girl. Vũ điệu đặc biệt luôn luôn mở đầu chương trình là điệu vũ French Cancan (màn vũ biểu tượng của Moulin Rouge) với váy xòe nhiều lớp 3 màu (màu cờ Pháp), xanh, trắng, đỏ, (không bao giờ thay đổi). Những bài hát trình diễn nơi đây hết 80% là bài hát của Pháp, có khỏang hơn 100 nghệ sĩ trình diễn, trong đó có 60 nữ vũ công (luôn luôn 60 nữ vũ công) Đoàn vũ biểu diễn liên tục trong hai tiếng đồng hồ, với 9 lần thay đổi áo quần mới lạ làm cho khách đến chóa mắt, và cách trang điểm đều giống nhau, đôi khi khách có cảm tưởng họ là những cặp chị em sinh đôi.

Ngoài điệu vũ French Cancan có màn vũ then chốt là bồn cá lớn với các mỹ nhân ngư. Khách đến Moulin Rouge lúc nào cũng đầy ở mức độ 100/100. Hộp đêm này tiêu thụ rượu champagne với một số lượng trung bình 350.000 chai mỗi năm. Trong phòng chứa được 850 khách. Hộp đêm Moulin Rouge trình diễn mỗi đêm ba xuất, bắt đầu từ 6 giờ 30. Moulin Rouge cũng đã tiếp đón những nghệ sĩ nổi tiếng như : Frank Sinatra, Joséphine Baker, Jane Avril, Edith Piaf. Mới đây, Moulin Rouge đã được lồng vào phim với vai chính là Nicole Kidman.

Những cô gái trẻ đến từ khắp nơi với giấc mơ được tuyển vào đòan vũ công MouLin Rouge. Trước khi vào đây, phải qua một cuộc thi tuyển thật gắt gao. Mỗi lần tuyển, người ta chỉ nhận vài vũ công trên số khỏang 300 người. Lúc đầu, thí sinh được quyền mặc quần áo thun bó sát để nhảy biểu diễn qua cuộc thi khảo sát. Sau khi bị lọai ra khỏang 9/10. Số được tuyển còn lại, được yêu cầu nhảy với một string nhỏ xíu để giám khảo kiểm sóat cả thân hình, nhất là mông và ngực, tuyệt đối đôi chân và mông không được có vết thẹo hay vết nám. Chiều cao trung bình 1,75. Một số thí sinh trình độ nhảy múa giỏi, có thân hình đẹp, nhưng hơi ốm, hay hơi mập cũng bị loại. Thí sinh khi trúng tuyển, có nơi ăn chốn ở, và có số lương 2.500 euro mỗi tháng.

Người tuyển chọn thí sinh cho Moulin Rouge là cựu nữ vũ công gốc người Mỹ, nổi tiếng trong đoàn trước kia. Ngòai việc tuyển chọn thí sinh bà còn huấn luyện các màn vũ nữa. Những vũ công khi được thâu nhận làm việc ở đây, đối với họ là một điều may mắn, ngay cả khi thôi việc họ vẫn lấy làm hãnh diện. Mức độ làm việc ở đây gần như không ngừng với sự huấn luyện nghiêm khắc, và mỗi tuần chỉ được nghỉ một ngày, nên các vũ công không dễ có một cuộc sống gia đình được. Một số vũ công may mắn có chồng giàu sang thì nghỉ viêïc, một số vũ công khác thì muốn chuyển nghề. Nhưng muốn chuyển nghề cũng không phải dễ, một khi đã quen với ánh đèn màu, với những tràng pháo tay ngưỡng mộ. Chỉ có một số ít đã thành công trong việc chuyển nghề như: điêu khắc, kịch sĩ hay là giáo sư dạy vũ…

Điệu nhảy French Cancan
Vào năm 1850 một nữ vũ công chế ra một điệu nhảy mới với điệu giựt nhanh theo lọai nhạc Offenbach. Mười năm sau, lọai nhảy này biến thành French Cancan nhờ ông Charles Morton chế biến thêm: vũ công khi nhảy, thỉnh thoảng hất váy thật cao ở phía trước, rồi xoay người, đưa lưng về phiá khán giả, cúi rạp người, vén váy phiá sau thật cao, rồi quay người lại lần lượt đưa cao chân này đến chân kia, nhảy thật cao để buông mình rơi xuống sàn nhảy với hai chân dang rộng, chân trước với chân sau tạo thành một đường thẳng.

Những vũ công được mệnh danh Doris Girl.
Doris, một cô gái gốc người Đức, thủa nhỏ đã mơ đến chuyện nhảy múa, lén cha mẹ đi học vũ cổ điển. Sau khi tốt nghiệp, Doris ghi tên học thêm khóa huấn luyện viên về vũ. Ngoài việc học ở nhà trường, Doris viết báo để có thêm tiền trả lệ phí cho khoá học này. Sau khi có mảnh bằng huấn luyện viên trong tay, Doris nghĩ ngay đến Moulin Rouge tại Paris, và Doris đến Paris đã được nhận làm vũ công tại Moulin Rouge. Trong thời gian đầu, nhảy múa, bắp thịt đầu gối và khủyu tay của Doris không chịu nổi những vũ điệu giựt mạnh, nên Doris xin qua một hộp đêm khác. Hộp đêm này đã nhận Doris làm trưởng đòan vũ. Không bao lâu, Doris đã tạo nên một nhóm vũ công với những màn vũ độc đáo.

Trước những thành công của Doris, Moulin Rouge mời Doris trở về lại Moulin Rouge với tư cách huấn luyện viên đoàn vũ. Thành công đến ngay với những màn vũ, nhất là điệu French Cancan đổi mới, do Doris tung ra vào năm 1961. Tiếng đồn vang dội khắp nơi, ngòai công việc phụ trách đoàn vũ ở Moulin Rouge, Doris được mời để huyấn luyện đoàn vũ tại Luân Đôn, Vienne, Tokyo. Người ta không thể ngờ Doris đã thành công hơn điều người ta tưởng. Cho đến bây giờ, các vũ công trong hộp đêm Moulin Rouge tiếp tục phát huy những tinh hoa của Doris truyền lại.

Tại sao Moulin Rouge?
Moulin Rouge có truyền thống lâu đời được ông Josseph Oller (chủ nhân của rạp Olympia ở Paris) xây vào ngày chủ nhật 6/10/1889, tại vùng ánh sáng đỏ Pigalle trên đại lộ Clichy thuộc quận 18 (gần khu Montmartre). Vào thủa xa xưa ở nước Pháp, mỗi vùng đều có một nhà máy xay lúa, với bốn cánh quạt gió lớn. Do đó, nhà máy xay lúa bằng gió là một hình ảnh quá quen thuộc đã đi vào tiềm thức của dân gian. Ông hoạ sĩ Lautrec đã có sáng kiến để cho mọi người dễ nhớ bằng cách dựng trên nóc của hộp đêm một nhá máy xay nhỏ để làm biểu tượng và cũng là tên của hộp đêm và Moulin Rouge để lại trong lòng khách một ấn tượng đẹp, có ý nghĩa, khó quên.

Bích Xuân
bichxuanparis@yahoo.com

Thêm bình luận Tháng Sáu 24, 2007

Iran Sẽ Tử Hình Người Làm Phim Khiêu Dâm


Phụ nữ Iran.

Quốc hội Iran hôm 13 tháng 6, bỏ phiếu ủng hộ một dự luật có thể dẫn tới án tử hình cho những người bị buộc tội sản xuất phim khiêu dâm.

Với 148 phiếu ủng hộ so với 5 phiếu chống, các nghị sĩ đã thông qua một biện pháp nói “những đối tượng làm nghề khiêu dâm và các yếu tố chính trong hoạt động sản xuất này bị coi là kẻ đồi bại của thế giới và có thể lĩnh án nặng như những kẻ đồi bại”.

Thuật ngữ “kẻ đồi bại của thế giới” được lấy từ kinh Quran, cuốn sách thiêng của người Hồi giáo. Nó là mức xấu xa nhất trong thang bậc phạm tội của một cá nhân. Theo luật hình phạt Hồi giáo của Iran, tội ác này phải nhận án tử hình.

Từ “những yếu tố chính” trong dự luật chỉ những nhà sản xuất, đạo diễn, quay phim và diễn viên tham gia đóng phim khiêu dâm.

Ngoài phim ảnh, dự luật cũng nêu rõ toàn bộ các sản phẩm như DVD và CD, tạp chí, sách khiêu dâm cũng bị cấm theo luật Iran.

Để trở thành luật, dự luật trên phải được Hội đồng Giám hộ phê chuẩn. Đây là cơ quan giám sát hiến pháp tại quốc gia Hồi giáo Iran.

Nhiều người cho rằng dự luật trên là phản ứng của chính quyền trước vụ bê bối năm ngoái. Khi đó, một cuốn băng cá nhân, dường như thuộc về diễn viên Zahra Amir Ebrahimi có cảnh cô này ăn nằm với một người đàn ông, được lưu truyền khắp Iran.

Những hình ảnh nóng sau đó xuất hiện trên Internet và được tung ra thị trường dưới dạng DVD, làm bùng nổ một bê bối lớn ở Iran. Ebrahimi sau đó bị điều tra và công cuộc làm sáng tỏ mọi việc vẫn đang tiếp diễn.

Trong cuộc trả lời phỏng vấn tờ Guardian, Anh hồi đầu năm nay, Ebrahimi tuyên bố người phụ nữ trong cuốn băng không phải cô. Kẻ tạo ra những hình ảnh đó nhằm hủy hoại nghề nghiệp của Ebrahimi.

Hoài Linh (Theo AP)

Thêm bình luận Tháng Sáu 23, 2007

Trang

Chuyên mục

Khác

Meta

Lịch

Tháng Tám 2018
H B T N S B C
« Th7    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

Posts by Month

Posts by Category